Chương 27 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Hỏi cung nhân chứng thường thì sẽ đưa vào phòng tiếp dân, nhưng Trần Phi cố ý muốn gây áp lực cho Mai Tú Chi nên khi mụ vừa đến, cậu dắt thẳng vào phòng thẩm vấn.

Mai Tú Chi dù sao cũng là loại đàn bà từng trải, ngồi xuống chiếc ghế sắt chẳng hề nao núng, mụ thong thả mở chiếc túi da trăn, nhướng mày nhìn Trần Phi:

“Hút điếu thuốc được chứ?”

Trần Phi không những cho mụ hút mà còn tự tay bật lửa châm cho mụ. Lúc châm thuốc, Mai Tú Chi khẽ nghiêng vai, thân hình uốn éo như rắn, ngón tay đeo nhẫn khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần Phi như để bày tỏ lòng cảm kích.

Đội trưởng La ngồi bên phòng giám sát nhìn màn hình, đôi môi nghiêm nghị bỗng nở một nụ cười ẩn ý: “Đừng có coi thường mấy động tác nhỏ như hạt vừng này. Mị hoặc, quyến rũ, điệu đà, tất cả đều nằm trong cái chạm nhẹ nơi đầu ngón tay đó. Đàn ông mà có chút máu dê trong người, bị mụ chạm vào một cái xương cốt nhũn ra ngay…Này hai đứa kia, sau này có đi làm nhiệm vụ cải trang thì chớ mắc mưu loại đàn bà này đấy.”

Hai cậu cảnh sát thực tập bên cạnh đang mải dán mắt vào đôi chân dài trắng nõn trên màn hình, nghe sếp nhắc thì giật mình dời mắt, gật đầu lia lịa. Lão già này dạy bảo không sót chỗ nào, lời nói tuy nhẹ nhưng sức nặng thì ngàn cân.

Cảnh sát cũng là người, con người thì có thất tình lục dục, có cái sĩ diện và tâm lý cầu may. Ông không khuyến khích thanh niên vừa rời ghế nhà trường đã đi làm cảnh sát ngay, đặc biệt là mảng hình sự, m* t** hay xã hội đen, những công việc đòi hỏi sự đối đầu trực diện. Kinh nghiệm tình trường non nớt, trải đời chưa sâu, gặp mấy lão cáo già thì chỉ có nước bị dắt mũi.

Đừng nói là đàn bà kéo họ xuống nước dễ, đàn ông cũng thế thôi. Đàn bà dùng tình cảm, đàn ông dùng nghĩa khí. Những năm trước, Đội trưởng La từng dắt một cậu lính mới, tố chất rất tốt, ai ngờ lại bị chính tay cơ sở[1] do mình đào tạo đâm một vố đau đớn sau lưng.

Trong một vụ buôn lậu cổ vật quốc gia, tên cơ sở thấy tiền nổi lòng tham, bày đủ trò để moi thông tin về phương án bắt giữ từ cậu lính này. Kết quả là khi cảnh sát ập đến bắt người, hắn đã ôm cổ vật cao chạy xa bay. Đó là những năm 90, công nghệ truy tìm chưa hiện đại, lại đúng lúc cao điểm vượt biên trái phép, loại tội phạm đã chuẩn bị sẵn đường lùi như thế thì coi như bóng chim tăm cá[2].

Người chạy, vật mất, hậu quả quá nghiêm trọng. Đội trưởng La muốn bảo vệ cũng không giữ nổi cậu lính đó, bản thân ông còn phải nhận án kỷ luật nặng. Nếu không phải mấy lão già cùng thời liều mạng dùng cái mũ trên đầu để bảo lãnh, thì đến ông cũng phải về vườn rồi.

