Chương 39 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Thông thường, lúc Trần Phi thẩm vấn nghi phạm cũng hung tợn như thế, nhưng cái sự hung dữ đó bắt nguồn từ bản năng nghề nghiệp tích lũy lâu năm. Còn hiện tại, Triệu Bình Sinh thực sự cảm nhận được cái sự hung dữ từ tận xương tủy đang cuồn cuộn tỏa ra không khí.


Cậu đang phẫn nộ, thực sự phát điên rồi.


“Tôi….”


Trong khoảng thời gian ngắn, Triệu Bình Sinh không dám thừa nhận cũng chẳng dám phủ nhận, mặt hắn nóng đến mức có thể rán chín trứng gà. Trong bộ não đang đình trệ, những ký ức hỗn loạn ùa về đầy đau đớn:

Hồi trước đi thực tập ở đồn công an, nửa đêm theo các lão cảnh sát đi quét mấy con thỏ đang mây mưa ngoài công viên, lúc thẩm vấn họ về tội lưu manh, những lời châm chọc mỉa mai của tiền bối như từng nhát dao cứa vào tim hắn.

Lúc giúp Lục Địch lau cái bàn học bị sơn đỏ bôi đầy chữ “Bê Đê” dưới sự vây xem của đám đông, thứ màu đỏ như máu ấy thiêu cháy cả mười đầu ngón tay.

Hay năm ấy cùng Trần Phi phá án, nạn nhân chỉ vì công khai xu hướng tính dục mà bị đồng nghiệp kỳ thị dùng gậy gỗ đâm trọng thương đến chết…


Thế giới này quá tàn khốc đối với những người như hắn, đối với cái xu hướng “không bình thường” này.


Chờ mãi không thấy người đáp lại, Trần Phi gầm lên một tiếng: “Hỏi cậu đấy! Nói đi!”


Cổ áo bị túm chặt hơn khiến Triệu Bình Sinh thấy khó thở. Theo bản năng, hắn định gạt tay Trần Phi ra, nhưng ngay khi chạm vào da thịt đối phương, hắn lại ép mình phải kìm nén cái bản năng ấy.


Hắn nhắm mắt lại, cố tình né tránh ánh nhìn của Trần Phi. Thái độ này trong mắt Trần Phi không khác gì ngầm thừa nhận. Tiếng gầm gừ biến thành âm thanh rít qua kẽ răng: “Nói, từ bao giờ?”


“Là…” Yết hầu khó khăn cử động, miệng lưỡi Triệu Bình Sinh khô khốc, chính hắn còn không nghe rõ mình nói gì: “Hồi đi học…Chuyện từ hồi còn đi học…”


Rầm !

Hắn bị ném trở lại chiếc giường sắt. Mở mắt ra đã thấy Trần Phi một tay chống thắt lưng, một tay vuốt mặt, thở hồng hộc như thể vừa trút được gánh nặng.


Thấy hắn nhìn mình, Trần Phi truy vấn: “Gần đây không có chứ?”


Triệu Bình Sinh thẫn thờ cả người, hỏi gì đáp nấy: “Không có…”


Nghe xong câu này Trần Phi mới rã rời ngồi phịch xuống ghế xếp, cúi đầu châm thuốc. Theo làn khói phả ra, cậu mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay: “Nhanh, nhanh xóa cái tin nhắn đó đi. Để người khác thấy thì cậu có mười cái miệng cũng không giải thích nổi đâu. Tôi còn chưa cãi cọ xong với bên đoàn điều tra, giờ lại thêm cậu nữa, định để sư phụ tức chết à?”


Trong phút chốc, Triệu Bình Sinh nghe ra một chút nhẹ nhõm từ lời nói của đối phương.

Trần Phi cuống lên không phải vì hắn ngủ với Lục Địch hay không, mà là lo trong giai đoạn điều tra, một điều tra viên như hắn lại có quan hệ nhạy cảm với luật sư đại diện của nghi phạm.


Vậy mình sẽ không bị khinh thường sao?


Hắn không hỏi, cũng chẳng dám hỏi. Gần 40 năm cuộc đời dạy hắn rằng, không hy vọng sẽ không thất vọng.


Hút được nửa điếu thuốc, Trần Phi nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn chằm chằm vết bẩn trên sàn nhà, ngập ngừng hỏi: “Cái đó…lão Triệu….Cậu….là sao? Với đàn ông….cũng…hửm?”


Đấy, câu hỏi chí mạng đã tới.

Triệu Bình Sinh lại nhắm mắt, khom người thu mình trên giường đệm lộn xộn, tuyệt vọng gật đầu một cái.

