5 rưỡi sáng, Trần Phi đã bị cô y tá trực ban vào kiểm tra phòng đánh thức.
Dưới ánh nhìn đầy kinh ngạc của cô nàng, cậu thản nhiên bò dậy khỏi giường bệnh, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Cách một cánh cửa, cậu vẫn nghe thấy tiếng cô y tá cằn nhằn với Triệu Bình Sinh: “Bệnh viện chúng tôi có quy định, sau này người nhà đừng nằm chung giường bệnh thế này nhé” và mấy lời càu nhàu đại loại vậy.
Lo liệu xong xuôi cái mặt mũi, cậu xuống lầu mua đồ ăn sáng, hầu hạ lão Triệu ăn uống xong hết rồi mới bắt taxi chạy thẳng tới cái thôn nơi phát hiện thi thể để hội quân với Tào Hàn Quần.
Hướng điều tra về phương tiện đường thủy đã có manh mối: Qua rà soát, có một người dân thường đi thả lưới ở đầm Hoang báo mất một tấm m*t xốp lớn.
Loại xốp dày này vốn được ngư dân dùng làm phao bè tự chế để trung chuyển giữa bờ và thuyền đánh cá đậu ngoài xa, nhà ai làm nghề biển cũng có một cái.
Kích thước của nó xấp xỉ một chiếc giường đôi, dày khoảng hai mươi phân, sức nổi đủ để chở hai đến ba người đàn ông trưởng thành.
Khoảng một tuần trước, người này xuống đầm Hoang để thu lưới bẫy cua xanh, thu xong thì dựng tấm xốp trên bờ để phơi. Tính là ngày hôm sau sẽ chạy xe ba gác qua chở về cảng tránh gió, ai dè lúc quay lại chỗ cũ thì hỡi ôi, mất tiêu rồi!
Vì trong thôn nhà ai cũng có loại xốp tương tự nên gã tưởng có người cầm nhầm, đi hỏi một vòng quanh xóm mà chẳng ai nhận.
Cái thứ này không đáng bao nhiêu tiền, mua mới cũng chỉ vài chục tệ, bị trộm chẳng bõ báo công an, gã đành ngậm bồ hòn làm ngọt coi như của đi thay người.
Mà sở dĩ Tào Hàn Quần nghĩ ra việc đi hỏi han về tấm xốp là vì lúc trước gã sếp Vu Thụy Phúc ra lệnh bắt tịch thu hết tàu thuyền neo đậu ở cảng tránh gió, giao cho bên Lư Niệm Cửu rà soát từng chiếc một.
Gã Tào liền cân nhắc thấy làm vậy không ổn. Cảng tránh gió cách đầm Hoang những bảy tám cây số, thuyền bè kéo từ bên đó sang rồi hạ thủy, xong lại kéo lên thì tiếng động lớn biết bao? Không đời nào người quanh đấy không chú ý.
Chưa kể nếu có ai mất thuyền thì đã báo án từ lâu, vì thuyền rẻ nhất cũng phải vài ngàn tệ. Sau đó gã nhớ tới lúc người anh hai nuôi cá mú của mình làm việc trên bè có dùng đến tấm xốp, nên khi đi thăm hỏi gã tiện miệng hỏi thêm một câu, ngờ đâu lại lòi ra manh mối thật.
Lúc Trần Phi đến nơi, Tào Hàn Quần đang bảo người dân mất tấm xốp chỉ ra vị trí chính xác ở rìa đầm Hoang, Miêu Hồng và Lư Niệm Cửu cũng có mặt ở đó.
Tấm xốp lúc ấy được xích vào một bụi cây ven bờ, ngặt nỗi mấy hôm sau trời đổ mưa hai ngày liền, mực nước dâng cao tràn qua khu vực đó nên không thu thập được dấu chân nào.
May sao khi khám nghiệm hiện trường, bên kỹ thuật phát hiện hai chuỗi dấu chân mờ mờ trong bụi rậm đoạn từ ven đường dẫn xuống đầm. Lư Niệm Cửu như vớ được vàng, vội vàng dẫn người đổ thạch cao để đúc khuôn lấy mẫu.
