Chương 45 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Bình thường cúm virus sẽ hành hạ người ta hai ba ngày, nhưng nhờ nền tảng sức khỏe tốt, chỉ sau nửa ngày Triệu Bình Sinh đã hết sốt.

Có điều bệnh đến như núi sập, bệnh đi như rút tơ, sốt thì lui rồi nhưng người ngợm hắn cứ nhũn ra như sợi bún. Muốn bò dậy cũng không nổi, lòng lại cứ đau đáu việc cơ quan, vừa mở mắt ra đã thúc giục Trần Phi mau chóng quay về hiện trường.

Trần Phi đúng là lo chuyện vụ án thật, nhưng vứt lão Triệu ở lại bệnh viện một mình thì cậu không đành lòng.

Cậu tính rồi, kiểu gì cũng phải đợi Triệu Bình Sinh tự xuống giường múc nước, mua cơm được mới đi.

Tào Hàn Quần vừa gọi điện báo tin danh tính nạn nhân đã có manh mối. Sau khi cho dân quanh vùng xem bức vẽ của Hàn Định Giang, có hai người nhận ra đó là con trai của vợ chồng chủ tiệm bánh bao trên thị trấn. Phó Lập Tân đã dẫn người qua đó, tin tức sẽ có sớm thôi.

Thật ra việc có lão Tào và Lập Tân trông chừng thì Trần Phi không lo. Cậu và Triệu Bình Sinh vốn được mệnh danh là “Tứ đại kim cương” – những tay sừng sỏ nhất dưới trướng La Đội Trưởng, ai nấy đều có thể độc lập tác chiến.

Vấn đề nằm ở chỗ gã Vu Thụy Phúc kia kìa. Cái tên ngu ấy mà ngậm miệng thì không sao, chứ gã mà nhảy ra chỉ huy lung tung, không làm anh em mệt chết mới lạ.

Quả nhiên, vừa nghe nhắc tới họ Vu, Tào Hàn Quần đã bắt đầu chửi đổng:

“Tôi cũng chả hiểu nổi gã bò lên cái ghế này kiểu gì? Này Trần Phi, cậu biết tính tôi rồi đấy, tôi mấy khi nói xấu sau lưng ai, nhưng cái thằng ngu ấy thì…”

Giọng gã khựng lại, Trần Phi nghe thấy bên kia đầu dây có tiếng Miêu Hồng, thái độ của Tào Hàn Quần lập tức quay ngoắt 180 độ.

Gã dịu dàng nói với Miêu Hồng mấy câu rồi mới tiếp tục phun nước miếng vào điện thoại:

“Hôm qua anh em mình bàn là muốn ném xác ra giữa ao thì phải dùng thuyền đúng không? Tôi đang định rà soát mấy loại thuyền nhỏ. Lúc cậu đưa lão Triệu đi bệnh viện, gã họ Vu gọi điện bảo tôi phải tịch thu hết thuyền đánh cá của dân quanh đó không sót chiếc nào để lão Lục rà soát từng cái một. Gã bảo cái gì mà “quăng lưới rộng mới bắt được nhiều cá”. Con mẹ nó, tôi chỉ muốn nói lão Hàn lấy con cá rô phi rỉa xác kia nhét mẹ vào mồm gã cho xong!”

“Ừ, bảo lão Hàn giữ con cá ấy lại, tôi đích thân hầm cho gã họ Vu tẩm bổ.”

Trần Phi dùng ngón chân cũng nghĩ ra được Vu Thụy Phúc làm ăn vớ vẩn thế nào.

Trinh sát hiệu quả phải biết sàng lọc thông tin hữu dụng từ hàng ngàn dữ liệu để đánh đúng mục tiêu. Cái kiểu của Vu Thụy Phúc là đụng đâu đào đó, có điều cả lực lượng cảnh sát toàn quốc về tay gã thì một năm chưa chắc phá nổi hai vụ án.

Bởi vậy mới nói gã phá án như ruồi không đầu, va đâu đâm đó, không có mục tiêu gì cả, cứ quạt cánh loạn xạ, thậm chí thấy người khác có mục tiêu rồi gã còn phải khuếch đại nó lên một cách vô nghĩa.

Sao, thích thể hiện mình sâu sắc hơn anh em bọn này chứ gì?

“Cậu cũng thâm vừa thôi.” Giọng Tào Hàn Quần lộ vẻ tán thưởng, “À, lão Triệu sao rồi? Hết sốt chưa?

“Không sao, chưa chết được.”

Trần Phi vừa nói vừa thấy Triệu Bình Sinh gồng mình ngồi dậy, run rẩy với tay lấy ly nước trên tủ đầu giường. Cậu vội cúp máy chạy lại bưng nước cho hắn.

Sáng sớm cậu đã chuyển lão Triệu sang phòng đơn, giờ trong phòng chỉ có hai người, gọi điện không cần giữ kẽ.

