Chương 38 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

"Năm vạn đó….Khi nào đưa…Kìa, cậu nói thế là sao, ai mà chẳng thiếu tiền?….Chắc chắn rồi, tôi nói được là làm được……”

 

Ngồi trong văn phòng đội trưởng nghe phần mềm phát lại những âm thanh đứt quãng của chính mình, Trần Phi lúc này chỉ biết dở khóc dở cười. Có người tố cáo cậu nhận hối lộ để làm thủ tục cho nghi phạm tại ngoại chờ điều tra, bằng chứng chính là đoạn ghi âm điện thoại này.

 

Việc này đúng là cậu có làm nhưng một xu cũng không lấy của người ta. Đó là vụ án hai năm trước cậu thụ lý.

Một cô gái bị một tên vô lại quấy rối, hắn lẻn vào nhà cô lúc nửa đêm định giở trò đồi bại thì bị cha cô gái phát hiện và đâm chết tại chỗ. Người nhà tên vô lại bù lu bù loa lên rằng hai bên đang yêu đương, hắn đến nhà theo lời mời, ông bố kia g**t ch*t là vô đạo đức.

 

Trước khi tòa tuyên án đây là phòng vệ chính đáng hay cố ý giết người, ông bố vẫn phải vào trại tạm giam. Ông cụ đầy bệnh tật, cô con gái vì lo cha mình chết trong trại nên khóc lóc van xin Trần Phi giúp làm thủ tục tại ngoại.

Cô nói nếu không phải vì sức yếu không đánh lại tên vô lại trẻ khỏe kia, cha cô đã chẳng cầm dao, cũng chẳng vô tình đâm trúng động mạch cổ hắn. Vì chuyện này, Trần Phi đã đi hỏi khắp hàng xóm láng giềng, ai cũng bảo ông bố nổi tiếng là người hiền lành, đến giết gà còn run tay, nếu không bị dồn vào đường cùng thì đời nào làm thế.

 

Việc cho tại ngoại đã được lãnh đạo Cục và Viện Kiểm sát thống nhất, hồ sơ vẫn còn đó. Cụ thể ai tố cáo thì cậu không được biết nhưng đoạn ghi âm này thì cậu biết rõ từ đâu mà ra. Hôm đó khi nói chuyện với Mai Tú Chi về khoản nợ của anh rể, cậu đã nói đúng những lời này.

Ngặt nỗi kẻ nào đó đã cắt xén, lấy phần liên quan đến tiền bạc rồi ghép lại thành một đoạn ghi âm đòi hối lộ hoàn chỉnh.

 

Trần Phi không ngờ Mai Tú Chi lại lén ghi âm. Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn phía Ưng đã lần theo manh mối tìm đến mụ ta để lấy đoạn băng rồi phù phép lại để vu oan cho cậu. Gần đây cậu chỉ đắc tội với mỗi nhà họ Khấu vì dám tóm cổ cháu trai lão.

Tất nhiên loại bằng chứng này không ra tòa được, nhưng đủ để cấp trên sờ gáy cậu. Cái này gọi là “không hại chết người được thì cũng làm người tởm đến chết”.

 

Phát xong đoạn băng, Thanh tra Chu nhìn biểu cảm của những người xung quanh, bình thản hỏi: “Nói đi, cảnh sát Trần, lúc đó anh nghĩ gì?”

 

Theo yêu cầu của Đội trưởng La, cuộc điều tra bước đầu được tiến hành ngay tại văn phòng đội trưởng, có mặt cả bên Thanh tra lẫn Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật. Lão phải canh chừng suốt để đề phòng cái tính nóng nảy của Trần Phi lại bốc lên mà tẩn luôn cả đoàn điều tra.

 

“Tôi nghĩ gì có quan trọng không?” Trần Phi chẳng thèm ngước mắt lên, cúi đầu mân mê tấm thẻ ngành, vừa vào phòng họ đã bắt cậu nộp thẻ và súng, “Các anh tin rồi còn hỏi làm gì? Đến nhà tôi mà lục soát ấy, xem có tìm được năm vạn đó không!”

 

“Trần Phi!” Đội trưởng La đập bàn cái rầm, quát lớn: “Các đồng chí điều tra để trả lại sự trong sạch cho cậu, đừng có mà không biết điều! Tôi nói luôn ở đây, nếu cậu có nhận tiền, đích thân lão già này sẽ còng tay cậu. Còn nếu cậu không nhận mà có đứa dám vu khống, tôi sẽ tính sổ đến cùng!”

