Chương 54 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Suốt hai đêm liên tục, cả đội đã rà soát tổng cộng bốn lò gạch lậu.

Ba lò đầu tiên có quy mô khá nhỏ, nhân công đều tương đối bình thường, ít nhất là ngoài mặt không nhìn ra dấu hiệu khuyết tật trí tuệ.

Cho đến khi tới cái lò thứ tư, Trần Phi và Tào Hàn Quần vừa bước xuống xe, tầm mắt không hẹn mà cùng khóa chặt vào một công nhân đang xếp gạch mộc trong sân.

Người nọ quay lưng về phía họ, dáng người thấp bé, cái đầu tròn lủm và to quá khổ so với tỷ lệ cơ thể, bả vai hơi rụt lại như thể không có cổ.

Tào Hàn Quần được Thẩm Thất dẫn đi gặp chủ xưởng, Trần Phi liền châm một điếu thuốc, giả vờ dạo quanh ngó nghiêng khắp nơi, rồi chậm rãi lân la bên cạnh phía chính diện của người công nhân xếp gạch.

Dưới ánh đèn mờ nhạt của sân phơi, cậu bất động thanh sắc quan sát gương mặt bị bùn đất và tro than làm nhem nhuốc đến khó nhận dạng.

Chỉ một lát sau, chân mày cậu khẽ nhíu lại.

Gương mặt này giống y đúc bức ký họa của Hàn Định Giang: hai mắt cách xa nhau, mũi tẹt, tai thấp, khóe mắt ngoài xếch ngược lên trên, cằm ngắn, khuôn miệng khẽ há.

Thế nhưng, đây không phải là một gương mặt mỉm cười. Người này hoàn toàn không có biểu cảm, đờ đẫn mộc mạc, đôi tay chỉ làm việc theo bản năng máy móc để xếp từng viên gạch mộc.

Các chồng gạch được xếp rất ngay ngắn, đều tăm tắp như dùng thước đo vậy.

Không biết ở nơi quỷ quái này cậu ta đã phải chịu đựng những gì, một công việc ngay cả người bình thường còn chưa chắc đã làm tốt, vậy mà lại huấn luyện được một người như thế ra dáng ra hình, có nề có nếp.

Trần Phi đưa mắt nhìn quanh bốn phía, vẫn còn vài công nhân rải rác đang làm việc, song không còn ai có diện mạo điển hình của hội chứng Down nữa.

Có điều hành động của họ đều vô cùng máy móc, thần sắc đờ đẫn như nhau, mặt mũi lem luốc, thân hình gầy gò ốm yếu, nhìn qua là biết loại chỉ có làm hùng hục chứ chẳng bao giờ được ăn no.

Nhìn lên tường bao quanh xưởng, bờ tường cao hai mét chằng chịt lưới sắt có gai, phía trên đỉnh tường còn cắm đầy mảnh thủy tinh vỡ sắc lẹm, phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo dưới màn đêm.

Cái này là để phòng công nhân bỏ trốn đây mà.

Cậu nghẹn một ngụm hờn dỗi trong lòng.

Đúng lúc này, con chó dữ xích ở cổng xưởng bỗng sủa lên inh ỏi, hung tợn thô bạo, dọa cho người công nhân đẩy xe cút kít bên cạnh hoảng hồn quăng phăng chiếc xe, ôm đầu ngã nhào xuống đất khóc lóc oa oa.

Một gã đàn ông vạm vỡ nghe tiếng động liền lao ra từ dãy nhà tập thể, tay lăm lăm khúc gỗ to bằng hai ngón tay, hướng thẳng mặt người công nhân dưới đất nện xuống.

Dừng tay!

Trần Phi vừa buột miệng ra đã hối hận ngay.

Mẹ kiếp! Hôm nay đi rà soát địa hình! Không được rút dây động rừng!

Nhưng lời đã thốt ra không rút lại được. Thấy gã đàn ông dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn mình, cậu lập tức nở nụ cười xòa, tiến lại gần rồi rút một điếu thuốc mời đối phương:

“Dạo này bên trên tra gắt lắm, đánh hỏng người lại dễ sinh chuyện. Ông chủ chúng tôi đang cần hàng gấp, đừng làm ảnh hưởng đến tiến độ của ông ấy.”

