Chương 31 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Vừa vặn đúng dịp cuối tuần, trời đã tờ mờ sáng nhưng trong quán cháo vẫn còn vài bàn khách. Lục Địch chọn một vị trí sâu trong góc, vừa thấy Triệu Bình Sinh bước vào đã vui vẻ vẫy tay gọi.

Ngồi xuống đối diện Lục Địch, Triệu Bình Sinh chưa nói đã cười. Lục Địch đang mặc bộ đồ ngủ, bên ngoài khoác hờ chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt, nhìn cứ như người dân sống quanh đây nửa đêm đói bụng nên đi bộ ra ăn khuya vậy.

Nghe hắn hỏi sao lại ăn mặc tùy tiện thế, Lục Địch nhún vai: “Tôi sợ thay quần áo lại làm mất thời gian của cậu, thế là xuống lầu bắt xe sang đây luôn. Này, nhìn đi, tôi chưa kịp thay giày nữa cơ.”

Triệu Bình Sinh thuận thế cúi xuống nhìn dưới gầm bàn, quả nhiên, Lục Địch đang xỏ đôi tông lào. Cảnh tượng này làm hắn như thấy mình vừa quay về những ngày trước kỳ thi đại học, đám học sinh lớp 12 trọ lại trường, tan tiết tự học buổi tối xong là rủ nhau đi tắm. Khi đó Lục Địch cũng hay xỏ đôi dép tông như thế này.

Thoắt cái đã hơn hai mươi năm trôi qua, những thiếu niên xanh mướt năm nào giờ đã bước vào tuổi trung niên, đời người đi quá nửa, trong mắt mỗi người đều đã vương đầy sương gió thời gian.

Một nồi cháo nóng, ba đĩa dưa muối, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thời gian trôi tuột đi theo những câu chuyện không dứt.

Qua lời kể của Lục Địch, Triệu Bình Sinh mới biết sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ta sang Đức du học rồi làm việc ở Thụy Sĩ một thời gian dài. Quay về nước là vì mẹ lâm trọng bệnh, dù mối quan hệ với cha mẹ luôn căng thẳng vì vấn đề xu hướng tính dục, nhưng ơn sinh thành nuôi dưỡng vẫn còn đó, phận làm con về tình về lý cũng nên làm tròn chữ hiếu.

Sau khi mẹ qua đời, cậu ta quyết định ở lại luôn trong nước, dẫu sao cũng là con một, cha đã ở cái tuổi gần đất xa trời, bên cạnh không thể thiếu người chăm sóc. Anh bạn trai người ngoại quốc của cậu ta một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, không chịu sang Trung Quốc, không ai nhường ai nên cả hai đành nói lời chia tay trong hoà bình.

Nhắc đến người cha, Lục Địch có vẻ dở khóc dở cười: “Tôi vì ông ấy mới ở lại, thế mà ông ấy hay lắm, mẹ tôi mới mất được một năm đã rước ngay cô hộ lý bằng tuổi tôi về làm vợ rồi.”

“Thôi, cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, ít nhất cậu cũng không phải tự tay hầu hạ cơm bưng nước rót suốt ngày.”

Triệu Bình Sinh cười lắc đầu. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, mấy năm nay chuyện các cụ ông khăng khăng đòi cưới bảo mẫu, hộ lý rồi kiện tụng với con cái ra tòa chẳng thiếu, mấy chương trình hòa giải trên tivi ngày nào chả chiếu.

Chuyện này dưới góc nhìn của con cái chắc chắn là mấy bà bảo mẫu tâm cơ tính kế chiếm tài sản. Nhưng công tâm mà nói, dù ở độ tuổi nào đi chăng nữa, con người ta đều có nhu cầu tình cảm. Những người già cô đơn chỉ có họ để bầu bạn tâm sự, đôi khi người ta kết hôn không phải vì t*nh d*c, họ chỉ muốn lúc cần nói chuyện thì bên cạnh vẫn có một hơi người sống.

