Chương 60 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

"Lão Trần! Lão Trần!”

Đuổi theo ra khỏi cửa tòa nhà, hắn túm chặt lấy cánh tay của Trần Phi. Dù cho có bị đối phương dùng ánh mắt như phóng ra tia bức xạ găm thẳng vào người, Triệu Bình Sinh vẫn không có ý định buông ra.

Hiểu lầm.

Đây một sự hiểu lầm trời đánh!

Hắn thật sự…

Ôi, dối trá thật…Khóa quần còn chưa kéo lên nữa kìa!

Mắt thấy Triệu Bình Sinh đỏ bừng mặt mũi như đít khỉ, một tay hoảng loạn k** kh** q**n, tay kia thì vẫn bấu chặt mình sống chết không buông. Ngọn lửa giận trong lòng Trần Phi lại bùng lên dữ dội hơn, các khớp ngón tay nắm chặt lại kêu lên răng rắc

Mẹ kiếp nhà cậu! Triệu Bình Sinh!

Cậu không phải đã bảo là ngoài “người đó” ra, ai cậu cũng đếch thèm hay sao!!

Thế cái tên Lục Địch kia rốt cuộc là cái thá gì?

À, ra là thế, lúc tôi mặt dày dán vào cậu thì cậu ra vẻ làm bậc chính nhân quân tử. Đến lúc cậu ta dán vào cậu, cậu lại biến ngay thành con sói đói!

Mẹ nó!

Trong chớp mắt, Triệu Bình Sinh chỉ cảm thấy trời đất xung quanh quay cuồng điên đảo, đến khi kịp phản ứng lại được chuyện gì vừa xảy ra, thì bản thân đã ở trong tư thế ngửa mặt lên trời nằm đo đất, bờ lưng đập xuống nền xi măng đau điếng.

Hắn đã bị Trần Phi cho một cú quật ngã qua vai ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Chẳng buồn đứng đó nói nhảm với Triệu Bình Sinh thêm lời nào nữa, Trần Phi giật phắt tay ra rồi sải bước đi về phía xe của mình.

Không mảy may bận tâm đến việc bản thân bị ngã lấm lem đầy đất cát bụi bặm, toàn thân ê ẩm đau nhức chỗ nào cũng thốn, Triệu Bình Sinh dùng cả tay lẫn chân lồm cồm bò dậy, nhếch nhác đuổi theo Trần Phi đang bước nhanh về phía trước.

Lúc này, hắn không dám tùy tiện giơ tay ra túm lấy cậu nữa.

Cú quật ngã vừa rồi chỉ là ra tay nhẹ nhàng cảnh cáo mà thôi. Chứ theo thói quen thường ngày của Trần Phi, quật ngã xong cậu còn phải bồi thêm một cú bẻ ngoặt tay rồi đá một cước vào mạn sườn, đó mới gọi là toàn bộ quy trình.

Đuổi kịp đến bên cạnh sườn xe, Triệu Bình Sinh một tay chặn lấy cánh cửa xe mà Trần Phi chuẩn bị mở ra. Hắn quay đầu sang bên cạnh khạc nhổ một bãi cát trong miệng, sốt sắng lên tiếng giải thích:

“Tôi không chủ động gọi cậu ta đến đây để làm chuyện đó đâu, vừa nãy tôi-”

“Triệu Bình Sinh, tôi đếch phải bố của cậu! Tôi không hơi đâu mà quản việc cậu thích ngủ với đàn ông hay là lên giường với đàn bà, cậu cũng chẳng việc gì phải đứng đây phân trần giải thích với tôi cả!”

Lúc này, trong đầu Trần Phi chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, quay người dùng sức đóng sầm cửa xe lại, kẹp gãy mấy ngón tay của tên khốn kia, để lão cũng phải nếm thử cảm giác đau thấu xương mà cậu đang chịu đựng lúc này!

