Chương 56 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Nếu không bị một đám người ngăn cản, Trần Phi kiểu gì cũng phải lao vào róc xương lột da Hoắc Quân cho bằng được.

Khá khen cho cái thằng súc vật, dám nhắm vào sư huynh Vệ Đông của cậu mà động dao động kiếm, suýt chút nữa làm người ta hủy dung phá tướng. Quả này nếu không nện cho gã một trận ra trò, tối nay sao cậu nuốt được cục tức này mà đi ngủ chứ?

Trái lại, La Vệ Đông chỉ nhẹ nhàng bâng quơ tỏ vẻ do mình ở tình thế cấp bách đã khinh địch, không ngờ tới trên người đối phương lại găm theo hàng nóng hàng lạnh.

Thật ra, ngay khi nhận được điện thoại của Triệu Bình Sinh báo tin Hoắc Quân đã cắt đuôi trinh sát bỏ trốn. Anh lập tức ý thức được sự khôn ngoan và mức độ nguy hiểm của tên này.

Lúc ấy ở trạm xe buýt đang có rất đông người dân, anh căn bản không kịp cân nhắc đến an nguy của bản thân, suy nghĩ duy nhất trong đầu là tuyệt đối không thể để tên liều lĩnh từng có tiền án nổ súng này làm tổn thương đến những người vô tội.

Không ngoài dự đoán, kể cả khi đã bị anh bẻ ngoặt một bên khớp xương cánh tay, Hoắc Quân vẫn có thể rút dao găm ra phản kích. Cũng may là anh phản ứng nhanh nhẹn nên chỉ bị chút thương tích ngoài da, đổi lại là người khác có khi tròng mắt đã phế luôn tại chỗ rồi.

Hệ thống camera giám sát trong siêu thị đã chứng thực, Hoắc Quân sau khi tung hỏa mù lừa được Phó Lập Tân và Miêu Hồng, liền khom người dán chặt vào một chiếc xe đẩy chở hàng để lẻn vào kho, rồi từ lối thông đạo dỡ hàng của kho lẻn xuống bãi đỗ xe. Sau đó gã không thèm lái xe đi, chiếc xe tải quá lớn, rất dễ bị phát hiện.

Quyết sách cuối cùng gã đưa ra là: đi xe buýt.

Đúng là “người giỏi che giấu bản thân sẽ ẩn mình giữa chốn phố thị đông đúc”, những nơi dòng người chen chúc xô đẩy ngược xuôi lại là nơi khó bị phát hiện nhất.

Kết quả gã vừa định bước lên xe buýt thì bị La Vệ Đông phát hiện rồi vật ngã đo đất ngay tại chỗ.

Nói thật thì quyết định của gã không sai, cái sai duy nhất của gã là không biết bản thân đang phải đối đầu với một đối thủ đáng gờm cỡ nào.

Người đã xách cổ được về đồn rồi, thế nhưng gã sống chết không chịu thừa nhận mình là tên tội phạm Hoắc Quân ở Vân Nam.

Thẻ căn cước công dân hiển thị gã hiện tại là người Tứ Xuyên, tên Lý Bảo Trụ. Đến khi hỏi gã vì sao lại cả gan tập kích La Vệ Đông, gã liền hỏi ngược lại điều tra viên: “Tự dưng có thằng từ phía sau lao đến bẻ tay ông, ông không phản kháng chắc?”.

Kha Kiến Quốc không trực tiếp tham gia thẩm vấn Hoắc Quân, ông sợ bản thân sẽ không kiềm chế nổi nắm đấm của mình.

Nhóm Trần Phi thay phiên nhau thẩm vấn, dù sao thì ở đây đang có một đống sơ mi trắng của các vị lãnh đạo ngồi chực sẵn, chưa kể còn cả một vụ án lò gạch lậu liên quan đến hành vi mua bán người, giam giữ trái phép và ngược đãi người khuyết tật cần phải làm rõ.

Mặc dù đặt lên bàn cân so sánh với việc tóm gọn tên tội phạm truy nã cấp B Hoắc Quân, thì vụ án lò gạch lậu này quy mô cũng không hề nhỏ.

Hoắc Quân vừa bị ấn gáy xuống đất ở huyện thành thì phía sau lưng, lực lượng cảnh sát cũng lập tức ập vào triệt phá cái lò gạch lậu kia. Quá trình vây bắt có chút gập ghềnh trắc trở, thậm chí có cảnh sát đã bị thương, chính là Tào Hàn Quần, lão bị chó dữ giữ cửa cắn.

Đó là một con Pitbull lai, hung dữ lạ thường. Lúc lao vào cắn xé Tào Hàn Quần hai mắt nó đỏ ngầu lên, bị người ta ném gạch vào đầu vẫn nhất quyết không chịu nhả mồi.

Cũng còn may nó chỉ cắn vào chân, chứ nếu cú cắn ấy mà phập vào cổ thì lão Tào đã anh dũng hy sinh tại chỗ rồi.

