Trần Phi đổi ý. Mặc cho Triệu Bình Sinh năn nỉ thế nào, cậu sống chết vẫn không chịu ở lại qua đêm.
Xe mới chạy được nửa đường thì điện thoại của Triệu Bình Sinh gọi tới. Vừa bắt máy đã nghe đối phương gào ầm lên:
“Cậu thì sướng rồi! Thế tôi thì sao? Tôi phải làm sao? Cậu làm vậy cũng quá khốn nạn rồi đấy!” “Bớt nói nhảm đi dm! Đi ngủ nhanh đi! Nhìn bộ dạng uống say như cháu đích tôn nhà người ta của cậu kìa!”
Cúp máy xong, Trần Phi đạp mạnh chân ga, kim tốc độ lập tức vọt lên 140. Giữa đêm khuya, trên đường gần như không có xe cộ gì, cậu cũng chẳng sợ bị phạt quá tốc độ.
Cậu cần cảm giác phóng xe vun vút thế này để phát tiết cảm xúc.
Sống hơn bốn mươi năm trời, lần đầu tiên bị một người đàn ông làm cho ra nông nỗi này, đến giờ tay chân cậu vẫn còn run.
Lúc hưng phấn thì không thấy gì, nhưng qua cơn rồi, bình tĩnh trở lại, cậu vẫn không tài nào đối diện nổi với hiện thực. Thẳng băng suốt bốn mươi năm trời, nói cong là cong luôn được sao?
Triệu Bình Sinh nói không sai, cậu đúng là đồ khốn thật.
Chậc, còn chẳng phải hôm nay mới nhận ra.
–
Về tới cục, cậu lao thẳng vào phòng nghỉ, đâm đầu xuống gối nằm vật ra.
Nằm suốt nửa tiếng đồng hồ mà tim vẫn đập thình thịch không thôi. Cậu cứ lăn qua lộn lại như rán bánh đến tận nửa đêm mới miễn cưỡng chợp mắt được.
Mà ngủ cũng không yên. Trong mơ vẫn không thoát nổi đồng chí Triệu.
Đang ngủ ngon lành, cậu đột nhiên tự gào lên rồi giật mình tỉnh giấc.
Không chỉ mình cậu, ngay cả Đàm Hiểu Quang nằm ở giường bên cạnh cũng bị dọa cho bật dậy, mặt mũi hoảng hốt vuốt ngực:
“Má ơi! Đội phó Trần, anh không sao chứ? Mơ thấy gì mà hét to thế?”
Da mặt Trần Phi căng cứng, giơ tay che mặt để giấu vẻ bối rối:
“…Mơ thấy đang truy bắt người…xin lỗi nhé, làm cậu sợ rồi…”
“Không sao không sao, em cũng tới giờ dậy rồi.” Đàm Hiểu Quang cúi đầu nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn cậu đầy quan tâm. “Anh thật sự không sao chứ? Hay để em đi lấy cho anh cốc nước?”
Dù sao đây cũng là tiền bối từng dìu dắt cậu và Trang Vũ, tuy chưa từng gọi một tiếng sư phụ, nhưng người ta đã dạy mình bản lĩnh thì trong lòng vẫn phải biết ơn.
“Không cần đâu.”
Im lặng vài giây, Trần Phi buông tay xuống, nheo mắt nhìn Đàm Hiểu Quang đang mặc quần áo, trong đầu chợt nghĩ…Thằng nhóc này với Trang Vũ…thôi bỏ đi, cậu vẫn phải giữ cái mặt già này.
Dập tắt ý định đi hỏi người trẻ tuổi về vấn đề tình cảm, cậu mạnh tay chà mặt một cái rồi xoay người ngồi dậy. Cầm điện thoại lên xem giờ mới phát hiện Triệu Bình Sinh gọi nhỡ hơn hai mươi cuộc, còn nhắn cả chục tin.
Cậu chả thèm xem, cùng lắm cũng chỉ là mắng cậu vô nhân tính thôi. Tiện tay nhét điện thoại vào túi quần, xỏ giày đi đánh răng rửa mặt.
Đến cửa văn phòng, vừa thấy Triệu Bình Sinh ngồi sẵn trước bàn làm việc, cậu lập tức quay đầu định bỏ chạy.
Kết quả vẫn bị phát hiện. Đồng chí Triệu bật dậy như lò xo, lao thẳng tới cửa, túm lấy người đang định đào tẩu rồi vừa đẩy vừa lôi vào cầu thang thoát hiểm.
Ép người vào góc tường, Triệu Bình Sinh nghiến răng nghiến lợi:
“Cậu chạy đi đâu hả? Tôi xem cậu còn trốn được tới đâu! Trêu tôi xong rồi bỏ chạy? Cậu đúng là nhát chết mà!”