Triệu Bình Sinh bị tiếng gầm của cậu làm cho giật mình kinh hãi, hắn hèn mọn hỏi gặng lại:

“Thế…thế tại sao cậu lại nổi trận lôi đình như vậy? Còn…quật ngã tôi đau nữa…”

Da đầu Trần Phi trong nháy mắt như “ong” lên rồi tê dại. Cậu trợn đôi mắt hổ, ánh nhìn sắc lạnh ghim chặt lên mặt Triệu Bình Sinh như muốn đục thủng hai lỗ trên đó vậy.

Tính khí của cậu xưa nay vốn dĩ đã vậy rồi, trong lòng càng chột dạ bao nhiêu, ngoài mặt càng tỏ ra hung dữ bấy nhiêu. Dùng bốn chữ “thẹn quá hóa giận” để lột tả trạng thái của cậu lúc này xem ra vẫn hơi nhẹ.

Một cơn gió lạnh buốt của đêm đông bất ngờ thổi tới, khiến Triệu Bình Sinh bất giác run lên cầm cập. Đến lúc này hắn mới chợt nhận ra mình đã quá vội vàng, chỉ kịp mặc chiếc áo thun mỏng dùng lúc huấn luyện dã ngoại rồi lao thẳng xuống lầu đuổi theo người kia.

Tuy nhiên, cái lạnh cũng giúp cho đầu óc hắn tỉnh táo trở lại, hắn từ từ buông lỏng bàn tay đang chặn cửa xe ra, lùi lại phía sau nửa bước, cúi gằm mặt thở dài một tiếng não nề:

“Tôi biết, cậu vẫn không thể chấp nhận được…không thể chấp nhận nổi một đứa có xu hướng tính dục như tôi…Thôi thì cậu không cần phải cưỡng ép bản thân làm gì cả, thực sự đấy, cậu…cậu cũng đừng vì chuyện này mà cảm thấy ghê tởm. Ngày mai tôi sẽ chủ động viết đơn gửi lên ban lãnh đạo xin được điều chuyển công tác đi nơi khác.”

“Tôi mẹ kiếp-”

Nắm đấm vung lên lơ lửng giữa không trung, Trần Phi phải nghiến chặt răng kiềm chế, nhẫn nhịn hết mức mới không đấm vào mặt Triệu Bình Sinh. Tiếng hét của cậu thậm chí còn mang theo sự run rẩy:

“Triệu Bình Sinh! Hai chúng ta đã cùng nhau vào sinh ra tử biết bao năm rồi. Vậy mà bây giờ cậu lại nói chuyện với tôi bằng cái giọng đó à? Cậu định điều đi đâu? Mẹ kiếp, cậu định trốn tới tận chân trời nào hả!?”

“Đi đâu mà chẳng được. Sang Ủy ban Chính pháp, Viện Kiểm sát, Công an Tỉnh, không thì xuống mấy phân cục, công an huyện, thậm chí về công an phường cũng được…Tóm lại chỉ cần có nơi chịu nhận là được rồi.”

Triệu Bình Sinh không đủ dũng khí để ngẩng lên đối diện với biểu cảm trên mặt của Trần Phi lúc này nữa.

Hắn cảm thấy bản thân mình thật quá hèn nhát và yếu đuối. Một tòa thành mà hắn đã kiên cường giữ vững suốt bao nhiêu năm trời, cuối cùng lại chính tay mình buông bỏ, tự biến mình thành kẻ đào ngũ.

Đột nhiên cảm giác cổ áo siết lại, hắn bị Trần Phi dùng lực lôi xềnh xệch kéo đến sát mặt, nghe thấy đối phương nghiến răng nghiến lợi gầm lên:

“Để rồi sau khi điều đi nơi khác, cậu có thể đường đường chính chính ở bên cái thằng bạn học cũ của cậu chứ gì? Tôi nói cho cậu biết nhé, Triệu Bình Sinh, cậu muốn yêu đương hay ngủ với thằng nào, đó là chuyện của cậu. Ông đây không rảnh mà quản mấy chuyện dưới thắt lưng của cậu đâu! Cậu muốn cút thì cút cho khuất mắt tôi ngay đi! Đừng mẹ nó để tôi phải nhìn thấy mặt cậu thêm lần nào nữa!”

