Chương 64 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Xem hồ sơ vụ án từ đầu tới cuối, hình tượng một người thầy mẫu mực, đáng kính của Liêu Chí Cương đã hoàn toàn sụp đổ.

Năm 41 tuổi, ông ta phát sinh quan hệ với nữ sinh mười lăm tuổi – Tôn Ninh Ninh, khiến đối phương mang thai nên đã bị anh trai của Tôn Ninh Ninh là Tôn Vượng Đàn đánh cho đến mức tai phải bị điếc.

Tôn Vượng Đàn một mực khẳng định Liêu Chí Cương cưỡng gian, mà Tôn Ninh Ninh trước sau luôn kiên trì cho rằng mình và Liêu Chí Cương là người yêu. Liêu Chí Cương cũng nói đây là một mối tình cách biệt tuổi tác chứ không phải cưỡng ép.

Hai người này có thật sự yêu nhau hay không thì còn phải chờ xem xét, nhưng ít nhất dựa theo cái nhìn của người đời, Liêu Chí Cương làm thầy mà không có đạo đức nghề nghiệp, phát sinh quan hệ với học sinh, còn dẫn đến việc người ta mang thai, thật sự đáng bị lên án.

Tuy nhiên pháp luật lại không làm gì được ông ta. Phát sinh quan hệ với cô gái đã bước sang tuổi mười bốn, đối phương tự nguyện thì sẽ không bị bắt giữ, chỉ có thể tiến hành phê phán về mặt đạo đức mà thôi.

Tôn Vượng Đàn đánh Liêu Chí Cương là vì muốn đòi lại công bằng cho em gái, làm anh trai thì anh ta rất tròn vai, nhưng lại chọn sai phương thức giải quyết vấn đề.

Loại chuyện này chỉ cần chọc thẳng đến nhà trường và ủy ban giáo dục, Liêu Chí Cương sẽ không còn chỗ dung thân. Chỉ là xét từ góc độ tình cảm mà nói, rất ít ai có thể bình tâm ngồi xuống để giải quyết.

Từ tình hình đó mà nhìn nhận, sau khi xảy ra chuyện, Liêu Chí Cương không thể sống nổi ở địa phương được nữa, chỉ có thể rời bỏ quê hương đổi sang nơi khác để làm lại từ đầu.

Hiển nhiên, trước đó khi Miêu Hồng gọi điện thoại hỏi thăm nhà trường, quản lý nhân sự không muốn nói xấu người khác sau lưng, nên đã không nói đúng sự thật.

Buông tập tài liệu xuống, Trần Phi xoa xoa hốc mắt đã mỏi nhừ, nói:

“Miêu Hồng này, ngày mai cô tiếp tục truy xét đi, tra xem Tôn Vượng Đàn này hiện tại đang ở đâu, làm cái nghề gì.”

“Sếp nghi ngờ là Tôn Vượng Đàn làm sao? Nhưng chuyện đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, anh ta còn thù dai thế á?” Miêu Hồng vừa nói vừa nhỏ thuốc nhỏ mắt, nhìn tài liệu suốt mấy tiếng đồng hồ khiến đôi mắt của cô khô khốc hết rồi.

“Nếu không thì sao người ta lại gọi là mang thù chứ. Cô nhìn Kha Kiến Quốc mà xem, vì để bắt Hoắc Quân mà cùng chịu trận ngồi xổm dưới mương với chúng ta suốt cả tuần trời. Đều đã hơn 50 tuổi đầu cả rồi, tim còn phải đặt cả ống nong, vậy mà vẫn liều mạng đấy thôi?”

Trần Phi cười than: “Tôn Vượng Đàn này nếu như không hận Liêu Chí Cương thấu xương, thì không thể ra tay nặng như thế để đánh ông ta, lại còn phải ngồi tù nữa. Dẫu sao nếu đặt vào tôi, tôi sẽ nhớ kỹ cả đời.”

“Em cứ truy tìm xem đã, nếu như người không có ở bên này thì có thể tạm thời gác lại.” Triệu Bình Sinh lên tiếng, rồi nhìn sang Trần Phi, “Còn về cậu con trai ở quán ăn sáng, phía lão Tào đã có tin tức gì chưa?”

