Chương 3 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Danh tính nạn nhân nhanh chóng được xác định là Trương Đấu Kim, kĩ sư trưởng của một con tàu chở hàng trên biển. Tính theo ngày tháng năm sinh trên chứng minh thư thì anh ta hưởng dương 42 tuổi. Thuyền trưởng báo mất tích đã nhận ra nạn nhân thông qua ảnh chụp quần áo và giày do cảnh sát cung cấp.

Tàu dỡ hàng vào rạng sáng hai ngày trước khi phát hiện thi thể, khớp với thời gian tử vong dự tính của Hàn Định Giang. Vì cả buồng điều khiển cần cẩu lẫn mặt đất đều không thể nhìn thấy nóc container nên lúc đầu không ai chú ý trên đó có xác người cũng là chuyện bình thường.

Khi họp bàn án, Triệu Bình Sinh là người đầu tiên đưa ra ý kiến. Hắn trình bày hình vẽ trong sổ ghi chép cho đồng nghiệp xem, là một con tàu, một đống thùng hàng, trên thùng là một người que đang nằm:

“Chiếc container phát hiện thi thể bị ép ở dưới cùng. Dựa theo nguyên lý làm việc của cần cẩu, khi dỡ container từ trên tàu xuống chắc chắn phải bắt đầu từ chiếc trên cùng. Nghĩa là cái xác vốn nằm trên chiếc container cao nhất, sau khi hạ xuống bến cảng thì trở thành chiếc bị đè dưới đáy, đương nhiên sẽ bị những chiếc container đặt chồng lên sau đó ép thành thịt băm.”

Nói rồi hắn chiếu ảnh con tàu lên màn hình lớn, đứng dậy đi tới chỉ vào buồng điều khiển giữa tàu và cánh tay cần cẩu: “Trên tàu chỉ có hai nơi này cao hơn đống container xếp trên boong. Thông thường kĩ sư trưởng sẽ không leo lên cánh tay cần cẩu nên tôi cho rằng nạn nhân xác suất cao là ngã từ buồng điều khiển xuống nóc container.”

“Vậy giờ phải xem nạn nhân tự sẩy chân ngã hay bị người ta đẩy xuống…” Trần Phi gật đầu đồng tình sau đó nhìn quanh một lượt: “Ơ? Lão Hàn đâu? Sao ông ấy không đi họp?”

La Minh Triết nói: “Lão Hàn đi bệnh viện giám định thương tật rồi, bảo chúng ta cứ xem báo cáo khám nghiệm sơ bộ trước đi.”

“Tôi xem rồi, chẳng có tích sự gì cả.” Trần Phi xòe tay, “Bị ép thành cái dạng đó rồi, vết thương trước khi chết hay sau khi chết cơ bản không phân biệt nổi, lão Hàn cũng chưa đưa ra kết luận cuối cùng về nguyên nhân cái chết.”

Cũng không trách Hàn Định Giang được, thi thể cứ như bị cối xay nghiền qua, mảnh xương lớn nhất không quá nửa lòng bàn tay, tai nạn hay mưu sát đều khó xác định, giờ phải đợi xem kết quả kiểm tra độc chất có phát hiện gì không.

Trầm tư một lát, La Minh Triết hỏi: “Lập Tân, việc thẩm vấn nhân viên trên tàu khi nào bắt đầu?”

Phó Lập Tân được gọi tên liền mở sổ ghi chép: “Trên tàu có tổng cộng 27 nhân viên, có 7 người xin nghỉ lên bờ, 20 người còn lại ngoại trừ thuyền trưởng và thuyền phó đã thẩm vấn xong thì những người khác đều sắp xếp bắt đầu vào chiều nay.”

“Bảo thuyền trưởng liên lạc với 7 người lên bờ đó, gọi về càng sớm càng tốt, không được thiếu một ai.” La Minh Triết gõ bàn, nhìn về phía Trần Phi, “Trần Phi, đã thông báo cho người nhà nạn nhân chưa?”

“Thông báo rồi nhưng nạn nhân ly hôn vợ, bố mẹ đều gần 80 tuổi, chỉ có một đứa con trai đang học cấp ba. À, còn một người anh trai nữa, anh ta bảo một hai ngày tới mua được vé tàu sẽ tới ngay.”

“Ừm, lúc họ tới thì bảo lão Hàn lấy mẫu. Giờ chẳng phải Trung tâm Giám định Pháp y tỉnh đã nghiệm được DNA rồi sao, gửi qua đó đối chiếu một chút cho chắc chắn danh tính, đừng để xảy ra sai sót.”

“Rõ.”