Đương nhiên cũng có những vụ việc dẫn đến án hình sự. Hồi đầu năm họ vừa phá một vụ: Ông cụ nhất quyết đòi cưới bảo mẫu nên con cái đoạn tuyệt, nửa năm trời không ai ngó ngàng, mãi đến cuối năm cậu con út về lấy sổ hộ khẩu để chuyển trường cho con mới phát hiện ông cụ đã qua đời từ đời thuở nào.

Pháp y kết luận là chết tự nhiên, nhưng bà bảo mẫu đáng lẽ phải túc trực bên giường thì lại biệt tăm biệt tích, con cái thu dọn di vật mới thấy mười ba vạn tiền tiết kiệm đã bốc hơi mất sạch, ngay cả sổ đỏ cũng bị đem đi thế chấp. Sau đó cảnh sát phải lặn lội sang tận Quảng Tây mới bắt được bà bảo mẫu về, 110 vạn tiền mặt bà ta luôn mang khư khư bên mình.

Lúc đầu bà ta còn lớn tiếng vặn lại cảnh sát xem mình phạm tội gì. Tiền là tài sản chung của vợ chồng, nhà cửa có công chứng hẳn hoi, bà ta không trộm không cướp, lấy quyền gì mà bắt? Trần Phi nghe xong mà cười gằn, bảo ông cụ liệt giường không có khả năng tự chăm sóc, bà ôm tiền bỏ chạy, nhẹ thì là hành vi bỏ mặc, nặng thì chính là cố ý giết người.

Bà bảo mẫu càng không phục, bảo trước khi đi đã gọi điện cho từng đứa con của ông cụ để báo là mình phải về quê nhưng chẳng đứa nào thèm nhấc máy. Bà còn nhắn tin nói con bà ở quê bị bệnh phải về gấp, bảo chúng thay phiên nhau về chăm bố, kết quả vẫn không ai màng tới.

Thế là bà ta đi, bà ta cứ nghĩ đám con đó không thể nào bỏ mặc bố mình, nhưng sự thật là mẹ kiếp, không có đứa nào về cả. Lão già tội nghiệp cứ thế cô độc và bất lực chết dần chết mòn trong căn nhà của mình, đến lúc chết còn chẳng đủ sức bò dậy gọi điện cầu cứu.

Nhưng chuyện này trách ai được? Trách bà bảo mẫu? Trách chính ông cụ? Hay trách đám con cái bạc bẽo kia?

Pháp luật có thể đưa ra một phán quyết, nhưng cái đúng cái sai về mặt tình lý thì chẳng ai có thể kết luận được.

Hai người cứ thế chuyện trò gần ba tiếng đồng hồ, bao nhiêu lời muốn cứ tuôn không ngừng.

Bình minh đã ló rạng, những tia nắng đầu ngày tràn vào đại sảnh, trong quán chỉ còn lại mỗi bàn của họ, nhân viên ca đêm đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Đúng 5 giờ sáng, điện thoại của Trần Phi lại gọi tới: “Cậu không định về ngủ à? Ban ngày không định làm việc nữa chắc?”

“Biết rồi, về ngay đây, cậu ngủ tiếp đi.” Triệu Bình Sinh lí nhí đáp rồi cúp máy, mỉm cười ái ngại với Lục Địch: “Đồng nghiệp của tôi cứ giục về nghỉ.”

Nhìn vẻ mặt có chút bối rối của hắn, Lục Địch nhướn mày, khẽ hỏi: “Là cái anh Trần Phi đó phải không? Từ lúc gặp lại tới giờ cậu cứ nhắc về anh ta suốt.”

Cảm giác tâm tư thầm kín của mình bị nhìn thấu, Triệu Bình Sinh theo bản năng mím chặt môi.