Dựa vào kích thước và độ lún của dấu chân, sơ bộ phán đoán đây là hai người đàn ông, chiều cao khoảng từ 1m70 đến 1m75, thể trọng lúc đó tầm 90 kg.
“Anh Lư này, với chiều cao và cân nặng đó thì hơi béo đúng không?” Miêu Hồng hỏi, “Cả hai người đều thế ạ?”
“Nếu trừ đi trọng lượng của cái xác, cân nặng thực tế của người để lại dấu chân rơi vào khoảng 60 đến 65 kg. Với lại em nhìn xem, hai hàng dấu chân này đều có một bên sâu một bên nông, chứng tỏ hai tên này mỗi đứa đi một bên, cùng khênh cái túi chứa xác tiến về phía trước.”
Nghe giọng điệu là biết Lư Niệm Cửu rất hài lòng trước sự nhạy bén của cô nàng hoa khôi cảnh sát này. Đồng thời, với tư cách là bạn của sư phụ cô, gã rất sẵn lòng chỉ dạy để giúp cô tiến bộ: “Nào, manh mối đấy, tôi kiểm tra em một câu nhé: “Tại sao lại không có dấu chân quay về?”
Miêu Hồng chớp chớp mắt, giơ tay chỉ sang bờ bên kia: “Thì bọn họ lên bờ từ phía bên kia chứ sao ạ.”
Tào Hàn Quần đưa tay vỗ bốp một cái vào vai Lư Niệm Cửu, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh:
“Thôi đi cha ơi, đừng có đem mấy câu hỏi mẫu giáo này ra đố con bé Miêu Hồng nhà chúng tôi, nó có phải đám mọt sách suốt ngày ru rú trong phòng thí nghiệm của các cậu đâu.”
Lư Niệm Cửu chẳng chấp cái tính cà khịa của gã, tiếp tục cười hỏi Miêu Hồng:
“Thế tại sao họ lại chọn lên bờ ở phía đối diện? Cứ đi theo đường cũ quay về không tiện hơn à?”
Câu này thì Miêu Hồng tịt ngòi thật, không đáp được.
“Tại vì hướng nước chảy.” Trần Phi thấy Miêu Hồng bị nghẹn đến đỏ cả mặt bèn lên tiếng giải vây, “Lúc đi là xuôi dòng nước, lúc về phải đi ngược dòng, nhưng đám vứt xác không có sào để chèo lái tấm xốp theo ý muốn, đành phải để nó thả trôi theo dòng nước về phía trước, cuối cùng dạt vào…ngay vị trí kia kìa.”
Chỉ tay về phía bờ đập đất tự chế chặn dòng, Trần Phi liếc xéo Lư Niệm Cửu, nhướng mày:
“Tôi nói có đúng không, đàn anh?”
Lư Niệm Cửu đáp lại một câu nhẹ bẫng: “Ờ, khá khen cho cậu, biết giành quyền trả lời đấy.”
Nói xong, gã dẫn người rảo bước về phía bờ đập, có manh mối gì hay không cứ phải soi thật kỹ mới biết.
Trần Phi nghe ra gã có ý mỉa mai, nhưng cậu chẳng buồn bận tâm, quay sang dặn dò Tào Hàn Quần:
“Cắt hai tổ người đi tìm quanh đây xem tấm xốp kia bị vứt ở đâu, thứ đó nếu không phải dân chài lưới thì mang về cũng chẳng để làm gì.”
Đang nói thì điện thoại đổ chuông. Trần Phi vừa nhìn thấy ba chữ “Vu Thụy Phúc” hiện lên trên màn hình đã thấy thái dương giật giật, máu dồn lên não.
Cậu để chuông reo đến chục tiếng mới miễn cưỡng nhấn nút nghe, vừa áp lên tai đã nghe gã ngốc kia sa sả mắng mỏ:
“Trần Phi, vụ án xảy ra bao lâu rồi? Cho đến giờ vẫn chưa có manh mối nào ra hồn à?”
Cố kìm nén cái xung động muốn thò tay qua màn hình lôi cổ gã ra tát cho hai cái lật mặt, Trần Phi trả lời bằng giọng phẳng lặng:
“Có chứ, xác định kẻ vứt xác gồm hai người, phương tiện di chuyển lúc vứt xác là một tấm m*t xốp.”