Lúc Trần Phi đến nhà đưa cậu ta đi, vì nể tình anh em nên không nói rõ sự tình trước mặt bố mẹ cậu ta, chỉ bảo là rủ đi uống rượu. Đến Cục, cậu ta quỳ xuống lạy Đội trưởng La ba cái, nói: “Sư phụ, em bất hiếu, không thể chia sẻ gánh nặng với người”, tiếng khóc khiến ai nấy đều cay sống mũi. Cuối cùng, cậu ta bị kết án một năm rưỡi, dù là án treo nhưng vết nhơ cả đời chẳng bao giờ gột rửa được.

Mỗi khi gặp những thanh niên nóng máu, hăng hái muốn lập công, Đội trưởng La đều kiên nhẫn khuyên nhủ, lòng người sâu hiểm, bước ra đường không biết ai sẽ đẩy mình xuống hố đâu, cứ xây thật chắc cái phòng tuyến tâm lý của mình trước đã rồi hãy tính chuyện phá án. Làm việc trước hết phải học làm người.

Về khoản này, Trần Phi chưa bao giờ khiến lão gia tử phải lo. Dẫu tính tình nóng nảy nhưng cậu hiếm khi xử sự theo cảm tính, mà nếu có lỡ máu liều lên não thì kẻ chịu thiệt cũng là người khác, cậu luôn có cái chuẩn riêng trong lòng để không phải gánh hậu quả quá nặng nề.

Như vụ Mai Tú Chi lần này chẳng hạn, rõ ràng mụ ta là nhân tình của ông anh rể, vậy mà Trần Phi vẫn có thể bình thản đối mặt. Từ lúc gặp đến giờ, cậu chưa từng để lộ nửa điểm quan hệ với Tống Sâm. Dĩ nhiên, cậu đang âm thầm tính toán gì đó nên chưa vội ra tay mà thôi.

Đội trưởng La quá hiểu tính đồ đệ của mình, vẫn phải lên tiếng nhắc nhở. Suy cho cùng, Mai Tú Chi là kiểu đàn bà lăn lộn quanh giới đại gia đã thành tinh, cực kỳ lão luyện trong việc dùng nhan sắc để đổi lấy quyền và tiền. Tâm cơ của mụ sâu không thấy đáy, tuyệt đối không phải loại nhân tình tiểu tam tầm thường.

Trong phòng thẩm vấn, Trần Phi không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: “Lang Mỹ Khê là do bà gọi xe đưa đến Ngân Đô Hoa Thường, đúng không?”

Mai Tú Chi thản nhiên đáp: “Sao lại dùng từ “đưa” nghe nặng nề thế? Anh cảnh sát Trần, bạn bè tụ tập, gọi mấy cô nàng xinh đẹp đến uống rượu hát hò cho xôm, đâu có phạm pháp.”

“Thế cái người bạn đó của bà tên là gì?” Trần Phi khoanh tay trước ngực ngồi sau bàn thẩm vấn, bên cạnh là Tào Hàn Quần đang phụ trách ghi chép.

“Đó không phải bạn tôi, thực ra tôi cũng chẳng nhớ họ tên người ta. Chỉ gặp qua một lần ở bữa tiệc, để lại cái danh thiếp thôi.”

“Số điện thoại bao nhiêu?”

“Ôi, tôi không lưu.”

“Gọi ngày mấy, lúc mấy giờ?”

“Ngày 6, mấy giờ thì…” Mai Tú Chi vẻ mặt đăm chiêu làm bộ khó nghĩ, “Không nhớ rõ nữa, chắc là buổi chiều.”

“Rầm!” một tiếng, Tào Hàn Quần đập cây bút xuống sổ ghi chép, mắt lạnh lùng nhìn người đàn bà đang ngồi vắt vẻo, váy ngắn cũn cỡn lộ cả đùi: “Đừng có vòng vo với bọn tôi. Chuyên môn thuê xe xịn đưa con gái nhà người ta qua đó mà lại không biết tên tuổi đối phương là ai? Xong việc bà định tìm ai đòi tiền?”