Lục Địch thản nhiên nhận xét: “Dù tôi chưa làm việc cùng anh ta bao giờ, nhưng tôi cảm thấy anh ta chắc là người rất tốt, dù sao cũng là người có thể khiến cậu luôn treo trên đầu môi…Nhưng Bình Sinh này, anh ta không thuộc kiểu người như chúng ta đâu. Cậu có cố ép mình đến thế nào đi chăng nữa, kết quả cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”

“Tôi không ép uổng gì mình cả, làm việc với cậu ấy mười lăm năm rồi, tôi sớm đã nhìn thấu.” Triệu Bình Sinh lắc đầu phủ nhận, rồi khẽ nhếch môi:

“Cậu ấy đối xử với tôi tốt lắm. Công việc có vấn đề gì cậu ấy cũng đứng ra gánh vác cho tôi. Còn đời sống…hồi tôi mới đi làm chưa có tiền, bố mẹ mất cả, phải lo cho Bình Huy vào đại học nên túng thiếu lắm, cậu ấy cứ lấy danh nghĩa của tôi gửi tiền cho Bình Huy suốt hai năm trời mà không cho tôi biết…Sau này tôi đi Bắc Kinh rèn luyện, cách hai tháng cậu ấy lại gửi một đống đặc sản vào, bảo sợ tôi ăn không quen đồ ngoài đó…Lúc tôi bị gãy chân nằm viện không xuống đất được, ngày cậu ấy chạy án, đêm lại vào bệnh viện trông tôi suốt mấy đêm liền, bác sĩ điều dưỡng ai cũng tưởng cậu ấy là anh trai ruột của tôi…Thật lòng đấy, chỉ cần được làm cộng sự của cậu ấy thôi là tôi thấy mãn nguyện lắm rồi.”

Nhìn vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc nhưng lại phảng phất chút không cam lòng của Triệu Bình Sinh, Lục Địch khẽ thở dài: “Cậu đúng là…yêu anh ta đến tận xương tủy rồi…Ài, tiếc thật, tôi cứ ngỡ hai đứa mình còn cơ hội nối lại tình xưa chứ.”

Trước sự thẳng thắn này, Triệu Bình Sinh không thấy bất ngờ, thực ra ngay từ lúc Lục Địch hẹn mình ra hắn đã có linh cảm này. Dù chuyện xảy ra vào cái mùa hè năm đó, Lục Địch luôn nói là hai linh hồn cô độc tự sưởi ấm cho nhau, nhưng qua những lá thư Lục Địch viết sau đó, hắn vẫn đọc được sự kỳ vọng ẩn sau từng câu chữ.

Thế nhưng, có những người đã định sẵn chỉ là khách qua đường trong đời nhau.

“Thôi, tôi cũng định một mình như này mà sống thôi.” Hắn không muốn làm Lục Địch thấy khó xử nên lời lẽ có phần mập mờ, “Dù sao cái nghề này của chúng tôi hiểm nghèo lắm, chẳng biết ngày nào thì-“

Reng reng reng!

Điện thoại lại vang lên.

“Cậu vẫn chưa chịu về à?” Nghe giọng là biết Trần Phi đang sốt ruột lắm rồi, “Tôi nói cho cậu biết nhé Triệu Bình Sinh, 8 giờ là họp án đấy, cậu mà không viết xong báo cáo điều tra thì đừng có hòng mà ngủ!”

Đầu dây bên kia gào lên đầy khí thế, không cần bật loa ngoài Lục Địch cũng nghe rõ mồn một. Đợi Triệu Bình Sinh mặt mũi đầy vẻ sống không bằng chết cúp máy, Lục Địch chủ động đứng dậy bảo: “Đi thôi, nghe giọng anh ta kìa, sắp khản cả cổ đến nơi rồi.”

“Không sao, tính cậu ấy vẫn nóng nảy thế mà.”

Triệu Bình Sinh đứng dậy ra quầy thanh toán rồi tiễn Lục Địch ra đầu phố bắt xe. Sáng sớm đường xá thưa thớt, đợi mười phút vẫn chẳng thấy chiếc xe trống nào đi qua, trên mặt Triệu Bình Sinh lộ rõ vẻ nôn nóng.