Trần Phi lắc đầu, lấy điện thoại di động ra nhắn cho Tào Hàn Quần một tin nhắn hối thúc.

“Tôi đoán hung thủ là người ở ngay bên cạnh Liêu Chí Cương, cái hạng người như ông ta, có những sở thích lệch lạc kia, kìm không nổi cả đời đâu.”

Từ góc độ chuyên môn của Triệu Bình Sinh, hạng đàn ông như Liêu Chí Cương, thân là thầy giáo mà cùng cô nữ sinh mới mười lăm tuổi yêu đương, tuy rằng không tính là ** d*m, nhưng cũng thuộc về một loại xu hướng tính dục tương đối cố chấp.

Đàn ông bị hấp dẫn bởi phụ nữ đa phần là sau khi đặc điểm giới tính thứ hai phát triển mới bắt đầu biểu hiện rõ. Nhưng con gái mười bốn mười lăm tuổi đang ở giai đoạn chưa phát triển hoàn toàn, đặc điểm nữ tính vẫn chưa rõ ràng.

Gu của Liêu Chí Cương chắc chắn là kiểu nhỏ nhắn, nhìn vợ hắn là biết. Tần Lệ vóc người rất nhỏ, tuy giờ đã hơn bốn mươi, nhưng bảy năm trước có lẽ nhìn chẳng khác gì học sinh cấp ba.

Nhớ lại lần gặp Tần Lệ hôm qua, Triệu Bình Sinh cau mày suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Con gái của Tần Lệ là Diêu Hân, có phải cũng nhỏ người, mặt búp bê, nhìn như trẻ vị thành niên không?”

“Không chỉ ngoại hình đâu, ngay cả giọng nói của cô ấy cũng non non như trẻ con, chưa vỡ giọng.” Miêu Hồng nói xong đã nhận ra điều bất thường, kinh ngạc nói, “Sư phụ, ý anh là…Liêu Chí Cương cưới Tần Lệ, nhưng mục tiêu thật sự là Diêu Hân?”

Khẽ liếc nhìn Trần Phi một cái, Triệu Bình Sinh không tỏ ý kiến gì, chỉ nhún vai.

Loại chuyện này đối với bọn họ mà nói cũng không mới lạ, làm cảnh sát nhiều năm như vậy, người thuộc đủ mọi ngành nghề bọn họ đều từng tiếp xúc qua, chuyện vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thậm chí luân thường đạo lý cũng chẳng hiếm thấy.

Ví dụ như bố chồng và con dâu thông gian với nhau, hợp mưu hại chết con trai, nếu không thì là vì tranh giành tài sản mà hạ thủ sát hại cả cha mẹ anh em.

Chủ yếu là nếu không đáng để làm lớn chuyện thì vụ việc đã không chuyển đến tay họ, hoặc giả là, trong quá trình truy vết các vụ án, những góc khuất tăm tối không ai biết đó cuối cùng bị khai quật ra, phơi bày hoàn toàn dưới ánh nắng mặt trời.

Nhưng chuyện này vẫn làm mới tam quan của Miêu Hồng, ít nhất trong môi trường sống của cô chưa từng có loại người như vậy.

Tuy nhiên vẫn không thể kết luận quá sớm, có những người bề ngoài hào nhoáng, còn sau lưng là loại người gì chẳng ai biết được, nếu không thì từ “ngụy quân tử” từ đâu mà ra?

h*m m**n của con người một khi phình to lên, bất kể là vì tiền tài, sắc đẹp, quyền lực, hư vinh hay sĩ diện, đều có thể bất chấp thủ đoạn, thậm chí có người chỉ vì muốn tranh một hơi cũng có thể giết người.

Lại nghe Triệu Bình Sinh hỏi Trần Phi: “Buổi sáng lúc cậu đi gặp Diêu Hân, có cảm nhận được điểm nào kỳ quái không?”

“Hỏi gì đáp nấy, không khóc không náo, vô cùng bình thản.”