Dù bị hai gã cảnh sát hình sự nhìn chòng chọc như hổ đói, Mai Tú Chi vẫn trơ trơ: “Cái này các anh không hiểu rồi. Tôi không phải quân buôn người, tôi đang giúp các cô ấy tìm lối thoát cho đời. Thuật ngữ chuyên môn gọi là “bạn đồng hành thương mại”, khác hẳn với hạng “gà rừng”, “vịt hoang[3]” ngoài đường. Gặp hạng người nào cũng phải tiếp chuyện đôi câu, cô nào không có chút học thức, văn hóa hay tầm nhìn, tôi cũng lười giới thiệu…”

Mụ càng nói, nắm đấm đặt trên đầu gối của Trần Phi càng siết chặt. Những cô gái khác cậu không biết, nhưng Mẫn Diên, người biết bốn ngoại ngữ, giỏi kỹ thuật hacker, lại còn là một cảnh sát phòng chống m* t**, rõ ràng có cả tài lẫn tầm. Vậy mà mẹ kiếp, lại bị mụ tú bà này đưa vào hang cọp, chết thảm trong cái động quỷ đầy rẫy d*c v*ng. Đau đớn, đáng tiếc và đáng hận làm sao!

Tào Hàn Quần thấy gân xanh trên thái dương Trần Phi nổi lên cuồn cuộn bèn giơ tay ngắt lời mụ: “Tôi không cần biết bà không biết thật hay biết mà không muốn nói. Tóm lại, hôm nay bà không nôn ra cái tên đó thì đừng hòng rời khỏi đây. Theo Luật Tố tụng Hình sự, các bên liên quan đến vụ án…”

“Anh đừng có đem luật ra dọa tôi, tôi mù luật lắm.” Mai Tú Chi dùng chiêu “binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn”[4], mụ cười nhạt đầy khinh bỉ, tùy tay ném mẩu thuốc vào chiếc ly giấy.

“Tôi thừa nhận, người là do tôi gọi xe đón đi. Nhưng cô ta đến đó gặp ai thì tôi chịu, đôi khi người gọi điện chưa chắc đã xuất hiện, họ chỉ đứng ra tổ chức kèo giúp bạn thôi…Nói thế này cho anh dễ hiểu, một bữa tiệc mười người thì trước khi bắt đầu, người ta chỉ quen mỗi chủ tiệc và người tổ chức, tám người còn lại không ai biết ai. Đó là cách mở rộng quan hệ, từ đó sinh ra cái hội đi khách theo kèo. Tôi chỉ là một kẻ trung gian nhỏ bé trong đó thôi. Các anh định dựa vào cái này để ghép tôi vào vụ án hình sự, tôi chỉ còn cách gọi luật sư đến làm việc.”

Mẹ nó, thế mà gọi là mù luật à? Bà khiêm tốn quá đấy.

Trần Phi và Tào Hàn Quần nhìn nhau cười khẩy, với hạng thịt lăn dao này thì không thể nóng nảy được, mụ biết rõ giới hạn của cảnh sát ở đâu và luôn tìm cách khiêu khích. Gặp người khác chắc là đau đầu rồi, nhưng Trần Phi thì sao? Cậu chẳng có cái giới hạn nào cả, nhất là khi mụ đàn bà này còn dính dáng đến ông anh rể của cậu.

Đứng dậy đi ra sau giá ba chân, Trần Phi thản nhiên tắt camera, tạo hiện trường giả hết pin. Đội trưởng La bên cạnh thấy màn hình tối thui liền quay sang bảo hai cậu thực tập: “Đừng có học theo nhé, trình độ hai đứa chưa tới mức đó đâu.”

Thấy camera tắt, Mai Tú Chi bỗng trở nên lo lắng. Đôi chân đang vắt chéo tự giác hạ xuống, mụ còn đưa tay kéo lại vạt váy cho kín đáo: “Anh…anh định làm gì?”