Để cứu người, chiến sĩ đặc cảnh phối hợp tác chiến chỉ còn cách nổ súng bắn hạ con chó dữ. Sau khi kết thúc trận đánh, kiểm tra kỹ mới phát hiện trên người các nạn nhân được giải cứu đều hằn sâu những vết răng chó, bảo sao mỗi lần nghe tiếng chó sủa là họ lại sợ đến mức ôm đầu lăn lộn dưới đất.

Đồng chí Tào sau khi tiêm xong mũi uốn ván và vắc-xin phòng dại thì liền từ bệnh viện nhảy nhót trở về đồn, khập khiễng vác cái chân đau vào phòng thẩm vấn để tra hỏi đối tượng.

Gã tóc vàng lúc ở xưởng gạch kiêu ngạo ương ngạnh, hống hách bao nhiêu thì khi vừa bước chân vào phòng thẩm vấn, gã lại run rẩy cầm cập như cầy sấy bấy nhiêu.

Trần Phi xách theo khúc gậy gỗ dùng để đánh người kia đi qua đi lại khắp phòng, khúc gậy ma sát với nền xi măng phát ra những tiếng “két két” ghê rợn, khiến cho Vu Thụy Phúc đang đứng chăm chú nhìn qua màn hình giám sát bên ngoài cũng phải nhíu mày.

Nhìn cái điệu bộ hầm hầm hắc ám của cậu, Vu Thụy Phúc quay sang hỏi Triệu Bình Sinh với vẻ mặt không mấy hài lòng:

“Cậu ta muốn làm gì đấy? Định dùng nhục hình tra tấn công khai ngay dưới mí mắt của tôi đấy à?”

“Đó là vật chứng mà, lão Trần chỉ đang bắt đối tượng nhận diện thôi, nếu không thì làm sao cấu thành tội danh được.”

Triệu Bình Sinh mặt vô cảm đáp lời.

Vụ án này xem như đã được Vu Thụy Phúc lao vào húp trọn. Dù gã chỉ có việc chỏ cái mồm nói vài câu vô thưởng vô phạt, không có tác dụng gì lớn, nhưng trên danh nghĩa gã là điều tra viên chính, công lao ghi trên báo cáo thành tích tên gã chắc chắn sẽ chễm chệ ở vị trí đầu tiên.

Lại còn tiện tay tóm gọn được một tên tội phạm truy nã cấp B của Bộ, không cần hỏi cũng biết, cái gã này tối nay đi ngủ kiểu gì nằm mơ cũng có thể cười đến tỉnh cả người.

Phải công nhận một điều, có những kẻ sinh ra đã được cái vận cứt chó quấn thân.

Tối hôm qua Trần Phi trong một phút không nhịn nổi cục tức, liền gọi điện thoại cho La Vệ Minh oán ca oán thán.

Cậu bảo: “Sư phụ à, giá mà ngài chịu lùi ngày nghỉ hưu thêm vài hôm thì tốt biết bao, như vậy đâu tới lượt cái gã họ Vu kia hớt tay trên vụ béo bở này. Ngài không thấy cái bộ dạng đắc ý vênh váo của gã đâu. Trời đất, đi đứng cứ lâng lâng như đang cưỡi mây, cằm thì hếch tận lên trời, gặp trời mưa chắc nước chảy thẳng vào hai lỗ mũi mất!”

La Vệ Đông nói một câu thôi đã chặn đứng cổ họng đệ tử ruột: “Nếu cậu sớm chịu ngồi vào cái ghế của tôi thì còn đến lượt gã chắc? Cái thằng nhóc này, bớt lôi ông đây ra làm lá chắn đi. Có bản lĩnh thì tự mình đấu với gã ấy!”

Với mức độ hiểu Trần Phi của Triệu Bình Sinh, hắn biết rõ đối phương chắc chắn không hề có ý định lấy sư phụ ra làm lá chắn. La Vệ Minh nói vậy chẳng qua đang cố tình dùng phép khích tướng để ép cậu ra mặt thôi.

Việc Trần Phi bị dính án kỷ luật, ba năm không được thăng chức là chuyện không thể chối cãi. Cũng vì thế mà hôm qua, lần đầu tiên hắn nghiêm túc nghĩ đến một chuyện…liệu mình có nên tìm cách đá cái tên ngốc đó ra xa hay không.

Nhưng cũng có một sự thật là, kiểu người thẳng tính như Trần Phi rất dễ bị chèn ép. Cậu không quá mưu mô, tính lại nóng nảy bốc đồng, chỉ cần bị chơi xấu hay cản đường một chút thì rất dễ mắc bẫy.

Trước giờ họ luôn được đội trưởng La bảo bọc quá kỹ, chỉ cần tập trung phá án, không phải bận tâm đến mấy trò đấu đá nơi công sở. Nhưng Vu Thụy Phúc thì khác hẳn. Tuy phá án không giỏi, nhưng mấy chiêu trò chính trị văn phòng thì gã lại cực kỳ lão luyện, khéo léo vô cùng.