 

Cú đập bàn của lão làm mấy người bên cạnh giật mình, ai cũng hiểu ý tứ của lão già này: Cứ điều tra cho nghiêm túc, đừng hòng mà đổ oan cho đồ đệ tôi, không là tôi không để yên đâu.

 

Trần Phi cũng chẳng để tâm lắm, bực thì có bực nhưng cậu không làm nên không sợ. Nhưng nghe sư phụ nổi giận, cậu lo lão tăng xông thì khổ, lập tức dịu giọng trần thuật lại sự thật: “Mấy lời đó đúng là tôi nói, nhưng không phải gọi điện đòi tiền ai cả mà là nói lúc trả nợ cờ bạc cho anh rể…Người ghi âm đoạn này là Mai Tú Chi, anh rể tôi nợ bà ta 30 vạn tiền vay nặng lãi. Bà ta cũng là nhân chứng trong vụ án chúng tôi đang làm. Đây là đoạn đối thoại giữa tôi và bà ta sau khi lấy lời khai xong.”

 

Thanh tra Chu cau mày, trao đổi ánh mắt với bên Kỷ luật rồi mở sổ: “Anh đã nói những gì? Thuật lại từng câu từng chữ.”

 

Trần Phi thầm chửi thề: Mẹ nó, sao mà nhớ hết được? Chuyện từ mấy ngày trước rồi?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây chẳng phải đang thẩm vấn nghi phạm sao? Ai ngồi sau cái bàn đó mà chẳng dùng chung một bài.

 

Cậu nén giận, vừa nghĩ vừa nói, cố gắng hồi tưởng lại cuộc đối thoại. Thực ra cậu hiểu ý đồ ghi âm của Mai Tú Chi, nợ tiền bà ta là người nhà cảnh sát, bà ta không lưu lại bằng chứng thì sau này Trần Phi quỵt nợ thì sao? Nếu dồn bà ta vào đường cùng, kéo theo cả ổ tổ chức đánh bạc lẫn cho vay nặng lãi thì cũng rách việc.

 

Người không vì mình trời chu đất diệt, làm cái nghề phạm pháp này, muốn trụ lâu thì phải thủ sẵn vài chiêu.

 

Hỏi han suốt ba tiếng đồng hồ, Thanh tra Chu lật cuốn sổ ghi chép dày đặc, khàn giọng đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Trần Phi, anh rể anh tham gia đánh bạc, anh không những không xử lý nghiêm mà còn bao che cho hành vi phạm pháp đó. Ý thức giác ngộ của một người cảnh sát nhân dân trong anh biến đi đâu rồi?”

 

Trần Phi nghiến răng quay mặt đi, bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của sư phụ, cậu nuốt nghẹn cơn giận: “Phải, ý thức của tôi kém, tôi mẹ nó nên đại nghĩa diệt thân, lôi cổ lão ta từ phòng hồi sức cấp cứu ra ném thẳng vào trại tạm giam mới đúng!”

 

“Được rồi, gần 11 giờ rồi, hôm nay đến đây thôi.” Đội trưởng La kịp thời ngăn lại lời tiếp theo của đoàn điều tra, “Trần Phi tạm thời bị đình chỉ công tác để chờ làm rõ, thẻ ngành và súng cứ để chỗ tôi, sau khi điều tra xong sẽ phục chức.”

 

Trần Phi trừng mắt: “Sư phụ! Vụ án còn-”

 

“Vụ án để Bình Sinh và mấy đứa khác tra! Cậu về nhà ngủ cho tôi!”

 

Mắt Đội trưởng La trừng còn to hơn mắt cậu. Mấy người bên đoàn điều tra nhìn nhau rồi đứng dậy cáo từ.

Căn phòng chỉ còn lại hai thầy trò nhìn nhau một hồi lâu, Trần Phi mới chịu thua trước, cậu ủ rũ: “Sư phụ, rõ ràng là thằng ranh Ưng kia muốn hại con, sao người lại để mặc cho họ làm loạn lên thế!”

 

“Ta đã nói gì? Cái mặt cậu sinh ra đã để người ta ghét mà.” Đội trưởng La vừa nói vừa kéo ngăn kéo, bỏ khẩu súng của Trần Phi vào trong, giọng trầm xuống: “Cây ngay không sợ chết đứng, cứ để họ tra đi. Không phải cậu cứ bô bô là bao nhiêu năm nay chưa được nghỉ phép sao? Lần này về mà ngủ cho đầy giấc, tắt máy luôn cũng chẳng sao.”

