Chương 41 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Khơi suốt một tiếng đồng hồ, Trần Phi cứ thua liên tục còn Triệu Bình Sinh lại cứ thắng không ngừng nghỉ.

Cuối cùng cộng lại coi như huề vốn, không đến mức để đồng chí Triệu phải bù cả cái quần đùi vào đây.

Trong suốt thời gian đó, Trần Phi vẫn luôn nắm chặt tay Mai Tú Chi không buông, cái tư thế thân mật ấy khiến người ngoài sẽ nghĩ chỉ cần trong phòng có thêm một cái giường thôi, hai người sẽ lao vào nhau ngay lập tức.

 

Tay Mai Tú Chi bị Trần Phi siết đến đỏ ửng. Lúc Triệu Bình Sinh ra quầy đổi chip lấy tiền, Trần Phi cũng lôi mụ ta đi theo, sợ mụ bỏ chạy. Vì chưa dám xé rách mặt nạ, Mai Tú Chi đành vờ như không có chuyện gì, gương mặt luôn giữ nụ cười chuyên nghiệp, tay kia còn khoác lấy cánh tay Trần Phi ra vẻ đang hộ tống khách quý.

 

Đổi chip lấy tiền mặt xong, Triệu Bình Sinh vừa quay người lại thì suýt đâm sầm vào một người phía sau. Hai bên nói câu “Xin lỗi”, hắn theo bản năng nhìn mặt đối phương, ánh mắt chợt khựng lại, trong lòng dâng lên một sự cảnh giác mãnh liệt khi nhận ra đồng loại.

Hắn đưa mắt quan sát xung quanh, quả nhiên, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ họ ở trong phòng VIP, sòng bạc đã xuất hiện thêm vài gương mặt mới với ánh mắt luôn đảo liên tục khắp nơi.

 

Tiêu rồi! Hôm nay có chuyên án!

 

Đại khái là bên Phân cục đến thăm, hắn nhanh chóng phán đoán, mấy gương mặt mới kia chắc chắn là trinh sát của Phân cục. Hắn không quen họ và họ cũng chẳng biết hắn và Trần Phi là ai.

Nếu Mai Tú Chi làm loạn gây động tĩnh cho người của sòng bạc, bọn họ sẽ có cơ hội thoát thân…nhưng mẹ kiếp, đụng phải người nhà thì chạy đằng trời? Đừng đùa chứ bên ngoài không biết chừng đặc nhiệm đã vây kín mít rồi.

 

Bước nhanh về phía Trần Phi và Mai Tú Chi, Triệu Bình Sinh dùng ánh mắt ra hiệu cho Trần Phi: “Có chó”.

Đây không phải lăng mạ đồng nghiệp mà là mật ngữ giới cảnh sát, thường dùng để chỉ những người đi trước để khống chế hiện trường trước khi chuẩn bị thu lưới, họ cũng gọi vui người chỉ huy nhiệm vụ là “người huấn luyện”.

 

Trần Phi liếc nhìn một vòng, thấy phán đoán của Triệu Bình Sinh hoàn toàn chính xác, đôi chân mày bất giác nhíu chặt.

Nếu thật sự bị tóm gọn ở đây như những con bạc khác, cậu sẽ chẳng được lợi lộc gì. Một chiến dịch quy mô thế này ít nhất cũng phải ba bốn mươi người tham gia, càng đông thì miệng lưỡi càng khó lường.

Quay đầu lại để bên đoàn điều tra biết cậu lén lút tiếp xúc với nhân chứng, cộng thêm hình phạt cũ chưa xong, có khi không chỉ mỗi cởi cảnh phục mà còn bị tống sang chỗ Giả Nghênh Xuân để nuôi tuổi già sớm. Không biết lúc nào họ sẽ thu lưới, nếu có thể rời đi trước thì việc cậu gặp Mai Tú Chi may ra còn giấu trời qua biển được.

 

Đến nước này, cậu chỉ còn cách thành thật trưng cầu ý kiến của Mai Tú Chi: “Tôi vừa phát hiện trong này đầy cảnh sát, không phải người của tôi đâu. Chỗ này sắp bị hốt rồi, bà bị bắt chắc chắn phải ngồi tù, tôi bị phát hiện cũng chẳng hay ho gì. Giờ hai ta cùng hội cùng thuyền, bà nói thật đi, còn lối nào để ra ngoài không?”

