Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Trần Phi cùng Tào Hàn Quần bắt tay vào tra cứu kỹ lưỡng về gã Khấu Kim Kỳ này.
Hắn năm nay 24 tuổi, là con trai của anh cả Khấu Anh. Hắn từng du học bốn năm ở HongKong, cuối năm ngoái mới về nước. Điều đáng nói là bố của Khấu Kim Kỳ đã chết từ nhiều năm trước, thuở Khấu Anh còn phải dùng bạo lực để tranh giành địa bàn, ông anh cả đã bị người ta chém chết gục ngay trên phố.
Chính vì thế, Khấu Anh chắc chắn coi đứa cháu này như con ruột mà yêu chiều, bao bọc hết mực. Suy cho cùng, nếu không có ông anh làm đá lót đường năm xưa, Khấu Anh sẽ chẳng thể có được thành tựu lẫy lừng như ngày hôm nay. Chưa kể, Khấu Kim Kỳ còn là đích tôn của nhà họ Khấu, ở cái nơi quan niệm tông tộc huyết thống còn nặng nề này, hắn chính là nhân vật được cả gia tộc coi trọng nhất.
Không khó để hình dung nếu biết cảnh sát định đụng vào Khấu Kim Kỳ, Khấu Anh sẽ nổi trận lôi đình đến mức nào. Thế nên, dù đã xác định được nghi phạm mục tiêu, nhưng vì chưa có chứng cứ trực tiếp chứng minh Mẫn Diên đã gặp hắn vào ngày hôm đó, việc bắt người vẫn phải cực kỳ cẩn trọng. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, sợ là cổng Cục Công an thành phố sẽ bị cả một đoàn luật sư kéo đến đóng trại mất.
Đội trưởng La quyết định dùng chiến thuật bao vây tiễu trừ[1] để khóa chặt Khấu Kim Kỳ.
Trước tiên là tra xem vào ngày Mẫn Diên gặp nạn, Khấu Kim Kỳ đã đi cùng những ai, từ miệng đám người này để khui ra sự thật. Việc này không khó, chỉ cần bám đuôi Khấu Kim Kỳ vài ngày, xem những kẻ thường xuyên xuất hiện quanh hắn là ai sẽ rõ. Có điều, đám tay chân này cũng có thể là đồng phạm, lúc dò bài phải hết sức khéo léo để tránh đánh rắn động cỏ.
Đang cùng Tào Hàn Quần bàn bạc kế hoạch theo dõi, Trần Phi thấy Triệu Bình Sinh cùng Miêu Hồng một trước một sau bước vào phòng. Nhìn cái bộ dạng của Triệu Bình Sinh lúc này, chắc là vừa dắt cô đồ đệ mới đi ra ngoài nở mày nở mặt xong, mặt mày hớn hở, cái miệng cười đến tận mang tai.
“Về rồi đấy à.” Tào Hàn Quần nhiệt tình chào hỏi. Từ khi Miêu Hồng vào đội, anh cảm giác cả cái văn phòng này như sáng bừng lên.
Thấy anh và Trần Phi đang chụm đầu trên bàn viết viết vẽ vẽ, Miêu Hồng tò mò ghé sát lại, vừa nhìn thấy bảng phân ca theo dõi, mắt cô nàng sáng rực lên: “Có nhiệm vụ ạ, anh Tào?”
“À, là-“
“Nhiệm vụ của cô để sư phụ cô sắp xếp.” Trần Phi đưa tay ấn lên tờ bảng biểu, ngẩng mặt mỉm cười với Miêu Hồng, giọng điệu cố gắng hết sức để ra vẻ gần gũi: “Trước tiên cứ làm quen với quy trình giấy tờ đã, đừng có vội vàng đòi đi hiện trường, sau này muốn trốn cũng không thoát đâu.”
“Không sao ạ, em không sợ mệt. Với cả sư phụ em bảo Đội phó là người ghét nhất kiểu làm việc mà cứ kén cá chọn canh.”