“Không làm gì cả, nói chuyện riêng với bà một chút thôi.” Nở một nụ cười có phần đểu cáng, Trần Phi ghé mông ngồi xuống cạnh ghế thẩm vấn, cánh tay áp sát vào làn da trần của mụ, cúi đầu ngậm điếu thuốc, “tạch” một cái châm lửa.

Cậu ra hiệu ra sau, Tào Hàn Quần lập tức rời khỏi phòng. Khi cửa đóng lại, cậu ghé sát tai mụ, ánh mắt sắc lẹm: “Tống Sâm bà biết chứ? Đó là anh rể tôi, anh rể ruột đấy.”

Mai Tú Chi cứng đờ cả người, đôi môi đỏ mọng mím chặt lại.

“Sau hôm gặp bà ngày 7 vừa rồi, lão vào viện luôn. Nhồi máu cơ tim, đặt stent[5] xong là tống thẳng vào phòng hồi sức tích cực, giờ đang sống dở chết dở, mỗi ngày tốn vài ngàn tệ đấy.” Trần Phi cười khẩy phả ra làn khói thuốc, tay mân mê cái dây xích kim loại trên chiếc túi da trăn, “Tôi thấy cái túi này chắc phải vài vạn nhỉ? Lão chịu chi cho bà gớm.”

“Kìa anh nói thế, tôi với anh Tống chỉ là bạn bè bình thường thôi, có hiểu lầm gì rồi.” Mai Tú Chi cười gượng, rồi chợt nhận ra điều gì đó, mụ khẽ nghiêng đầu, phả hơi nóng vào tai Trần Phi: “Hay là thế này, tiền viện phí cứ để tôi lo. Anh cho tôi biết bệnh viện nào, tôi qua nộp tiền cho.”

Cái giọng nũng nịu làm Trần Phi nổi hết da gà, cậu lùi lại một chút, ánh mắt giễu cợt nhìn vào đôi mắt lẳng lơ kia: “Bà…muốn hối lộ tôi à?”

Cái vẻ kiêu kỳ của Mai Tú Chi lại hiện ra: “Sao gọi là hối lộ được? Các anh làm cảnh sát vất vả, kiếm được đồng tiền mồ hôi nước mắt đâu có dễ. Nhà có việc lớn thế này, tôi là bạn của anh Tống, giúp được gì thì phải giúp chứ.”

“Ừ, nói cũng có lý.” Trần Phi ra vẻ tán đồng.

“Vậy…”

“Vậy thì bà đứng dậy đi, làm thủ tục một chút rồi đưa bà vào trại tạm giam.”

“Cái gì?” Mai Tú Chi bật dậy như lò xo, “Dựa vào đâu mà đưa tôi vào trại?”

Trần Phi thản nhiên: “Tống Sâm bị người ta hạ độc. Có kẻ đã bỏ thuốc mê quá liều vào trà của lão, bà là người cuối cùng gặp lão trước khi xảy ra chuyện, chính bà vừa thừa nhận đấy thôi? Trong căn phòng đó đầy dấu vân tay và DNA của bà. Bà nghĩ tôi gọi bà đến đây chỉ vì chuyện của Lang Mỹ Khê à?”

“Tôi-“

Dính đến mạng người, Mai Tú Chi bắt đầu cuống. Thực ra Tống Sâm không bị hạ độc, Trần Phi chỉ đang dọa mụ thôi. Lúc nãy chị gái Trần Huệ vừa gọi điện nói rằng Tống Sâm đã khai thật, không phải ngoại tình mà là dính vào cờ bạc. Người dắt lão vào con đường này là Mai Tú Chi, mụ còn cho lão vay nặng lãi mười lăm vạn tệ, năm vạn tệ kia là tiền gốc và lãi đợt đầu.

Ngày 7 hôm đó hai người gặp nhau ở Blue Bay để bàn chuyện trả nợ, ai ngờ mười lăm vạn lãi mẹ đẻ lãi con thành ba mươi vạn. Với một nơi thu nhập bình quân chưa tới hai ngàn tệ, ba mươi vạn là một con số khổng lồ. Tống Sâm thấy nhục nhã không dám đối mặt với vợ, cộng với bệnh tim sẵn có nên lên cơn cấp cứu luôn.