Trần Phi gật đầu nhận lệnh. Kể từ năm 1987 khi lần đầu tiên kỹ thuật giám định DNA được áp dụng vào phá án hình sự, qua hơn mười năm học tập và nghiên cứu. Hiện nay phần lớn hệ thống cảnh sát địa phương đều đã có kỹ thuật viên và máy móc riêng, không còn phải gửi mẫu tận ra Bắc Kinh như những năm trước. Đi đi về về mất cả tháng trời, vừa tốn thời gian vừa dễ gây ô nhiễm mẫu DNA, kết quả chưa chắc đã chuẩn. Có những luật sư bào chữa cho nghi phạm chỉ cần xin giám định lại DNA là có thể kéo dài vụ án cả nửa năm trời, cực kỳ lãng phí thời gian và tiền bạc.

Như vụ án này, vì thi thể đã biến dạng hoàn toàn, danh tính nạn nhân chỉ dựa vào quần áo nên La Minh Triết yêu cầu giám định huyết thống là rất cần thiết. Cẩn tắc vô áy náy, không bao giờ là thừa. Riêng về điểm tỉ mỉ cẩn thận này, Trần Phi cực kỳ nể phục sư phụ mình. La Minh Triết làm cảnh sát hơn 30 năm, những vụ án lớn và kỳ án ông phá được nếu viết thành tiểu thuyết chắc phải hơn 5 triệu chữ, đến tận bây giờ chưa từng có một vụ án oan sai nào.

Thế nhưng sư phụ cũng đã 65 tuổi rồi, sau 5 năm được mời ở lại làm việc thì cũng đến lúc phải nghỉ hưu hẳn. Cấp trên có ý định đề bạt Trần Phi làm Đội trưởng Đội Trọng án nhưng cậu luôn thấy mình không phải loại người có thể làm lãnh đạo đứng đầu. Tính tình nóng nảy, một lời không hợp là nổ súng tại chỗ, đắc tội với người ta không chút nể nang. Làm Phó đội thì được, chủ yếu nắm án còn việc đối phó với lãnh đạo đã có sư phụ lo.

La Minh Triết vẫn thường mắng cậu, biết sai không sửa, chà đạp lên giới hạn của lãnh đạo, bị thanh tra mời đi uống trà còn dám chê trà của người ta không ngon, cả cái Cục này tìm không ra người thứ hai hổ báo như cậu.

Dĩ nhiên Trần Phi có vốn liếng để hổ báo. Vụ cướp quỹ tín dụng “530” năm 96, tên cướp vác súng tiểu liên xả đạn như mưa, đạn bay vèo vèo khiến lực lượng cảnh sát cơ động hỗ trợ cũng không ngóc đầu lên nổi. Vũ khí lạc hậu là một phần nhưng đáng sợ hơn là tên cướp đang giữ con tin, nếu phản công rất dễ gây thương vong cho người vô tội. Không ai chú ý Trần Phi lẻn lên căn nhà hai tầng nơi tên cướp ẩn nấp từ lúc nào. Theo lời kể của những người có mặt, sau một đợt xả súng tiểu liên, chỉ nghe tiếng kính vỡ “choang” một cái, chớp mắt một tên cướp đã bị ném bay ra từ cửa sổ tầng hai. Căn phòng đó chính là nơi giữ con tin, thấy tên cướp khống chế con tin bị hạ gục, cảnh sát cơ động lập tức tiêu diệt những tên còn lại, cuối cùng tất cả con tin đều an toàn.

Dù bị vi phạm kỷ luật nên không được khen thưởng như kỳ vọng nhưng chiến tích dũng cảm đối đầu với tên cướp có súng của Trần Phi đã truyền tụng khắp nơi. Mọi người đều kính cậu là một người có bản lĩnh, và cũng biết tên này không dễ trêu vào.

Trời ạ, không có áo chống đạn mà dám lao thẳng vào họng súng tiểu liên, đó phải là lòng dũng cảm và thân thủ tốt đến mức nào mới làm được? Cũng có người nói cậu l* m*ng nhưng La Minh Triết không nghĩ vậy. Dựa theo tình hình hiện trường, khống chế tên cướp giữ con tin trước là lựa chọn duy nhất, chỉ là lúc đó các lãnh đạo có mặt chẳng ai muốn đưa thuộc hạ đi nộp mạng.