Miêu Hồng nói rồi quay sang cười với sư phụ nhà mình, nhưng lại thấy Triệu Bình Sinh đang nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Chưa kịp để cô hỏi thêm, Triệu Bình Sinh đã gọi Trần Phi ra ngoài hút thuốc. Chuyện vụ án dù bận rộn, dắt lính mới thì dắt nhưng tiến độ không được phép dậm chân tại chỗ.
“Sao lại phải ra tận đây hút?” Trần Phi thấy hơi lạ.
Triệu Bình Sinh hất cằm về phía văn phòng: “Trước đây phòng mình làm gì có con gái.”
Trần Phi bĩu môi: “Gớm, thế Thịnh Quế Lan không phải đàn bà à?”
“Hồi chưa bầu bì cô ấy hút còn ác hơn cả mình, giờ có chồng quản rồi.” Triệu Bình Sinh cười khổ, nghĩ bụng thôi thì không thèm truy cứu cái biểu cảm kỳ quặc của Trần Phi khi đối đáp với Miêu Hồng lúc nãy nữa, “Nào, nói đi, tình hình điều tra đến đâu rồi?”
Trần Phi bắn liên thanh hết hai điếu thuốc để tường thuật lại sự việc, nói xong thì điếu thứ ba cũng đã ngậm trên môi. Triệu Bình Sinh nheo mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cười đắc ý của Trần Phi một hồi, bỗng cảm thán: “Đừng nói cái mụ Mai Tú Chi kia chấm cậu rồi nhé?”
“Chấm thì chấm thôi, tôi đã có đối tượng đâu, người ta thích ngắm trai đẹp cũng đâu có phạm pháp.” Trần Phi thản nhiên đáp. Cậu không cố ý diễn vai anh hùng trước mặt mụ đàn bà đó, đó là đức tin và lòng tự trọng đã ăn sâu vào xương tủy của cậu.
Triệu Bình Sinh giọng chua loét: “Không ngờ gu cái lại mặn như thế.”
“Đại ca ơi cho em xin đi, loại như mụ ta, tiền lương một năm còn không đủ để mua nổi một cái túi xách của mụ.” Trần Phi nhíu mày phả khói thuốc, “Nhưng mụ ta cũng biết điều, bảo để Tống Sâm trả nốt mười vạn còn lại là xong. Tôi vừa gọi cho chị gái rồi, bả bảo tiền thì có, nhưng vừa phải gom vốn mua cổ phần, vừa phải đóng học phí học trao đổi cho thằng Đá, bao nhiêu việc đổ dồn một lúc nên chắc tôi phải hỗ trợ thêm một ít.”
Triệu Bình Sinh gật đầu: “Nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên. Thiếu bao nhiêu cứ bảo một tiếng, tôi có.”
“Thôi thôi, không đáng bao nhiêu đâu.”
Nói rồi Trần Phi đặt bàn tay đang kẹp thuốc lên vai phải của Triệu Bình Sinh. Đây là một thói quen của cậu, theo của Triệu Bình Sinh, đó là động tác dạo đầu trước khi cậu định dốc bầu tâm sự. Quả nhiên, Trần Phi thở dài một tiếng, tốc độ nói cũng chậm lại vài phần:
“Lão Triệu này, tôi thấy cái con bé Miêu Hồng đó được đấy, cậu xem…hay là…Hầy, tôi thấy Đội trưởng La đang muốn giới thiệu đối tượng cho cậu đấy, cậu cứ tìm hiểu nghiêm túc đi. Con bé tốt như thế, không thể để nước phù sa chảy ruộng ngoài được. Cậu không biết đâu, lúc hai người đi vắng có vài tiếng thôi mà hết bên Hình sự, Trật tự, Hậu cần, rồi cả Bảo vệ, Pháp chế, à đúng rồi, cả mấy ông bên Văn thư nữa, cứ dăm bữa nửa tháng lại có một ông mò sang lượn lờ quanh con bé Miêu Hồng…Tôi cứ thắc mắc, bộ họ tưởng Đội Trọng án này không có đàn ông hay sao? Đến lượt họ sang đây nịnh đầm chắc? Chẳng thèm soi gương xem cái bản mặt mình thế nào, toàn một lũ đầu trâu mặt ngựa…”
Trần Phi cứ lải nhải không ngớt, còn Triệu Bình Sinh thì trưng ra bộ mặt “tôi đang nghe cậu diễn” đầy vẻ thờ ơ.