Lục Địch thấy thế khẽ đẩy cánh tay hắn, bảo: “Đừng đứng đây với tôi nữa, cậu về mau đi, không tí nữa anh ta lại cho nổ điện thoại bây giờ.”

“Đợi thêm năm phút nữa.”

Vừa dứt lời, Triệu Bình Sinh thấy một chiếc taxi trống xuất hiện ở cuối phố, vội giơ tay vẫy.

Bất chợt cánh tay hắn trĩu xuống, theo bản năng hắn quay đầu lại, không ngờ bị Lục Địch ghé sát tai hôn nhẹ một cái, cả người hắn lập tức cứng đờ.

“Lúc nào thấy cô đơn quá thì gọi cho tôi.”

Để lại một lời mời đầy ẩn ý, Lục Địch mỉm cười chui vào taxi. Gió thu thổi qua, Triệu Bình Sinh đưa tay che cái tai đang nóng bừng, biểu cảm phức tạp nhìn theo chiếc xe dần biến mất ở cuối đường.


Sáng nay Trần Phi cứ như ăn phải thuốc súng, lúc họp ai mở mồm ra nói liền bị cậu mắng cho té tát, Đội trưởng La ngồi bên cạnh cứ phải nhíu mày liên tục.

Tan họp, Đội trưởng La gọi cậu vào văn phòng quát khẽ: “Cậu làm cái gì thế hả? Gấp gáp cái gì? Mắng cho anh em nản hết chí thế kia thì làm ăn gì nữa?”

Trần Phi khoanh tay đứng quay mặt đi, vẻ mặt hằm hằm khó chịu.

Lâu lắm rồi không thấy cậu dở chứng như vậy nhưng Đội trưởng La nể tình bên ngoài toàn anh em nên vẫn giữ thể diện cho cậu: “Tra án trước giờ chưa bao giờ là việc có thể vội vàng được, hôm qua chẳng phải đã xích được thằng Tần Vĩ rồi sao, cứ thế mà lần theo thôi, cậu cứ gào thét trong văn phòng như thế rồi có gào ra được manh mối không?”

“Thì ngài nhìn xem, đứa nào đứa nấy nhìn như chưa tỉnh ngủ, không có tí khí thế gì cả, em không mắng cho chúng nó tỉnh ra sao được?”

Giọng Trần Phi vốn to, văn phòng đội trưởng đóng cửa mà bên ngoài vẫn nghe rõ mồn một.

Triệu Bình Sinh đang ngáp dở, nghe thấy câu này cái là nuốt luôn cái ngáp vào trong, cảm thấy mình vừa làm liên lụy đến các đồng nghiệp khác. Chẳng phải đang nói hắn đó sao, lúc nãy họp chỉ có mỗi mình hắn ngáp ngắn ngáp dài. Viết xong báo cáo đã là 7 giờ 40, còn phải báo cáo công việc với Đội trưởng La mười lăm phút, 8 giờ họp luôn, hắn không được chợp mắt lấy một giây.

Hắn đứng dậy vào nhà vệ sinh, chúi đầu xuống vòi nước xả ròng rã năm phút, bộ não đặc quánh lúc này mới tỉnh táo được vài phần.

Lúc lau mặt, chiếc khăn bông cọ qua tai, cảm giác mềm mại của đôi môi vẫn còn như in, làm hắn không khỏi thấy xao động. Trước giờ không có ai khêu gợi thì còn chịu đựng được, nhưng ký ức lưu lại trên dây thần kinh quá đỗi sống động, khát vọng về một sự đụng chạm chân thực và hơi ấm của người khác bỗng chốc tràn ngập trong huyết quản.

Chát!

Lưng bị vỗ một cái đau điếng, hắn giật mình hoàn hồn, thấy Trần Phi đã đứng sau lưng từ bao giờ, đôi mày nhướng lên đầy soi mói: “Có ổn không đấy? Thức trắng cả đêm, tí nữa còn phải qua nhà Tần Vĩ khám xét đấy.”