 

“Đình chỉ công tác với nghỉ phép mà giống nhau được à…”

 

Trần Phi còn đang lầm bầm bất mãn thì Triệu Bình Sinh gõ cửa vào hỏi tình hình.

Hắn vừa từ bãi rác vội vã chạy về, quần áo chưa kịp thay, cái mùi chua lòm bốc lên khiến Đội trưởng La phải nhăn mặt.

Trần Phi về trước đã kịp tắm rửa thay đồ, chứ không cái vẻ lôi thôi đó chẳng dám gặp ai.

 

Nghe Trần Phi kể lại ngọn ngành, vẻ mặt Triệu Bình Sinh từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ, hắn đứng phắt dậy: “Để tôi đi tìm Mai Tú Chi. Sao bà ta có thể làm thế được?”

 

“Thôi thôi, đoàn điều tra bao nhiêu người đang làm rồi, cứ để họ vất vả tí đi.” Trần Phi túm lấy cổ tay hắn kéo ngồi xuống, “Cậu đừng có nhúng tay vào chuyện của tôi, lo mà tìm cho ra cái chai rượu kia đi. Chỉ cần tống được thằng Khấu Kim Kỳ vào tù thì chút ấm ức này của tôi chẳng đáng là bao.”

 

Đội trưởng La cười mỉa: “Cậu mà cũng biết ấm ức à? Nhìn cái bộ dạng lúc nãy của cậu xem, nếu ta không canh chừng có khi cậu đã tẩn cả đoàn điều tra rồi ấy chứ.”

 

“Thì con cũng phải nể mặt người chứ.” Trần Phi cười hì hì.

 

“Cút ngay cho khuất mắt tôi, cho tôi yên tĩnh vài ngày.” Đội trưởng La xua tay ghét bỏ rồi hất hàm về phía Triệu Bình Sinh, “Bình Sinh, đi tắm rửa ngay đi, cái mùi trên người cậu làm tôi cay hết cả mắt rồi đây này.”

 

“À, vâng. Đi thôi lão Triệu, tôi kỳ lưng cho cậu.”

 

Trần Phi kéo Triệu Bình Sinh ra ngoài. Đi qua văn phòng ra đến hành lang, cậu dừng lại châm một điếu thuốc. Hơn ba tiếng không được hút làm cậu muốn phát điên. Đang rít thuốc thì cảm nhận được ánh nhìn nóng rực từ bên cạnh, quay sang thì thấy Triệu Bình Sinh đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái.

 

Cậu nhíu mày: “Gì thế? Cái ánh mắt tởm lợn gì vậy?”

 

“Lúc nãy không phải cậu nói…sẽ kỳ lưng cho tôi sao?” Triệu Bình Sinh vẻ mặt đầy mong đợi.

 

Trần Phi suýt thì sặc khói thuốc: “Tôi đùa thôi, cậu tin thật đấy à?”

 

“…”

 

Phải, tôi mẹ nó tin thật đấy. Triệu Bình Sinh thất vọng cụp mắt xuống, tỏa ra một luồng oán khí. Đúng là không nên mong đợi làm gì, nghĩ cái gì không biết, đào đâu ra chuyện tốt thế chứ.

 

Thấy hắn như trái cà tím dầm mưa, lại còn là cà tím dập, Trần Phi bỗng thấy hơi áy náy.

Cân nhắc vài giây, cậu giơ tay gạt một mảnh nhựa nhỏ dính trên phù hiệu của hắn, miễn cưỡng bảo: “Nếu cậu thật sự muốn kỳ…thì tôi giúp tí…Đừng có chê tôi nặng tay nhé, kỳ đến tróc cả da thì tôi không chịu trách nhiệm đâu!”

 

“Không sao. Da tôi dày lắm.”

 

Triệu Bình Sinh ngước mặt lên, cười rạng rỡ như một đóa hoa cà tím nở rộ giữa mùa đông.

 


Nhà tắm nằm trong dãy nhà cấp bốn phía sau tòa Cục Công an, nơi này hai mươi năm trước từng là văn phòng đội hình sự, sau khi xây tòa nhà mới thì được cải tạo thành nhà tắm. Trong một đơn vị mà tỉ lệ nam giới áp đảo, nhà tắm nam rộng gấp ba lần nhà tắm nữ, giữa đêm khuya thanh vắng càng thêm vẻ trống trải.