Nhưng trên thực tế, ngoài miệng Trần Phi gào lên dữ dội bao nhiêu thì trong lòng cậu lại điên cuồng chửi rủa chính mình bấy nhiêu.

Đồ ngu này! Mày đang nói linh tinh gì thế hả!? Mau mở miệng giữ người ta lại đi chứ!

….

Triệu Bình Sinh tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại, đến cả ý định phản kháng hay vùng vẫy cũng từ bỏ.

Lục Địch nói không sai chút nào.

Một thứ tình cảm vốn dĩ nằm ngoài tầm với, tại sao lại phải liều mạng đuổi theo đến mức tự làm khổ bản thân như thế chứ?

Thế nhưng…trong lòng hắn thật sự không cam tâm.

Đột nhiên, hắn mở to mắt, đưa hai tay nắm chặt lấy bàn tay đang túm cổ áo mình của Trần Phi, dùng hết sức giữ lấy nó. Hắn ngẩng đầu, dũng cảm đối diện với đôi mắt hổ đang rực lửa giận kia, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy chua chát.

Dù sao hắn cũng đã quyết định trở thành kẻ đào ngũ rồi. Vậy thì trước lúc rời đi, chi bằng đánh cược thêm lần cuối cùng. Bởi lẽ hiện tại…hắn cũng không còn gì để mất nữa.

“Rất xin lỗi cậu, Trần Phi, tôi thực sự đã quá mệt mỏi rồi…”

“Tôi không phải là bậc thánh nhân vĩ đại gì cho cam, tôi cũng là một con người bình thường, cũng khao khát có ai đó ở bên cạnh để chia sẻ ngọt bùi, biết quan tâm lo lắng lúc trái gió trở trời…Tôi rất muốn được tiếp tục ở bên cạnh để trông nom, bảo vệ cho cậu, thế nhưng năm nay tôi đã bước sang cái tuổi 40 rồi, tôi không còn đủ sức để mà canh giữ nữa…”

????????

Cặp mắt hổ của Trần Phi lại được phen trợn tròn thêm một vòng lớn. Nếu như không có hệ thống dây chằng giữ lại, có lẽ hai con ngươi của cậu đã phọt ra ngoài từ lâu.

Cái gì cơ? Ở bên cạnh trông nom bảo vệ tôi á?

Tôi á?

Cảm nhận được lực siết ở cổ áo bắt đầu có dấu hiệu buông lỏng, Triệu Bình Sinh nhân cơ hội đó thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Xem ra, việc thẳng thắn nói hết những nỗi lòng thầm kín của bản thân đâu có bị ăn đập dã man như trong tưởng tượng.

Lời sư phụ dạy quả thực rất đúng, có một vài chuyện trên đời vốn dĩ không đến mức gian nan như bản thân vẫn thường tự hù dọa mình.

Hắn chậm rãi lùi lại phía sau nửa bước, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhẹ, nhưng đôi mắt và hàng chân mày lại bất giác cong lên một độ cong đầy vẻ tiếc nuối, muộn phiền:

“Trước đây có lần cậu từng gặng hỏi tôi, tại sao tôi nhất quyết không chịu rời bỏ Đội Trọng án này. Lúc đó tôi đã nói dối cậu.”

“Sau này cậu tiếp tục hỏi tôi, người mà tôi thầm thương trộm nhớ suốt bấy lâu nay là ai..Tôi lại tiếp tục nói dối cậu thêm một lần nữa..”

“Đơn giản vì tôi không có đủ dũng khí để đứng ra thừa nhận sự thật, bởi vì tôi quá hiểu rõ tính khí của cậu. Một khi tôi lựa chọn phơi bày tất cả mọi chuyện ra ánh sáng, thì mối quan hệ bằng hữu gắn bó bấy lâu nay giữa chúng ta sẽ lập tức chấm dứt.”

Đồ ngu xuẩn nhà cậu, thằng mẹ nào rảnh háng đi nói với cậu thứ vớ vẩn đó thế hả?

