Nghe nói Trần Phi với Triệu Bình Sinh nửa đêm còn định mò về bệnh viện, Phó Lập Tân can ngăn rát cả họng.
Đường từ thị trấn lên huyện vừa tối tăm lại vừa nhiều đèo dốc hiểm trở, lỡ xảy ra chuyện thì chết.
Chưa kể Trần Phi đã ròng rã gần một ngày một đêm chưa chợp mắt, chạy đi chạy lại chỉ tổ hao người tốn sức.
Nhà khách còn đầy phòng trống, cứ kê cao gối mà ngủ một giấc đến sáng. Ban ngày bảo Miêu Hồng lái xe chở lão Triệu về là êm xuôi nhất.
Vừa nghe nhắc đến chuyện để Miêu Hồng đưa đón, Triệu Bình Sinh đã thấy rùng mình.
Hồi trước La Đội giao nhiệm vụ cho hắn lúc rảnh rỗi bổ túc tay lái cho cô nàng. Hắn nhận lời, kết quả tập xong một buổi suýt nữa không bước nổi xuống xe.
Không phải do tay nghề của cô nàng non kém, mà là ngược lại, cô bốc quá mức quy định, nghệ thuật lái xe đầy mình cộng với cái gan to bằng trời. Nào ga, phanh, côn phối hợp mượt mà như bay, tốc độ một trăm bốn mươi cây số một giờ vẫn dám lách qua đầu xe khác để tạt đầu sang làn. Lúc đỗ xe còn chơi quả kéo phanh tay hất đuôi nghệ thuật lọt thỏm vào chuồng.
Hôm đó Trần Phi còn đứng ngoài cười nhạo hắn nhát gan, đến lượt cậu tự mình trải nghiệm ngồi thử một vòng, lúc xuống xe xong liền mò vào phòng ôm ghế ngồi thẫn thờ suốt hai tiếng đồng hồ, mất nửa ngày trời mới hoàn hồn lại được.
Nhưng biết làm sao giờ, cứ hễ chạm tay vào vô lăng là ánh mắt Miêu Hồng lập tức thay đổi.
Cô bảo ước mơ từ bé của mình là trở thành tay đua kiệt xuất, ngặt nỗi gia đình không gánh nổi mức học phí đắt đỏ của cái môn thể thao quý tộc ấy, cân nhắc thấy việc phóng xe cảnh sát đuổi bắt tội phạm cũng k*ch th*ch không kém nên mới nộp hồ sơ vào trường cảnh sát.
Tất nhiên, giờ đi làm rồi cô không còn suy nghĩ nông nổi thế nữa, làm nghề nào yêu nghề đó, phá án bắt người là dựa vào cái đầu chứ đâu phải dựa vào tài đua xe.
Để tránh cho trái tim của người vừa ốm dậy như lão Triệu không phải chịu k*ch th*ch mạnh, Trần Phi khăng khăng đòi tự mình lái xe đưa hắn về ngay trong đêm.
Dù sao ở trong đội, trừ khi rơi vào cảnh thiếu người trầm trọng, còn lại chẳng ai dại gì giao xe cho Miêu Hồng cầm lái, ngoại trừ Tào Hàn Quần.
Trần Phi toàn trêu gã Tào là đang lấy tính mạng ra để ghi điểm trước mặt người đẹp, xuống xe hai chân run bần bật như cầy sấy mà miệng vẫn cố dẻo quẹo khen cô nàng lái lụa.
Nghe Trần Phi vừa ôm vô lăng vừa ra sức mỉa mai Tào Hàn Quần cái tội trâu già thích gặm cỏ non, Triệu Bình Sinh chỉ biết lặng lẽ nuốt ngược vị đắng chát đang dâng lên nơi cuống họng.
Hắn không có tư cách gì để cười nhạo bạn thân, hắn với gã như cá mè một lứa, đều là cái thớ lụy tình như nhau.
Có điều, lão Tào dẫu sao vẫn còn có tia hy vọng, khoảng cách tuổi tác lớn đến mấy thì chỉ cần Miêu Hồng gật đầu, thiên hạ chẳng ai bắt bẻ được nửa lời.
Còn hắn thì sao, con đường phía trước mờ mịt tăm tối, dẫu có căng mắt ra nhìn cũng chẳng thấy điểm dừng.