Gã kia đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, nhận lấy điếu thuốc, cúi đầu ghé vào bật lửa rít một hơi, hếch vai hỏi:

“Đi cùng anh Thất à?”

Trần Phi mỉm cười gật đầu, kỳ thực trong lòng đang đè nén một ngọn lửa giận.

Thằng nhãi này nhìn mặt mũi chắc mới ngoài hai mươi, đầu nhuộm vàng khè, dáng vẻ lưu manh rặt một lũ đầu đường xó chợ.

Loại tép riu thế này, đừng nói đến việc bắt cậu cười hòa giải, nếu là trước kia thì chỉ cần một cú của cậu thôi đã đủ quật nó nằm bẹp xuống đất rồi.

Lúc trẻ khi làm công tác trinh sát cải trang, cậu từng phạm sai lầm, mới một lời không hợp đã động thủ với đối phương, hại Tào Hàn Quần bị một chiếc cờ lê nện trúng đầu, suýt chút nữa là anh dũng hy sinh.

Kết quả là chẳng dò la được gì, còn suýt bị người dân tóm cổ giải lên đồn công an địa phương. Về nhà bị sư phụ La rượt đuổi đánh chạy dọc khắp hành lang.

Sau này cậu mới thấu, có giận đến mấy cũng phải nhịn, đè nén lại chờ đến ngày cất lưới, rồi tính sổ một thể với lũ khốn nạn này.

“Cần bao nhiêu hàng?” Gã tóc vàng tuổi đời không lớn nhưng giọng điệu lại đầy vẻ già đời.

Nhẩm tính sơ qua lượng hàng tồn kho của ba lò gạch trước, Trần Phi đáp: “Khoảng bảy tám trăm khối.”

Khách sỉ lớn đây rồi!

Ánh mắt gã tóc vàng lập tức thay đổi, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười vồn vã.

Gã vung chân đá mạnh một cú vào người công nhân đang ôm đầu run rẩy dưới đất, khạc một bãi nước bọt sang bên cạnh:

“Cút mẹ mày ra đằng kia đi! Nhìn ngứa cả mắt!”

Rồi gã quay sang đon đả với Trần Phi:

“Nào, anh trai, vào nhà nói chuyện, bên ngoài gió to lắm.”

Trần Phi lên tiếng hưởng ứng rồi theo gã vào phòng nghỉ.

Đối diện cửa là một chiếc bàn làm việc, phía sau đặt một chiếc ghế xoay, bên tay trái có bộ sofa vải bẩn đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.

Cạnh bàn có một tủ hồ sơ chứa đầy các bìa kẹp tài liệu bằng nhựa màu xanh dùng để ghi sổ sách, ở góc tủ sát tường là một chiếc két sắt cao cỡ nửa mét.

Làm cái nghề này toàn là giao dịch tiền mặt, tuyệt đối không có chuyện nợ nần.

Sau khi ngồi xuống, gã tóc vàng đưa cho cậu một lon Red Bull, cười nói:

“Nghe bố nuôi tôi bảo, các anh nhận dự án của doanh nghiệp nước ngoài, dạo này tụi nước ngoài dễ lừa nhỉ?”

“Người nước ngoài thì cũng xài nhân dân tệ thôi.” Trần Phi ẩn ý liếc nhìn về phía chiếc két sắt.

Gã tóc vàng nửa hiểu nửa không gật gật đầu, đưa ngón tay lên gãi gãi lông mày.

Trần Phi đưa mắt nhìn quanh một lượt, tùy tiện hỏi:

“Lúc giao hàng là bên các chú cho xe chở hay bên tôi tự điều xe đến?”

“Chỗ chúng tôi chỉ có một chiếc xe tải cỡ trung, nếu muốn xe lớn thì phải đi thuê, khoản đó các anh phải bù thêm tiền đấy.”

Khớp dữ liệu rồi!