Trần Phi thầm chửi đổng trong lòng.

Thế nhưng hiện tại toàn thân cậu lại đang cảm thấy vô cùng sảng khoái và sung sướng. Từ đầu đến chân như được tắm mình trong làn gió xuân mát rượi.

Cậu thong thả khoanh hai tay trước ngực, khẽ nheo mắt lại, đứng im tại chỗ để thưởng thức màn bộc bạch tình cảm đầy vẻ luỵ tình cùng sự đau khổ vì cầu mà không được của Lão Triệu.

“Chuyện giữa tôi và Lục Địch hoàn toàn không phải kiểu quan hệ mập mờ, bậy bạ như cậu nghĩ đâu. Đương nhiên tôi là một người đàn ông bình thường, tôi cũng có những nhu cầu của riêng mình. Nhưng suốt bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn ép bản thân phải nhẫn nhịn, thậm chí chưa từng nghĩ tới chuyện ra ngoài tìm tình một đêm để giải quyết.”

“Bởi vì trong lòng tôi lúc nào cũng ôm một chút hy vọng…lỡ như có một ngày nào đó, hai chúng ta thật sự có thể đường đường chính chính ở bên nhau, tôi không muốn bản thân mình có bất cứ điều gì khiến cậu phải khó chịu hay bận lòng cả…”

Triệu Bình Sinh càng nói càng cảm thấy tủi thân, hắn dứt khoát đem toàn bộ những cay đắng, ấm ức suốt mười mấy năm qua ra trút sạch:

“Cậu có biết những ngày tháng qua tôi phải bấm bụng nhẫn nhịn đau khổ đến nhường nào không hả?”

“Dạo gần đây mỗi lần cậu sang nhà tôi ngủ qua đêm, cái bàng quang của tôi nó như bị mất kiểm soát, liên tục bắt tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh để trốn tránh…Thế nhưng tôi không dám hé răng nửa lời vì sợ cậu biết chuyện sẽ thấy ghê tởm, tôi…ôi cái cuộc đời này!”

Nói xong, hắn dứt khoát ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu. Đến lúc buông tay ra mới phát hiện lòng bàn tay đã dính đầy đất cát bụi bặm.

Nếu ngay lúc này hắn ngẩng đầu nhìn biểu cảm trên mặt Trần Phi, chắc chắn sẽ phát hiện tên kia đang nhếch môi cười cực kỳ đểu cáng, trông ngứa đòn đến mức khiến người ta chỉ muốn đấm cho một phát.

“Tách” một tiếng giòn tan vang lên, đốm lửa nhỏ thắp sáng màn đêm. Làn khói trắng nhanh chóng tan ra theo cơn gió lạnh phảng phất thổi qua.

Trần Phi ngậm điếu thuốc nơi khóe môi, cúi đầu nhìn Triệu Bình Sinh ủ rũ đến mức như chỉ muốn tự đào một cái hố dưới chân rồi chui xuống luôn cho xong.

Cậu cố tình dùng giọng điệu đầy vẻ xấu xa mà gặng hỏi:

“Cậu bắt đầu có ý đồ nhớ thương dòm ngó tôi từ khi nào thế?”

“Ngay ngày đầu tiên bước chân vào đội…”

“Ròng rã suốt mười lăm năm luôn à? Thế không lẽ ngày nào trong đầu cậu cũng nghĩ đến hình bóng của tôi để tự xử ấy hả?”

Triệu Bình Sinh nghe vậy, đầu càng chôn sâu xuống hơn, cả người co rụt lại như biến thành một quả bóng tròn. Nhìn cái dáng vẻ này khiến Trần Phi chỉ muốn tung một cước đá lão lăn đi chỗ khác cho khuất mắt.

“Nhưng mà tính ra thời gian cũng đâu dài đến mức ấy đâu. Không phải trong khoảng thời gian đó, cậu cũng từng quen biết, hẹn hò với người khác rồi sao?” Trần – Phó Đội trưởng Đội Trọng án – Phi bắt đầu giở thói nghề nghiệp ra để thẩm vấn nghi phạm.

