Chương 65 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Tần Lệ đi làm rồi, chỉ còn một mình Diêu Hân ở nhà thu dọn di vật của cha dượng.

Từ phòng khách đến phòng ngủ chính, trên nền nhà sạch bóng đặt ba thùng giấy carton. Một thùng đã chất đầy quá nửa quần áo, một thùng chứa rất nhiều sách, còn một thùng vẫn để trống.

Sau khi mời Triệu Bình Sinh và Miêu Hồng ngồi xuống ghế sofa, Diêu Hân tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Cô quay lưng về phía họ, bóng dáng nhỏ nhắn toát lên vẻ xa cách và cô độc. Động tác của cô chậm rãi, rất cẩn thận, mỗi món quần áo lấy từ trong tủ ra, trước khi bỏ vào thùng đều được gấp phẳng phiu. Có thể nhìn thấy, cô rất coi trọng những di vật của cha dượng.

Triệu Bình Sinh liếc nhìn Miêu Hồng, ra hiệu cho cô ghi chép, rồi khẽ hắng giọng:

“Diêu Hân, tôi nghe giáo viên cũ của cô nói, quan hệ giữa cô và cha dượng rất tốt.”

Động tác khựng lại, Diêu Hân nghiêng đầu nhìn về phía chiếc giường đơn trong phòng khách.

Giọng cô mềm và non nớt như trẻ con, mang theo chút nghèn nghẹn:

“Ông ấy đối xử với tôi tốt hơn bố ruột nhiều. Từ khi có con trai, bố ruột tôi đã quên mất mình còn có một đứa con gái.”

Có lẽ vì Tần Lệ không có ở nhà, Miêu Hồng cảm thấy cảm xúc của Diêu Hân hôm nay lộ ra nhiều hơn so với hôm qua lúc cô và Trần Phi tới.

Theo lời Tôn Ninh Ninh kể, Liêu Chí Cương cực kỳ giỏi thao túng suy nghĩ người khác. Ông ta khiến cô cảm thấy trên thế giới này, người duy nhất thật lòng yêu thương và đối xử tốt với cô chỉ có mình ông.

Ông muốn cô giữ bí mật về mối quan hệ của bọn họ, bởi tình cảm ấy giống như Romeo và Juliet, bị cả thế gian phản đối, một khi bị phát hiện chắc chắn sẽ bị chia cắt.

Có kiểu khí phách “vì em mà đối địch với cả thế giới”.

Đối với thiếu nữ mới lớn mười mấy tuổi, làm sao có thể nhìn thấu được một người đàn ông như Liêu Chí Cương, kẻ có kinh nghiệm sống phong phú cùng tri thức lịch sử nhân văn sâu rộng, tâm cơ sâu đến mức nào chứ.

Mà tình yêu vốn mù quáng, cuối cùng chỉ có thể bị ông ta dắt mũi mà thôi.

Vậy…Liêu Chí Cương có phải cũng dùng cách như thế để khống chế Diêu Hân?

Miêu Hồng viết suy nghĩ của mình vào sổ rồi đưa cho Triệu Bình Sinh xem. Nhận được ánh mắt xác nhận của sư phụ, cô tiếp tục im lặng.

Sau một thoáng suy tư, Triệu Bình Sinh lại hỏi:

“Bây giờ ông ấy không còn nữa, cô…chắc rất đau lòng nhỉ?”

Bả vai Diêu Hân khẽ run lên. Cô cúi thấp vai, thở dài:

“Ông ấy từng nói, so với lịch sử nhân loại, sinh mệnh của mỗi con người đều rất ngắn ngủi, ông ấy chắc chắn sẽ chết trước tôi…Cho nên…chỉ là..không ngờ ông ấy lại chết…chết đột ngột như vậy…”

Những lời này khiến Triệu Bình Sinh lập tức nhận ra: nếu Liêu Chí Cương và Diêu Hân từng có thứ tình cảm vượt quá luân thường, thì mối quan hệ đó có lẽ đã kết thúc từ lâu.

Khi chia tay, Diêu Hân có cam lòng hay không, hắn không biết. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, cái chết của Liêu Chí Cương dường như là một kiểu giải thoát về mặt tình cảm đối với cô.

Vậy cảm giác giải thoát này đến từ đâu?

Là d*c v*ng chiếm hữu sao?

Người chết rồi thì mọi thứ cũng chấm dứt, sau này sẽ không còn ai được người đàn ông ấy thiên vị nữa?