 

Khi Trần Phi và Triệu Bình Sinh bước vào, phòng thay đồ vẫn còn hai người đang trực ca đêm. Triệu Bình Sinh đi ngang qua, hai người kia phải nín thở vì cái mùi nồng nặc.

Nghe bảo bên Kỹ thuật và Trọng án đều đi bới rác, thật đáng nể, đáng thương và cũng thật đáng…sợ.

 

Bình thường Triệu Bình Sinh không có nhu cầu kỳ lưng, nhưng từ hôm qua đến giờ mồ hôi vã ra cả chục lớp, lại còn lăn lộn ở bãi rác hai ngày một đêm, cảm giác khắp người đâu đâu cũng là vi khuẩn, không kỳ cọ cho sạch thì không thể nào nằm xuống nghỉ ngơi nổi.

 

Nhưng…hắn sực nhớ đến những nốt phồng rộp rướm máu trong lòng bàn tay Trần Phi, liền quay người lại: “Thôi đừng kỳ nữa, kẻo nước vào vết thương-”

 

Trần Phi đã cởi hết quần áo, Triệu Bình Sinh nhất thời đứng hình.

Không đợi hắn quay đi, Trần Phi đã vô tư áp sát lại gần, vỗ mạnh vào vai hắn: “Nhanh nhanh, tắm nhanh còn đi ngủ.”

 

Hơi nóng từ bàn tay lan từ vai thẳng đến tim, Triệu Bình Sinh bỗng thấy hối hận.

Đầu óc mình có vấn đề rồi sao? Kéo Trần Phi đi kỳ lưng cho mình, đây chẳng phải là muốn mạng người ta à…Hắn vội vàng quay đi mở tủ đồ, lắp bắp: “Đợi đã…lấy…khăn…khăn đã…”

 

“Nhanh lên.”

 

Trần Phi vừa thúc giục vừa vung tay bốp một cái rõ kêu vào mông Triệu Bình Sinh. Cú đánh làm hắn chồm về phía trước, kinh hãi quay lại: “Cậu làm cái gì thế?”

 

“Khà, thấy mông cậu cong quá, muốn vỗ thử một phát từ lâu rồi.”

 

Thấy Trần Phi cười như gã lưu manh, Triệu Bình Sinh nghiến răng nuốt ngược cục tức vào trong. Trước kia thấy Trần Phi cùng Tào Hàn Quần hay Phó Lập Tân đùa giỡn đuổi nhau trong nhà tắm, hắn cũng cười hùa theo, nhưng hôm nay cú vỗ này giáng xuống người mình, huyết máu nửa thân trên lập tức chạy ngược xuống dưới. Cũng may là chưa c** q**n, lại đang quay lưng về phía Trần Phi, nếu không thì…

 

Nếu không thì cái tâm tư giấu kín suốt 15 năm qua sẽ bại lộ mất.

 

Trần Phi đã gội đầu ba lần và chà xà phòng khắp người hai lượt mới thấy Triệu Bình Sinh rụt rè bước đến bên vòi sen cạnh mình.

 

“Cậu lề mề thật đấy, trước khi gặp đoàn điều tra tôi đã gội đầu bốn lần rồi.” Cậu càm ràm, giọng nói lẫn trong tiếng nước, những thớ cơ bắp săn chắc hiện rõ trên khung xương, làn da màu lúa mì được hun đúc dưới nắng tỏa ra làn hơi nóng hổi.

 

“Tay…tay cậu không sao chứ?” Triệu Bình Sinh tự nhủ nếu không phải vì hai người kia ra ngoài muộn thì hắn đã nhanh hơn rồi.

 

Mẹ kiếp, cái kiếp tự xử này bao giờ mới kết thúc đây?

 

“Trầy tí da thôi mà, không đến nỗi yếu đuối thế đâu. Nào, đưa khăn đây tôi kỳ lưng cho.”

 

Trần Phi đưa tay về phía hắn, nhận lấy khăn, hơ dưới vòi sen cho ướt, vắt bớt nước rồi quấn vào tay, thấy Triệu Bình Sinh vẫn đứng ngẩn ra đó, cậu mất kiên nhẫn thúc giục: “Quay lưng lại đi!”

 

Triệu Bình Sinh tắt vòi sen, quay người lại, chống tay vào bức tường gạch men, hơi khom lưng.