“Lúc đó trong lòng tôi thầm nghĩ…chỉ cần mình thử tìm và quen một người khác, biết đâu có thể quên được hình bóng của cậu.”

“Thế cậu đã quên được chưa?”

Triệu – nghi phạm – Bình Sinh khẽ lắc lắc đầu, đồng thời vô cùng thành khẩn, sâu sắc tự kiểm điểm lại những lỗi lầm sai trái của bản thân:

“Cho nên mới bảo tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay đều là quả báo, cuối cùng lại rơi vào cảnh tự mình chuốc lấy cái sừng trên đầu.”

“Đúng thế, lão nhà cậu đáng đời lắm. Thân ông đây con mẹ nó đâu phải thứ tầm thường mà cậu muốn quên là quên dễ dàng được chứ!”

….

Mãi đến lúc này, Triệu Bình Sinh mới nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn.

Hắn vẫn đang ngồi thụp dưới đất, lập tức ngẩng phắt đầu lên. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt hắt xuống, Trần Phi đang đứng đó với vẻ mặt đắc ý đến mức như muốn viết hẳn mấy chữ “ông đây là nhất thiên hạ” lên trán cho người ta nhìn thấy.

Hóa ra là…lão này cố tình chơi mình đấy à?

Hắn lảo đảo đứng dậy, rút điếu thuốc khỏi miệng Trần Phi rồi hung hăng rít một hơi thật sâu. Sau đó hắn nín thở, một tay giữ lấy vai đối phương, cúi đầu áp môi xuống cái miệng đang nở nụ cười xấu xa kia.

Bị phả đầy khói thuốc vào miệng, Trần Phi không nổi giận, trái lại trả đũa bằng cách cắn mạnh lên môi dưới của đối phương một cái.

Lần này cắn khá tàn nhẫn, cắn bật cả máu. Trong khoảnh khắc, mùi thuốc lá hòa lẫn với vị tanh tựa sắt gỉ, theo nụ hôn cuồng nhiệt lan ra giữa môi lưỡi quấn quýt.

Đây là nụ hôn đầu tiên của họ, nhưng Triệu Bình Sinh lại hôn như thể giây tiếp theo cả hai sẽ phải chia lìa mãi mãi.

Mùi máu tươi k*ch th*ch thần kinh, những ngón tay siết trên eo Trần Phi đột nhiên dùng sức, kéo mạnh người kia ép sát vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của mình, đến cả khoảng không nhỏ nhoi để hô hấp cũng không chừa lại.

Trần Phi cũng đáp trả như muốn nuốt chửng đối phương. Hai người điên cuồng tranh giành từng ngụm dưỡng khí, giống hệt hai con thú đói đang cắn xé lẫn nhau.

Tất cả những nỗi niềm sâu kín bấy lâu nay luôn phải che giấu, chẳng dám để lộ kia giờ phút này đều theo nhiệt độ cơ thể nóng bỏng bốc hơi, tan vào trong bầu không khí lạnh giá của đêm đông.

Đúng lúc ấy, từ phía xa đột nhiên vang lên tiếng còi xe khiến cả hai giật mình hoàn hồn. Trần Phi lập tức đẩy mạnh người đang đè lên mình ra, mặt đỏ bừng, thở hổn hển mắng:

“Cậu bị điên rồi à! Đây vẫn còn đang ở ngoài đường đấy!”

“Trời tối thui thế này, người ngoài có nhìn cũng không thấy được gì đâu.” Triệu Bình Sinh nào chịu dừng lại. Khó khăn lắm giấc mộng bao năm mới thành hiện thực, có thằng ngốc mới chịu dừng đúng lúc này.

Hắn lập tức nắm lấy tay Trần Phi kéo về phía nhà mình. “Đi, về nhà!”

Kết quả kéo một cái mà Trần Phi vẫn đứng im không nhúc nhích. Hắn quay đầu lại, khó hiểu hỏi: “Sao thế?”