“Cái gì cơ?”
“Tấm m*t xốp.”
“…”
Đầu dây bên kia im bặt một lúc, sau đó văng vẳng tiếng Vu Thụy Phúc đang thì thầm hỏi han người bên cạnh.
Cũng chẳng trách gã không biết cái thứ này, tuy nhậm chức ở vùng ven biển nhưng gã vốn sinh ra và lớn lên ở vùng sâu trong đất liền, trước đến nay lại chưa từng kinh qua vụ án nào tương tự.
Trần Phi kiên nhẫn đợi một lát, lại nghe bên kia hỏi:
“Xác định không phải dùng thuyền đánh cá để vứt xác à?”
“Xác định, quanh vùng này không có nhà nào đậu thuyền ở đầm Hoang cả. Tình hình cụ thể cứ để Tào Hàn Quần báo cáo với cậu, tôi đi xem bên Lư Niệm Cửu thế nào đã.”
Trần Phi dúi điện thoại vào tay Tào Hàn Quần đang đứng thối mặt ra đó, rồi quay người lủi ra một góc hút thuốc.
Nghe gã ngốc kia lải nhải thêm một câu là cậu cảm giác mình tiến gần thêm một bước đến nguy cơ đột quỵ.
Hồi trước La Đội Trưởng dẫn đội, có bất cứ manh mối gì anh em cũng kịp thời báo cáo, nhưng còn Vu Thụy Phúc? Cậu thừa nhận mình không tài nào bắt kịp cái mạch não của gã sếp này, cái kiểu tư duy thích vẽ vời phát tán của gã khiến cậu chỉ muốn lấy cuộn băng keo dán chặt cái mồm lại cho rảnh nợ.
Quả nhiên, cậu hút hết hai điếu thuốc thì Tào Hàn Quần mới mang cái mặt như sắp nghẹt máu đưa chiếc điện thoại đã nóng ran trả lại, bảo Vu Thụy Phúc lại bắt đầu bốc phét phát kiến vĩ đại rồi, gã đòi điều động thêm cảnh lực mở rộng phạm vi tìm kiếm, bằng mọi giá phải tìm cho ra bằng được tấm xốp đó.
Nói đi cũng phải nói lại, tấm xốp kia đúng là phải tìm, vì trên đó có khả năng lưu lại nhiều manh mối hơn như dấu chân, dấu vân tay hay DNA của nạn nhân.
Trần Phi lúc nãy cũng vừa dặn Tào Hàn Quần như thế, nhưng cái tầm quyết sách của cậu và Vu Thụy Phúc nó khác nhau ở chỗ lượng cảnh lực điều động.
Trần Phi làm việc có tính toán, bảo cắt hai tổ người là đủ, còn ý của Vu Thụy Phúc thì hận không thể ném sạch hơn ba mươi mạng trong đội vào cái việc tìm kiếm này, thế những việc khác vứt cho chó gặm chắc?
Nghe Tào Hàn Quần thuật lại xong, Trần Phi đến cái nhíu mày cũng lười, gõ điếu thuốc đưa cho gã:
“Kệ mẹ nó đi, cứ làm theo lời tôi. Cậu dẫn những người còn lại tiếp tục đi thăm hỏi quanh vùng.”
Tào Hàn Quần đón lấy điếu thuốc, quay đầu nhìn sang phía Miêu Hồng đang đi dọc bờ đập, hạ thấp giọng hỏi:
“Này, lão Triệu rốt cuộc là bị làm sao thế? Đêm qua thằng Lập Tân về bảo tôi, lúc cậu ở đồn công an trông cứ như đứa mất hồn ấy.”
“…”
Ánh mắt Trần Phi hơi khựng lại, ngập ngừng một lát rồi lắc đầu: “Không có gì, mệt quá thôi.”
Chinh chiến bên nhau bao nhiêu năm, Tào Hàn Quần chỉ cần nghe ngữ điệu là bắt được tâm tư của cậu ngay, gã nói thẳng:
“Hồi vợ tôi mới đổ bệnh cũng sốt cao đột ngột như thế này-”
“Không phải, không phải! Lão Triệu không phải bị ung thư máu!” Trần Phi gắt gỏng ngắt lời, ngay sau đó nhận ra mình vừa bị gã bạn thân gài bẫy, cậu liền xịu hai bả vai xuống, giọng ỉu xìu đầy bất lực: “Thì…bác sĩ bảo…có khả năng là…bị…bị suy tủy…Còn phải theo dõi….theo dõi thêm vài ngày xem thế nào.”