Trần Phi thầm mừng rỡ trong lòng, công nhân khuyết tật, xe tải cỡ trung, các tình tiết hoàn toàn trùng khớp với vụ án.

Việc bây giờ là phải làm rõ ở đây có tổng cộng bao nhiêu người, phe quản lý có mấy đứa, và có bao nhiêu công nhân.

“Tôi thấy đám công nhân của các chú sao trông cứ đần đần thế nào ấy?” Cậu giả vờ thắc mắc.

“Này thì anh không biết rồi, người khôn ngoan quá lúc làm việc toàn lươn lẹo thôi.” Gã tóc vàng đắc ý phả ra một ngụm khói, giơ tay chỉ ra ngoài cửa, “Anh đừng khinh đám ngốc này, tụi nó làm việc không thua gì người bình thường đâu. Có bắt tăng ca tăng giờ cũng không biết kêu ca nửa lời, chỉ cần cho miếng cơm ăn là tụi nó đã mang ơn đội nghĩa rồi.”

Mẹ nó cái lũ hút máu người.

Trần Phi chửi thầm trong bụng, ngoài mặt vẫn giữ nụ cười:

“Mà các chú kiếm đâu ra lắm đứa ngốc thế? Ông chủ tôi bảo muốn tìm vài người có giấy chứng nhận khuyết tật để treo tên vào công ty giảm thuế mà tìm đỏ cả mắt cũng không ra.”

Gã tóc vàng khẽ rướn người về phía trước, ra vẻ bí mật:

“Đầy ra ấy chứ, có đứa là do đi lạc, có đứa do bên trung tâm bảo trợ xã hội liên hệ không được với người nhà…Anh trai à, tôi nói thật nhé, cái lũ này sống trên đời chỉ là rác rưởi thôi, vừa làm gánh nặng cho gia đình lại vừa lãng phí lương thực. Đến chỗ chúng tôi coi như là phế vật tận dụng lại rồi.”

Khúc gậy gỗ lúc nãy được gã tóc vàng dựng ngay cạnh cửa, Trần Phi chỉ cần duỗi tay ra là có thể với tới.

Nếu là hai mươi năm trước, với cái tính khí nóng nảy của cậu, cậu thề sẽ vác gậy nện cho cái thằng cháu đích tôn này nằm đo đất luôn tại chỗ.

Loại súc sinh gì không biết!

Con cái người ta là báu vật được cha mẹ nâng niu như trứng. Đến mồm chúng mày lại biến thành rác rưởi? Đã là một kiếp người thì ai cũng có sinh mạng, không đến lượt người khác chà đạp!

Chưa kể bên trung tâm bảo trợ xã hội kia chắc chắn cũng có vấn đề, đây rõ ràng là hành vi mua bán người công khai, phải nghiêm tra, nghiêm trị!

Mặc cho nội tâm đang cuộn trào sóng dữ, gương mặt Trần Phi vẫn không một chút gợn sóng:

“Mấy đứa đần độn này có dễ quản không?”

“Ồ, cứ dùng cái kia mà quản thôi.” Gã tóc vàng hất cằm về phía khúc gậy gỗ dựng ở cửa, “Như quản chó ấy, đánh cho sợ thì lại chả bảo gì nghe nấy. Dù sao cũng toàn việc chân tay, không cần kỹ thuật gì cao siêu.”

Gật đầu phụ họa, Trần Phi tiếp tục dò hỏi:

“Ở đây chỉ có mình chú quản thôi à?”

“Tôi, bố nuôi tôi, ông anh họ với một người bạn của bố nuôi, bốn người tụi tôi thay phiên nhau qua đây canh chừng.”

Gã tóc vàng vẫn còn trẻ người non dạ, đối với khách hàng lớn hoàn toàn không có chút phòng bị, có gì nói nấy, còn đắc ý khoe khoang: “Cơ mà tụi nó sợ tôi nhất đấy.”

“Đúng là anh hùng xuất thiếu niên.”

Thuận miệng tâng bốc một câu, Trần Phi rủa thầm: Thằng ranh con, mày cứ đợi đấy, ông đây sẽ cho mày nếm thử cái mùi vị bị quản như chó là thế nào!