Nghĩ lại thì gã họ Vu kia cũng không phải vô dụng hoàn toàn, chắc nghe lão Tào bảo Triệu Bình Sinh bệnh nặng nên đã dùng quan hệ nhờ vả Giám đốc bệnh viện huyện sắp xếp cho hắn vào phòng nội khoa.

Nhưng đừng mong Trần Phi mang ơn, cái gã này đúng kiểu không có lợi thì không làm. Rõ ràng ngay từ ngày đầu vào đội, gã đã đặc biệt coi trọng Triệu Bình Sinh, ý đồ lôi kéo lộ rõ như ban ngày.

Đừng thấy gã làm lãnh đạo mà oai, thực chất dưới trướng chẳng có mấy kẻ thực tài. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, kẻ có thể làm việc lâu dài với hạng đần này cũng chưa chắc đã giỏi giang gì cho cam.

Triệu Bình Sinh thì nổi tiếng có năng lực và được lòng lãnh đạo, bao nhiêu đơn vị muốn đào góc tường.

Vu Thụy Phúc muốn thăng quan tiến chức, đúng là đang thiếu một quân sư giỏi như lão Triệu.

Trần Phi cảm thấy đầu Vu Thụy Phúc không chỉ có bã đậu mà còn có cả cứt nữa. Bao nhiêu sếp lớn đào không nổi lão Triệu mà gã nghĩ gã đào được? Không biết lấy đâu ra tự tin thế.

Đợi cậu cúp máy, Triệu Bình Sinh yếu ớt hỏi:

“Tra ra danh tính rồi à?”

“Có mục tiêu rồi, Lập Tân đang đi thăm hỏi nhà người ta.”

Trần Phi lên cơn thèm thuốc, nhưng nhìn vẻ mặt xám xịt và tiếng ho khù khụ của lão Triệu, cậu đành rút tay khỏi bao thuốc trong túi quần.

Triệu Bình Sinh nằm lại xuống gối, nhắm mắt nói:

“Cậu về đi, có việc gì tôi gọi y tá là được.”

“Không vội, chờ cậu khỏe hẳn đã, ở đây đỡ phải nhìn mặt gã họ Vu ngốc nghếch kia.”

“Hầy, cậu cứ chấp nhặt với gã làm gì cho mệt thân.”

“Bởi vậy nên lão Triệu à, nếu cậu thật sự nghĩ cho tôi thì mau khỏe lại đi, về mà cạnh tranh vị trí, đá văng gã ngốc đó đi cho tôi nhờ.”

Triệu Bình Sinh lại hé mắt, nhìn cậu bằng ánh mắt nhu hòa, mỉm cười nhạt:

“Cục trưởng Tề có tìm tôi nói chuyện hai lần, tôi đều từ chối…Thật ra sư phụ hy vọng cậu tiếp quản Đội Trọng án nhất. Nói thật lòng đấy Trần Phi, tôi không có cái oai phong dẫn đầu như cậu, không hợp làm sếp tổng đâu.”

“Nói tào lao! Năng lực cậu giỏi hơn tôi, lại được lòng sếp, cậu mới là người thích hợp nhất.” Về công việc, Trần Phi không bao giờ tiếc lời khen ngợi cộng sự, “Tôi cũng nói thật nhé, cái đội này, hoặc là sư phụ về làm tiếp, hoặc là cậu lên, ngoài hai người ra thì ai làm sếp tôi cũng không phục.”

Người ngợm tuy đang nhũn cả ra, nhưng lòng Triệu Bình Sinh lại thấy ấm áp lạ thường.

Bao nhiêu năm qua hắn cầu gì chứ? Chẳng phải là sự công nhận của Trần Phi sao? Nhưng có được rồi, lòng tham lại trỗi dậy, hắn muốn nhiều hơn thế nữa.

“Trần Phi.”

“Hử?”

“Ra ngoài hút thuốc đi, nhìn mặt cậu nghẹn đến mức to ra một vòng rồi kìa. Có việc gì tôi nhấn chuông gọi y tá.”

Tặng hắn một ánh mắt “vẫn là cậu hiểu tôi nhất”, Trần Phi rời phòng bệnh.

Xuống khu hút thuốc dưới lầu, cậu móc thuốc ra mới phát hiện mình đánh rơi bật lửa đâu mất tiêu, bèn quay sang mượn lửa của người đứng cạnh.

Nhờ việc mồi thuốc mà hai bên bắt chuyện. Đối phương là người địa phương, trông có vẻ là dân thầu xây dựng. Gã kể mình đang làm mấy dự án trong huyện, nắm trong tay đội thi công cả trăm người.

Nói một hồi gã bắt đầu than vãn gặp phải hai chủ đầu tư khốn nạn, tìm đủ cớ trừ tiền công trình, nợ lương dai dẳng. Bố gã đang nằm ICU, sống dở chết dở nhờ tiền thuốc men, nếu đám quỷ hút máu kia không trả tiền, gã tính sẽ kéo người đến quậy một trận.