“Suy tủy á?” Tào Hàn Quần hơi giật mình.
Năm xưa để chữa bệnh cho vợ, gã đã lật tung không biết bao nhiêu sách vở y học, những kiến thức liên quan đến bệnh về máu đến giờ vẫn còn hằn sâu trong trí nhớ gã, “Không thể nào, thể chất cậu ấy từ trước đến nay vẫn tốt lắm cơ mà?”
“Tôi hỏi lão Hàn rồi, lão bảo khả năng đó không cao, chủ yếu là do bác sĩ sợ chẩn đoán sai phải gánh trách nhiệm nên mới nói nước đôi thế.”
Trần Phi cũng không biết lời này là cậu đang nói cho Tào Hàn Quần nghe hay là đang tự trấn an chính mình nữa.
Đêm qua sau khi rời đồn công an, cậu có mò vào một quán net để tra cứu về căn bệnh này, xem ra thì nó không đến mức vô phương cứu chữa như ung thư máu, thế nhưng đối với thể bệnh nặng thì tỉ lệ tử vong trong vòng một năm đầu vẫn cực kỳ đáng sợ.
Cả đêm cậu có ngủ yên giấc được đâu, cứ chốc chốc lại mở mắt trừng trừng nhìn ngắm gương mặt lúc ngủ của lão Triệu, cứ sợ nhìn một cái là mất đi một cái.
“Ừ, tôi cũng nghĩ không đến mức đó đâu.”
Tào Hàn Quần thừa biết căn bệnh này hung hiểm thế nào, nên chỉ đành lựa lời an ủi.
Gã hiểu rõ, nếu thiếu Triệu Bình Sinh thì coi như Trần Phi mất đi nửa cái mạng. Bản thân gã cũng chẳng mong Triệu Bình Sinh bạc mệnh, anh em cùng cam cộng khổ bao năm qua, tình cảm gắn bó có khác gì anh em ruột thịt đâu.
Hai gã đàn ông đứng im lặng nhìn nhau một hồi, Trần Phi ném mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di di vào vũng bùn để dập tắt, rồi uể oải rút máy gọi cho Phó Lập Tân.
Lập Tân đang phụ trách rà soát hành tung của Đổng Hà Thành, trong bối cảnh vụ mất tích của Đổng Hâm Hâm đang bế tắc thì loại trừ được một nghi phạm nào hay nghi phạm đó.
Manh mối do Phó Lập Tân bám sát thì Trần Phi không bao giờ phải bận tâm. Cậu ta tra được Đổng Hà Thành có một cô bạn gái đang làm việc trên huyện tên là Úc Bình.
Cậu ta vừa gặp Úc Bình xong và xác nhận được rằng vào ngày Đổng Hâm Hâm mất tích, Đổng Hà Thành đi nhờ xe của chủ lên huyện từ lúc hơn hai giờ chiều, có ghé qua cửa hàng điện động nơi cô làm việc để tìm cô một lát, chưa đến ba giờ thì rời đi.
Sở dĩ cô nhớ rõ như vậy là vì hôm đó đúng vào ngày sinh nhật cô, hai đứa hẹn nhau buổi tối sẽ cùng đi ăn mừng rồi qua đêm với nhau, kết quả cô leo cây chờ mãi chẳng thấy người đâu. Gọi điện thoại mới hay anh trai gã mất tích, cả nhà đang nháo nhào đi tìm Đổng Hâm Hâm ngoài đường.
Mà không lâu sau sự kiện đó, hai người cũng đường ai nấy đi.
Úc Bình kể từ sau khi anh trai mất tích, Đổng Hà Thành vốn đã lầm lì lại càng ít nói hơn, cũng chẳng mấy khi liên lạc với cô, đầu óc gã chỉ còn mỗi một việc là đi tìm anh trai.
Cô gái trẻ cảm thấy mình bị bỏ rơi, hờn dỗi làm mình làm mẩy vài lần rồi cãi nhau một trận to, thế là chia tay.