Chẳng phải gã mới tới chưa được bao lâu đã lập tức nhắm vào Triệu Bình Sinh, tìm mọi cách kéo hắn về cùng phe rồi sao? Đụng tới kiểu người này, rất dễ rơi vào cảnh khiến đối phương thiệt hại một phần nhưng bản thân cũng bị vạ lây không ít.

Thêm một điều nữa, Triệu Bình Sinh hiểu rất rõ bản thân mình, nói cho cùng, hắn vốn không muốn rời khỏi nơi này.

Giống như La Vệ Minh năm xưa, lập biết bao công lao hiển hách, cấp trên muốn điều ông đi nơi khác không phải chuyện dễ. Người quá nổi bật thường khiến cấp trên dè chừng, ai mà muốn đưa một “ông vua phá án” về dưới quyền, để rồi chính mình lại thành kẻ bị lu mờ chứ.

Nhưng hắn thì khác. Hắn không có khí phách hiên ngang như sư phụ mình, lãnh đạo nào dùng hắn đi chăng nữa cũng chẳng thấy áp lực gì.

Làm không tốt thì có lỗi với nạn nhân và người nhà họ, còn nếu làm quá tốt, biết đâu cấp trên quăng xuống một tờ điều động, đến lúc đó đi hay không đi?

Không đi thì bị quy là không phục tùng sắp xếp của tổ chức, tư tưởng có vấn đề. Nhưng nếu thật sự rời đi…vậy sau này còn ai đứng ra chống lưng cho Trần Phi nữa đây?

Tiến cũng khó mà lùi cũng không xong, nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn cảm thấy người thích hợp nhất để ngồi vào vị trí đội trưởng là Trần Phi.

Dù sao thì cậu cũng là cái gai trong mắt cấp trên, mỗi lần nhắc đến là ai nấy đều nhíu mày đau đầu. Năng lực thì xuất sắc thật đấy, nhưng tính tình lại cứng đầu khó quản…Thôi cứ để cậu ở lại cho một mình Tề Diệu Tổ cắn thuốc trợ tim là được rồi, đừng thả ra ngoài hành người khác nữa.

Mà muốn để Trần Phi ngồi lên vị trí đội trưởng, việc đầu tiên phải làm chính là xóa sạch cái án kỷ luật kia. Nếu không, dù đã đẩy được Vu Thụy Phúc đi thì cấp trên cũng sẽ lại cử một người khác xuống tiếp quản thôi.

Dựa vào đó, Triệu Bình Sinh quyết định tạm thời gạt lương tâm sang một bên, giả vờ vuốt mông ngựa Vu Thụy Phúc, tìm cách dụ gã chủ động đứng ra xin xóa án kỷ luật cho Trần Phi.

“Đội trưởng Vu, lần hành động này thành công lớn như vậy, chắc cấp trên đánh giá rất cao khả năng chỉ huy và quyết sách của ngài nhỉ?”

Đôi mắt Vu Thụy Phúc đang dán chặt vào màn hình giám sát lập tức híp lại vì cười, ngoài miệng thì vẫn ra vẻ khiêm tốn khách sáo giả tạo:

“Ôi dào, đâu thể xem là công lao của riêng tôi được chứ. Ý của cục trưởng Tề là muốn đề xuất trao Huân chương Chiến công Tập thể hạng Nhì cho cả đội đấy.”

“Thật vậy ạ? Đội chúng ta lâu lắm rồi chưa nhận được Huân chương Tập thể hạng Nhì, không ngờ ngài vừa mới tới đã mang về vinh dự lớn như vậy cho anh em.” Triệu Bình Sinh tiếp tục nói những lời trái với lương tâm mình. “Nói cho cùng thì cái Huân chương Tập thể hạng Nhì ấy, phần lớn công lao không phải vẫn sẽ được ghi vào hồ sơ thành tích cá nhân của ngài sao?”

Vu Thụy Phúc hừ nhẹ một tiếng:

“Đó là vì đội trưởng La trước đây của các cậu quá cao thượng, không thích tranh công thôi. Chứ nói thật lòng nhé, vinh dự tập thể suy cho cùng cũng là vinh dự cá nhân cả mà. Lãnh đạo đã có ý muốn khen thưởng thì tội gì mình không nhận?”

“Ngài nói đúng lắm, công lao thuộc về mình thì phải biết đứng ra giành lấy.” Triệu Bình Sinh thuận theo lời gã, rồi giả vờ thở dài đầy bất lực. “Chỉ là nhiều lúc tôi nghĩ, muốn kiếm chút thành tích cũng khó khăn đủ đường, có khi còn phải liều cả mạng. Thế mà chỉ cần sơ suất một chút, án kỷ luật lập tức giáng xuống đầu, cái tiếng xấu cũng phải tự mình gánh lấy. Nhiều khi tôi thật sự không biết những tháng ngày bán mạng làm việc này rốt cuộc là vì điều gì nữa.”