 

“…”

 

Mai Tú Chi kinh ngạc trừng mắt nhìn cậu.

Không phải người của anh? Hóa ra nãy giờ anh lừa tôi!


Nhưng Trần Phi nói đúng, họ đang ngồi chung một con thuyền, nếu không rời đi trước khi cảnh sát ập vào thì ai cũng đừng mong yên ổn.

 

“Trong phòng anh Hình có một lối đi bí mật, anh ta là chủ sòng này.” Mụ thật thà khai báo, “Như-…nhưng tôi không có lý do để đưa các anh đi lối đó.”

 

“Có đường là được, chuyện khác bà không cần lo.” Triệu Bình Sinh thở phào nhẹ nhõm.

Hắn bị đồng nghiệp tóm được cũng không mất mát gì, nhưng Trần Phi nhất định không được xảy ra chuyện.

 

Trần Phi im lặng vài giây, chợt hỏi: “Vết thương trên mặt bà lần trước có phải do lão ta đánh không?”

 

Triệu Bình Sinh nghe xong mà đau cả đầu.

Hết nói nổi với Trần Phi, không xem xem giờ là lúc nào rồi, còn bận tâm Mai Tú Chi bị đánh hay không nữa. Dù mụ ta có lấy oán trả ơn thì cái tính giữa đường thấy chuyện bất bình của cậu đặt sai chỗ rồi.

Nhưng nghĩ lại, câu nói này của Trần Phi thực ra rất có mục đích, đã cùng hội cùng thuyền thì thể hiện sự quan tâm đúng lúc sẽ tăng thêm độ tin cậy.

 

Mai Tú Chi cúi đầu ngầm thừa nhận, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, cười khổ:

“Anh Trần, anh Triệu, nói thật với hai anh, trong mắt lão ta, tôi chỉ là một cái máy kiếm tiền, không được coi là con người…Tôi có rất nhiều đoạn ghi âm bí mật. Các anh cũng hiểu mà, sòng bạc này tồn tại được đến tận bây giờ là nhờ có sự bảo kê từ khắp nơi, những đoạn ghi âm đó là để khống chế đám người ấy… Haiz, tôi nói thẳng luôn, Hình Toàn mở sòng bạc không chỉ ăn tiền lãi và cho vay nặng lãi mà còn giúp người ta rửa tiền. Đám người đó mang chip tới đây, đổi thành tiền mặt rồi chuyển vào các tài khoản được chỉ định.”

 

Hóa ra là vậy. Ánh mắt Trần Phi và Triệu Bình Sinh giao nhau trong tích tắc. Bảo sao hôm nay đám đồng nghiệp kia nhìn cứ lạ lạ, chắc cấp trên muốn triệt phá tận gốc cái ổ này nên đã dùng cảnh sát từ nơi khác đến để tránh lộ thông tin.

 

“Trong phòng có mình lão ta thôi à?” Trần Phi vừa hỏi vừa tính toán cách hạ gục đối phương.

 

Mai Tú Chi gật đầu: “Ừm, thường là thế. Trong phòng lão chất đầy tiền mặt nên ít khi cho ai vào, thỉnh thoảng mới gọi một hai đứa đàn em vào đếm tiền giúp.”

 

“Được, vậy vừa khéo, bà cứ lấy cớ giúp rửa tiền để giới thiệu chúng tôi với lão.” Triệu Bình Sinh nảy số cực nhanh, “Chúng tôi sẽ tìm cơ hội hạ gục lão rồi thoát ra bằng lối bí mật.”

 

Mai Tú Chi hít một hơi thật sâu để trấn an dây thần kinh đang căng như dây đàn, rồi dẫn họ đi về phía văn phòng của Hình Toàn. Đến cửa, mụ ta gõ nhẹ hai cái, nghe thấy tiếng “Vào đi” vọng ra từ bên trong mới đẩy cửa bước vào.

 

Vừa vào trong, Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều sững sờ. Không nói đến đống tiền mặt chất đống trong phòng ít nhất cũng phải mười triệu tệ, mà là số người trong đó.

Không phải chỉ có mình Hình Toàn thôi sao?