“Lão Triệu, cậu chú ý hình tượng chút được không? Đây còn đang ở cơ quan đấy…”
Trần Phi vừa xấu hổ vừa chột dạ, quay mặt sang chỗ khác, từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Cậu thật sự không ngờ có ngày mình lại như thiếu nữ mới lớn, nhát gan trong chuyện tình cảm đến vậy. Cũng chẳng biết vì lòng tự trọng quá cao hay vì xấu hổ quá mức, chỉ cần lão Triệu đưa tay xuống phía sau sờ một cái, cậu lập tức dựng cả lông lên như mèo bị dẫm trúng đuôi.
Không phải bảo muốn cưới cậu ta làm vợ sao? Giờ chơi trò đổi ý giữa chừng nữa à!?
“Được, tôi chú ý hình tượng.” Triệu Bình Sinh buông tay, lùi lại nửa bước. “Tối nay tan làm theo tôi về nhà.”
“….”
Trần Phi giữ nguyên vẻ mặt cứng đờ, nhất quyết không tỏ thái độ. Cái dáng vẻ ẩm ương ấy làm Triệu Bình Sinh nhìn mà bốc hỏa:
“Trần Phi! Rốt cuộc cậu có ý gì hả? Cậu nghĩ tôi thích cậu để đùa cho vui thôi à?”
Trần Phi liếc mắt nhìn sang, thấy lão Triệu mặt như viết hẳn bốn chữ “sắc dục xông não”, cuối cùng nhịn không được mà “phì” một tiếng bật cười.
Cậu thấy buồn cười thật, nhưng Triệu Bình Sinh thì tức muốn chết, lập tức ép cậu sát vào tường thêm lần nữa, mặt kề sát mặt mà nói:
“Lão Trần, cậu đừng trêu tôi nữa được không? Tôi không chịu nổi kiểu này đâu. Cho tôi một câu rõ ràng đi, bây giờ hai chúng ta là quan hệ gì?”
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần lệch đầu một chút là môi chạm môi, Trần Phi bị hơi thở nóng phả lên mặt làm cho nóng ran cả người. Cậu nuốt khan một cái, dùng chút sức đẩy vai đối phương:
“Lão Triệu…cho tôi thêm chút thời gian được không? Tôi…tôi vẫn còn…”
Triệu Bình Sinh lập tức lộ vẻ bị tổn thương:
“Còn gì? Còn thấy tởm à?”
“Không phải không phải! Không phải tởm…chỉ là…cái đó…”
Trong lòng nghĩ gì, đánh chết Trần Phi cũng không nói ra nổi, chỉ đành ấp úng:
“Ít nhất…cậu cũng phải cho tôi thời gian thích nghi chứ. Tự nhiên từ anh em biến thành…thành người yêu…mẹ nó..trong lòng tôi loạn hết cả lên.”
Nhìn Trần Phi ngày thường ngạo nghễ ngang tàng mà giờ lại ấp úng nói không nên lời, tâm trạng Triệu Bình Sinh chợt trở nên vô cùng phức tạp.
Hắn vốn cho rằng, chỉ cần đã động lòng thì mọi trở ngại đều có thể vượt qua. Nhưng hiện thực chứng minh, một người kiêu ngạo tận trong xương như Trần Phi, dù đã chấp nhận tình cảm của hắn thì sâu trong lòng vẫn còn kháng cự.
Thôi vậy, cho cậu thêm chút thời gian đi.
Dù sao cũng đã chờ mười lăm năm rồi, thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao…
Khoan đã?
Chắc là vài ngày thôi nhỉ? Đừng có mà lại một gậy đẩy hắn chờ thêm mười lăm năm nữa đấy.
Liếc nhìn qua ô kính trên cửa cầu thang, xác nhận không có ai đi ngang qua, Triệu Bình Sinh bỗng nghiêng người, hôn khẽ lên môi Trần Phi một cái.
Chỉ là một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn chạm nước, vậy mà vẫn khiến cả người Trần Phi cứng đờ. Cậu phản xạ có điều kiện đẩy mạnh đối phương ra:
“Cậu làm cái gì đấy? Điên à? Nhỡ có người nhìn thấy thì sao?”
“Thấy thì sao? Không lẽ đuổi việc hai đứa mình chắc?”
“Cậu còn biết xấu hổ không hả!?”
Nhìn cái vẻ mặt bất cần đời của Triệu Bình Sinh, Trần Phi cảm thấy tay mình ngứa ngáy tới nơi rồi.
Cậu nghi ngờ từ trước tới giờ cái vẻ nho nhã kia của tên này đều là giả!!
Cái gì mà lịch sự, dịu dàng, kín đáo, điềm đạm, tất cả đều là diễn hết.
Bản chất thật chính là một con sói đội lốt người.
À đúng rồi, loại người này gọi là gì nhỉ?
Văn nhã bại hoại!
–
Tạm thời không muốn ngồi riêng một xe với Triệu Bình Sinh, lần này Trần Phi đi thăm hỏi cô con gái riêng của nạn nhân đã kéo Miêu Hồng đi cùng.
Miêu Hồng thì không có ý kiến gì, đi theo ai cô cũng học được thêm không ít thứ.
Những ngày trước khi Triệu Bình Sinh nằm viện, cô vẫn luôn đi theo Tào Hàn Quần, học được kha khá tư duy phá án và kỹ năng điều tra cần có của một điều tra viên.