Cơn kích động qua đi, mặt Trần Phi lúc này đỏ không khác gì đít khỉ. Cậu lắp ba lắp bắp:

“Cái đó…bạn học của cậu…không phải vẫn còn…còn đang ở nhà cậu sao?”

Đm!

Da đầu Triệu Bình Sinh lập tức tê rần.

Chết rồi!

Hắn quên béng mất Lục Địch vẫn còn ở nhà mình!

Lục Địch đã rời đi từ lâu, còn để lại cho Triệu Bình Sinh một mẩu giấy đặt cạnh chiếc bánh kem, bên trên viết: [Đừng lãng phí đồ ăn, đều là tiền cả đấy.]

“Ồ, xem ra cậu ta cầm lên được thì bỏ xuống được đấy nhỉ-” Trần Phi còn chưa nói hết câu đã bị Triệu Bình Sinh từ phía sau ôm chặt lấy, khiến cả người cậu lập tức nổi đầy da gà.

Dù trong lòng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận chuyện mình cong thật rồi, nhưng tên đã lên dây thì đâu còn đường lui nữa.

Đều là đàn ông với nhau, ai mà chẳng hiểu rõ mấy cái chuyện sinh lý này cơ chứ. Đến lúc này rồi vẫn còn cứng miệng chịu đựng, e là dây đàn sắp đứt luôn mất.

“Thôi được rồi, đừng suốt ngày dính lấy tôi như con mèo hen thế- ủa?”

Cơ thể bất ngờ bị đẩy nghiêng về phía trước, Trần Phi giữ chặt lấy bàn tay của Triệu Bình Sinh, sống chết không cho đối phương làm loạn tiếp. Yết hầu khẽ chuyển động, cậu nghiến răng hỏi ra từng chữ:

““Lão Triệu…cậu định làm gì đấy?”

Triệu Bình Sinh tự dưng rất muốn cười.

Cười vì đến nước này rồi mà cậu vẫn còn giả ngu, vẫn cố chấp ôm khư khư chút lòng tự trọng cuối cùng không chịu buông.

Người ta thường nói “tình đến nồng thì áo cũng dễ cởi”, nhưng đặt lên người Trần Phi thì dường như vẫn thiếu chút gì đó.

“Tôi nhịn mười lăm năm rồi, cậu nghĩ xem tôi muốn làm gì?”

Những tấm ảnh từng thấy trong mấy lần đi quét m** d*m chợt lướt qua trong đầu, Trần Phi cứng đờ cả người, thử dò hỏi:

“Cậu…muốn ở trên hay ở dưới?”

“Tôi sao cũng được.”

Triệu Bình Sinh thầm nghĩ, tốt nhất là cưỡi lên luôn cho đỡ tốn sức.

Trần Phi nào hiểu mấy thuật ngữ trong giới, hoàn toàn không nhận ra mình hỏi lệch trọng tâm. Nghe vậy, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm…

May quá, xem ra thích đàn ông chưa chắc sẽ suốt ngày chăm chăm nghĩ tới chuyện kia.

Nghĩ tới việc từ nay về sau phải đối xử với đồng chí Triệu như “vợ”, trong lòng cậu đột nhiên dâng lên chút thương hoa tiếc ngọc.

Cậu xoay người, giơ tay phủi phủi lớp bụi đất trên vai đối phương:

“Cái đó…xin lỗi nhé, lúc nãy làm cậu dính đầy đất rồi. Mau đi tắm đi.”

Triệu Bình Sinh cười đến lúm đồng tiền cũng hiện ra:

“Tắm chung đi.”

Tắm chung?

Ừm…cũng được.

Dù trước đây hai người từng tắm chung không biết bao nhiêu lần, nhưng sau khi nói rõ lòng mình rồi, ít nhiều vẫn có chút ngượng ngùng.

Đột nhiên, từ trong phòng tắm vang lên một tiếng gầm đầy giận dữ-

“Triệu Bình Sinh! Tay cậu đang sờ vào đâu thế hả!?”