Nguyên văn lời cô gái kể:
“Nói một câu hơi ích kỷ, chứ cái ngữ như anh trai anh ấy, mất tích rồi có khi mọi người lại rảnh nợ. Biết hoàn cảnh nhà anh ấy ngặt nghèo, bố mẹ em cũng không ép anh ấy phải mua được nhà trên huyện cho em làm gì, chỉ bảo đưa sáu vạn tệ tiền sính lễ thôi mà nhà anh ấy cũng chẳng đào ra nổi…Bản thân em thì nghĩ chỉ cần anh ấy đối xử tốt với em là được, những thứ khác em không cầu, dẫu sao hai đứa có tay có chân, cùng nhau tích cóp làm ăn thì ngày sau kiểu gì cũng khá lên thôi…Thế mà từ lúc anh trai mất tích, anh ấy cứ như quên mất sự tồn tại của em luôn, gọi điện thì chẳng nói chẳng rằng, chỉ nghe tiếng anh ấy thở dài sườn sượt ở đầu dây bên kia. Chưa cưới xin gì mà đã thế này, chờ đến lúc thành vợ chồng thì sống sao nổi hả anh?”
Trọng tâm chú ý của Trần Phi không nằm ở chuyện yêu đương của đôi trẻ:
“Cho nên nghĩa là vào ngày Đổng Hâm Hâm mất tích, sau 3 giờ chiều không ai biết Đổng Hà Thành đã đi đâu đúng không?
“Vâng ạ, theo ghi chép bên sở trưởng Vương thì tầm 6 giờ tối cậu ta mới mò về đến nhà, mà đấy là do bố mẹ gọi điện réo về.” Phó Lập Tân khựng lại một chút, “Để tôi đi xác minh nốt hành tung của Đổng Hà Thành vào ngày vứt xác xem sao, nếu không có bằng chứng ngoại phạm nữa thì áp giải cậu ta về đồn lấy lời khai luôn.”
“Được, vất vả cho cậu rồi, cố gắng xác minh càng sớm càng tốt.”
Điện thoại còn chưa kịp tắt, Trần Phi đã cảm thấy máy lại rung lên, Vu Thụy Phúc gửi tin nhắn tới, lệnh cho cậu lập tức có mặt tại Cục Công an huyện để họp thảo luận chuyên án.
Ngoại trừ Cục trưởng Tề Diệu Tổ đích thân tới dự, Vu Thụy Phúc còn mời thêm hai vị sơ mi trắng từ bên Sở tỉnh về để nghe báo cáo tiến độ vụ án.
Cuộc họp kéo dài từ hai giờ chiều cho tới tận bảy giờ tối, mà hết hai phần ba thời gian là để nghe một mình gã sếp lải nhải dông dài.
Trần Phi phục sát đất, đúng như La Đội Trưởng hồi trước từng nhận xét: cái thằng cha này phá án thì dốt đặc cán mai, nhưng mẹ nó chứ, biệt tài bốc phét nói hươu nói vượn thì giỏi thôi rồi, cái mồm cứ luyên tha luyên thuyên như được lên dây cót vậy.
Trầy trật mãi mới đợi được đến lúc tan họp, Trần Phi vờ như không nghe thấy lời Cục trưởng Tề gọi gã cùng các vị lãnh đạo đi ăn cơm hộp công vụ, cậu phóng thẳng ra khỏi Cục chạy bay về phía bệnh viện.
Vừa đẩy cửa bước vào phòng bệnh, ặc, cái tên Lục Địch kia thế mà vẫn chưa về!
Cậu thực sự không muốn chạm mặt đối phương, lại càng không muốn giả vờ như không có chuyện gì để nặn ra một nụ cười xã giao giả tạo.
Lấy cớ ra ngoài hút thuốc, cậu rời khỏi phòng bệnh, đi thẳng ra lối cầu thang thoát hiểm vừa phì phèo khói thuốc vừa cầm máy trả lời tin nhắn.