“Qua quá trình rà soát địa hình và nắm tình hình của tôi và Tào Hàn Quần, xác nhận lò gạch lậu này có năm nhân viên quản lý bao gồm cả chủ xưởng và mười một công nhân khuyết tật. Ngoại trừ chủ xưởng ra, bốn nhân viên quản lý còn lại đều sinh hoạt tại xưởng. Nơi ở của chủ xưởng đã được bố trí người giám sát, khi vây bắt có thể đồng thời tóm gọn. Trong bán kính hai cây số xung quanh không có cư dân sinh sống, phạm vi các điểm bắn tỉa dự kiến đã được lão Tào đánh dấu trên bản đồ.” Nói đoạn, Trần Phi bưng bình giữ nhiệt lên, ra hiệu cho Tào Hàn Quần tiếp lời.

Đây là truyền thống của Đội Trọng án, lấy La Đội Trưởng làm tấm gương, tuyệt đối không tranh công giành tiếng, phần việc của ai thì người đó báo cáo.

Ai như một số vị lãnh đạo, suốt ngày bê công lao của cấp dưới lên cuộc họp rồi nói văng cả nước bọt, trong khi bản thân không động tay động chân được mấy.

Ví dụ như cái gã Vu Thụy Phúc kia chẳng hạn.

Tào Hàn Quần đứng dậy bước tới trước màn hình máy chiếu, tiếp tục giải trình chi tiết.

Trong lúc mọi người đang tập trung lắng nghe kế hoạch vây bắt thì điện thoại của Tề Diệu Tổ bỗng vang lên.

Ông nhìn màn hình hiển thị, sắc mặt khựng lại, giơ tay ra hiệu cho Tào Hàn Quần giữ im lặng rồi lập tức nhấc máy.

Cuộc điện thoại này kéo dài tận mười lăm phút, trong suốt khoảng thời gian đó, biểu cảm của đồng chí Tề Diệu Tổ chuyển từ kinh ngạc sang ngưng trọng.

Sau khi cúp máy, ông điểm mặt Trần Phi, Triệu Bình Sinh và Vu Thụy Phúc cùng mình bước ra ngoài phòng họp nói chuyện.

Đứng định hình ngoài hành lang, Tề Diệu Tổ đảo mắt nhìn ba người, trịnh trọng thông báo:

“Hành động vây bắt có thể phải hoãn lại. Giám đốc sở vừa gọi điện cho tôi, bên Bộ sắp cử người xuống đốc thúc vụ án này.”

“Cái gì cơ? Tôi đã hẹn giờ nhận hàng với gã Thẩm Thất rồi! Bên Bộ tự dưng xuống đây góp vui cái gì chứ?”

Trần Phi suýt nữa là sồn sồn nhảy dựng lên, bị Triệu Bình Sinh nhanh tay giữ chặt lấy cánh tay.

Nhưng ngay sau đó, Triệu Bình Sinh lại buông tay ra, giữ khoảng cách lúc này sẽ tốt cho cả hai.

Những lúc như thế này mới thấy rõ tầm quan trọng của Vu Thụy Phúc, gã lập tức bước lên chắn trước mặt Trần Phi, đon đả cam đoan:

“Lãnh đạo cấp Bộ xuống chỉ đạo công tác thì đương nhiên chúng ta phải nhiệt liệt hoan nghênh. Có điều, một vụ án thế này đâu đến mức động động tí là bên Bộ phải đích thân xuống đâu nhỉ?”

Tề Diệu Tổ gật đầu: “Còn nhớ miếng xốp bọt biển tìm thấy hai ngày trước không?”

“Nhớ chứ, nhớ chứ, chính tôi là người đã bố trí anh em đi tìm mà.”

Vu Thụy Phúc vừa mở miệng, Trần Phi liền tặng cho gã một cái lườm cháy mắt phía sau gáy.