“Cho nên, cái chết của Liêu Chí Cương đối với Diêu Hân mà nói, hoàn toàn không giống như lời Tần Lệ mô tả là “chịu đả kích trầm trọng”?”

“Đúng vậy, tôi cũng thấy lạ, mấy hôm trước tôi đi hỏi đồng nghiệp của ông ta, chẳng phải ai cũng nói quan hệ bố con bọn họ rất tốt sao?”

Trần Phi lấy hộp thuốc lá ra, vừa ngậm điếu thuốc thì nhớ ra Miêu Hồng vẫn còn ở đây, bèn nhướng mày với cô, “Tôi lười ra ngoài hút, hút trong phòng luôn nhé.”

Miêu Hồng liền đem chiếc quạt điện nhỏ kẹp ở trên vách ngăn bấm nút mở, hướng thẳng về phía cậu mà thổi khói đi.

Triệu Bình Sinh gõ gõ vào vách ngăn bàn làm việc của Miêu Hồng:

“Em về nghỉ trước đi, muộn rồi. Sáng mai lại đi với tôi tìm Diêu Hân và Tần Lệ, nói cho họ chuyện cũ của Liêu Chí Cương xem phản ứng thế nào.”

Miêu Hồng nào biết tâm tư của sư phụ mình, thẳng thắn nói:

“Em không buồn ngủ đâu, hai người cứ bàn bạc đi, em ở đây nghe để học hỏi kinh nghiệm.”

Triệu Bình Sinh lặng lẽ cầm bình giữ nhiệt của mình và Trần Phi ra máy lọc nước lấy nước, nhìn chằm chằm vào đèn đỏ đang sáng trên bảng điều khiển, bất lực thầm xả giận.

Ai chà, cái cô đồ đệ ngoan này, làm chậm trễ tiến độ tán tỉnh vợ của sư phụ quá đi.

Cả buổi sáng không thấy La Minh Triết xuất hiện, không cần hỏi cũng biết chắc là sang phân cục phía Tây rồi. Mãi tới sau giờ cơm trưa mới quay về, Trần Phi thấy ông già vào phòng liền nhanh chóng cầm sổ ghi chép theo vào báo cáo tiến triển điều tra.

Miêu Hồng từ sáng sớm đã đi điều tra tung tích hai anh em họ Tôn, rất nhanh đã liên lạc được với Tôn Ninh Ninh.

Năm đó cô nghỉ học, phá thai, hiện giờ đã lấy chồng, không muốn nhắc lại chuyện cũ nữa.

Toàn bộ sự việc năm đó đã đem lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng cho cả hai bên: Tôn Vượng Đàn vì tội cố ý gây thương tích mà bị tuyên án phạt tù sáu tháng ngắn hạn, Tôn Ninh Ninh thôi học, còn Liêu Chí Cương thì bị nhà Tr**ng S* thải.

Nhưng dưới sự truy hỏi của Miêu Hồng, cô vẫn kể lại đơn giản rằng lúc đó mình còn trẻ dại, bị lời ngon tiếng ngọt của Liêu Chí Cương lừa gạt, thêm vào đó là sự ngưỡng mộ của học sinh đối với giáo viên gây thành ảo giác, tưởng rằng đó là chân ái.

Nhắc đến anh trai, cô nói sau khi ra tù Tôn Vượng Đàn đã sang Nga làm việc, sớm đã lập gia đình lập nghiệp bên đó, cũng chưa từng quay về.

Xem xong biên bản ghi chép, La Minh Triết vui mừng ra mặt, nói:

“Con bé Miêu Hồng này quả thực ta không nhìn lầm người, không tồi, đúng là một hạt giống tốt.”

“Chuyện, ngài làm gì có lúc nhìn lầm người?” Trần Phi tranh thủ nịnh sư phụ một câu, sáng nay chắc hẳn đã phải cười nói lấy lòng bên phía phân cục không ít, làm cho ông già thoải mái mới được, “Trước mắt, có thể tạm thời loại trừ hiềm nghi của Tôn Vượng Đàn, con chờ lão Triệu về xem có hỏi thêm được gì từ Tần Lệ và Diêu Hân không.”