–
Đến bệnh viện, đúng như dự đoán, hai người bị cô y tá trực ca đêm mắng cho vuốt mặt không kịp.
Không xin phép lấy một lời đã lẻn ra ngoài, điện thoại thì réo liên hồi không thèm nhấc máy, làm người ta lo sốt vó.
Các cô đâu biết công việc đặc thù của Triệu Bình Sinh, lúc làm thủ tục nhập viện Trần Phi khai bừa hắn là nhân viên văn phòng, thành thử họ không tài nào thông cảm nổi cho cái kiểu nửa đêm bỏ trốn đi làm việc riêng này.
Nhưng hai gã đàn ông cũng chẳng bận tâm, bị mắng vài câu thì thấm tháp gì. So với những uất ức, bất công từng nếm trải trong nghề nghiệp thì chuyện này chỉ đáng gãi ngứa.
Chịu trận xong xuôi, vừa bước vào phòng, Triệu Bình Sinh đã thấy Trần Phi lạch cạch kéo ngăn kéo tìm kiếm món gì đó, hắn liền hỏi:
“Tìm cái gì đấy?”
Trần Phi nhíu chặt lông mày:
“Thuốc giảm đau, tôi nhớ bác sĩ có kê cho cậu một vỉ mà nhỉ.”
“Đau đầu à?”
“Ừ, hơi nhức một tí, chắc lúc nãy chạy xe trên đường mở cửa sổ nên bị trúng gió.”
Triệu Bình Sinh nghe vậy liền bước tới, áp lòng bàn tay lên trán Trần Phi, nhận thấy nhiệt độ bình thường không bị sốt mới khẽ thở phào.
Hai ngày nay cậu phải bươn chải ngược xuôi, ngủ nghê không nên hồn, hắn chỉ sợ cậu bị lây cúm từ mình.
Trần Phi vốn có chứng đau nửa đầu kinh niên, nghe bảo là di chứng từ những trận đấm bốc thời trẻ để lại, cứ hễ mất ngủ liên miên vài ngày là bệnh cũ lại tái phát.
Ở nhà hay ở cơ quan cậu đều găm sẵn thuốc, đau quá chịu không nổi là làm một viên cho xong chuyện.
“Bác sĩ có kê thuốc giảm đau đâu, đấy là aspirin phòng huyết khối thôi.” Thu tay về, Triệu Bình Sinh chỉ ngón tay xuống chiếc giường xếp: “Nằm xuống đi, tôi day bấm huyệt một lát là đỡ.”
Dù rất thèm cái tay nghề mát-xa đỉnh cao của lão Triệu, nhưng nhìn bộ dạng ốm yếu của hắn lúc này, Trần Phi đâu nỡ hành hạ, cậu định đẩy ngăn kéo vào rồi lủi đi:
“Cậu lo mà ngủ đi, tôi ra quầy trực hỏi xin y tá một viên là được.
“Tôi bảo nằm xuống!”
Triệu Bình Sinh dứt khoát chộp lấy cánh tay cậu, dùng lực ấn mạnh xuống giường.
Không thể bướng lại được, Trần Phi đành cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài rồi ngoan ngoãn nằm xuống.
Triệu Bình Sinh đưa tay tắt bớt đèn để tránh làm chói mắt cậu rồi ngồi ghé vào mép giường, khẽ cúi người xuống, dùng lực ngón tay vừa phải bắt đầu day nhẹ hai bên thái dương và vùng trán.
Được một lúc, cảm nhận được phần da thịt nơi cổ tay mình khẽ rung lên, Triệu Bình Sinh dừng tay, gặng hỏi:
“Cười gì đấy?”
“Đâu có, tôi có cười đâu.” Trần Phi vội vã thu lại khóe miệng, khẽ mở mắt ra.
Trong không gian chưa kịp thích nghi với bóng tối, đường nét gương mặt mờ ảo của Triệu Bình Sinh đang ở ngay khoảng cách gang tấc.
“Tôi phục anh thật đấy, giả ngu giả ngơ mãi đến mức tự lừa dối cả bản thân mình luôn rồi.”
Lời nói đầy ẩn ý của Lục Địch bỗng dưng văng vẳng bên tai.