Có lẽ là vậy.

Lúc này, Miêu Hồng thấy Diêu Hân nhón chân với tay lấy bộ quần áo đặt ở ngăn cao nhất nên chủ động đứng dậy giúp cô.

Diêu Hân quá thấp, chỗ cô không với tới, Miêu Hồng chỉ cần giơ tay là lấy được.

Nhưng phản ứng tiếp theo của đối phương lại khiến Miêu Hồng vô cùng kinh ngạc.

Diêu Hân giật mạnh quần áo khỏi tay cô. Không những không cảm ơn, sắc mặt còn có chút khó coi.

Triệu Bình Sinh nhìn thấy hết, trong lòng đã hiểu rõ.

Xem ra d*c v*ng chiếm hữu của Diêu Hân đối với Liêu Chí Cương rất mạnh, mạnh đến mức quần áo của ông cũng không cho người phụ nữ khác chạm vào.

Hắn gọi Miêu Hồng quay lại ngồi xuống, rồi lấy hồ sơ lập án trong đồn công an ra, nói với Diêu Hân:

“Cô gái, cô xem thử cái này đi.”

Diêu Hân thong thả phủi phủi chỗ vừa bị Miêu Hồng chạm qua trên quần áo, gấp gọn bỏ vào thùng rồi quay lại sofa nhận tài liệu.

Cô lật từng trang một.

Đôi mày thanh tú càng lúc càng nhíu chặt, môi cũng mím càng lúc càng mỏng.

Đọc chưa được nửa tập, cô đã “bốp” một tiếng đóng mạnh tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn nhóm cảnh sát bằng ánh mắt đầy địch ý.

“Các người cho tôi xem cái này là có ý gì?” Cô chất vấn.

Triệu Bình Sinh mỉm cười nhàn nhạt:

“Cô nghĩ là có ý gì?”

Diêu Hân đột nhiên hét lên chói tai:

“Ông ấy không phải loại người như vậy! Bọn họ nói dối!”

“Đây là hồ sơ vụ án hình sự chính thức, khai gian là phải ngồi tù.” Miêu Hồng lạnh giọng nói, nét mặt nghiêm khắc.

Một người đóng vai mềm mỏng, một người đóng vai cứng rắn, hai thầy trò kẻ tung người hứng, không tin cô gái này không chịu nói thật.

Quả nhiên, sắc mặt Diêu Hân lập tức đỏ bừng, cảm xúc càng lúc càng kích động:

“Bố tôi là một giáo viên tốt! Ông ấy sẽ không quan hệ với học sinh của mình! Bọn họ vu khống ông ấy! Họ ghen tị với tài năng của ông ấy! Muốn hủy hoại ông ấy!”

“Người ta không có xung đột lợi ích gì với ông ấy cả, hủy ông ấy để làm gì?” Miêu Hồng thật sự khó tin, những lời như vậy lại có thể phát ra từ miệng một cô gái từng được giáo dục đại học. Khả năng phán đoán đâu? Đúng sai đâu? Biến mất hết rồi sao?

Triệu Bình Sinh ngồi giữa hai người, giơ tay ra hiệu cho đồ đệ đừng cố tranh cãi với Diêu Hân.

Vô ích thôi.

Đối với kiểu người tư duy đã bị cố ý cải tạo, căn bản không thể nói lý.

Dưới góc độ chuyên môn của hắn, để khống chế những cô gái như Tôn Ninh Ninh và Diêu Hân, Liêu Chí Cương đã tiến hành một quá trình tẩy não từng bước, khiến các cô hoàn toàn thần phục hắn.

Tôn Ninh Ninh là học sinh đội sổ trong lớp, lại còn sống trong gia đình đơn thân. Còn Diêu Hân vì bố mẹ ly hôn mà thành tích sa sút, thêm vào tâm lý nổi loạn tuổi dậy thì nên thường xuyên bỏ nhà đi.

Triệu Bình Sinh tin rằng Liêu Chí Cương đã chọn họ rất kỹ càng.

Các cô thiếu cảm giác được công nhận giá trị bản thân, còn ông ta với thân phận giáo viên, với vị thế quyền uy, chỉ cần vài câu khen ngợi đã có thể khiến các cô cảm thấy sự tồn tại của mình là có ý nghĩa, từ đó hoàn toàn tin tưởng mình.

Tiếp theo chính là cô lập họ.