Khác với thân hình gầy nhưng rắn chắc của Trần Phi, hắn cởi áo ra trông vẫn có chút thịt, da cũng trắng hơn Trần Phi một tông. Tuy không có những thớ cơ cuồn cuộn như đám thanh niên, nhưng những đường nét trên lưng vẫn cho thấy dấu vết của sự rèn luyện. Đó là nhờ những tháng ngày ở trường cảnh sát. Ra khỏi nơi đó không ai là thư sinh yếu đuối cả, chỉ là có người sau khi đi làm lười tập tành, tuổi tác tăng lên khiến cơ bụng bị lớp mỡ bao phủ, bụng phệ ra là chuyện thường.

 

Hắn khá chú trọng chuyện này, rảnh rỗi là lại ra sân huấn luyện tập tành hay chạy bộ vài vòng, nhưng có tập thế nào cũng không ra được bắp tay vạm vỡ như của La Vệ Đông. Mỗi khi nghe Trần Phi khen La Vệ Đông dáng đẹp, hắn lại phải cố sống cố chết mà bịt kín cái hũ giấm trong lòng mình lại.

 

Bàn tay quấn khăn vừa áp lên, Trần Phi đã cảm nhận được một luồng rung động dưới lòng bàn tay. Đồng thời chính cậu cũng nhíu mày một cái, chỗ trầy xước bị cái khăn cọ vào ít nhiều vẫn thấy đau.

 

Mới kỳ được hai cái, Triệu Bình Sinh đã thấy người phía sau run bần bật.

 

“Cậu cười cái gì đấy?” Hắn khó hiểu hỏi.

 

“Trời ạ, lão Triệu…Cậu…Mấy năm rồi cậu không kỳ lưng thế?” Trần Phi cười đến thở không ra hơi, đưa cái tay quấn khăn ra trước mặt hắn, “Nhìn này, nhìn này, đất này, ôi mẹ ơi, nãy cậu nên cân thử trước đi, kỳ xong chắc phải nhẹ đi hai cân đấy.”

 

Làn da nóng hổi gần như dính sát vào nhau, d*c v*ng khó khăn lắm mới dập tắt được giờ lại có dấu hiệu bùng cháy trở lại. Triệu Bình Sinh vội vàng né về phía trước nửa bước, nhưng Trần Phi lại cứ thế bám theo, vừa kỳ vừa cười nhạo hắn ở bẩn.

Triệu Bình Sinh bất ngờ quay phắt người lại, tiếng cười của Trần Phi im bặt. Trong nhà tắm trống trải không một bóng người, hai người đàn ông tr*n tr** đối diện nhau, bầu không khí bỗng trở nên kỳ quái khó tả. Trong từng nhịp thở có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương, một người thì thận trọng, một người thì dồn dập.

 

Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, gần đến mức nhịp tim đã chạm ngưỡng giới hạn. Lúc này, Trần Phi cảm thấy đôi mắt của Triệu Bình Sinh như đang phát ra ánh xanh le lói, giống hệt một con sói đang săn mồi trong đêm tối. Nhưng ngay khi cậu không kìm được định lùi lại để thoát khỏi áp lực này, Triệu Bình Sinh bỗng với tay về phía van vòi sen, vặn mạnh về vạch màu xanh.

 

Ào ào.

 

Một gáo nước lạnh buốt dội thẳng từ trên xuống.

 


“Cậu đúng là đồ hẹp hòi!”

 

Đã nằm trên giường trong phòng nghỉ rồi mà Trần Phi vẫn còn lầm bầm: “Tôi chỉ cười cậu có vài câu thôi, có đến mức phải dội nước đá vào người tôi không!!!!”

 

Trên chiếc giường sắt đối diện, Triệu Bình Sinh quay mặt vào tường, không nói một lời. Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc lúc nãy, hắn đã vặn vòi nước lạnh, cái cảm giác lạnh buốt đó đã đóng băng mọi ý nghĩ bậy bạ trong đầu. Đúng là tự mình hại mình, hắn không nên để Trần Phi kỳ lưng làm gì, mình là cái loại gì chẳng lẽ trong lòng không tự biết sao?

 

Nghe tiếng chửi bới lầm bầm phía sau, hắn kéo chăn trùm kín đầu. Đã bao nhiêu lần hắn muốn đánh liều nói ra sự thật, nhưng chỉ cần nghĩ đến hậu quả, con quỷ nhỏ đang gào thét “Xông lên đi!” trong đầu lập tức bị thiên thần mang tên “Lý trí” b*p ch*t tươi.

