Chương 34 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

"Tại sao lại tra cậu ta?” Triệu Bình Sinh nghiêm giọng truy hỏi, “Cậu ta có liên quan gì đến vụ án Mẫn Diên?”

Trần Phi cứng họng.

Liên quan éo gì được? Chẳng qua lúc thấy Triệu Bình Sinh nhìn điện thoại cười tươi như hoa, cậu nhịn không được liếc trộm một cái, thấy người gửi là “Lục Địch” rồi nhớ đến việc lão Triệu nhà mình thức trắng đêm để tâm sự mỏng với người ta khiến máu tò mò trong cậu sôi sùng sục. Nhưng nếu bảo vì tò mò mà đi tra lý lịch người khác thì khó mở miệng quá, cũng may câu hỏi của Triệu Bình Sinh đã mở đường cho cậu:

“Thì tôi đang nhìn chằm chằm thằng Tào tra nhóm Khấu Kim Kỳ, thấy cái tên Lục Địch nhảy ra nên…tôi nghĩ nếu là người quen của cậu thì bảo thằng Tào tra kỹ một chút xem sao.”

Hóa ra là thế, Triệu Bình Sinh gật đầu hiểu ra. So với việc ngày xưa toàn dùng hai chân một miệng để rà soát, công nghệ hiện đại đã giúp tiết kiệm khối thời gian và tiền bạc. Từ mạng lưới dữ liệu máy tính, chỉ cần tìm kiếm một mục tiêu sẽ hiện ra hàng loạt thông tin của những người liên quan để sàng lọc. Thông thường, đại đa số những người này chẳng liên quan gì đến vụ án, nói trắng ra là một đống người qua đường Giáp Ất Bính Đinh[1].

Trầm tư một lát, Triệu Bình Sinh thành khẩn nói: “Tập đoàn Kim Đức, ít nhất về mặt ngoài vẫn là doanh nghiệp hợp pháp, bao nhiêu người làm việc ở đó, không phải ai cũng phạm pháp. Mục tiêu chúng ta cần nhắm tới là Ưng chứ không phải doanh nghiệp hay nhân viên dưới quyền ông ta. Nhưng cậu nói đúng, tôi sẽ chú ý giữ khoảng cách.”

Trần Phi lập tức thanh minh: “Tôi không có ý châm chọc quan hệ của hai người đâu nhé! Cậu thử nghĩ xem, mấy đồng nghiệp bị tôi bắt trước đây, đứa nào chẳng vì nể mặt bạn bè người thân mà bị kéo xuống nước. Tôi không nghi ngờ nhân cách của cậu, nhưng chuyện xảy ra thường chỉ trong một phút yếu lòng thôi, sai một ly đi một dặm. Đôi khi con người ta nó…thôi, nói chung là cậu hiểu tôi muốn nói gì mà, ý là vậy đấy.”

“Ừ, tôi hiểu, cảm ơn.” Ánh mắt Triệu Bình Sinh lấp lánh ý cười, hắn thật lòng cảm động vì Trần Phi đã lo lắng cho mình. “Nhưng cái chức của tôi cũng chẳng có quyền hành gì to tát, người ta muốn lôi kéo ăn mòn cũng không tìm đến tôi đâu, đừng lo quá.”

Vốn dĩ Trần Phi cũng chẳng lo cái đó, thấy Triệu Bình Sinh đưa bậc thang là cậu nhảy xuống ngay, lấy cớ phải đi đôn đốc thằng Tào để chuồn khỏi lối thoát hiểm. Nhìn cánh cửa từ từ khép lại, Triệu Bình Sinh suy nghĩ một hồi rồi nhắn lại cho Lục Địch một tin:  [Dạo này tôi bận quá, chuyện ăn cơm để lúc khác tính nhé.]

Trần Phi nói không sai, bất kể Lục Địch làm gì ở chỗ Ưng, có lợi dụng nghề nghiệp của hắn để tư lợi hay không thì việc giữ khoảng cách vẫn sáng suốt. Thực ra hắn cũng chưa cho Lục Địch biết cụ thể công việc mình làm, không hẳn vì quy định bảo mật mà đó là cách hành xử của cái nghề này. Ngay cả khi đi xem mắt, nếu chưa xác định quan hệ thì chẳng ai dại gì bảo mình làm hình sự, một là dễ làm đối tượng sợ chạy mất dép, hai là khơi dậy sự hiếu kỳ rồi bị hỏi đủ thứ chuyện không thể nói.