Không phải cô lập về mặt xã hội, mà là cô lập về tinh thần.

Thông qua việc phát sinh quan hệ t*nh d*c, ông khiến các cô cảm thấy mình đã trở thành “người lớn”, đứng trên cao nhìn xuống những bạn học đồng trang lứa mười mấy tuổi.

Mà càng không kết bạn được với ai, các cô càng lệ thuộc vào hắn. Lâu dần, thế giới tinh thần của họ chỉ còn lại duy nhất Liêu Chí Cương.

Đến lúc ấy, chẳng phải ông ta nói gì cũng đúng sao?

Mối quan hệ giữa Tôn Ninh Ninh và Liêu Chí Cương chấm dứt vì Tôn Vượng Đàn. Nếu chuyện mang thai không bị phát hiện, có lẽ bọn họ còn kéo dài thêm vài năm nữa.

Còn Diêu Hân, khả năng lớn là vì cô đã trưởng thành, không còn hấp dẫn Liêu Chí Cương về mặt t*nh d*c nữa. Với cả việc cô đi học đại học ở nơi khác cũng khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa.

Vậy Liêu Chí Cương có thực sự kiềm chế d*c v*ng của mình không?

Hay ông chỉ đổi mục tiêu sang những cô gái khác?

Nhìn việc ông ta nhiều năm kiên trì tập thể hình, hẳn là đang cố chống lại sự già nua để duy trì sức hấp dẫn của mình.

Cho nên…

“Diêu Hân, chúng tôi phải tìm ra hung thủ giết cha dượng cô, vì vậy cần điều tra toàn bộ quá khứ của ông ấy. Những chuyện này đều là thật, hy vọng cô có thể bình tĩnh nhìn nhận và phối hợp với chúng tôi.”

Triệu Bình Sinh không trực tiếp vạch trần mối quan hệ dị dạng giữa “cha con” họ.

Con gái rồi sẽ trưởng thành. Đợi đến khi cô gặp được đúng người, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu rằng thứ tình cảm năm xưa chỉ là sai lầm của tuổi trẻ.

Vết thương do tình cảm tạo ra, cuối cùng chỉ có một tình cảm khác mới chữa lành được.

“Tôi…tôi biết rồi…Hôm qua tôi cũng đã nói với cảnh sát Trần rồi…Bố…bố không làm chuyện xấu…”

Diêu Hân khóc nghẹn không thành tiếng.

Đây mới giống như lần đầu tiên cô thực sự chấp nhận cái chết của Liêu Chí Cương.

Triệu Bình Sinh tỏ ra vô cùng chân thành:

“Đúng vậy, chưa chắc đó đã là chuyện xấu. Giống như cô nói, có người ghen tị với tài năng của ông ấy nên muốn hủy hoại ông ấy. Vậy cô có biết người như thế không? Hoặc cha dượng cô từng nhắc qua với cô chưa?”

“…”

Tiếng khóc dần nhỏ lại.

Diêu Hân sụt sịt mũi, lấy mu bàn tay lau nước mắt.

Triệu Bình Sinh rút khăn giấy trên bàn trà đưa cho cô, kiên nhẫn chờ cô bình tĩnh lại.

Khoảng mười lăm phút sau, Diêu Hân mới nức nở nói:

“Có một…có một cô gái…cứ quấn lấy…quấn lấy ông ấy…”

Triệu Bình Sinh lập tức hỏi:

“Là học sinh của ông ấy sao?”

“Không phải, là một nữ sinh đại học.” Diêu Hân cau mày, “Tôi thấy tin nhắn cô ta gửi trong điện thoại của bố…tôi hỏi ông ấy đó là ai, ông ấy nói…là đồng nghiệp ở lớp phụ đạo luyện thi cấp ba, biết ông ấy đã kết hôn mà vẫn cứ bám riết không buông…”

“Tên là gì, cô biết không?”

Diêu Hân lắc đầu:

“Chỉ thấy tên người gửi có chữ “Dĩnh”…Bố nói ông ấy không thể mặc kệ cô ta, nếu không cô ta sẽ tới trường gây chuyện, để nhà trường biết ông ấy dạy thêm bên ngoài kiếm tiền…Trường quản rất nghiêm, như vậy ông ấy sẽ bị kỷ luật…”

Miêu Hồng hỏi:

“Chữ Dĩnh nào?”