Cái giọng điệu như đang moi hết ruột gan ra tâm sự ấy khiến Vu Thụy Phúc thấy gần gũi hẳn. Gã còn tưởng rằng cuối cùng mình cũng cảm hóa được Triệu Bình Sinh, khiến hắn cam tâm tình nguyện mở lòng nói chuyện thật lòng với mình.

“Chứ còn gì nữa!” Vu Thụy Phúc lập tức thuận miệng than theo. “Từ ngày bị điều sang Đội Trọng án, tôi chưa kịp về nhà lấy một lần. Vợ ở nhà tí thì đòi ly hôn với tôi rồi đấy. Ngày nào tôi cũng sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

“Lo còn chưa xuể ấy chứ.” Triệu Bình Sinh khẽ hất cằm, ra hiệu cho gã nhìn sang Trần Phi phía bên kia tấm kính một chiều.

“Cứ nhìn lão Trần mà xem. Đi truy bắt nghi phạm, bản thân suýt nữa mất mạng ở công trường, thế mà quay về vẫn phải gánh một án kỷ luật cảnh cáo nghiêm trọng. Người bị đẩy từ trên lầu xuống cũng đâu phải do cậu ta làm.”

Nhìn về phía Trần Phi đang múa tay múa chân đe dọa gã tóc vàng trong phòng thẩm vấn, Vu Thụy Phúc chợt nhận ra được chút ẩn ý trong câu nói, gã đảo mắt một lượt:

“Bình Sinh này, có chuyện gì cậu cứ thẳng thắn nói ra xem nào.”

“Hửm? Có chuyện gì đâu ạ, tôi nhất thời cảm thán chút thôi mà.” Triệu Bình Sinh trưng ra vẻ mặt hoàn toàn vô tội, “Chuyện này cũng do tính của lão Trần thôi, chứ đổi lại là tôi thì chắc đã bỏ nửa từ lâu rồi. Đội trưởng La cũng thật tình, trước khi đi cũng chả nghĩ cách giúp cậu ta xóa án kỷ luật ấy đi. Haizz, chuyện này thực sự khiến lão Trần bị đả kích không nhẹ đâu.”

Triệu Bình Sinh dừng một chút rồi nói tiếp: “Ngài đừng thấy cái vẻ ngoài cà lơ phất phơ, hấp tấp bộp chộp của cậu ta mà hiểu lầm. Thật ra trong lòng lão nghĩ nhiều lắm, cũng rất để tâm đến những chuyện này.”

Nói xong câu đó, hắn liên tục gửi lời xin lỗi đến La Minh Triết trong lòng: Con xin lỗi sư phụ, con không cố ý nói xấu ngài đâu, ngàn lần xin lỗi sư phụ.

Vu Thụy Phúc im lặng không đáp, trong lòng bắt đầu cân đo đong đếm.

Mấy lời này của Triệu Bình Sinh rốt cuộc là có ý gì?

Có phải đang ám chỉ rằng, nếu mình đứng ra giúp Trần Phi xóa án kỷ luật thì thằng gấu biển kia sẽ biết ơn mình, từ nay về sau không ngáng chân hay gây khó dễ với mình nữa đúng không?

Cân nhắc một hồi, gã khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm:

“Việc xóa án kỷ luật đâu phải chuyện nhỏ, phải đi thiết lập quan hệ ngoại giao với các vị lãnh đạo cấp trên đấy. Tính cách của đội trưởng La các cậu thì tôi biết rõ rồi, cả đời không bao giờ hạ mình đi cầu xin ai việc gì. Ông ấy sao chấp nhận để cái danh tiếng thanh cao cả đời bị hoen ố vào những năm tháng cuối sự nghiệp được, đúng không?”

Lời này nói ra quả thực vô cùng cầu thị, Triệu Bình Sinh cũng phải gật đầu tán thành.

Thực ra, không phải La Minh Triết không chịu đi cầu người, mà là vào thời điểm đó ông không có cái cớ chính đáng nào để xin hủy án phạt cả, còn bây giờ thì cơ hội vàng đã xuất hiện rồi.

Nhưng lời đã nói tới mức này rồi, còn sau đó Vu Thụy Phúc sẽ xử lý thế nào thì chỉ có thể trông vào lương tâm của gã thôi.

Sau khi kết thúc cuộc họp phối hợp với bên Viện Kiểm sát hôm nay, Trần Phi vừa bước ra khỏi phòng họp thì nhận được cuộc gọi từ Kha Kiến Quốc.

Gã hẹn cậu tối nay đi làm vài chén giải sầu cho giãn gân giãn cốt.

Đến khi gặp mặt cậu mới vỡ lẽ, suốt nửa tháng qua, Hoắc Quân bên kia vẫn cắn răng chịu đựng, nửa lời cũng không chịu nói, nhất quyết không khai ra bất cứ điều gì.

Đương nhiên, phía cảnh sát đã nắm giữ bằng chứng dấu vân tay không thể chối cãi, nên dù đối phương có im lặng thì vẫn đủ để kết tội.