Ngay vào giây phút này, Trần Phi chợt bừng tỉnh nhận ra, bấy lâu nay bản thân quả thật vẫn luôn vờ như không biết.
Không rõ từ bao giờ, cậu đã nảy sinh một cảm giác ỷ lại mơ hồ đối với Triệu Bình Sinh.
Theo dòng chảy của thời gian, sự gắn bó ấy ngày càng trở nên rõ nét, cho đến tận bây giờ thì đã biến thành một vị trí độc tôn, không một ai có thể thay thế nổi.
Cậu không dám tưởng tượng, nếu một ngày nào đó mình lập gia đình, liệu người bạn đời kia có thể đem lại cho cậu cái cảm giác ấm áp, vững chãi và an tâm tuyệt đối như lão Triệu từng mang lại hay không.
Nhưng thế đâu phải là bị lệch lạc giới tính?
Cậu tự nhủ, việc gắn bó dựa dẫm vào một người và tình yêu nam nữ vốn là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Mà dẫu cho cậu có bị bẻ cong thật đi chăng nữa thì đã giải quyết được cái gì, bản thân lão Triệu cũng đã có người trong mộng rồi, còn sống chết chung tình với người ta nữa cơ mà.
Mẹ kiếp…Cái người bí ẩn đó rốt cuộc là đứa nào không biết?
Cảm nhận được những ngón tay vừa khựng lại một nhịp kia lại bắt đầu luồn vào chân tóc để xoa bóp, một luồng điện xẹt qua khiến tim cậu bỗng chốc đập loạn.
Trần Phi theo bản năng giơ tay chộp chặt lấy cổ tay Triệu Bình Sinh. Hắn lại một lần nữa khựng lại, ngơ ngác nhìn người đàn ông đang mang biểu cảm khó đoán trong bóng đêm.
“Hết đau rồi, cậu lo đi ngủ sớm đi.” Nhẹ nhàng đẩy tay Triệu Bình Sinh ra, Trần Phi lật người, quay lưng về phía giường bệnh.
Vai áo bỗng ấm áp, Triệu Bình Sinh kéo chiếc áo khoác đắp lên người cậu, rồi khẽ vỗ vỗ vào bắp tay cậu hai cái, lúc nào cũng dịu dàng như thế.
Đây là một thói quen cử chỉ quá đỗi quen thuộc của cả hai.
Khi có chuyện vui, vỗ vai nhau để sẻ chia. Khi gặp chuyện phiền lòng, vỗ vai nhau để an ủi.
Và lúc này đây, cái chạm nhẹ ấy vẫn truyền tải một thông điệp vẹn nguyên như mọi khi: “Có tôi ở đây rồi, ngủ ngon nhé”.
Nếu là trước kia, Trần Phi chắc chắn có thể đánh một giấc ngon lành. Bất kể là những đêm phục kích cắm chốt gian khổ, hay những chuyến đi công tác xa xôi áp giải tội phạm, chỉ cần có Triệu Bình Sinh kề cận bên cạnh, cậu đều có thể ngủ một mạch không chút đề phòng.
Thế nhưng đêm nay tâm trí cậu rối bời như tơ vò, tiếng vải vóc cọ xát vào ga giường lúc Triệu Bình Sinh nằm xuống giữa đêm vắng lặng bỗng chốc bị phóng đại lên gấp đại lần. Dẫu sao vẫn không cách nào át nổi tiếng tim đập thình thịch như đánh trống liên hồi nơi màng nhĩ.
Cậu đành phải nhắm nghiền mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu, ra sức ép mình phải lục lọi lại những mẩu chuyện trong quá khứ, những vụ án cũ từng kinh qua, cốt để mượn những mảnh ký ức xa xôi ấy làm mờ đi cái thần trí đang tỉnh táo này.
“Trần Phi!”
Theo tiếng gầm vang lên thất thanh của Triệu Bình Sinh, một ánh thép lạnh ngắt xẹt qua sát vành tai, Trần Phi phản xạ có điều kiện né người tránh được lưỡi dao sắc lẹm đang bổ nhào từ trên đầu xuống.