“Ừm…chữ “Dĩnh” trong “nổi bật xuất chúng”…”

Nước mắt lại rơi xuống, Diêu Hân tủi thân nói:

“Bố đi dạy thêm kiếm tiền để cho tôi du học…Cô ta thật sự quá đáng..”

Triệu Bình Sinh gật đầu rồi hỏi tiếp:

“Hôm qua cảnh sát Trần tới, sao cô không nói chuyện này?”

“Hôm qua mẹ tôi cũng ở đó…Tôi không muốn bà biết những chuyện này…Bà ấy…bố nói cả đời mẹ tôi đã quá khổ rồi, bảo hai chúng ta phải bảo vệ bà ấy thật tốt…”

Diêu Hân lau nước mắt, thở dài:

“Mẹ tôi là người rất đơn thuần, không có tâm cơ gì cả. Nếu không năm đó đã chẳng bị bố ruột tôi đuổi khỏi nhà…Rõ ràng là ông ta ngoại tình, nhưng cuối cùng người phải rời đi lại là hai mẹ con tôi.”

Miêu Hồng và Triệu Bình Sinh nhìn nhau, cùng lộ vẻ bất lực.

Không thể không nói, trình độ tẩy não của Liêu Chí Cương đúng là rất cao, dỗ đến mức hai mẹ con này đều xoay vòng vòng quanh ông ta.

Đúng là một nhân tài.

Chỉ tiếc không dùng vào việc thiện.

“Triệu Dĩnh, sinh viên Đại học Sư phạm, năm hai khoa Lịch sử, từ năm nhất đã tranh thủ kỳ nghỉ đông nghỉ hè tới lớp phụ đạo ôn thi trung học làm thực tập xã hội, là đồng nghiệp của người chết.”

Tào Hàn Quần chiếu thông tin cá nhân của Triệu Dĩnh lên màn hình lớn trong phòng họp, ra vẻ bí hiểm nhướng mày:

“Đoán xem, thằng con của bà chủ quán ăn sáng, Lữ Thần Quang, học trường nào?”

“Cậu úp úp mở mở cái gì thế?” Trần Phi chộp quyển sổ ghi chép giả vờ ném lão, “Nói lẹ đi! Tôi còn chưa ăn cơm tối đây!”

Bên cạnh, Phó Lập Tân đang ôm hộp cơm hì hục xúc ăn, nghe vậy theo phản xạ quay người che hộp cơm lại.

Miêu Hồng giơ tay đoán:

“Lữ Thần Quang cũng học Đại học Sư phạm à?”

“Sai rồi, lát nữa phạt em lau sàn văn phòng.”

Tào Hàn Quần cười hề hề, nhưng nghe La Minh Triết ho khẽ một tiếng liền lập tức nghiêm túc lại:

“Lữ Thần Quang với Triệu Dĩnh là bạn học cấp ba, đều tốt nghiệp trường số 17.”

La Minh Triết hỏi:

“Lữ Thần Dương và Triệu Dĩnh từng yêu nhau?”

Triệu Bình Sinh tiếp lời:

“Tôi với Lập Tân tới gặp Triệu Dĩnh thì nghe cô ấy nói, sau khi lên đại học, Lữ Thần Quang từng viết thư tỏ tình với cô ấy, nhưng bị từ chối. Triệu Dĩnh nói mình thích đàn ông trưởng thành, không thích mấy thằng nhóc non choẹt.

“Bọn tôi hỏi thêm thì cô ấy thừa nhận hồi học cấp hai ở trường số 13 từng qua lại với Liêu Chí Cương. Nhưng sau đó thi chuyển cấp thất bại, không đỗ vào trường cũ, phải sang trường số 17 học, vậy nên mới cắt đứt với Liêu Chí Cương.

“Sau này đi thực tập xã hội thì lại gặp ông ta, muốn nối lại tình xưa, nhưng Liêu Chí Cương lại lạnh nhạt với cô ấy.”

La Minh Triết gật đầu:

“Vậy Lữ Thần Quang biết chuyện giữa Triệu Dĩnh và Liêu Chí Cương bằng cách nào?”

“Triệu Dĩnh nói cô ấy chưa từng nói với cậu ta.” Triệu Bình Sinh nói, “Nhưng tôi nghi ngờ Lữ Thần Quang đã theo dõi cô ấy. Hơn nữa, sau khi đưa mẹ sang nhà họ hàng, cậu ta cũng biến mất luôn. Mẹ cậu ta không liên lạc được. Đây là một trong những lý do bọn tôi xác định cậu ta là nghi phạm.”