Trần Phi không nhìn hắn, chờ một lúc không thấy hồi âm, cảm thấy hơi bực bội, định mở miệng mắng thì thấy sắc mặt đối phương tái nhợt như người chết, đành nuốt ngược lời định nói vào trong.


Bực bội vô cớ, cậu không nhịn được nhíu mày: “Thế sao không nói sớm? Làm tôi cứ cuống cuồng lo thu xếp đối tượng cho cậu.”


Tôi dám nói sao? Triệu Bình Sinh cười khổ trong lòng. Không bị ghét bỏ, khinh bỉ hay phỉ nhổ đã là kết quả tốt nhất rồi, không thể mơ mộng gì hơn.


Đến nước này, hắn chỉ có thể nói thật: “Tôi không phải kiểu…không có đàn ông thì không sống nổi, chỉ là…tóm lại là gặp được người phù hợp thôi…Haiz, cậu quen tôi bao nhiêu năm rồi, tôi là người thế nào cậu biết mà.”


“Tôi không biết!”


Nghe giọng điệu, Trần Phi lại sắp nổi khùng. Triệu Bình Sinh ngập ngừng ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, không ngoài dự tính khi thấy trong đôi mắt hổ trừng trừng kia là nỗi thất vọng vì bị lừa dối.


“Xin lỗi…” Hắn nghiến răng, nuốt xuống vị chua xót, mắt cay xè nhòe vì một tầng sương nóng hổi, “Xin lỗi…Trần Phi…Tôi làm cậu-”


“Trần Phi! Cậu lại hút thuốc trong phòng nghỉ! Đi! Theo tôi lên văn phòng Cục trưởng Tề!”


Cửa phòng nghỉ bị hích mạnh ra, Giả Nghênh Xuân gầm lên một tiếng như sét đánh ngang tai làm Trần Phi giật mình rơi cả điếu thuốc.


Bị Giả Nghênh Xuân lôi lên văn phòng Cục trưởng nghe giáo huấn suốt nửa tiếng, đến khi Trần Phi thoát thân được thì Triệu Bình Sinh đã rời khỏi Cục. Phó Lập Tân trực ở văn phòng bảo Triệu Bình Sinh ra bãi rác rồi, trước khi đi còn gọi điện huy động thêm người từ đồn công an và phân cục.


Trần Phi không cần đi vì cậu đang bị đình chỉ công tác. Cậu còn bao nhiêu điều muốn hỏi Triệu Bình Sinh nhưng cầm điện thoại lúc lâu, cuối cùng vẫn không bấm số.

Thôi đừng hỏi nữa, cậu nghĩ, chuyện này chẳng ai muốn thừa nhận cả, miễn là Triệu Bình Sinh không dây dưa mập mờ với cái tên họ Lục kia là được.


Nhưng trong lòng vẫn cứ bứt rứt, không phải bứt rứt vì xu hướng tính dục của Triệu Bình Sinh mà vì bao nhiêu năm qua cậu lại không nhận ra. Cậu chẳng hiểu gì về cái cộng đồng đó, và càng không ngờ Triệu Bình Sinh lại từng có gì đó với Lục Địch.


Vậy là lão Triệu thích kiểu người đó sao? Thế thì khác gì phụ nữ đâu, trừ việc có thêm phụ tùng.


Đội trưởng La vào phòng thấy Trần Phi đang chống cằm, mặt mày ngẩn ngơ như người cõi trên liền khó chịu: “Trần Phi, sao cậu còn ở đây? Chẳng phải bảo cậu về nhà sao?”


Trần Phi vội giải thích: “Tối qua muộn quá nên con ngủ lại phòng nghỉ ạ.”


“Ta biết rồi, vừa nãy lão Giả chặn ta ngoài hành lang phun đầy nước miếng vào mặt đây.” Nhắc tới cái tính lải nhải của ông Giả, lão lại bực mình, mất kiên nhẫn chỉ tay ra cửa: “Biến ngay! Mấy ngày tới đừng để ta nhìn thấy mặt cậu!”


Trần Phi nhận lệnh đứng dậy, thong thả dọn dẹp bàn làm việc, trước khi đi còn dặn Phó Lập Tân có tiến triển gì phải báo ngay cho mình.


Thoắt cái đã ba ngày trôi qua, vỏ chai rượu vẫn bặt vô âm tín. Nhưng Trần Phi cũng chẳng ngồi yên, chuyện mình bị vu oan phải làm cho ra lẽ. Không được tra công khai thì tra ngầm.

Mai Tú Chi đã trả phòng khách sạn, xin nghỉ ở công ty người mẫu, số điện thoại cũng ngắt liên lạc, hành tung bí ẩn. Nhưng tìm người chưa bao giờ làm khó được Trần Phi, cậu hỏi được địa điểm ổ bạc từ ông anh rể Tống Sâm rồi phục kích gần đó chờ Mai Tú Chi xuất hiện. Thu nhập ở công ty người mẫu không đủ cho mụ ta mua túi hiệu, đây mới là con đường kiếm ăn chính, mụ ta không dễ dàng từ bỏ đâu.