Thời điểm đó Triệu Bình Sinh đang đi học ở Bắc Kinh, lúc về nghe chuyện Trần Phi chơi trò “giành mồi từ miệng hổ”, mặt hắn tức đến tím tái ngay tại chỗ. Ngoảnh lại mắng Trần Phi một trận lôi đình, cái điệu bộ đó còn hung tợn hơn cả Cục trưởng. Người trong đội chưa bao giờ thấy Triệu Bình Sinh nổi trận lôi đình như thế, cứ tưởng hắn không có tính khí cơ. Dần dần mọi người nhận ra, chỉ cần Trần Phi liều mạng là Triệu Bình Sinh sẽ nổi khùng, dường như bao nhiêu nóng nảy cả đời này hắn đều dành hết cho Trần Phi.

Thật ra, Triệu Bình Sinh chẳng muốn nổi nóng với Trần Phi chút nào nhưng người này cứ như mọc rễ trong dây thần kinh trung ương của hắn, chỉ cần đối phương có chút động tĩnh hay hắt hơi sổ mũi là hắn cũng đứng ngồi không yên. Hắn vốn học tâm lý học nhưng lật nát đống sách chuyên ngành cũng không tìm nổi một thuật ngữ chuyên môn nào mô tả chính xác trạng thái tâm lý của mình. Chỉ biết rằng người kia vui thì hắn vui, người kia phiền muộn thì hắn cũng phiền theo. Rõ ràng đã hạ quyết tâm không đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ, nhưng vẫn không nhịn được ảo tưởng về một ngày có thể dùng một thân phận khác ngoài đồng nghiệp, anh em, bạn bè để ở bên đối phương.

“Ôi giời lão Triệu à, tôi phải nói thật, tên đó còn lải nhải hơn cả mẹ tôi nữa.”

Trên đường tới bến cảng, Trần Phi nghe Triệu Bình Sinh lải nhải chuyện mình uống rượu nhiều mà nhức hết cả đầu. Chẳng phải chỉ là đi uống với La Vệ Đông một bữa thôi sao, có cần cứ bắt được cậu là lải nhải không?

Triệu Bình Sinh đang định phản bác đã nghe Tào Hàn Quần từ ghế sau uể oải trêu chọc: “Trần Phi, cậu hiểu sai ý rồi. Bình Sinh chưa bao giờ coi cậu là con cả, tôi thấy hắn coi cậu là vợ nên mới quản chặt thế đấy.”

“Đừng nói thế, nếu tôi là phụ nữ có khi cũng gả cho lão Triệu thật ấy chứ.” Sợi dây thần kinh của Trần Phi thô đến mức có thể chạy cả đoàn tàu hỏa, hoàn toàn không nhận ra lời nói của mình có sức sát thương lớn thế nào đối với Triệu Bình Sinh.

“Bằng cấp có, năng lực có, nghiệp vụ khỏi bàn, biết nóng biết lạnh lại biết chiều chuộng, nấu ăn ngon, à đúng rồi, quan trọng nhất là cha mẹ mất sớm, gả qua đó không phải chịu cảnh mẹ chồng nàng dâu.”

Phó Lập Tân ngồi cạnh Tào Hàn Quần nhịn không được bật cười thành tiếng: “Cậu đúng là khéo đùa, Bình Sinh điều kiện tốt thế này mà rước một tên tà ma như cậu về nhà làm gì? Làm thần giữ cửa chắc?”

Trần Phi nhún vai, liếc mắt nhìn Triệu Bình Sinh từ nãy đến giờ vẫn nhìn thẳng phía trước như thể đang chuyên tâm lái xe nhưng thực chất thâm tâm đang dậy sóng: “Lão Triệu, đến lúc thể hiện lòng trung thành rồi đấy, nói cho hai tên ngốc này nghe xem tôi tốt đến mức nào.”

Triệu Bình Sinh bấy giờ mới khẽ đảo mắt, ngập ngừng nói: “Tôi thấy nếu cậu mà là phụ nữ, dán ảnh cậu ở đầu giường chắc chắn sẽ có tác dụng tránh thai.”

Hai người ngồi sau cười nổ cả xe, cười ngặt nghẽo khiến Trần Phi tức giận đấm một phát vào vai Triệu Bình Sinh: “Có biết nói tiếng người không đấy?”

Triệu Bình Sinh vốn định đáp “Ở cạnh cậu lâu ngày thì chẳng mấy ai còn nói được tiếng người”, nhưng nghĩ lại đừng thẳng thừng quá, kẻo lát nữa đùa quá trớn lại khiến Trần Phi nổi khùng thật. Hắn đang phân vân không biết nên nói gì để xoa dịu đối phương thì tiếng chuông điện thoại trong xe vang lên.

“Điện thoại ai kêu đấy?” Tào Hàn Quần lấy ra xem, không phải của mình.