Thực tế có tới bốn gã đàn em đang hì hục khuân tiền, gã nào gã nấy to cao vạm vỡ. Có một gã cao gần hai mét, nặng chắc cũng phải tạ hai, tạ ba, bắp tay cuồn cuộn như muốn cho nổ tung cả lớp áo chật chội. Ba gã còn lại lùn nhất cũng cao hơn cả Triệu Bình Sinh 1m82.

Đúng là trước có sói sau có hổ, tiến không được mà lùi cũng không xong.

 

Trong tình cảnh này, đòi dùng súng đấu cứng thì đúng là não bị lừa đá.

 

Mai Tú Chi cũng đờ người ra, nhìn biểu cảm là biết mụ cũng không ngờ trong phòng có nhiều người thế này. Nhưng dù sao vẫn là người từng trải, sự kinh ngạc trong mắt mụ nhanh chóng được che đậy bằng nụ cười: “Anh Hình, hai vị này muốn bàn với anh chút việc, hay là anh để mấy anh em ra ngoài trước? Chuyện này đông người khó nói lắm.”

 

Hình Toàn với mái tóc hoa râm thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, một tay ấn xấp tiền vào máy đếm, tay kia cầm xì gà vẫy vẫy đám đàn em đang nhìn Trần Phi và Triệu Bình Sinh bằng ánh mắt dò xét: “Nghe lời chị Mai của các chú, ra ngoài làm điếu thuốc đi.”

 

Đám đàn ông lực điền lần lượt lướt qua họ. Chờ người đi hết, Mai Tú Chi mới âm thầm thở phào, quay người đóng cửa lại, do dự một chút rồi khẽ chốt cửa. Nghe thấy tiếng chốt cửa, Hình Toàn bỗng ngẩng phắt mặt lên.

Lúc này, Trần Phi mới biết lão chỉ còn lại một con mắt bên phải, con mắt kia đã hỏng, mí mắt sụp xuống trông cực kỳ đáng sợ.

 

“Bà chốt cửa làm gì?” Hình Toàn vừa hỏi vừa đặt điếu xì gà lên gạt tàn, tắt máy đếm tiền đang kêu xè xè.

 

“Bên ngoài người ra kẻ vào, thấy trong phòng nhiều tiền thế này họ lại nảy lòng tham thì sao.” Mai Tú Chi vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, không để lộ chuyện mụ đang giúp cảnh sát chơi ông chủ của mình, “Anh Hình, đây là anh Trần và anh Triệu, họ có khoản tiền muốn mượn đường của mình một chút, anh xem thế nào?”

 

Vì tin tưởng Mai Tú Chi, Hình Toàn không hỏi thêm mà ngả người ra sau ghế, con mắt còn lại nheo nheo: “Nếu đã là bạn của A Mai, tôi không bàn chuyện luật lệ nữa. Thế này, dưới 500 phí 18%, từ 500 đến 2 ngàn phí 15%, hơn nữa thì bàn sau.”

 

“Thực tế chúng tôi không chỉ có từng nấy tiền muốn rửa.”

 

Triệu Bình Sinh lên tiếng, hắn đưa tay cầm một xấp tiền mới cứng, dùng đầu ngón tay lướt qua nghe tiếng phanh phách đầy mê hoặc. Phải dùng lời lẽ để làm Hình Toàn lơ là cảnh giác, tạo cơ hội cho Trần Phi ra tay.

 

“Ở đây tôi có đủ mọi chứng từ, con đường sạch sẽ, muốn danh mục gì cũng có, bảo đảm ngân hàng hay thuế vụ không bao giờ sờ gáy được.” Hình Toàn nhếch mép vẻ đắc ý, nhưng ánh mắt lão vẫn luôn bám theo Trần Phi, gã này nãy giờ cứ đi đi lại lại, ngó nghiêng chỗ này chỗ kia trong phòng.

 

“Thuế cũng không ít đâu, tiền về tôi còn phải làm sổ sách nữa.” Trần Phi bình thản tiếp lời, đồng thời rút ngắn khoảng cách với Hình Toàn, “Ông chủ Hình à, đã là người trong nghề tôi không vòng vo nữa, khoản chúng tôi muốn rửa ít nhất phải tầm này-”

 

Cậu xòe năm ngón tay trước mặt Hình Toàn.

 

“Năm ngàn?” Hình Toàn vẫn bình thản.

 

“Năm triệu.”