Lư Niệm Cửu báo lại đã phát hiện thêm dấu chân ở khu vực bờ đập, đặc điểm khuôn đế trùng khớp với dấu vết tìm thấy ở chỗ xích tấm m*t xốp, hơn nữa dấu chân ở đây rõ ràng hơn nhiều, giúp đưa ra phán đoán chính xác hơn về chiều cao và thể trọng.
Còn việc dấu chân đó có phải của kẻ vứt xác hay không thì vẫn phải mang về quét vào máy tính để đối chiếu vân đế giày thì mới đưa ra kết luận chuẩn xác được.
Ngành khoa học hình sự đòi hỏi sự nghiêm cẩn, tất cả phải nói chuyện bằng số liệu chứ không thể chỉ dùng mắt thường mà phán bừa.
Tin nhắn mới gõ được một nửa, Trần Phi nghe thấy tiếng cánh cửa thoát hiểm phía sau lưng mở ra, ngay sau đó là giọng nói của Lục Địch vang lên:
“Đội phó Trần, cho tôi xin điếu thuốc được không?”
Nhắm mắt nén một luồng hơi lên ngực, Trần Phi quay người lại, chìa cả bao thuốc lẫn bật lửa đưa qua, rồi lại cúi đầu tiếp tục gõ nốt tin nhắn.
Tiếng bật lửa lách cách vang lên, làn khói xám bay tản ra, Lục Địch kiên nhẫn đợi cậu nhắn tin xong mới khẽ hỏi:
“Trông anh có vẻ không vui lắm khi thấy tôi nhỉ?”
“Đâu có.” Trần Phi vẫn không thèm nhìn mặt cậu ta, lúc nói chuyện điếu thuốc cứ ngậm chặt trong miệng, cứ giần giật theo nhịp nói, “Tính tôi từ xưa đến nay nó thế rồi, mặt mũi lúc nào cũng hình sự, chẳng biết cười nói là gì đâu.”
“Bệnh nghề nghiệp à?:
“Bẩm sinh đấy.”
Đợi một lúc lâu không thấy Lục Địch tiếp lời, Trần Phi ngẩng đầu lên thì thấy đối phương đang nhìn mình bằng một ánh mắt đầy vẻ mờ ám và dò xét.
Điều này khiến cậu cực kỳ khó chịu, có cảm giác ánh mắt của cậu ta giống như tia X-quang, cứ muốn xuyên thấu qua lớp quần áo của mình vậy.
“Làm ơn đừng có nhìn tôi kiểu đó, tôi không có hứng thú với đàn ông.”
Cậu cố tình nói những lời khó nghe, dù sao thì không có mặt Triệu Bình Sinh ở đây, cậu chả việc gì phải giữ thể diện cho tên Lục Địch này.
Lúc nãy vừa bước vào phòng nhìn thấy Lục Địch, cậu đã thầm nghĩ trong đầu: nếu hôm nay mình không quay lại, liệu cái tên này có định ở lại qua đêm trong bệnh viện luôn không biết.
Lục Địch bật cười phóng khoáng, chẳng mảy may bận tâm đến thái độ vô lễ của cậu, thậm chí còn rướn người nhích lại gần hơn một bước:
“Làm gì mà căng thế? Sợ tôi bẻ cong anh à?”
“…”
Trần Phi theo bản năng lùi lại nửa bước.
Ở khoảng cách gần thế này, ngoài mùi khói thuốc ra, cậu còn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng phát ra từ người đối phương.
Một mùi hương rất thanh khiết và lành lạnh, giống như cảm giác vừa mở toang cửa sổ vào một buổi sáng mùa đông, hít hà bầu không khí trong lành đầu tiên vậy.
Nhìn biểu cảm của Trần Phi là biết cậu không hiểu từ lóng của giới mình, Lục Địch bèn chỉ ngón tay vào cậu:
“Anh, thẳng,” rồi lại tự chỉ vào mình, “Tôi, cong.”
Đến nước này thì Trần Phi hiểu rồi, cậu lập tức gạt phắt đi:
“Tôi thì không ai bẻ cong nổi đâu.”
“Thằng cha trước đây từng nói với tôi câu y hệt thế này, giờ là bạn trai cũ của tôi đấy.” Lục Địch khẽ nhún vai, đưa tay trả lại bao thuốc và bật lửa cho cậu, “Phần lớn thời gian, con người ta thường không hiểu rõ chính mình đâu, có những việc chẳng qua là do anh chưa từng nếm thử mà thôi.”