“Của tôi,” Trần Phi nghe máy:

“Alo! Tôi Trần Phi đây…ôi, chị dâu ạ…Vâng, chị nói đi… Ồ…vậy sao… thế khi nào… hả? Bây giờ?… Ờ, em…bây giờ hả? Không sao không bận, trường Dục Tài đúng không? Em qua đó ngay…vâng, được, chị yên tâm, lát nữa em đưa cháu về tận nhà…Ôi dào! Chị đừng khách sáo, đều là việc nên làm mà…em cúp máy đây, vâng, chào chị dâu.”

Cúp điện thoại, Trần Phi nghiêng đầu: “Lão Triệu, tạt qua trường trung học Dục Tài một chuyến đi, tôi có chút việc.”

“Việc gì thế?” Tào Hàn Quần hỏi.

Trần Phi khẽ nhíu mày: “Con gái lão Tằng ở trường chẳng mấy khi gây chuyện, giáo viên bảo mời phụ huynh. Chị dâu sắp phải ra tòa, không đi được nên nhờ tôi qua xem hộ một chút.”

Tào Hàn Quần và Phó Lập Tân nhìn nhau, cả hai đều im lặng. Triệu Bình Sinh vào Cục được 15 năm nhưng không quen ai họ Tằng. Thấy không khí trong xe chùng xuống, hắn hỏi: “Lão Tằng này là ai thế?”

“Anh của Trần Phi.” Phó Lập Tân giải thích hộ, “Anh ấy hy sinh không lâu trước khi cậu vào Cục. Vợ anh ấy làm ở tòa án, bận lắm, thường xuyên không trông nom được con cái, trước đây chúng tôi vẫn thay phiên nhau đi họp phụ huynh cho con bé.”

“Ồ, chưa nghe cậu nhắc bao giờ.” Triệu Bình Sinh nhìn Trần Phi một cái.

Trần Phi chẳng buồn để ý đến Triệu Bình Sinh. Theo như cậu biết, con bé Tằng Tiểu Thanh này cực kỳ chín chắn, học giỏi, từ cấp một đã làm lớp trưởng, cấp hai cấp ba đều là học sinh tuyển thẳng, một cô bé ngoan ngoãn như vậy sao có thể gây chuyện ở trường được?

Gặp chuyện là phân tích, chậc, đúng bệnh nghề nghiệp.

Mười phút sau, xe đã dừng trước cổng trường Dục Tài. Ý của Trần Phi là để mấy người họ đi trước, cậu làm xong việc sẽ qua sau. Triệu Bình Sinh suy nghĩ một chút, bảo Tào Hàn Quần lái xe đi còn hắn và Trần Phi cùng đi gặp giáo viên. Hiện tại chưa biết tình hình thế nào, ngạn ngữ có câu “hai người hơn một người”, nhỡ đâu gặp chuyện lớn còn có người bàn bạc.

Vào tòa nhà dạy học, Trần Phi chặn một người trông giống giáo viên để hỏi đường đến phòng giám thị, biết ở tầng ba. Gõ cửa vào phòng, Trần Phi thấy Tằng Tiểu Thanh và một nam sinh trông có vẻ ngổ ngáo đang đứng trong phòng, ngồi sau chiếc bàn bên cạnh là một cô giáo ngoài 40 tuổi. Đi thực tế, bọn họ thường mặc thường phục và cũng không xuất trình thẻ công tác. Giáo viên gặp phụ huynh, vừa vào đã bảo mình là cảnh sát thì không cần thiết.

Tằng Tiểu Thanh nhìn thấy Trần Phi, mắt đỏ hoe, gọi một tiếng “chú Trần” đầy uỷ khuất.

Trần Phi xua tay ra hiệu con bé đừng khóc rồi quay sang gật đầu với cô chủ nhiệm giám thị kia: “Cô chủ nhiệm, tôi là bạn của mẹ Tiểu Thanh, mẹ cháu bận nên nhờ tôi qua xử lý vấn đề hộ, cô xem, đây là…”

Chỉ thấy cô giám thị kia liếc xéo một cái, tỏ vẻ khinh miệt: “Ồ, bận đến mức không có thời gian quản con cái cơ à, thế sinh nó ra làm gì?”

– Hừ, cái tính nóng nảy của tôi!

Trần Phi nghe thấy giọng điệu đó là muốn bùng nổ ngay tại chỗ. Cái kiểu gì vậy? Có ai nói chuyện như thế không? Thế mà cũng xứng làm nhà giáo à? Nếu không phải sợ làm con bé đau lòng, cậu nhất định phải cho người phụ nữ này biết Tằng Tiểu Thanh là con của liệt sĩ, thi đại học còn được cộng điểm đấy!