Nhắc đến chuyện này lại phải kể đến Phó Lập Tân, cái gã đó làm công tác bảo mật chắc như đinh đóng cột. Trước khi cưới cứ khăng khăng bảo mình làm đầu bếp ở căng tin cục, mãi đến ngày đi đăng ký kết hôn, đứng trước cửa Cục Dân Chính mới dám nói thật với vợ sắp cưới. Vợ gã cũng là người kỳ tài, chẳng mảy may sốc, chỉ phán một câu: “Em biết thừa anh không phải đầu bếp, nhà ai có đầu bếp mà đến lá tỏi với hành lá còn không phân biệt được không?”

Nói ra thì toàn chuyện buồn cười, nhưng ẩn sau đó là bao nước mắt chua chát ít người thấu. Mấy năm qua, số đồng nghiệp mà Triệu Bình Sinh tận tay bắt giữ mười đầu ngón tay đếm không đủ. Hôm trước còn ngồi cùng bàn chén chú chén anh, hôm sau đã nhìn nhau không nói nên lời trong phòng thẩm vấn.

Ai lúc mới vào nghề chẳng mang hoài bão phá án giúp đời, nhưng tại sao lại sa chân ra nông nỗi này? Có quá nhiều yếu tố, quan hệ xã hội, tình cảm vợ chồng, con cái…chẳng ai là không hối hận, nhưng đời này làm gì có thuốc hối hận mà uống.

Thế nên Triệu Bình Sinh rất thấu hiểu tâm thế không tranh không đoạt của Đội trưởng La suốt bao năm qua. Đúng là ở trên cao thì lạnh, quyền lực càng lớn càng dễ bị những kẻ tâm xà khẩu Phật nhắm tới. Đội trưởng La vẫn thường dặn dò từng đứa học trò của mình:

“Chúng ta không kiểm soát được hành vi của kẻ khác, nhưng chúng ta kiểm soát được cái đầu gối của chính mình. Một khi con đã quỳ xuống, vĩnh viễn không bao giờ đứng lên được nữa.”

Qua nhiều ngày rà soát liên tục, Triệu Bình Sinh đã thu thập được ghi âm giọng nói của bốn kẻ tình nghi, bao gồm cả Khấu Kim Kỳ. Qua phân tích đối chiếu kỹ thuật, bốn tên này đều xuất hiện trong đoạn video hành hạ Ninh Lệ. Nếu lúc này Ninh Lệ đứng ra tố cáo tội xâm hại thân thể thì chẳng đứa nào thoát được, hốt sạch về đồn hết.

Nhưng, chuyện đó là không thể. Trần Phi trầy trật mới liên lạc được với Ninh Lệ, nhưng bên kia vừa nghe thấy cảnh sát yêu cầu hợp tác điều tra là dập máy ngay, gọi lại nhất quyết không nghe. Trần Phi kiên trì gọi hơn ba mươi cuộc, cuối cùng cô ta mới cho phía cảnh sát một cơ hội nói chuyện.

“Tôi đã nhận tiền rồi, cảnh sát các anh còn có thể đòi lại công bằng cho tôi được sao?” Cô ta chất vấn Trần Phi.

Trần Phi giải thích rằng dù có nhận tiền cũng không thay đổi được sự thật là cô bị c**ng b*c, chỉ cần cô chịu ra làm chứng, pháp luật nhất định sẽ lấy lại công bằng. Nhưng Ninh Lệ vẫn từ chối, cô nói mình đã kết hôn, cả nhà ngoại lẫn nhà chồng đều không biết quá khứ làm gái bồi rượu của mình, cô không muốn chuyện này phá hủy cuộc sống hạnh phúc khó khăn lắm mới có được.

Trần Phi hiểu nỗi lòng của cô, chỉ là như vậy thì vụ án lại lâm vào ngõ cụt. Chiếc thẻ nhớ ghi lại cảnh Mẫn Diên bị hành hạ vẫn bặt vô âm tín, Ninh Lệ không chịu làm chứng, lời khai của Tần Vĩ sau khi chơi thuốc thì không dùng được, bốn tên công tử kia vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Đang tính toán xem bước tiếp theo làm gì thì sấm sét giáng xuống, Phùng Kỳ không biết nghe ngóng từ đâu chuyện họ tìm thấy video gái bồi rượu bị chuốc rượu, vừa vào phòng đã đòi Trần Phi đưa đoạn phim đó ra. Xem ra dù bị gạt ra ngoài vụ án, nhưng gã chẳng lạ lẫm gì. Quả nhiên, chỉ dựa vào hai đứa trẻ ranh như Trang Vũ và Đàm Hiểu Quang thì sao quản nổi một lão làng như Phùng Kỳ.