Hắn thừa nhận mình là người bị động, trong những mối tình ít ỏi đã qua đều là do đối phương chủ động trước. Nếu một ngày nào đó Trần Phi chịu chủ động ôm hắn một cái, hắn nhất định sẽ ôm chặt lấy đối phương, không bao giờ buông tay. Nhưng cái câu “Tôi thích cậu” như bị dính lời nguyền, không bao giờ có cơ hội thốt ra.

 

Một đồng nghiệp ở giường khác bị đánh thức, khó chịu càm ràm: “Trần Phi, cậu có để yên cho người khác ngủ không hả?”.

 

Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Triệu Bình Sinh trùm chăn một lúc, bị cái mùi mồ hôi của mình làm cho nhức cả đầu, đành phải hé chăn ra.

Không tài nào ngủ nổi, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Trần Phi tr*n tr** trong nhà tắm lại hiện ra khiến máu trong người sôi sục.

 

Tiết Sương Giáng đã qua rồi mà sao khắp người vẫn thấy khô nóng thế này.

 

Tingg-

 

Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, hắn vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, mở hộp thư ra thì thấy hai chữ [Ngủ chưa] từ Lục Địch gửi tới.

 

Nếu thật sự cô đơn, hãy gọi cho tôi.

 

Lời nói thì thầm hôm đó lại vang lên bên tai, dây thần kinh căng như dây đàn đang phát ra tín hiệu nguy hiểm. Không được, hắn tự cảnh báo mình, không được buông thả, huống chi đối phương hiện đang là luật sư của nghi phạm, mọi liên hệ ngoài công việc không nên tồn tại.

 

Do dự hồi lâu, hắn nhắn lại: [Chúng ta không nên liên lạc nữa]

 

[Không nhắc đến vụ án thì không vi phạm kỷ luật mà]

 

Hắn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Lục Địch lúc này, ba phần lả lơi, bảy phần nghiêm túc. Ký ức xa xưa ùa về, cái ngày Lục Địch bị tổn thương, gục vào lòng hắn mà khóc nức nở, nhưng chỉ sau một buổi trưa, mọi chuyện lại như chưa từng xảy ra.

Hắn thấy xót xa cho Lục Địch nhưng đó không phải là sự yêu thích, càng không phải là tình yêu. Hắn cũng từng thử xây dựng một mối quan hệ, nhưng sự lựa chọn trái với con tim thì xác định không thể bền lâu.

 

[Tôi chuẩn bị ngủ rồi, ngủ ngon]  Hắn lạnh lùng và lịch sự nhắn lại.

 

[Bình Sinh, tôi…nhớ cậu]

 

Điện thoại rung liên tiếp hai lần.

 

[Muốn cậu]

 

Khốn khiếp..

 

Hắn úp điện thoại xuống, nhắm chặt mắt lại. Dù sao Lục Địch cũng là người có chừng mực, hắn không trả lời thì sẽ tự khắc sẽ dừng lại.

 

Giấc ngủ chập chờn, những giấc mơ nối tiếp nhau không dứt. Khi ánh bình minh vừa hé rạng, một tiếng cạch vang lên, Triệu Bình Sinh giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động của vật gì đó rơi xuống đất.

Mơ màng mở mắt ra, hắn thấy Trần Phi đang đứng bên mép giường, cúi người nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên.

 

“Cậu ngủ nghê kiểu gì thế, cũng may là Nokia nó bền, không lại phải thay máy mớ-”

 

Ánh mắt Trần Phi dừng lại trên chiếc nắp điện thoại vừa bị bật ra, cậu đang kiểm tra xem màn hình có bị vỡ không. Triệu Bình Sinh vẫn chưa tỉnh hẳn, vừa ngáp vừa ngồi dậy, định giơ tay nhận lại máy thì thấy sắc mặt Trần Phi đột ngột thay đổi.

Chưa kịp tỉnh táo, chiếc điện thoại đã bị ném thẳng vào đùi hắn. Hắn cầm lấy điện thoại, trong nháy mắt đầu óc bỗng trống rỗng.

 

Tin nhắn của Lục Địch đêm qua hiện lù lù trên màn hình, từng chữ một như những nhát dao đâm thẳng vào mắt.

 

“Cậu ngủ với nó rồi à?”

 

Cổ áo Triệu Bình Sinh bị siết chặt cùng với câu hỏi nghiến răng nghiến lợi đó, hắn bị Trần Phi lôi khỏi giường.