Chỉ có điều không lấy được lời khai phản ánh trực tiếp thì bộ mặt của các vị lãnh đạo cấp trên trông sẽ không được vẻ vang cho lắm.

Thật ra không phải Trần Phi xem thường năng lực của mấy “chuyên gia thẩm vấn” kia, chỉ là khi đối mặt với những tên tội phạm lão luyện, đặc biệt là loại hung hăng liều mạng như Hoắc Quân. Dù có bày ra vẻ mặt nghiêm khắc hay dùng thủ đoạn gây áp lực đến đâu vẫn khó khiến đối phương cúi đầu khai nhận.

Đạo lý vốn dĩ rất đơn giản.

Khai hay không khai, kết cục cuối cùng dành cho gã vẫn vậy thôi. Gã đương nhiên sẽ nghĩ theo kiểu: “Mẹ kiếp, việc gì tao phải khai ra để cho tụi mày được thảnh thơi kê gối ngủ ngon chứ? Tụi mày mất ăn mất ngủ vì tao thì tao mới hả dạ!”.

Cậu cảm thấy lần này Kha Kiến Quốc tìm mình, chuyện uống rượu chỉ là cái cớ thôi, mục đích thật sự có lẽ là muốn dò hỏi chút thông tin, tìm xem có điểm đột phá nào mới để dùng trong quá trình thẩm vấn Hoắc Quân hay không.

Hai vụ án này có những tình tiết giao thoa chặt chẽ với nhau. Chính vì vậy, xét cho cùng thì nhóm của cậu mới là những người nắm rõ nhất trạng thái tâm lý hiện tại của Hoắc Quân.

Trước đó, tên tóc vàng và gã anh họ của hắn đã khai rằng chính Hoắc Quân là người đề xuất việc dìm xác Đổng Hâm Hâm xuống biển để phi tang. Trước đây, mỗi khi có công nhân chết vì bệnh ở lò gạch, bọn chúng thường trực tiếp mang đi hỏa táng qua loa cho xong chuyện.

Đá sang chút chuyện bên lề, đợt triệt phá này vô tình lôi ra thêm hai vụ án mất tích chưa được giải quyết của người dân. Phía cảnh sát đã nhanh chóng thông báo cho cơ quan công an nơi nạn nhân cư trú để dẫn người nhà qua tiến hành nhận diện.

Chuyện phi tang xác năm đó do tên tóc vàng và gã anh họ thực hiện. Đúng như những gì Trần Phi đã dự đoán từ trước, khi bọn chúng mò tới bờ biển thì thủy triều đang dâng cao, thuyền bè đều neo cách bờ hàng chục mét, hoàn toàn không có cách nào tiếp cận được. Vì thế, cả hai liền nảy ý định tìm một vũng nước hoang vắng gần đó để vứt xác cho xong chuyện.

Lại thêm cái tính lười biếng, ngại đào hố tốn sức, vừa thấy một cái hang hoang vắng là bọn chúng tiện tay ném luôn cái xác vào trong.

Cũng may hai tên này đứa nào cũng lười chảy thây, chứ chỉ cần một đứa chịu khó bơi ra kéo thuyền vào rồi dìm xác xuống biển sâu, thì nỗi oan khuất này của nạn nhân e rằng sẽ vĩnh viễn không bao giờ có ngày được đưa ra ánh sáng.

Mà nguyên nhân khiến Hoắc Quân nhất quyết không cho hỏa táng thi thể Đổng Hâm Hâm lại xuất phát từ tín ngưỡng tôn giáo độc hại của gã.

Gã tóc vàng khai rằng, Hoắc Quân từng kể có khoảng thời gian sinh sống ở Myanmar, tại nơi đó gã có sùng bái một giáo phái địa phương nào đó. Giáo phái này tin rằng người sau khi chết tuyệt đối không được phép đốt cháy thi thể, nếu không linh hồn sẽ không thể bước vào vòng luân hồi, và oan hồn tích tụ đầy oán khí ấy sẽ tìm về đòi mạng những kẻ đã hãm hại mình.

Gã còn dẫn chứng vài câu chuyện có đầu có đuôi, sinh động như thật khiến cho những kẻ khác nghe xong đều tin sái cổ. Chính vì vậy, bọn chúng thậm chí còn phải tự bỏ tiền mua vàng mã với một con gà trống sống về cúng cho hai thi thể đã bị hỏa táng trước đó, chỉ mong người chết đừng quay lại ám theo hay quấy nhiễu cuộc sống của mình.

Sau khi nghe Trần Phi chia sẻ xong, Kha Kiến Quốc dường như đã tìm được một hướng đột phá hoàn toàn mới cho việc thẩm vấn Hoắc Quân. Vì thế, gã lập tức ngỏ ý muốn ngày mai Trần Phi phối hợp cùng mình vào phòng thẩm vấn nghi phạm.

Cái món hời béo bở mang lại vinh quang này thì Trần Phi đương nhiên vui vẻ nhận ngay. Cậu còn cố tình gọi điện cho Vu Thụy Phúc, dặn trước rằng ngày mai có việc gì thì đừng tìm mình, vì cậu phải đi cùng lãnh đạo cấp cao tham gia thẩm vấn nghi phạm.