Cực kỳ muốn thốt ra câu “Tôi thà đi tìm một người phụ nữ đích thực còn hơn là dây vào cái loại như cậu”, nhưng Trần Phi nghiến răng nhịn xuống, nuốt nghẹn lời nói cùng với ngụm khói thuốc vào trong, giơ tay đón lấy đồ vật.
Thế nhưng Lục Địch lại không chịu buông tay, cậu ta giữ chặt lấy bao thuốc và chiếc bật lửa, không cho cậu rút ra một cách dễ dàng.
Giữa thế giằng co ấy, Lục Địch gằn giọng nói từng chữ một:
“Tôi thích Bình Sinh, thích cậu ấy từ cái hồi còn đi học cơ.”
“Câu này cậu đi mà nói với lão ấy, nói với tôi vô tác dụng!”
Đôi lông mày Trần Phi sụp xuống đầy vẻ nguy hiểm, cậu dùng lực ở tay, giật mạnh bao thuốc về. Không muốn nghe đối phương lải nhải thêm một lời nào nữa, cậu quay người dụi tắt mẩu thuốc lá, nhét điện thoại vào túi rồi sải bước về phía cửa.
Thế nhưng ngay cái khoảnh khắc cậu lướt qua người Lục Địch, cổ tay bỗng nhiên bị một bàn tay chộp chặt lấy.
Đôi mắt hổ của cậu lập tức long lên sòng sọc, cậu quay ngoắt đầu lại trừng mắt nhìn đối phương.
Đối diện với ánh mắt sắc như dao cạo từng khiến không biết bao nhiêu tên tội phạm phải khiếp vía ấy, giọng điệu của Lục Địch không còn chút gì vẻ yểu điệu nương tựa nữa, trái lại còn mang theo vài phần đanh thép:
“Trần Phi, anh nghe cho kỹ đây. Cái người mà trong mắt anh chỉ là một cọng cỏ ven đường, trong mắt tôi, chính là một báu vật vô giá!
Hơi thở của Trần Phi bỗng chốc trở nên dồn dập, cơ hàm cậu bạnh ra, trầm giọng ra lệnh:
“Buông tay ra! Đừng để tôi phải động chân động tay với cậu!”
Ngay giây tiếp theo, cái gông kìm trên cổ tay cậu biến mất.
Thế nhưng trong mắt Lục Địch không có lấy một tia khiếp sợ, cậu ta chỉ bình tĩnh nhìn người đàn ông đang mang gương mặt hung tợn trước mặt, ánh mắt như cây kim xuyên thấu qua bầu không khí gần như đông đặc.
Một lúc sau, cậu ta nở một nụ cười nhạt nhẽo:
“Trần Phi, tôi phục anh thật đấy, giả ngu giả ngơ mãi đến mức tự lừa dối cả bản thân mình luôn rồi.”
Gương mặt Trần Phi thoáng hiện lên vẻ sửng sốt kinh ngạc, vừa định mở miệng nói gì đó thì điện thoại trong túi lại đổ chuông, là Cục trưởng gọi tới, cuộc gọi này bắt buộc phải nghe.
Đến khi cậu nghe xong điện thoại thì Lục Địch đã rời khỏi lối đi thoát hiểm, và cũng chẳng còn ở trong phòng bệnh nữa.
Hỏi Triệu Bình Sinh thì hắn bảo Lục Địch đã ra về từ năm phút trước rồi.
Đứng bên khung cửa sổ, Trần Phi nhíu mày rũ mắt nhìn xuống bãi đỗ xe phía dưới, thấy Lục Địch chui tọt vào một chiếc xe Volkswagen Beetle màu xanh nõn chuối. Ngay sau đó, chiếc Beetle lăn bánh ra khỏi bãi xe, mất hút vào cuối con đường dưới màn đêm dày đặc.
Mấy vụ án hóc búa nhất cậu từng kinh qua, không có vụ nào khiến đầu óc cậu mù mịt mông lung như mấy lời vừa rồi của Lục Địch.
Mẹ kiếp, mình giả ngu cái gì? Mình đang giả vờ cái gì cơ chứ?