La Minh Triết gật gật đầu:

“Còn bà chủ quán ăn sáng với cậu con trai của bà ta thì sao?”

“Đi thăm họ hàng phía bắc rồi, Tào Hàn Quần qua đó tìm họ, chắc tối mới về.”

“Bên đồng nghiệp của người chết tiếp tục đào sâu thêm đi, còn học sinh nữa, Bình Sinh nói đúng, kiểu người như Liêu Chí Cương rất khó có khả năng đè nén suy nghĩ của mình mãi.” Ông già gõ gõ lên câu nói của Triệu Bình Sinh trong sổ ghi chép, rồi mệt mỏi dựa ra sau ghế.

Trần Phi đưa tay đóng cửa phòng lại, nhỏ giọng hỏi:

“Chuyện của Gia Nam…giải quyết rồi?”

“Ừ, sáng nay cầm giấy chứng nhận của bệnh viện qua cho bố mẹ bên kia xem, họ không dám đòi tiền bồi thường nữa.”

La Minh Triết nhắm mắt cười khổ, “Thằng cháu lớn này của tôi ấy à, lúc khiến người ta yêu quý thì đúng là chẳng ai sánh bằng, nhưng một khi gây chuyện thì cũng làm người ta đau đầu muốn chết. Cậu không thấy Vệ Đông sao? Lúc cướp dùi cui trong tay cục trưởng phân cục để đánh người, mặt mũi bị đánh bầm tím cả. Giờ chuyện này đội của nó biết hết rồi, e là khó mà tránh khỏi bị xử phạt.”

Trần Phi cười nói:

“Cha nào con nấy thôi, huống chi còn có người ông như ngài.”

“Cậu mắng tôi đấy à?”

“Đâu có! Con đang khen ngài mà.”

Đợi một lúc thấy Trần Phi vẫn chưa đi, cũng không nói gì, La Minh Triết ngước mắt:

“Cậu còn chuyện gì à?”

“…”

Trần Phi muốn nói lại thôi, đấu tranh tư tưởng một hồi, đối diện ánh mắt nghi hoặc của sư phụ, do dự nói:

“Cái đó…có chuyện này muốn nói với ngài…tâm sự với ngài…”

Chuyện giữa cậu và lão Triệu chắc chắn không thể nói với người trong nhà, với đồng nghiệp cũng không được. Nhưng nghẹn trong lòng đến mức sắp nổ tung, ngoài sư phụ ra, trên đời này cậu không tìm được người thứ hai có thể tâm sự.

Nghe giọng điệu này là biết không phải chuyện công việc, La Minh Triết lập tức tỉnh táo:

“Có gì thì nói, ấp a ấp úng không giống tính cách của cậu.”

“Con…con yêu đương rồi…”

Giọng Trần Phi nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu, khiến La Minh Triết phải cúi người về phía trước:

“Yêu đương? Chuyện tốt mà, là cô gái lần trước Ngô Mỹ Lệ giới thiệu cho cậu à?”

Trần Phi lắc đầu, ngẩng cổ nuốt nước bọt:

“Ngài…ngài quen…”

La Minh Triết lục lọi trong đầu một vòng, vẫn không nghĩ ra người phụ nữ nào mình quen có thể yêu Trần Phi, chỉ có thể đoán mò:

“Miêu Hồng?”

“Không không không, ngài đừng đùa, con có thể làm chuyện trâu già gặm cỏ non đó sao!”

Không ngờ câu này của Trần Phi lại khiến Tào Hàn Quần cách đó hai trăm cây số hắt xì liên tục.

“Vậy là ai?” La Minh Triết cau mày, “Thằng nhóc này, đừng úp úp mở mở nữa, có phải phá án đâu mà bắt tôi đoán!”

Trong phòng rơi vào im lặng, tiếng điện thoại và tiếng bước chân bên ngoài bị phóng đại vô hạn trong không gian nhỏ hẹp. Tâm tư bị đè nén lâu ngày cũng theo đó mà dâng đầy lồng ngực.