Đúng là cái trò mai mối vớ vẩn, chưa nói đến việc tuổi tác của hắn và Miêu Hồng chênh nhau cả một thế hệ, cái đám già đời này còn không thèm hỏi xem con bé đã có bạn trai chưa. Có ai làm cảnh sát kiểu đó không? Chưa điều tra rõ quan hệ xã hội của đối tượng đã vội vàng sắp đặt? Tất nhiên, mấy lời đàm tiếu hay hóng hớt đó chẳng làm hắn bận tâm, cây ngay không sợ chết đứng. Nhưng cái thái độ liên tục đẩy hắn ra xa của Trần Phi thực sự khiến hắn thấy khó chịu.
“Nói thật lòng nhé, tôi không có ý định kết hôn, cũng không muốn tìm đối tượng.” Hắn đột ngột cắt ngang lời luyên thuyên của gã họ Trần.
Dưới cái nhìn ngỡ ngàng của đối phương, hắn đưa tay gạt cái tay đang đặt trên vai mình xuống một cách khá lịch sự, “Sau này cậu bớt nói mấy lời xằng bậy với đám người đó đi, ảnh hưởng không tốt đến Miêu Hồng. Người ta là con gái nhà lành, cái mặt già da trâu này của tôi không sợ thiên hạ đàm tiếu nhưng cô ấy thì khác, hiểu chưa?”
“À…hiểu…”
Bị đôi mắt màu trà lạnh lùng của Triệu Bình Sinh liếc một cái, Trần Phi bỗng có cảm giác mình là đứa học trò nghịch ngợm vừa gây họa bị thầy giáo xách tai vào văn phòng dạy dỗ, áp lực vô cùng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu thấy có gì đó sai sai, chủ yếu là do bản thân cậu sai sai, lải nhải cả buổi mà chính cậu cũng không biết mình đang nói cái quái gì. Đang lúc rối lòng thì điện thoại reo, Phó Lập Tân gọi đến, bảo vụ h**p dâm có tiến triển mới, nói cậu nào rảnh thì lái xe đưa Đội trưởng La qua đó nghe báo cáo tình hình để chỉ đạo công việc.
“Mấy cậu đúng là khéo chọn lúc tôi đang bận bù đầu.” Trần Phi càu nhàu nhưng chợt nhớ ra ngay bên cạnh có sẵn nhân lực, “Để Miêu Hồng chở sư phụ qua đó đi, cho con bé đi theo vụ án lấy thêm kinh nghiệm.”
Triệu Bình Sinh nghe xong, quay mặt đi âm thầm lườm một cái. Lúc nãy Trần Phi vừa mạnh miệng bảo nhiệm vụ của Miêu Hồng để hắn sắp xếp, quay ngoắt cái đã sai bảo người ta như người nhà.
Nhưng thôi, dù sao cậu cũng là Phó đội trưởng, cậu nói gì thì nghe nấy vậy. Cũng may Trần Phi vẫn để Triệu Bình Sinh là người truyền mệnh lệnh. Miêu Hồng vừa nghe tin được đi theo vụ án thì sướng rơn, vui vẻ nhận chìa khóa xe chở Đội trưởng La đến phân cục Đông Hồ.
Khoảng nửa giờ sau, Triệu Bình Sinh nhận được điện thoại từ Đội trưởng La. Nghe giọng điệu của lão già vốn điềm tĩnh này, có vẻ ông đang kinh hồn bạt vía: “Bình Sinh à, lúc nào rảnh cậu kèm thêm tay lái cho con bé Miêu Hồng nhé. Con bé này lái xe gắt quá, suýt chút nữa làm trái tim già của tôi phọt ra ngoài miệng rồi.”