Cậu xoay người chộp lấy cổ tay kẻ cầm dao, ấn mạnh một tiếng “xoảng” thật lớn xuống góc bàn. Đối phương rú lên một tiếng thảm thiết, con dao phay sáng loáng lập tức tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Tên này bị ngáo đá nặng, xuất hiện chứng hoang tưởng bị hại trầm trọng. Trong tâm trí điên cuồng của nó, hai người cảnh sát đến thăm hỏi địa bàn bỗng biến thành những sát thủ đến đòi mạng gã.
Thực ra ngay từ khoảnh khắc cửa mở ra mặt đối mặt nhau, cả Trần Phi lẫn Triệu Bình Sinh đều nhận ra gã này có vấn đề.
Ánh mắt gã đờ đẫn thẳng băng, muốn nhìn đi đâu là phải quay cả cái đầu chứ con ngươi hoàn toàn không di chuyển, rõ ràng là hệ quả của việc phê m* t** đá dẫn đến rối loạn tâm thần.
Ban đầu hai người tính dụ gã ra khỏi phòng rồi mới tiến hành khống chế, vì nghe ngóng tiếng động bên trong thấy vẫn còn trẻ con.
Ngặt nỗi tên này sống chết không chịu bước ra, họ đành phải dấn bước vào nhà. Cái loại người này bắt buộc phải bắt giữ ngay lập tức, bởi trong cơn phê hoang tưởng gã sẽ chẳng màng đến tình thân, rất dễ xuống tay sát hại đứa trẻ.
Trước đây trong ngành từng xảy ra vụ việc một kẻ ngáo đá hoang tưởng cầm dao bắt cóc chính con gái ruột mới 6 tuổi, lái xe điên cuồng đâm loạn xạ trên đường, đến khi bị chặn lại gã còn điên cuồng vung dao định chém đứa bé. May sao vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã bị lực lượng đặc nhiệm nổ súng bắn hạ.
Vừa bước vào bên trong, Triệu Bình Sinh lập tức chịu trách nhiệm đứng che chắn, cách ly đứa nhỏ ra khỏi tầm mắt kẻ nghiện, còn Trần Phi thì tìm góc sơ hở để lao vào khống chế.
Không thể ra tay trước mặt đứa trẻ để tránh để lại bóng ma tâm lý cho tuổi thơ của nó. Nhưng người tính không bằng trời tính, gã điên kia bất thình lình lao thẳng vào bếp xách ra một con dao phay lao vào họ.
Trần Phi lúc đó đang đứng quay lưng về phía gã, nếu không nhờ tiếng hét cảnh báo kịp thời của Triệu Bình Sinh, có lẽ một bên tai của cậu đã bị tước bay từ lâu rồi.
Kẻ ngáo đá bị khuất phục, đứa nhỏ sợ đến mức khóc thét lên dữ dội.
Đến khi người cô đến đón đứa bé về, còn buông lời oán trách các cậu một tràng dài, bảo bọn họ làm cảnh sát kiểu gì mà để đứa trẻ sợ đến mức tè cả ra quần, khiến cả hai người đều dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi.
Bữa tối hôm đó Trần Phi có mượn rượu giải sầu, khi tâm trạng tồi tệ thì tửu lượng cũng giảm sút hẳn, cậu uống say khướt rồi bắt đầu lải nhải oán hận.
Cậu oán hận cái nghề này quá đỗi bạc bẽo, oán hận người thân không thấu hiểu, oán hận cái việc bản thân suýt chút nữa đã phải đánh đổi cả mạng sống mà chẳng có lấy một ai đứng ở vị trí của họ để mà cảm thông, chia sẻ.
Triệu Bình Sinh chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh lắng nghe cậu trút bỏ bực dọc, đợi đến lúc cậu mệt nhoài ra vì say, hắn mới dìu cậu về nhà rồi thả bịch xuống ghế sofa.
Việc chăm sóc một con ma men vốn là sở trường của lão Triệu. Đặc biệt là cái gã họ Trần này, dẫu có say khướt đến mấy thì cứ mặc sức mà xoay xở.
Đầu tiên là cởi giày, sau đó là lột bỏ quần áo bẩn để tránh trường hợp cậu nôn mửa ra người thì ngày mai không có đồ sạch mà mặc.
Thật ra Trần Phi chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự, ít nhất là trong lần đó, cậu chỉ là h*m m**n cảm giác được Triệu Bình Sinh ân cần chăm sóc mà thôi.