“Đừng xem.” Trần Phi nói thẳng tuột, “Xem xong ông chỉ càng đau lòng hơn thôi.”

Đến Ninh Lệ bị đám công tử đó đè xuống đất chuốc rượu, một người dưng như cậu nhìn còn thấy lộn ruột, để Phùng Kỳ xem rồi liên tưởng đến những gì bạn gái mình phải chịu đựng, e là gã điên mất.

Phùng Kỳ đứng bên bàn làm việc của Trần Phi, im lặng nhìn xoáy vào mắt cậu, ánh mắt đanh lại đầy kiên định. Xung quanh chẳng ai dám ho he một lời, chỉ sợ Phùng Kỳ quay sang đòi video chỗ mình.

“Cái đó…Đội trưởng Phùng, anh xem này, chúng ta có kỷ luật của ngành, Đội phó Trần mà đưa anh xem là vi phạm quy định, anh đừng làm khó anh ấy.”

Đàm Hiểu Quang thấy không ai nói gì nên chủ động lên tiếng khuyên can. Trang Vũ nghe xong nhịn không được liếc xéo một cái, lời này thốt ra từ miệng Đàm Hiểu Quang nghe hơi nực cười, vì chính cậu ta cũng có phải hạng người tuân thủ kỷ luật gì đâu.

“Có bất cứ trách nhiệm gì, tôi gánh.” Phùng Kỳ rút thẻ ngành ra đập bộp xuống bàn Trần Phi, giọng đanh thép: “Tôi phải biết cô ấy đã trải qua những gì trước khi chết. Đội phó Trần, đổi lại là người của cậu, cậu có muốn biết không?”

“.…”

Trần Phi im lặng, liếc nhìn Triệu Bình Sinh, thấy trong mắt hắn cũng là sự bất lực giống hệt mình. Cậu không hiểu rõ tính cách Phùng Kỳ, hoàn toàn không đoán được gã sẽ phản ứng thế nào sau khi xem phim. Nhưng những gì Phùng Kỳ nói không sai chút nào, nếu là cậu, cậu sẽ bằng mọi cách để nắm giữ sự thật.

Đến nước này, cậu chỉ còn cách lôi Sư phụ ra làm lá chắn: “Tôi thực sự không quyết định được, hay là cậu đợi Đội trưởng La về rồi hỏi ông ấy đi.”

Phùng Kỳ cầm lấy thẻ ngành, quay người đi thẳng vào văn phòng đội trưởng, bộ dạng như thể quyết tâm ngồi lì ở đó đợi Đội trưởng La về mới thôi. Trần Phi thấy thế vội nháy mắt với Triệu Bình Sinh, hắn hiểu ý ngay, đứng dậy ra ngoài gọi điện cho Đội trưởng La, dặn lão già hôm nay đừng có thò mặt vào văn phòng, có một quả bom nổ chậm đang chờ trực ở đây.

Một lúc sau, Triệu Bình Sinh quay lại phòng với vẻ mặt khá phức tạp: “Sư phụ bảo…cho anh ta xem đi.”

Trần Phi suýt chút nữa thốt ra: “Sư phụ lú rồi à? Sao lại cho xem?”, may mà nhịn kịp. Cậu nghiến răng, đi vào gọi Phùng Kỳ ra xem video.

Ngoài dự đoán của mọi người, trong suốt quá trình xem phim, Phùng Kỳ cực kỳ bình tĩnh từ đầu đến cuối. Có lẽ gã che giấu quá tốt, hoặc sức chịu đựng của người này quá kinh khủng. Trần Phi thầm nghĩ nếu là mình, ít nhất cái bàn trong phòng này cũng phải nát bấy rồi.

Xem xong video, Phùng Kỳ nhắm mắt lại, cơ hàm bên má giật mạnh mấy cái, sau đó mở mắt ra, nói khẽ một câu “Cảm ơn” rồi quay người rời khỏi văn phòng Đội Trọng án.

Trang Vũ và Đàm Hiểu Quang vội vã đuổi theo.