Tề Diệu Tổ nhìn thấy hành động đó liền lườm cảnh cáo cậu một cái, nhắc nhở cậu phải nghiêm túc đối diện với tình hình hiện tại:

“Trên miếng xốp bọt biển đó, kết quả giám định thu được một dấu vân tay thuộc về một tội phạm bỏ trốn có lệnh truy nã cấp B của Bộ Công an. Lệnh truy nã này do Công an tỉnh Vân Nam xin phát hành, đối tượng tên là Hoắc Quân, từng tham gia vào đường dây buôn lậu m* t** có vũ trang tại vùng biên giới Trung – Miến từ năm 1995 đến năm 1996.”

Nghe đến đây, Trần Phi cảm thấy mí mắt mình khẽ giật giật liên hồi.

Khá khen cho một vụ án phi tang xác chết lại lôi ra được cả tội phạm truy nã cấp Bộ, hèn chi bên trên phải cử người xuống đốc thúc.

Nghĩ lại hôm cậu và Tào Hàn Quần đến lò gạch, họ không gặp đầy đủ đám quản lý mà chỉ thấy chủ xưởng, gã tóc vàng và lão bố nuôi của gã.

Ba người này chắc chắn không phải đối tượng bị truy nã, bởi ảnh của các tội phạm truy nã cấp Bộ hàng năm cậu đều khắc cốt ghi tâm trong đầu.

Tên anh họ của gã tóc vàng xét theo độ tuổi chắc cũng không phải, đối tượng trốn truy nã mười năm trước, bây giờ thế nào cũng phải ngoài ba mươi, bốn mươi tuổi. Còn tên kia nghe bảo chưa tới ba mươi.

Vậy thì chỉ còn lại gã bạn của lão bố nuôi kia, lúc đó nghe nói gã đang ngủ ở nhà tập thể phía sau, xem ra gã này là có hiềm nghi lớn nhất.

“Hoắc Quân?” Triệu Bình Sinh có chút ấn tượng với cái tên này, “Hắn ta không phải ông trùm của tập đoàn buôn lậu m* t**, mà là do trong một cuộc vây quét đã bắn bị thương ba chiến sĩ cảnh sát phòng chống m* t**. Sau khi áp dụng quy chế phân cấp lệnh truy nã, hắn bị xếp vào đối tượng truy nã cấp B và tiến hành truy bắt.”

Tề Diệu Tổ gật đầu xác nhận, chưa kịp nói thêm gì thì đã thấy Vu Thụy Phúc phấn khích ra mặt:

“Cục trưởng Tề! Đây là một đại án đấy! Tên này mà bị bắt trong tay tôi thì chẳng phải là-”

“Là cậu có thể lên chức mặc sơ mi trắng rồi chứ gì.” Trần Phi không nể nang chút mặt mũi nào, ngắt lời gã.

Khi đối phương trợn ngược đôi mắt cá vàng quay lại lườm mình cháy máy, cậu liền nở nụ cười nhạt:

“Lập Tân đang dẫn anh em cắm chốt mật phục quanh lò gạch lậu rồi, lát nữa tụi tôi sẽ qua đó hỗ trợ. Chỉ cần lãnh đạo cấp Bộ ra lệnh một tiếng, tụi tôi lập tức xông vào tóm người ngay, tuyệt đối không để mất mặt lãnh đạo.”

Nhìn biểu cảm của Vu Thụy Phúc là biết gã sắp nổ tung tới nơi, Tề Diệu Tổ liền giơ tay ngăn lại, nghiêm nghị ra lệnh:

“Trần Phi nói đúng đấy. Trước khi cấp trên hạ mệnh lệnh thì cứ im lặng quan sát cho tôi. Giám sát chặt chẽ, phòng thủ nghiêm ngặt, để xổng mất người thì tất cả tự giác cởi cảnh phục về vườn đuổi gà cho ông đây!”

“Rõ!”

Ba tiếng đáp trả đồng thanh vang lên.

Dứt lời, ba người đưa mắt nhìn nhau, Vu Thụy Phúc sa sầm mặt ném cho Trần Phi một cái nhìn lạnh thấu xương như muốn bảo: Hai chai rượu ngon kia ông đây vẫn chưa tính sổ với mày đâu.