Đúng vậy, hành động này rõ ràng là đang cố tình khoe khoang, chọc tức đối phương. Nếu Vu Thụy Phúc thật sự giỏi đến thế thì người ta việc gì phải chủ động tìm tôi phối hợp, mà không buồn đoái hoài gì tới cậu.

Chiêu này quả thực đã chọc cho Vu Thụy Phúc tức đến mức lộn ruột. Gã thẳng tay vò nát tờ đơn xin hủy án kỷ luật của Trần Phi thành một cục tròn vo.

Lúc đó Triệu Bình Sinh đang đứng ngay cạnh Vu Thụy Phúc, chứng kiến gã điên cuồng vò nát tờ báo cáo, khóe miệng hắn cứ thế giật giật liên hồi.

Hắn thầm nghĩ trong lòng: Trần Phi ơi là Trần Phi, cậu đúng là biết dùng chính thực lực của mình để chặn đứng con đường thăng tiến của bản thân. Tôi phải hạ mình, muối mặt đi xin xỏ mãi mới kiếm được cho cậu một cơ hội quý giá như thế, vậy mà hay rồi, cậu chỉ cần một câu đã tự tay phá sạch tất cả.

Nghẹn khuất đầy một bụng, hắn liền quay đầu tìm đến nhà sư phụ để kể khổ, trút giận.

Nửa đêm nửa hôm thấy Triệu Bình Sinh đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà mình, La Minh Triết còn tưởng đã xảy ra đại chuyện nghiêm trọng lắm, vội vàng dắt hắn vào trong phòng sách nói chuyện.

Sau khi nghe học trò của mình hùng hồn, phẫn nộ oán trách một hồi, ông cụ lại nở một nụ cười thấu hiểu, hiền hậu:

“Cái tính ngang bướng như chó hoang của nó xứng đáng bị Vu Thụy Phúc đè đầu cưỡi cổ. Con đừng suốt ngày hao tâm tổn trí lo cho nó nữa, không khéo lại tự làm mình tức đến sinh bệnh đấy.”

Triệu Bình Sinh nghe xong chỉ biết cúi gầm mặt xuống, buồn bã hớp từng ngụm trà.

Lời nói của La Minh Triết mang theo hàm ý sâu xa, hắn thừa hiểu.

Trần Phi xứng đáng phải chịu khổ, còn hắn lại càng xứng đáng hơn. Ai bảo hắn cứ thích tự chuốc lấy phiền phức, ôm việc bao đồng làm gì? Ngay cả người trong cuộc còn chẳng thèm để tâm xem cái án kỷ luật kia có được xóa hay không, vậy mà hắn lại ở đây sốt ruột lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cứ như hoàng đế đi lo chuyện thiên hạ vậy.

Thấy học trò không lên tiếng đáp lại, La Minh Triết biết rõ trong lòng hắn đang vô cùng khó chịu, ông tâm huyết, ân cần khuyên nhủ:

“Bình Sinh à, ta vẫn giữ nguyên câu nói cũ thôi. Hai đứa đều đã đến cái tuổi này rồi, con cũng phải biết tự tính toán, lo liệu cho tương lai của bản thân mình đi chứ. Đừng để đến lúc quay đầu nhìn lại, lại giống như ta, cống hiến suốt bốn mươi năm trời ròng rã, kết cục cuối cùng có chăng cũng chỉ đổi lại được cái danh tiếng thanh cao hảo huyền mà thôi.”

“Đấy là do ngài không màng tranh giành danh lợi. Với lại, nếu con thật sự có thể đạt được đến tầm của ngài thì đã là may mắn lớn lắm rồi. Đến cả giám đốc sở mỗi lần gặp còn phải khách sáo gọi một tiếng “Đội trưởng La” mà.”

Triệu Bình Sinh không có ý nịnh nọt ông cụ, từng lời hắn nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.

“Sư phụ, ngài hiểu con mà. Con thật sự không có tham vọng hay h*m m**n quyền thế gì lớn lao cả, con chỉ muốn được ở lại đội, cùng anh em nghiêm túc phá án thôi.”

La Minh Triết suýt nữa đã buột miệng hỏi thẳng hắn một câu: “Thế rốt cuộc là con muốn phá án hay là muốn ở bên cạnh Trần Phi?”.

Ông cụ phải cố kìm nén lại, đè nén tính khí của mình xuống để nói tiếp:

“Việc phá án có làm chậm trễ đến chuyện con đi tìm kiếm đối tượng kết hôn đâu? Con thử nói xem, sư mẫu của con đã cất công giới thiệu cho con biết bao nhiêu mối tốt rồi? Thế mà con có thèm chịu gặp người ta lấy một lần đâu. Ta tuy không chức cao vọng trọng, không quyền cao chức trọng, nhưng tốt xấu gì ta cũng có một mái ấm gia đình đề huề, có con có cháu ẵm bồng. Còn con thì sao? Chờ đến khi con bước sang độ tuổi như ta bây giờ, con sẽ có cái gì trong tay đây?”