May mà Triệu Bình Sinh kịp vỗ vai cậu một cái khiến cậu phải nén cơn giận xuống.

“Trẻ con lớn rồi, khó quản lắm.” Cô giám thị tiếp tục mỉa mai, “Các vị xem này, con gái con lứa mà có thể đánh cho bạn nam sưng cả đầu lên, tôi dạy học hơn 20 năm rồi, chưa bao giờ thấy đứa con gái nào ngỗ nghịch như thế!”

Trần Phi và Triệu Bình Sinh cùng quay đầu lại, chú ý thấy thái dương của nam sinh kia bóng loáng lên trông giống như vết máu bầm dưới da do vật tù tác động. Tằng Tiểu Thanh định lên tiếng thanh minh cho mình nhưng chưa đợi con bé mở miệng, cô giám thị lại nói: “Xem đi, định xử lý thế nào, các vị đưa nó đi bệnh viện kiểm tra hay đợi mẹ nó tới rồi tính tiếp.”

“Không phải, cô chủ nhiệm, trẻ con đánh nhau thì cũng phải có nguyên do chứ?” Trần Phi thực sự không nhịn nổi nữa, dứt khoát hỏi thẳng Tằng Tiểu Thanh: “Tiểu Thanh nói cho chú nghe, rốt cuộc là vì cái gì.”

Tằng Tiểu Thanh tủi thân sụt sịt, nhìn cậu bạn đang nghếch cổ liếc trần nhà rồi nhìn cô giám thị đang nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Cậu ta cứ đòi hôn cháu nên cháu lấy cây lau nhà gõ cho một cái.”

Trần Phi suýt chút nữa đã thốt lên: “Đánh hay lắm!”. Cái thứ oắt con nhà ai mà ở trường đã dám trắng trợn sàm sỡ bạn nữ như thế!

Nam sinh kia nghênh cổ lên: “Cô ơi, cô đừng nghe nó nói bậy, em không có hôn nó!”

– Ồ, hóa ra là cháu trai của cô giám thị.

Giờ thì cả Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều hiểu tại sao trong phòng chỉ có một bên phụ huynh của bọn họ ở đây rồi, hóa ra phụ huynh của bên kia đang ngồi ở vị trí “thẩm phán”. Cũng chả trách có cô giám thị chống lưng, thằng ranh này đổ đốn thế này cũng chẳng có gì lạ.

“Cháu này, không hôn được chỉ chứng minh cháu chưa hoàn thành hành vi phạm tội nhưng thông qua mô tả của Tiểu Thanh, cháu có ý đồ phạm tội và hành động sau đó của con bé thuộc về phòng vệ chính đáng.” Triệu Bình Sinh dùng tông giọng bình thản trình bày quan điểm của mình rồi quay sang cô giám thị đang ngỡ ngàng:

 “Cô chủ nhiệm, tôi thấy chuyện này về căn bản Tiểu Thanh không có lỗi nên không cần chịu trách nhiệm về vết thương của bạn nam này. Trái lại, tôi nghĩ cô nên truy cứu hành vi không đúng mực của cháu mình.”

Có lẽ chưa bao giờ gặp phụ huynh nào như thế này, giám thị nhất thời không nói nên lời, phản ứng một hồi rồi đứng bật dậy chỉ tay về phía Tằng Tiểu Thanh, cao giọng hống hách: “Một bàn tay vỗ không kêu (1) ! Các người xem xem, mùa hè nóng nực thế này mà con bé mặc cái áo sơ mi mỏng manh thế kia đến trường làm cái gì? Còn để cho các bạn nam học bài nữa không?”

(1): Việc không chỉ có một người làm mà là đến từ hai phía.

Trần Phi nghe đến đây mặt lập tức sầm xuống. Cậu cực kỳ buồn nôn cái kiểu “đổ lỗi cho nạn nhân” này, nhất là khi nó phát ra từ miệng một người làm thầy làm cô, cơn giận bốc lên khiến thái dương giật thình thịch. Chằm chằm nhìn thằng ranh cao bằng mình kia vài giây, ánh mắt cậu đột nhiên đanh lại, sau đó sải bước tiến lên.

BỐP!

Một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt thằng bé, tiếng động giòn tan vang vọng trong căn phòng trống trải. Nam sinh kia đứng hình ngay tại chỗ, cùng sững sờ theo còn có Tằng Tiểu Thanh, cô giám thị và cả Triệu Bình Sinh.

“Trầ-“

Chữ “Trần” chưa kịp ra khỏi miệng, Triệu Bình Sinh đã thấy Trần Phi trừng mắt hỏi cô giám thị:

“Bà nói xem, một bàn tay vỗ có kêu không?!”