Trong lúc phục kích, rảnh rỗi lại bắt đầu suy nghĩ, cân nhắc sau này nên đối mặt với lão Triệu thế nào. Mấy ngày nay không liên lạc, nhiều lần định gọi điện, số đã bấm rồi nhưng không nỡ nhấn nút gọi.

Vờ như không có chuyện gì xảy ra?

Không thể.

Nói là “tôi không khinh cậu đâu”?

Khác gì vẽ rắn thêm chân, nói chỉ khiến người ta thêm đau lòng.


Rạng sáng, màn đêm tĩnh mịch, tiếng côn trùng kêu râm ran. Chiếc xe đen đỗ bên lề đường, gương chiếu hậu phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của Trần Phi.

Tạch, tiếng bật lửa vang lên, cậu châm một điếu thuốc để xua tan cơn buồn ngủ.


Cộc cộc.


Cửa sổ bên ghế phụ có tiếng gõ, sau đó cửa xe được mở ra. Cậu quay đầu nhìn, Triệu Bình Sinh đang đứng đó, tay xách theo mấy hộp đồ ăn. Ngồi vào ghế phụ, đóng cửa xe lại, Triệu Bình Sinh giật điếu thuốc trên tay cậu ném vào gạt tàn nghiền nát.


Ấn hộp đồ ăn vào tay cậu, Triệu Bình Sinh từ đầu đến cuối không nhìn vào mắt cậu: “Ăn xong thì chợp mắt một lúc đi, tôi canh cho.”


Mở nắp hộp cơm, đôi mày đang nhíu của Trần Phi giãn ra.

Há cảo tôm rong biển, thịt xá xíu, khổ qua xào trứng, mì xào sợi nhỏ, toàn món cậu thích. Nhưng nhìn qua là biết không phải Triệu Bình Sinh làm, cậu không ăn được gừng, trong đồ ăn lại có gừng băm.

Thường ngày Triệu Bình Sinh nấu nướng, trước khi dọn ra đều tỉ mỉ nhặt sạch gừng để cậu tránh ăn phải. Nghĩ cũng đúng, hắn làm gì có thời gian xuống bếp, đào rác mười mấy tiếng một ngày, người ngợm mệt rã rời rồi.


“Cậu ăn chưa?” Trần Phi vừa nhai mì vừa hỏi.


“Ăn rồi.” Như thể trước đây chưa từng xảy ra chuyện gì, giọng Triệu Bình Sinh vẫn thản nhiên như cũ. Hắn khoanh tay ngả ghế ra sau, nhắm mắt lại: “Cứ thong thả mà ăn, ăn xong gọi tôi.”


Liếc nhìn sang bên cạnh, Trần Phi lập tức nhìn thấu cái vẻ thản nhiên giả tạo kia, mệt đến mức này còn lặn lội đi đưa cơm, chắc là đang dồn nén nhiều điều muốn nói đây?

Muốn nói cho xong để đuổi hắn về nhà ngủ, cậu úp mở hỏi: “Sao cậu biết tôi ở đây?”


Giọng Triệu Bình Sinh đượm vẻ mệt mỏi: “Sư phụ bảo.”


Trần Phi suýt nghẹn miếng khổ qua: “Hừ, Cục trưởng Tề nói không sai chút nào, lão già này đúng là thành tinh rồi.”


“Ừm, thầy bảo tôi nhắn với cậu, đừng kích động, hành sự cẩn thận.”


“Có cậu ở đây, tôi muốn kích động cũng không kích nổi.”


Triệu Bình Sinh nghe vậy mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn cái tên đang phồng má như con chuột túi tích trữ thức ăn, giọng đầy bất đắc dĩ: “Hóa ra trong mắt cậu, tôi chỉ là một chất làm lạnh thôi sao?”


“Cậu trong mắt tôi là anh em tốt, cộng sự tốt, bạn thân thiết.” Trần Phi nói năng lộn xộn nhưng thái độ lại chân thành, nếu Triệu Bình Sinh muốn nói thì cứ việc nói, đừng vòng vo:

“Đừng có bứt rứt nữa, tôi vẫn như trước thôi, tôi không để tâm, thật đấy, một chút cũng không. Tôi nói cậu nghe, hồi tôi với Tào Hàn Quần đi học, có năm mùa đông rét đậm mà không có lò sưởi, mỗi đứa có cái chăn mỏng dính, rét quá đành phải nằm chung một giường. Ôi trời, hai thằng thanh niên mười bảy mười tám tuổi thịt chạm thịt, suýt chút nữa là xảy ra chuyện đấy!”