Cuối cùng, Trần Phi siết chặt đầu gối, quyết tâm nói thẳng:

“Là…Triệu Bình Sinh.”

“??????”

Nói không kinh ngạc là giả, mắt La Minh Triết còn trợn tròn hơn cả lúc nghe cháu trai mình thừa nhận đánh nhau đến tận phân cục.

Ông nhìn ra Triệu Bình Sinh thích Trần Phi, nhưng không nhìn ra Trần Phi vậy mà cũng có ý đó. Đúng là trong nồi lạnh mọc cây đậu nóng, không ngờ thật!

Cả đời ông đã trải qua không ít sóng to gió lớn, nhưng giờ phút này lại không tìm được câu nào để diễn tả tâm trạng:

“Cậu…hắn…hai đứa các cậu…”

Mặt nóng bừng, Trần Phi nhắm mắt gật đầu.

La Minh Triết ho khan một tiếng, nhất thời không biết nên để tay vào đâu, cầm lấy bình giữ nhiệt nhìn thấy bên trong trống không, lại cau mày đặt mạnh xuống bàn.

Trần Phi vội vàng đứng dậy chạy đi rót một cốc nước ấm vừa phải mang vào đặt lên bàn sư phụ, rồi đứng bên cạnh cúi đầu chờ bị mắng.

Nói thật, cậu cũng không biết vì sao mình nhất định phải bất chấp mất mặt mà nói chuyện này với đối phương, có lẽ là muốn nghe vài lời phản đối để đầu óc tỉnh táo hơn?

Nhưng La Minh Triết không đưa ra ý kiến gì, chỉ cầm cốc uống một ngụm nước, nhìn cậu đứng cạnh rồi ghét bỏ nói:

“Ê, cậu ngồi xuống đi, đứng đó chắn sáng.”

Trần Phi lập tức ngồi lại ghế sofa, rồi nghe sư phụ thở dài:

“Có chuyện này tôi giữ trong lòng nhiều năm rồi, nếu cậu muốn nghe thì tôi kể cho cậu.”

“Ngài nói đi.” Trần Phi thầm căng thẳng…Không lẽ sư phụ cũng từng có quá khứ khó nói gì sao?

Nhìn vòng sáng phản chiếu trên miệng cốc kim loại, La Minh Triết hơi nhíu mày, nơi khóe mắt chất đầy vẻ phiền muộn:

“Còn nhớ con Hổ Tử tôi từng nuôi không?”

“Nhớ chứ, con chó nghiệp vụ giải ngũ, nó còn giúp con phá án nữa.”

“Đó là chó của sư huynh Lâm nuôi, năm đó trước khi đi ông ấy giao Hổ Tử cho tôi, nhờ tôi thay ông ấy nuôi.” Nói tới đây, trong mắt ông già ánh lên tia nước, “Ông ấy biết lần đi này rất có thể sẽ không quay lại…”

Trần Phi im lặng.

Người La Minh Triết nhắc đến tên Lâm Vĩ Đông, là sư huynh của ông.

Khi Trần Phi vào đội thì Lâm Vĩ Đông đã chuyển sang hệ thống trại giam, vì trong lúc làm nhiệm vụ bị bắn trúng đầu, mảnh đạn còn sót lại khiến ông không thể tiếp tục làm công việc hình sự cường độ cao nữa.

Vết thương do súng trên chân La Minh Triết cũng từ nhiệm vụ đó, ngoài hai người họ bị thương, còn có hai vị sư huynh đệ khác đã hy sinh.

Vì vậy, La Minh Triết rất ít khi nhắc tới chuyện mình bị thương hay những vụ án năm xưa, quá đau lòng, không thể chạm vào.

Trần Phi chỉ từng gặp Lâm Vĩ Đông vài lần khi đi trại giam dẫn phạm nhân, ấn tượng về ông là một người trầm mặc ít nói, vô cùng tận tụy với công việc.