“Ổn, không vấn đề gì.”

Những giọt nước trên tóc rơi xuống lách tách theo cái gật đầu của Triệu Bình Sinh, thấm ướt một mảng vai áo. Nhìn đôi mắt đầy tia máu của hắn, Trần Phi nuốt ngược những lời định mắng mỏ vào trong, nhìn quanh cái phòng trực vắng vẻ một lượt rồi q*** t** đóng cửa, chốt khóa “cạch” một cái.

Châm một điếu thuốc đưa cho hắn, Trần Phi khoanh tay trước ngực, giọng điệu đã dịu đi nhiều so với lúc họp: “Cậu nhìn cậu kìa, biết thừa hôm nay có cả đống việc mà còn buôn chuyện cả đêm không ngủ, cứ cố đấm ăn xôi thế không sợ hỏng người à?”

Cơn thiếu ngủ làm đầu hắn cứ giật lên từng cơn, Triệu Bình Sinh vừa lau đầu vừa đưa tay bóp mạnh vào thái dương, ngậm điếu thuốc lí nhí: “Lần sau không thế nữa.”

“Cũng may là sư phụ không biết, chứ biết thì cậu ăn đủ. Lớn tướng rồi mà không biết việc gì nặng việc gì nhẹ.” Trần Phi nói câu này mà như đang mượn lời Đội trưởng La lúc mắng cậu, ai ngờ có ngày cậu lại dùng nó để mắng Triệu Bình Sinh.

Nhưng Triệu Bình Sinh chẳng còn hơi đâu mà nghe mấy lời đó: “Lệnh khám xét có chưa?”

“Tào Hàn Quần vừa mang lên đóng dấu rồi, lát nữa đi thôi.” Nhìn vẻ mặt phờ phạc của hắn, Trần Phi lại thấy mủi lòng, nghĩ một hồi rồi bảo: “Hay sáng nay cậu cứ ngủ một chút đi cho tỉnh táo, Miêu Hồng để tôi dẫn dắt cũng được.”

“Thôi không cần đâu, lúc nào không chịu nổi nữa tôi ra xe chợp mắt tí là được.”

Triệu Bình Sinh cố căng mắt ra nhưng khi chạm phải ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của Trần Phi, nhịp tim hắn bỗng chốc loạn nhịp. Phải nói rằng hành động của Lục Địch chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, những h*m m**n mà hắn cố đè nén bấy lâu nay đã bị khơi dậy triệt để.

“Đừng có cố quá, tôi lạ gì cậu nữa, cứ thiếu ngủ là mắt lại-” Đang nói dở, Trần Phi bỗng thấy cánh tay mình bị siết chặt, sau đó bị đẩy lùi lại một bước, lưng “rầm” một cái đập trúng cánh cửa phòng trực. Đôi mắt màu trà nhạt kia dần phóng đại trong tầm mắt, hơi thở của hai người đã có thể cảm nhận rõ sức nóng hổi của nhau.

“Lão Triệu?” Trần Phi đưa tay chống lên bờ vai áo còn đang sũng nước của đối phương, kinh ngạc trợn tròn mắt: “Cậu làm gì thế?”

Hay là buồn ngủ quá hóa điên rồi?

“….”

Gần ngay trước mắt mà chẳng thể chạm vào, nhưng có lẽ…Triệu Bình Sinh nín thở, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của mình. Hắn nghiến răng nén chặt những d*c v*ng mà chính bản thân còn chẳng dám đối diện vào sâu trong trái tim đang đập liên hồi, biến nó thành dũng khí bơm đi khắp cơ thể.

“Trần Phi, tôi-“

Rầm rầm rầm!

Cánh cửa sau lưng Trần Phi bỗng bị vỗ mạnh, tiếng của đồng chí Giả Nghênh Xuân bên bộ phận hậu cần vang lên gay gắt:

“Ai ở bên trong đấy? Ban ngày ban mặt khóa cửa làm cái gì? Người ta trực đêm không cần nghỉ ngơi chắc?”