Triệu Bình Sinh vội vàng vâng dạ, cúp máy xong kể lại cho Trần Phi và Tào Hàn Quần nghe khiến hai gã cười ngặt nghẽo. Nói đi cũng phải nói lại, lái xe mà để Đội trưởng La phải sợ thì đúng là trình ai chấm. Bởi thời trẻ, ông cụ từng là lính vận tải chạy tuyến đường 318 xuyên Tây Tạng. Đoạn đường đó bây giờ vẫn được mệnh danh là “con đường nguy hiểm nhất thế giới”, huống hồ còn là kỹ thuật xây dựng từ 40 năm trước.
Cười đã đời, Trần Phi nhìn đồng hồ rồi nhắn tin hỏi Trang Vũ tình hình của Phùng Kỳ. Rất nhanh sau đó, Trang Vũ gọi điện lại, giọng hạ cực thấp: “Đội phó Trần, hai ngày nay Đội trưởng Phùng cứ nhìn chằm chằm vào gã quản lý Ngân Đô Hoa Thường, nhưng vì có em và Hiểu Quang ở đó nên anh ta chưa ra tay. Hai đứa em không dám rời mắt một giây nào, buổi tối ngủ cũng phải thay phiên nhau canh gác.”
Trần Phi thực sự thấy hai đứa nhóc này làm việc rất đáng tin: “Ừ, vất vả cho mấy đứa rồi. Cần gì cứ nói, anh sẽ giải quyết.”
“Dạ, tạm thời chưa có ạ.”
“Được, vậy chịu khó thêm mấy ngày nữa, có tin tức gì phải báo ngay cho anh.”
“Rõ ạ.”
Cúp máy, Trần Phi giao cho Tào Hàn Quần dẫn người đi rà soát các mối quan hệ của Khấu Kim Kỳ. Không thể lãng phí một giây nào nữa, Phùng Kỳ chính là một quả bom nổ chậm, bắt giữ được nghi phạm quy án mới có thể tháo ngòi nổ cho quả bom đang đặt trên đỉnh đầu kia.
Sắp xếp xong công việc, Trần Phi lại chạy sang chỗ Lư Niệm Cửu. Trên chiếc đồng hồ Rolex mang về từ nhà Mẫn Diên đã lấy được hai dấu vân tay, một là của Mẫn Diên, dấu còn lại thì hệ thống không tìm thấy kết quả trùng khớp.
Mặc dù linh tính mách bảo chiếc đồng hồ này có lẽ không liên quan đến cái chết của Mẫn Diên, nhưng xét thấy thu nhập của cô hoàn toàn không đủ để sắm một món đồ xa xỉ như vậy, cậu thấy cần phải làm rõ nguồn gốc của nó.
Có lẽ, trên người cô gái này vẫn còn ẩn chứa bí mật nào đó mà không ai hay biết.
Sau hai ngày ròng rã rà soát, mạng lưới quan hệ xã hội của Khấu Kim Kỳ về cơ bản đã lộ diện. Có một gã tên Tần Vĩ chơi rất thân với hắn, hai đứa hầu như tối nào cũng đi bar săn gái cùng nhau. Tuy nhiên, gã Tần Vĩ này không phải con nhà giàu, cũng không có công ăn việc làm ổn định. Những nơi Khấu Kim Kỳ ra vào đều vượt xa khả năng chi trả của gã, chứng tỏ Tần Vĩ chỉ là một tên tay sai chuyên bám đuôi Khấu Kim Kỳ.
Dựa trên kinh nghiệm phá án, hạng tay sai chạy việc vặt này là mắt xích yếu nhất để đột phá. Loại người này thường chẳng có khí tiết gì, đi theo đám công tử bột chỉ để ăn chực, uống chực, thậm chí là hưởng sái. Lúc có chuyện vui thì không bao giờ vắng mặt, nhưng khi xảy ra vấn đề lại chuồn nhanh nhất.