Bờ vai khẽ run lên một nhịp, Triệu Bình Sinh theo bản năng đánh mắt né tránh tầm nhìn của ông cụ.

Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Hắn thấu hiểu sâu sắc rằng, La Minh Triết từ tận đáy lòng coi hắn và Trần Phi như hai đứa con trai ruột của mình để đối xử, luôn lo lắng, bảo bọc cho họ từng chút một.

Nhưng dù sao người lớn tuổi vẫn mang suy nghĩ của thế hệ trước. Trong mắt La Minh Triết, đàn ông rồi cuối cùng vẫn phải lập gia đình. Không có gia đình thì sẽ thiếu trách nhiệm, không có mục tiêu để cố gắng, cũng chẳng có sự dè dặt hay nỗi sợ cần thiết khi đối mặt với nguy hiểm rình rập.

Ông cụ không hề mong muốn chứng kiến những đứa con của mình phải đổ máu hay hy sinh thêm một lần nào nữa, ông thà rằng chúng nhát gan đi một chút, làm việc gì cũng biết nhìn trước ngó sau, lo lắng đề phòng. Chứ đừng lúc nào cũng nghĩa vô phản cố, lao đầu vào hiểm nguy như thiêu thân lao vào lửa vậy.

Sau một khoảng thời gian dài im lặng, Triệu Bình Sinh đứng dậy, thành khẩn nói:

“Đêm đã khuya rồi mà còn qua làm phiền ngài, con xin phép về trước. Sáng mai con phải cùng các vị lãnh đạo tham gia cuộc họp sớm.”

La Minh Triết lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn, cho đến khi hăn bước đến cạnh cửa, đưa tay nắm lấy tay nắm cửa thì ông cụ bỗng nhiên lên tiếng gọi giật lại:

“Bình Sinh.”

Triệu Bình Sinh quay người lại đối diện với ông.

Ông lão khẽ đưa tay lên dụi dụi hốc mắt, phiền muộn nói:

“Con và Trần Phi đều do một tay ta chứng kiến, dắt diu từng bước đi lên suốt chặng đường dài qua. Nói một câu chân tình tận đáy lòng, ta còn thấu hiểu bản thân hai đứa hơn chính các con tự hiểu mình đấy. Nhiều khi mọi chuyện diễn ra không đến mức gian nan, bế tắc như trong tưởng tượng của con đâu. Đi tìm nó nói chuyện một lần cho ra ngô ra khoai đi, đem hết những lời giấu kín trong lòng ra mà nói thẳng thắn với nó, coi như là tự cho bản thân mình một câu trả lời thỏa đáng.”

Không có gì để nói cả, nói ra chắc chắn sẽ dọa cho cậu ấy chạy mất dép thôi.

Trong lòng hắn thầm nghĩ như vậy, Triệu Bình Sinh khẽ nở một nụ cười cay đắng, xót xa:

“Vâng, con biết rồi, con xin cảm ơn sư phụ.”

Bước xuống dưới lầu, hắn vừa mới ngồi vào trong xe vặn chìa khóa nổ máy thì điện thoại của Trần Phi lập tức gọi tới.

Trong lòng thầm nghĩ, cái tên này đúng là linh thiêng thật, vừa mới nhắc cái đã xuất hiện liền.

Hắn khẽ hắng giọng một cái để thông họng rồi nhấc máy:

“Cậu đang ở đâu đấy? Để tôi lái xe qua đón.”

“Ha, đúng là cậu hiểu tôi nhất.”

Giọng điệu của Trần Phi vừa nghe qua là biết cậu uống quá chén rồi, đầu lưỡi cứ như bị líu lại thành hai khúc vậy, “Không cần qua đón làm gì cho mệt, tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cậu rồi đây này.”

Trái tim Triệu Bình Sinh bỗng nảy lên một nhịp kinh hoàng:

“Không phải tôi đã đưa chìa khóa nhà cho cậu rồi sao, tự mình mở cửa vào nhà đi chứ.”

“Không mang theo, đến chìa khóa nhà mình tôi còn không mang theo này. Khóa mẹ nó trong ngăn kéo quên không cầm theo rồi.”

Trần Phi bắt đầu dở thói ăn vạ: “Cậu đang ở xó xỉnh nào đấy? Mau mau mò về đi chứ, tôi sắp ngủ gục ở đây rồi này.”

“Đừng ngủ, không được ngủ đâu đấy nhé, đêm hôm lạnh lẽo thế này, ngủ ngoài đấy là bị cảm lạnh ngay. Tôi đang ở bên nhà sư phụ, chuẩn bị lái xe về ngay đây.”

Triệu Bình Sinh vội vàng gắn chiếc điện thoại lên giá đỡ trên xe, bật loa ngoài, vừa rôm rả trò chuyện để giữ cho Trần Phi tỉnh táo vừa nhấn ga điên cuồng phóng xe trở về.