Tào Hàn Quần còn âm thầm chỉ cho cô cách mở rộng hướng điều tra. Có những vụ án thoạt nhìn chẳng có đầu mối gì, nhưng chỉ cần tìm đúng điểm đột phá là tình thế sẽ lập tức mở ra.
Gã dạy cô một phương pháp, truy ngược quá khứ của người chết.
Nếu xung quanh nạn nhân không có đối tượng khả nghi rõ ràng, vậy rất có thể nguyên nhân gây án xuất phát từ thù oán cũ.
Miêu Hồng liền dựa theo hướng đó mà điều tra, phát hiện mười năm trước Liêu Chí Cương từng từ chức ở một trường trung học trọng điểm cấp tỉnh ở quê nhà, sau đó tha hương tới thành phố này dạy học.
Cô gọi điện tới ngôi trường kia hỏi thăm, tiếc là phần lớn lãnh đạo đều đã thay người, ngoại trừ một vị chủ nhiệm phòng nhân sự, nhưng hầu như chẳng còn ai nhớ tới Liêu Chí Cương nữa.
Trên đường đi, cô báo cáo lại kết quả điều tra với Trần Phi rồi chủ động xin nhiệm vụ:
“Đội phó Trần, hay để em đi công tác một chuyến nhé? Em muốn tới quê ông ta hỏi thăm xem rốt cuộc vì sao năm đó lại từ chức.”
“Cô thấy chuyện này có liên quan tới vụ án?”
Vừa nghe là Trần Phi đã hiểu ngay, cô đang muốn thông qua quá khứ của người chết để suy đoán động cơ gây án của hung thủ.
“Mẹ em cũng là giáo viên mà.” Miêu Hồng cười nhăn mũi. “Bà ấy làm ở một trường cả đời không đổi chỗ, hồi cấp hai cấp ba còn làm chủ nhiệm lớp em luôn, quản em nghiêm muốn chết. Nên em nghĩ, đang dạy học yên ổn ở một trường tốt mà đột nhiên từ chức, còn bỏ quê tới thành phố khác sinh sống, chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó.”
Trần Phi gật đầu đồng tình:
“Nghĩ vậy không sai. Nhưng manh mối hiện tại nhiều quá, kinh phí điều tra của đội thì có hạn, nên vẫn phải ưu tiên những hướng trước mắt đã. Thế này đi, cô liên hệ với đồn công an phụ trách khu vực trường cũ của Liêu Chí Cương xem sao, thử tra xem trước đây ông ta có từng xảy ra tranh chấp với ai không. Mười năm trước chưa phổ cập mạng nội bộ đâu, trừ khi từng ngồi tù, bằng không trên hệ thống không tra ra được gì.”
“Vâng, về em sẽ liên hệ ngay.”
Nghe giọng Miêu Hồng đầy nhiệt huyết, Trần Phi bật cười lắc đầu.
Cậu chợt nhớ tới hồi Triệu Bình Sinh mới vào đội.
Một phần tử trí thức cao cấp văn nhã đúng nghĩa. Lần đầu thấy bọn họ dùng đế giày đánh nghi phạm cưỡng h**p giết người liên hoàn trong phòng thẩm vấn, mặt mũi hắn vô cùng khó xử, cứ như bị kẹt giữa quy trình nghiệp vụ và giới hạn đạo đức con người vậy.
Kết quả về sau xuống tay còn ác hơn cả bọn họ, thậm chí có vài chiêu trị mấy tên cặn bã là do chính Triệu Bình Sinh nghĩ ra.
Đương nhiên bây giờ quản lý nghiêm rồi, có ngứa tay tới đâu cũng không thể muốn đánh là đánh nữa.
Có điều La Minh Triết nói rất đúng, không cần đánh không cần mắng mà vẫn moi được sự thật từ miệng nghi phạm, đó mới là bản lĩnh thật sự.
Dù sao giờ trong đội đã có Miêu Hồng rồi. Nghi phạm cứng mồm cứng miệng thì cứ quẳng lên xe cô chở một vòng cao tốc, mười tên hết chín tên phải khai.
Nghĩ việc cô gái tốt như vậy tuyệt đối không thể để rơi vào tay người ngoài, Trần Phi thử dò hỏi:
“Này, cô thấy lão Tào thế nào?”
“Hả?” Miêu Hồng sửng sốt, lát sau mới quay mặt ra cửa sổ xe.
“Ừm…anh Tào rất tốt, rất chăm sóc em, còn dạy em nhiều thứ.”
“Thế đổi sư phụ khác cho cô nhé?”
“Đổi ai cơ?”
“Lão Tào.”
Miêu Hồng co vai:
“Đừng mà…vậy sư phụ em sẽ giận mất…”
“Không đâu, Lão Triệu là người rất rộng lượng.”
Nói xong, chính Trần Phi cũng tự nhíu mày.
Không hiểu sao cậu lại thấy câu này nghe có vẻ hơi trái lương tâm.