Có điều, hiện giờ mọi chi tiêu của gã đều dựa vào Khấu Kim Kỳ. Nếu không có bằng chứng sắt đá để buộc gã phản bội đại ca thì e là khó khả thi, chưa kể bản thân gã rất có thể đã dính líu vào chuyện này. Muốn moi được thông tin từ loại người như vậy, chắc chắn phải dùng chút thủ đoạn.
“Để Miêu Hồng đi tiếp cận Tần Vĩ?” Triệu Bình Sinh tưởng mình nghe nhầm, “Con bé mới đến báo danh được ba ngày thôi đấy, lão Trần, cậu liều quá rồi đấy.”
“Đúng là mới đến Đội Trọng án được ba ngày, nhưng cô ấy làm cảnh sát cũng gần hai năm rồi chứ bộ? Tính cả bốn năm trong trường cảnh sát nữa, việc thực hiện nhiệm vụ trinh sát cải trang đâu có gì là khó?”
Nói về khoản nhìn người và dùng người, tài năng của Trần Phi chắc phải lọt top 3 trong Cục. Để đưa ra quyết định này, cậu đã suy tính cực kỳ kỹ lưỡng. Qua mấy ngày tiếp xúc, cậu nhận thấy tố chất tâm lý của Miêu Hồng còn cao hơn khối ông hình sự lão làng làm nghề sáu bảy năm. Với lại hiện giờ trong tay khó khăn lắm mới có một nữ cảnh sát, thực hiện nhiệm vụ không cần phải sang bộ phận khác mượn người, mà chắc chắn bọn kia cũng chẳng cho mượn đâu.
Triệu Bình Sinh khoanh tay đi đi lại lại trong lối thoát hiểm suốt mười lăm phút, rồi hỏi: “Ý Đội trưởng La thế nào?”
“Sư phụ không gật đầu mà tôi dám đến đây bàn với cậu à?” Trần Phi nhún vai nhẹ nhàng, “Lão Triệu, tôi biết cậu xót đồ đệ, không muốn thấy con bé mạo hiểm nhưng cô ấy đến đây để làm gì? Chẳng phải để phá án sao? Cậu cứ bao bọc thế này thì bao giờ cô ấy mới lập được công? Tôi sẽ sắp xếp người hỗ trợ đầy đủ, biện pháp an toàn làm đến nơi đến chốn, cậu lo cái gì nữa?”
Trần Phi nói không sai, nhưng việc gì cũng có xác suất rủi ro, nhất là khi nghĩ đến cái chết thảm khốc của Mẫn Diên, Triệu Bình Sinh vẫn thấy bất an trong lòng. Việc này chẳng khác gì đưa cừu vào miệng cọp. Để đưa ra quyết định này cần một trái tim sắt đá, Trần Phi làm được, chứ hắn thì chịu, ngoài việc phá án ra thì hắn chỉ hợp làm công tác tư tưởng thôi.
Về phía Miêu Hồng thì khỏi phải hỏi, cô nàng này chỉ mong nhanh chóng lập công thôi.
Do dự hồi lâu, cuối cùng Triệu Bình Sinh cũng gật đầu: “Vậy cậu lên kế hoạch cho kỹ vào, con bé dù sao cũng mới chân ướt chân ráo, chú ý đừng để nó bị thương tích gì.”
Trần Phi cười khà khà, nửa đùa nửa thật: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô ấy an toàn mà. Cái lũ khốn đó mà dám chuốc rượu kiểu đó với con bé, cậu cứ ném tôi lên thế mạng cho cô ấy.”
“…”
Trong đầu Triệu Bình Sinh hiện lên đủ thứ hình ảnh không thể miêu tả, hắn trừng mắt nhìn Trần Phi đang cười cợt nhả, nghiến răng nén lại sự thôi thúc muốn lột da lão ngay tại chỗ.