Đến khi xe dừng trước cửa nhà, hắn vừa liếc nhìn đã thấy cái tên kia đang ngồi co ro một cục ngay trên tấm thảm chùi chân trước cửa. Đen thui một đống, trông chẳng khác nào kẻ vô gia cư. Cậu cũng chẳng buồn để ý liệu bộ dạng này của mình có khiến hàng xóm đi đêm về muộn hoảng hốt hay không.

Hắn nhanh chóng mở cửa rồi kéo cậu vào trong nhà, theo thói quen thường ngày dìu cậu nằm xuống ghế sofa, rồi cúi người cởi giày, bóc từng lớp áo khoác ngoài của cậu ra.

Đang loay hoay c** đ* thì cánh tay hắn bỗng nhiên bị một bàn tay to lớn, rắn chắc nắm chặt lấy.

Nhận ra hành động của Trần Phi có thể đang mang ý ỷ lại và muốn thu hút sự chú ý của hắn, hắn liền thử rút tay ra. Thế nhưng dù dùng lực thế nào cũng không tài nào nhấc ra được.

Nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt lấy mình, người đàn ông kia nheo mắt lại, trông chẳng khác gì một con mèo say rượu lơ mơ. Trên gương mặt cậu hoàn toàn không có chút kháng cự hay bài xích nào.

Một luồng nhiệt ấm áp bỗng chốc lan tỏa khắp cơ thể, theo các mạch máu trên cánh tay chạy thẳng một mạch vào tận sâu trong tim.

Yết hầu của hắn khẽ lăn chuyển một cách máy móc, giọng nói thốt ra cũng bị hơi cồn hun cho có chút khàn khàn:

“Lão Trần, cậu nắm chặt thế này, tôi làm sao thay quần áo ngủ cho cậu được đây…”

….

Đôi môi của Trần Phi khẽ mấp máy, hình như cậu đang lẩm bẩm nói điều gì đó, nhưng nghe không rõ thành tiếng.

Hắn đành phải khom người ghé sát tai lại gần.

Một hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu cứ thế phả thẳng vào vành tai hắn, k*ch th*ch đến mức vùng bụng dưới của hắn bùng lên một ngọn lửa rực cháy.

“Lão Triệu…”

Khuôn miệng gần như đã áp sát tai Triệu Bình Sinh, vậy mà Trần Phi vẫn không biết điều là gì, còn vô tư cựa quậy, đổi tư thế trong vòng tay người kia, nửa thân người cứ thế dán chặt vào đùi đối phương.

“Lão Kha Kiến Quốc hỏi tôi…có muốn chuyển công tác qua bên địa bàn của gã làm không…Cậu biết…tôi trả lời gã thế nào không…”

Cố gắng đè nén d*c v*ng đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng xuống, Triệu Bình Sinh cố rặn ra một tiếng “Hửm?” đầy gượng gạo.

Trần Phi khẽ nhếch miệng nở một nụ cười ngây ngô, đờ đẫn:

“Tôi bảo…ở nơi này có lão Triệu rồi…tôi còn lâu…còn lâu mới thèm đi chỗ khác…”

Đầu óc Triệu Bình Sinh trong chốc lát “đùng” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.

Thế nhưng niềm hạnh phúc, kích động ấy còn chưa duy trì nổi nửa giây thì hắn lại nghe thấy Trần Phi dùng giọng điệu đầy tủi thân, dỗi hờn nói tiếp:

“Không có cậu…thì ai là người đứng ra…ực..đứng ra viết bản kiểm điểm thay cho tôi chứ…”

Haiz, mẹ kiếp, mình đúng là không nên nuôi mộng tưởng hão huyền làm gì cho mệt thân.

Nghe thấy tiếng trái tim mình đang tan vỡ thành từng mảnh vụn, Triệu Bình Sinh chỉ đành bất lực gỡ bàn tay đang nắm chặt cánh tay mình của Trần Phi ra, khẽ vỗ nhẹ lên vai cậu một cái, rồi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, giặt một chiếc khăn lông ấm để lau mặt cho cậu.

Thế nhưng vừa mới bước chân ra khỏi phòng khách, phía sau lưng, Trần Phi đang nhắm nghiền mắt bỗng trợn tròn, đăm đăm nhìn chằm chằm lên chiếc đèn trần đang tỏa ánh sáng rực rỡ phía trên.

Sự bực dọc, uất ức bị chất cồn thiêu đốt liên tục trào dâng, trong phút chốc khiến gương mặt cậu đỏ gay gắt đến mức chuyển sang sắc tím, hai hàm răng sau nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng “két két” giận dữ.

Đột nhiên, cậu vung một cú đấm nện thẳng vào thành tựa lưng của ghế sofa.

Triệu Bình Sinh!

Cái thằng khốn nhà cậu không phải thích đàn ông sao? Ông đây mẹ nó đã hạ mình, chủ động dâng tận cửa đến cái nước này rồi, thế mà cậu…cậu lại thờ ơ, dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra là thế nào hả?!