 

“…”

 

Không chỉ Hình Toàn biến sắc mà cả Triệu Bình Sinh và Mai Tú Chi bên cạnh cũng mang vẻ mặt kiểu: “Bốc phét vừa vừa thôi chứ!”

 

Căn phòng rơi vào im lặng, căng thẳng vài giây, Hình Toàn nhíu mày cười nhạt: “Tôi có thể hỏi các anh làm nghề gì không?”

 

Lão thực sự không nhìn ra được hai kẻ này từ đâu tới, quần áo ăn mặc hết sức bình thường. Nếu không phải Mai Tú Chi dẫn đến, có gặp ngoài đường lão cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cái thứ hai.

 

“Ông nên hỏi xem cụ nhà tôi làm gì thì hơn.” Đối phó với loại người như Hình Toàn, Trần Phi không dám nhận mình đầy kinh nghiệm nhưng bốc phét vài phút thì không thành vấn đề.

Giọng cậu bắt đầu trở nên ngạo mạn: “Thực ra trước đây tôi chả cần tìm đến mấy xưởng nhỏ thế này đâu, nhưng chắc ông chủ Hình biết rồi đấy, dạo này gió thổi mạnh quá, chúng tôi cũng hết cách…Tôi là người thẳng tính, mười phần trăm, có bà Mai bảo lãnh, tôi giao hết cho ông làm.”

 

“Ôi anh Trần, tôi làm sao gánh nổi trách nhiệm lớn thế này.” Mai Tú Chi tim đập loạn xạ, sợ Trần Phi lộ đuôi nhưng miệng vẫn lả lơi đưa đẩy.

 

Ngay lúc Hình Toàn cúi đầu định tính toán thiệt hơn, bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét hỗn loạn, ngay sau đó là một tiếng hô khiến tim phổi tất cả mọi người trong phòng rung chuyển: “Tất cả đứng im! Cảnh sát đây!”

 

Mẹ kiếp! Bên ngoài thu lưới rồi!

 

Trần Phi phản ứng cực nhanh, ngay khi Hình Toàn định bật dậy, cậu đã vung tay bịt chặt miệng mũi lão, xoay người ra sau lưng, siết chặt cổ không cho đối phương thở. Đồng thời, sự ăn ý tích lũy bao năm khiến Triệu Bình Sinh hành động nhanh hơn cả não bộ, hắn lao tới dùng hết sức bình sinh đè Hình Toàn vào ghế, khống chế sự vùng vẫy cho đến khi lão thiếu oxy lâm vào hôn mê.

 

Khi đối phương đã nằm im, Trần Phi mới buông tay, kiểm tra mạch cổ để chắc chắn không gây chết người, rồi vội giục Mai Tú Chi mở lối đi. Mai Tú Chi bị biến cố bất ngờ làm cho ngây như phỗng, một hồi sau mới run rẩy bò đến ngăn kéo bàn làm việc, mò mẫm ấn vào cái nút dưới gầm bàn.

 

Kệ sách kê sát tường chuyển động không tiếng động, để lộ ra một lối đi tối om.

 

Rầm! Rầm! Rầm! Có người đang phá cửa.

 

“Cảnh sát đây! Mở cửa ngay!”

 

Trần Phi quyết đoán tóm lấy tay Mai Tú Chi kéo vào lối đi, không ngờ gót giày mụ ta quá cao, vừa chạy được hai bước đã mất đà kêu “Á” một tiếng rồi ngã khuỵu, trẹo chân không đứng dậy nổi.

Triệu Bình Sinh thấy thế liền bế bổng mụ ta lên, lách người vào đường hầm không chút ánh sáng. Trần Phi theo sát phía sau, khi vừa vào trong cậu chợt nhớ ra điều gì, liền quay người bám chặt mép kệ sách, nghiến răng dùng hết sức đẩy nó trở về vị trí cũ.

 

Kệ sách vừa khớp vào vị trí thì nghe một tiếng rầm, cửa văn phòng bị tông gãy, tiếp đó là tiếng hô hoán đầy căng thẳng.

 

“Hình Toàn ở đây! Hình như chết rồi, không! Còn sống! Mau! Gọi cấp cứu nhanh lên!”

 

 Hay lắm, kịch tính như phim hành động luôn!

 

Trong bóng tối vô tận, tim Trần Phi đập liên hồi như trống trận, cậu th* d*c, đưa tay quệt mồ hôi đang túa ra trên trán.