Nói rồi cậu tự cười khoái chí, nhưng thấy Triệu Bình Sinh mặt mày nhăn nhó như ăn phải mướp đắng, đành ngượng ngùng cúi đầu tiếp tục nhai khổ qua.

Mình nói sai gì à? Tự trêu bản thân để điều hòa không khí thôi mà, có câu nào sai đâu nhỉ?


Đột nhiên bên cạnh truyền đến câu hỏi đầy ẩn ý của Triệu Bình Sinh: “Cậu…với Tào Hàn Quần?”


“Không có gì! Hai đứa tôi không có gì hết! Tôi bảo là suýt thôi! Chỉ là phản ứng sinh lý thôi mà! Hồi đó tôi vẫn còn là trai…khụ khụ khụ khụ-“

Trần Phi cuống cuồng thanh minh, kết quả nói nhanh quá nên bị sặc thức ăn vào khí quản, ho đến suýt chết tại chỗ.


Triệu Bình Sinh thấy thế vừa vỗ lưng vừa vuốt ngực cậu, rối rít một hồi lâu. Hắn xuống xe lấy hai chai nước dưới cốp, vặn nắp một chai đưa cho Trần Phi, cầm lấy hộp cơm để cậu rảnh tay. Chờ Trần Phi dứt cơn ho, hắn nhìn hộp cơm đầy vụn thức ăn bị văng ra, hỏi: “Ăn tiếp không?”


Trần Phi nhắm mắt xua tay, cố nuốt ngụm nước, cuối cùng cũng thở phào một cái: “Cái thằng Tào Hàn Quần đó thấy gái đẹp là mắt sáng lên, cậu đừng có nghĩ oan cho nó.”


Đầu lưỡi đắng ngắt, Triệu Bình Sinh thở dài bất đắc dĩ: “Vậy nên trong mắt cậu, người như tôi là đi vào con đường lệch lạc đúng không?”


Trời ơii! Sao càng nói càng rối thế này?

Trần Phi định tát cho mình một cái, nén lại: “Không có ý đó đâu, cậu đừng nhạy cảm quá, tôi ăn nói bộc tuệch thế thôi, hiểu cho nhau tí đi.”


Bỏ hộp cơm vào túi nilon buộc chặt lại, Triệu Bình Sinh rút bao thuốc, đưa cho Trần Phi một điếu. Cả hai lặng lẽ hút vài hơi, Trần Phi hỏi: “Thế…cậu thực sự không định kết hôn à?”


“Ừm,” Triệu Bình Sinh cụp mắt đáp, “Tuổi này rồi, kết hôn hay không với tôi chẳng quan trọng nữa.”


Trần Phi im lặng. Một lúc sau lại hỏi: “Cũng không định tìm một người bạn đời à?”


Cậu thiếu điều hỏi thẳng: Chờ án kết thúc, cậu có định nối lại tình xưa với Lục Địch không?


Triệu Bình Sinh lắc đầu, búng tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn con phố dưới ánh đèn đường. Trước đây mỗi lần trực đêm riêng với Trần Phi, hắn đều phải kìm nén cảm xúc. Nhưng giờ đây, khi bí mật thầm kín nhất đã bại lộ, hắn thấy thanh thản vô cùng.


“Tôi có người mình thích rồi.”

Hắn chưa bao giờ thấy nhẹ lòng đến thế, “Không đợi được người ấy thì tôi chẳng cần ai cả.”


“Ai vậy?” Trong ngực chợt nhói đau một cách kỳ lạ, Trần Phi nhất thời nín thở.


Triệu Bình Sinh khẽ liếc nhìn khuôn mặt đang sững sờ của Trần Phi, nhếch môi cười, nói ra lời nói dối lớn nhất cuộc đời: “Cậu…”

“Không quen đâu.”


Vẻ mặt Trần Phi chùng xuống, cậu lập tức quay đi chỗ khác.

Tự mình đa tình.

Cậu thầm mắng chính mình một cái. Lúc nãy Triệu Bình Sinh kéo dài chữ “Cậu” làm tim cậu suýt nhảy khỏi lồng ngực.


Xem ra lão Triệu thích kiểu yểu điệu…Oẹ! Kiểu nhu mì như Lục Địch rồi.


“Lão Trần!”


Triệu Bình Sinh tự nhiên bóp chặt vai Trần Phi, xoay người cậu nhìn về phía trước.

Cách đó không xa, bên cạnh một chiếc taxi, một người phụ nữ cao gầy vừa bước xuống từ ghế phụ.


Là Mai Tú Chi.