Mỗi lần bàn giao phạm nhân đều kiểm tra thủ tục cực kỳ cẩn thận, từng chữ từng chữ đối chiếu. Tóc lúc nào cũng cắt rất ngắn, có thể nhìn thấy vết sẹo như con rết do phẫu thuật để lại trên da đầu.

Vết sẹo ấy bắt đầu từ lông mày, xuyên qua nửa trán rồi kéo vào trong tóc tới tận đỉnh đầu, dữ tợn đáng sợ. Nói thật, nếu không có vết sẹo đó thì ông ấy trông khá tuấn tú.

Nhưng người đã sớm không còn nữa.

Năm 1988, ông tình nguyện tham gia cứu trợ thiên tai, cuối cùng chỉ truyền về một giấy báo tử.

Từ đó trở đi, Trần Phi không còn nghe La Minh Triết nhắc đến Lâm Vĩ Đông nữa, hôm nay đột nhiên nhắc lại, không biết là…

“Ông ấy đi tìm người, tìm một người đã đợi hai mươi năm. Ông ấy nói với tôi, nếu tìm không thấy thì sẽ ở lại đó giữ mộ.” Đôi mắt sắc bén đã bị năm tháng nhuộm đục hơi đỏ lên, La Minh Triết quay đầu lau mắt, cười khổ lắc đầu, “Trước đây tôi từng hỏi ông ấy, hơn ba mươi rồi sao còn chưa kết hôn. Ông ấy nói đang đợi một người, nói rằng hai người đã hẹn sau khi nghỉ hưu sẽ sống cùng nhau. Khi ấy tôi không hiểu, chỉ nghĩ là nhiều cặp vợ chồng còn phải ở hai nơi cách nhau, vậy sao không kết hôn trước đi? Ông ấy lúc đó chỉ cười rồi cúi đầu uống rượu, uống say thì khóc…”

“Sau này ông ấy bị thương do súng bắn, lúc nằm viện dưỡng thương, tôi thấy có một người đàn ông cao lớn da đen sạm như quả óc chó tới chăm sóc ông ấy, chăm từng chút một cực kỳ cẩn thận…Trước khi điều đi nơi khác, ông ấy mới nói thật với tôi, người kia là chiến hữu cũ, lúc xuất ngũ bị ép phải chia xa. Cậu cũng biết mà, thời đó khác bây giờ, công việc không phải muốn điều động là điều động, không thích còn có thể từ chức tìm việc khác, mà là nhà nước phân cậu đi đâu, cậu phải ở đó cả đời. Lúc xuất ngũ, sư huynh tôi được phân tới đây, còn người kia ở lại Tây Tạng.”

“Hai người họ đều không kết hôn, suốt hai mươi năm tận tụy với công việc ở vị trí của mình, hai ba năm mới gặp được nhau một lần. Năm 1988 xảy ra thiên tai tuyết đúng ở khu vực người kia công tác, sư huynh tôi vừa thấy tin tức đã cuống lên, gọi điện khắp nơi hỏi thăm, cuối cùng được báo rằng đội cứu viện nơi người kia làm việc đã mất tích toàn bộ. Ông ấy còn chờ nổi nữa sao…Trước ngày đi, tôi tới nhà nhận Hổ Tử, trên đường về Hổ Tử không sủa tiếng nào nhưng cứ khóc mãi. Tôi nghĩ lần này đi chỉ sợ lành ít dữ nhiều, với cơ thể ông ấy mà lên độ cao hơn 3700, sao mà xuống nổi? Nhưng khuyên ông ấy không nghe…cuối cùng vẫn chết vì phản ứng cao nguyên…”

Lau đi hơi ẩm nơi khóe mắt, ông già ổn định lại tâm trạng rồi trầm giọng nói:

“Trần Phi…”

Đối diện ánh mắt sư phụ, Trần Phi không nhìn thấy trách móc hay thành kiến, chỉ nhìn thấy sự lo lắng cho tương lai của đồ đệ ruột…

“Tôi kể cho cậu nghe những chuyện này là muốn cậu hiểu rằng, hai đứa ở bên nhau, con đường sau này sẽ không dễ đi đâu.”

Suy nghĩ một lúc, Trần Phi dùng sức gật đầu.