Trên đời này làm gì có ai dịu dàng và chu đáo được như lão Triệu, thử nhìn gã Tào Hàn Quần mà xem, thường thì gã chỉ quăng cậu lên sofa rồi tự mình đi thẳng vào phòng ngủ đánh giấc cho rảnh nợ.
Chẳng mấy chốc trên người cậu chỉ còn sót lại chiếc q**n l*t.
Cậu nhắm nghiền mắt, nghe tiếng bước chân Triệu Bình Sinh đi ra xa rồi lại gần, ngay sau đó là một chiếc khăn ấm áp phủ lên mặt, nhẹ nhàng lau chùi.
Chất cồn trong máu đốt cháy cơ thể nóng bừng, những vùng da thịt được chiếc khăn lướt qua theo hơi nước bốc hơi mang bớt phần nóng nảy, thế nhưng có một vị trí tuyệt nhiên Triệu Bình Sinh sẽ không bao giờ chạm tới.
Thành ra những chỗ khác càng mát mẻ bao nhiêu thì cái nơi ấy lại càng trở nên nóng bỏng bấy nhiêu.
Nỗi khát khao không có chỗ giải tỏa khiến cậu thèm khát một cái chạm, lồng ngực phập phồng ngày một dồn dập dưới lòng bàn tay Triệu Bình Sinh.
Bất thình lình, cậu vươn tay chặn chặt bàn tay đang cầm chiếc khăn của hắn, chậm rãi nhưng đầy cố chấp ấn mạnh xuống phía dưới.
Thế nhưng bàn tay kia rõ ràng đang gồng lên để kháng cự lại sức lực của cậu, cậu có thể cảm nhận được rõ mồn một từng sợi gân trên mu bàn tay hắn đang căng ra hết cỡ.
“Trần Phi, cậu say rồi..”
Giọng nói ở khoảng cách cực gần, hơi thở nóng bỏng phả thẳng vào vành tai.
Nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ực một cái của đối phương, cậu khẽ nghiêng đầu sang một bên nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, sợ rằng chỉ cần mở mắt ra thì cái dũng khí mượn rượu làm càn này sẽ tan thành mây khói:
“Tôi…không…không có say…”
Hơi thở mỗi lúc một tiến lại gần hơn, một lúc sau, nơi khóe môi bỗng đón nhận một cảm giác mềm mại m*n tr*n, có chút ngập ngừng do dự, lại có chút run rẩy nhẹ.
Mà thực chất, người đang run rẩy dữ dội lại chính là bản thân cậu. Cái cảm giác này quá mức hư vô, cậu hoàn toàn không nhớ nổi mình từng khao khát đối phương đến nhường này, và đối phương cũng chưa bao giờ dung túng cho sự càn quấy của cậu đến mức ấy.
Nhưng mà, mặc kệ đi, ký ức vốn dĩ là một kẻ lừa dối siêu đẳng. Thay vì tốn công phân định đâu là thực đâu là ảo, chi bằng cứ để nó cuốn theo cái kịch bản điên rồ này mà lao điên cuồng về phía trước.
–
“Này người nhà ơi, người nhà anh ơi, tỉnh dậy thu giường xếp lại giùm em với. Đến giờ bác sĩ đi kiểm tra phòng rồi ạ.”
Bật tỉnh khỏi cơn mê, Trần Phi lồm cồm ngồi phắt dậy khiến cô y tá trẻ đang cúi người vỗ vai cậu phải giật mình “á” lên một tiếng.
Hai người đối diện nhau, ai nấy đều ra sức vuốt ngực mình, bản mặt người nào người nấy đều lộ rõ vẻ kinh hồn bạt vía vì bị đối phương làm cho dọa sợ.
Cô y tá thực sự bị cái điệu bộ bật dậy như xác sống của Trần Phi làm cho hoảng hồn, còn Trần Phi…
Cậu chậm rãi quay đầu nhìn sang người đàn ông vẫn còn đang ngái ngủ trên giường bệnh, cố sức nuốt một ngụm nước bọt để làm dịu đi cuống họng đang thắt lại đau nhói vì mạch máu co dữ dội.
Bố khỉ! Không lẽ mình bị bẻ cong thật à? Sao có thể mơ thấy cái chuyện đó với…lão, Triệu, cơ chứ?!