Theo bản năng nghề nghiệp, Trần Phi khuyên gã nên dùng pháp luật, đừng tụ tập gây rối kẻo mang họa vào thân, lúc đó đúng cũng thành sai.

Gã thầu xây dựng khinh bỉ nhổ một bãi nước miếng:

“Tôi nói thật nhé, cái luật pháp này chỉ dành cho bọn nhà giàu thôi. Chúng nó không trả tiền thì không sao, chúng tôi đi đòi tiền thì thành bạo loạn…Anh bạn ạ, anh biết tại sao tôi không kiện không? Vì nếu xé mặt ra rồi, sau này tôi sẽ không nhận được dự án nào nữa. Cái vòng này nó bé tí, hôm nay tôi kiện thì mai cả thiên hạ biết, chúng nó cậy thế chèn ép, ai biết điều thì mới có cơm ăn.”

Trần Phi thở dài:

“Vậy cũng đừng kích động, động tay động chân thì người chịu thiệt vẫn là các anh thôi.”

“Thì thế, chúng nó có chỗ dựa, tay chân thì đen búa, chả thấy cảnh sát nào bắt chúng nó cả.” Gã thầu nhíu mày lắc đầu.

“Chỗ dựa? Ai thế?” Trần Phi cảnh giác hỏi.

“Còn ai vào đây nữa, là gã Ưng chứ ai. Cứ hỏi các công trình quanh mấy cái huyện này xem, chỗ nào mà chẳng có tiền của lão.

Trần Phi khẽ cau mày, nhìn làn khói thuốc mờ ảo.

Từ sau lần gặp riêng Ưng, cậu đã dùng mọi mối quan hệ để điều tra về người này và nhận ra gã không hẳn là côn đồ kiểu truyền thống.

Thuộc hạ của gã tuy làm xằng làm bậy, nhưng bản thân doanh nghiệp của gã lại là đơn vị nộp thuế lớn nhất vùng. Hệ sinh thái của gã nuôi sống gần mười vạn người, số tiền làm từ thiện mỗi năm cũng cực kỳ lớn.

Nghe bên phòng chống ma tuý bảo, đám buôn bán nhỏ lẻ ở đây không ngóc đầu lên nổi là vì bị Ưng chèn ép tuyệt đối. Từ khi gã phất lên, không một đại gia m* t** nào tồn tại được quá lâu.

Có thể nói gã dùng luật rừng để kiểm soát giao dịch phi pháp, vừa thu lợi vừa ngăn chặn sự bành trướng.

Một tên buôn lậu bị bắt từng nói rằng nhờ có Ưng mà chúng không dám bán m* t** cho trẻ em dưới 18 tuổi. Đối với chúng, Ưng còn đáng sợ hơn cả cảnh sát.

Điều này làm Trần Phi nhớ tới bộ phim Bố Già.

Don Corleone là một trùm mafia giết người không chớp mắt nhưng lại kiên quyết không dây vào m* t**, để rồi bị ám sát ngay trên phố.

Không biết có phải bộ phim này đã ảnh hưởng đến Ưng hay không, khiến một kẻ lẽ ra phải xuống mười tám tầng địa ngục như gã vẫn còn giữ lại chút lằn ranh cuối cùng.

Nhưng dù có tự cứu rỗi thế nào đi nữa, Ưng vẫn phải đền tội. Ít nhất là cái mạng của Mẫn Diên, gã nhất định phải trả.

Điện thoại vang lên, Trần Phi dập thuốc, tìm chỗ vắng nghe máy.

Phó Lập Tân báo tin vợ chồng chủ tiệm bánh bao vừa nhìn bức vẽ đã nhận ra ngay đó là đứa con trai mất tích của họ.

“Mất tích bao lâu rồi?” Trần Phi hỏi.

“Khoảng nửa năm.”

“Sao không báo án?”

“Có báo chứ, nhưng đứa trẻ này bẩm sinh trí tuệ không bình thường, một năm lạc mất tám lần, lần nào cũng tìm thấy nên công an xã chai mặt rồi, lần này họ cũng chủ quan.”

Đầu dây bên kia nghe tiếng gào khóc thảm thiết, có vẻ như họ đã biết tin con mình biến thành thành một cái xác thối.

“Tôi nghĩ đừng để họ nhận dạng trực tiếp, thảm lắm, cứ dùng DNA đi. Tôi gọi cho lão Hàn rồi, cậu ấy sẽ cử người qua ngay.

“Ừ, bảo anh em xử lý khéo léo một chút.” Trần Phi tán thành, rồi hỏi tiếp, “Đã xác định được nguyên nhân tử vong chưa?”

“Rồi, lão Hàn bảo người mắc hội chứng Down thường có bệnh tim bẩm sinh. Nguyên nhân chết là do suy tim, thuộc về tử vong tự nhiên.”

Tử vong tự nhiên? Vậy tại sao lại phải phi tang xác? Việc đứa trẻ đi lạc và cái chết này có mối liên hệ gì không?

Một chuỗi dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Trần Phi.