Phùng Kỳ đi không bao lâu thì Đội trưởng La về. Sau khi nghe báo cáo tình hình, lão già không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm ra bầu trời đã sập tối ngoài cửa sổ, buông một tiếng thở dài nặng nề. Ông bước vào văn phòng, vài giây sau gọi Trần Phi vào.

Trần Phi bước vào phòng thấy Đội trưởng La đang cau mày, mắt nhìn trân trân xuống mặt bàn. Nhìn theo ánh mắt lão già, tim cậu bỗng dừng một nhịp.

Thẻ ngành của Phùng Kỳ đang nằm chình ình trên bàn, huy hiệu cảnh sát bằng bạc tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn tuýp.

“Sư phụ…” Cậu có một dự cảm chẳng lành, “Ngài nói xem… liệu có…”

Đội trưởng La nhắm mắt, giơ tay ra hiệu: “Trần Phi, đóng cửa lại.”

Trần Phi q*** t** đóng cửa.

Đội trưởng La lại chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện bàn làm việc: “Cậu ngồi xuống đi.”

“Không được sư phụ, hay để con với lão Triệu đi thay thằng Trang với thằng Quang về đi. Để hai đứa trẻ ranh đó đi theo, con sợ chúng không trông nổi Phùng Kỳ đâu.”

Trần Phi làm sao mà ngồi yên cho nổi, Phùng Kỳ vứt thẻ ngành lại bàn Đội trưởng La, không phải đang ám chỉ rằng sau khi xong việc sẽ quay về tự thú sao? Nói thật lòng, cậu vô cùng nể phục ý chí của Phùng Kỳ, đúng là một đấng nam nhi, nhưng-

“Không ngăn được đâu. Từ khoảnh khắc Mẫn Diên chết, số phận đã định sẵn cậu ta phải cởi bỏ bộ quân phục này rồi.”

Dưới mái tóc bạc phơ, đôi mắt chim ưng của Đội trưởng La hơi khép lại, giọng nói mang theo sự kiên định và điềm tĩnh được tôi luyện qua gần nửa thế kỷ làm hình sự: “Nhưng cậu ta là một cảnh sát, cậu ta biết mình nên làm gì. Trần Phi, cậu nhớ kỹ cho tôi, nếu một chuyện nhất định phải xảy ra, đừng nghĩ cách làm sao để ngăn cản nó, mà hãy nghĩ xem làm sao để giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất.”

Trần Phi trầm ngâm suy nghĩ ý tứ trong câu nói đó một hồi rồi hỏi: “Sư phụ, ý ngài là…đợi Phùng Kỳ mở ra bước đột phá cho vụ án?”

“Đêm nay tất cả ở lại trực, không ai được về nhà.”

Không thừa nhận cũng không phủ nhận, Đội trưởng La nhắm mắt lại, để cơ thể mệt mỏi lún sâu vào chiếc ghế tựa.

Nửa đêm, Phùng Kỳ lại xuất hiện trong văn phòng Đội Trọng án. Trên quần áo gã dính những vệt máu bắn tung tóe, không nhiều, nhưng đủ làm người ta thấy phải rùng mình kinh hãi.

“Hai đứa trẻ bên Đội phòng chống m* t** đang ở trong xe tôi, các cậu tìm người đưa chúng vào phòng nghỉ đi. Tôi có pha thuốc ngủ vào nước cho chúng uống, chắc phải sáng mai mới tỉnh được.” Giọng gã bình thản đến lạ lùng, như thể thứ gã sắp đối mặt không phải là chiếc còng số tám lạnh lẽo của đồng nghiệp mà là huy chương của người chiến thắng.

“Đây là thẻ nhớ, tôi lấy được từ chỗ tên giám đốc của Ngân Đô Hoa Thường. Hắn ta tôi đã đưa vào bệnh viện rồi, không chết được đâu.”

Đặt chiếc thẻ nhớ lên bàn Trần Phi, Phùng Kỳ ngước mắt nhìn quanh một lượt, đôi mắt hơi đỏ lên trước những ánh nhìn đầy cảm xúc hỗn tạp của anh em trong đội.

“Phần còn lại nhờ cả vào các cậu. Xin hãy thay tôi đòi lại công bằng cho cô ấy.”

Người đàn ông ấy khom đôi vai kiên cường của mình xuống, cúi đầu thật sâu chào tất cả mọi người có mặt tại đó.