Nói rồi, hắn ra hiệu cho Tào Hàn Quần đổi hình trên màn chiếu sang ảnh camera giám sát của thành phố.

“Trước đó, Trần Phi xem camera đã phát hiện biểu hiện của Lữ Thần Dương lúc lấy đồ đắp lên người chết rất bất thường.

“Tôi cho rằng cậu ta không phải sợ dọa hàng xóm, mà là không dám đối diện với hành động của chính mình, nên vừa thấy thi thể liền theo bản năng lấy đồ phủ lên…”

Hắn nhìn La Minh Triết:

“Sư phụ, em đề nghị lập tức phát thông báo điều tra, truy tìm tung tích Lữ Thần Dương.”

Phòng họp nhất thời rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng Phó Lập Tân khò khụ xúc cơm.

Trần Phi trừng hắn một cái, vừa định đá ghế thì nghe La Minh Triết lên tiếng:

“Phát đi, tám chín phần là thằng nhóc này làm rồi…

“Trần Phi, cậu sắp xếp hai tổ người tới chỗ mẹ nó đang ở với nhà nó, canh chừng thử xem có bắt được không.”

“Rõ.”

Trần Phi đáp lời, đảo mắt nhìn cả phòng, thấy ai nấy đều ngẩng đầu nhìn trời giả ngu thì không nhịn được chửi:

“Nhìn cái đám vô dụng các người kìa! Vừa nghe nói phải ngồi phục là đồng loạt giả chết! Không nhìn tôi thì tưởng tôi không thấy à?”

“Tôi dẫn Miêu Hồng đi chỗ mẹ cậu ta.”

Triệu Bình Sinh chủ động nhận việc.

Tuy địa điểm cách hơn hai trăm cây số, nhưng dù sao cũng tính là đi công tác. Hắn vốn cô đơn một mình…à không, giờ không còn cô đơn nữa rồi, có người yêu rồi…nên không phải lo chuyện nhà cửa gì.

“Nhìn nhận thức giác ngộ của lão Triệu đi rồi nhìn lại các cậu…”

Nói được nửa chừng, Trần Phi quay sang quát:

“Ê Phó Lập Tân! Cậu còn ăn nữa hả! Đừng ăn!”

Nói xong liền với tay chộp quả táo trên bàn người ta, “rắc” một miếng.

Phó Lập Tân tức tới mức mặt mày méo xệch, nhưng lại chẳng làm gì được tên Diêm Vương sống này.

Lão Phó cả ngày chưa ăn gì, vừa về đơn vị đã bị gọi họp, đói đến hoa mắt chóng mặt. Nếu không thì cũng không đến nỗi trong lúc mọi người đang bàn án, mình thì ôm hộp cơm hì hục xúc.

Ăn táo của người ta xong, Trần Phi chẳng khách sáo, trực tiếp điều luôn Phó Lập Tân tới nhà Lữ Thần Quang phục kích.

Còn bản thân cậu thì không chịu nhàn. Cậu bảo Triệu Bình Sinh đừng dẫn Miêu Hồng theo, vẫn như cũ, đi công tác thì hai người họ đi.

Triệu Bình Sinh kéo túi du lịch từ tủ đồ ra, lên xe xong liếc nhìn Trần Phi đang ngồi ghế phụ hút thuốc, cười hỏi:

“Không nỡ tách khỏi tôi à?”

Trần Phi quay đầu phả khói vào mặt hắn:

“Bớt dát vàng lên mặt mình đi. Miêu Hồng là con gái, đi theo không tiện. Cậu làm sư phụ kiểu gì mà không biết nghĩ gì hết-ưm..”

Triệu Bình Sinh giữ cằm cậu, cúi xuống hôn luôn.

Kết quả “rầm” một tiếng, thân xe rung mạnh, Triệu Bình Sinh suýt bị một cái tát quật văng khỏi cửa sổ xe.

Mẹ nó chứ-

Trần Phi tức đến run cả tay.

Muốn hôn là hôn, đây là bãi đỗ xe của đơn vị đấy! Họ Triệu cậu muốn chết à?!

Vốn nghe xong chuyện sư phụ kể, cậu còn nghĩ có thể ở cạnh người này thêm phút nào hay phút đó.

Hiện thực chứng minh, đúng là không nên cho tên này chút sắc mặt tốt nào!