Trần Phi lúc đó đã định dùng chuyện này để cậy miệng Mai Tú Chi, cậu còn cẩn thận đi hỏi Hàn Định Giang xem loại độc nào phát tác giống triệu chứng nhồi máu cơ tim. Mai Tú Chi giờ tiến thoái lưỡng nan, thừa nhận tổ chức đánh bạc và cho vay nặng lãi thì vào trại, mà không nói rõ lý do gặp Tống Sâm thì bị nghi mưu sát, vào trại luôn.

Nhưng dù sao cũng là người từng trải, nhìn vào mắt Trần Phi, mụ đoán ra được vài phần, giọng mụ trầm xuống: “Anh cảnh sát Trần, tội vu khống anh gánh không nổi đâu.”

“Tôi làm đúng quy trình tạm giữ nghi phạm, vu khống chỗ nào? Giỏi thì đi mà kiện.” Ánh mắt Trần Phi bỗng lạnh lùng, cậu chỉ tay ra cửa:

“Mai Tú Chi, bà có quyền im lặng, nhưng chỉ cần tôi bước ra khỏi cái cửa này thì sẽ không quay lại đâu. Tôi đảm bảo bà sẽ được nếm mùi trong trại đủ 37 ngày. Với tội danh nghi ngờ mưu sát, tôi có thể xin gia hạn điều tra, trong vòng nửa năm bà đừng hòng nhìn thấy một ngọn cỏ ngoài bức tường sắt kia!”

Hít một hơi thật sâu, Mai Tú Chi không cam lòng ngẩng cao đầu: “Anh có biết mình đang đối đầu với loại người nào không?”

“Tôi biết.” Trần Phi khẳng định chắc nịch, “Chính vì có quá nhiều loại người như bà, vì thỏa mãn d*c v*ng cá nhân mà bất chấp lợi ích, thậm chí là mạng sống của người khác nên kẻ đó mới có thể lộng hành như vậy.”

Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng quắc, vẻ khinh khỉnh trên mặt Mai Tú Chi bỗng biến thành một nỗi u uất: “Nói nghe oai phong lẫm liệt gớm. Anh cảnh sát Trần này, tôi nói câu này hơi khó nghe, cái cấp hàm của anh còn chẳng xứng để xuất hiện trong cái kèo của tôi đâu, đừng có đánh giá quá cao…năng lực của mình.”

“Phải, ngoài việc bắt tội phạm giết người ra tôi không có tài cán gì khác.” Trần Phi giơ tay lên, từ khoảng cách 3 mét, cậu búng mẩu thuốc trúng phóc vào cái ly giấy, rồi quay lại nhếch mép cười với mụ: “Nhưng tôi là loại người tin vào mệnh, tin vào luật nhân quả. Trời xanh chẳng bỏ sót một ai, sông có khúc người có lúc. Chỉ cần mạng tôi đủ lớn, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày nhìn thấy Khấu Anh ngã ngựa. Đến lúc đó tính sổ một thể, bà sẽ không đơn giản chỉ là vào trại tạm giam đâu…Tôi nghĩ loại đàn bà khôn ngoan như bà, chắc không đến nỗi không tính ra được bài toán này chứ?”

Đứng đối diện với mụ, cái khí thế áp đảo của Trần Phi khiến Mai Tú Chi phải cắn môi phân vân. Một lát sau mụ buông lỏng đôi môi, khẽ hỏi: “Có đáng không? Vì một con bé b*n d*m không quen không biết mà đánh cược cả tương lai…Anh cũng chỉ là một gã cảnh sát làm thuê ăn lương thôi mà.”

Trần Phi không thể nói cho mụ biết thân phận thật của Mẫn Diên, nhưng điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Dù nạn nhân không phải cảnh sát m* t** đi chăng nữa, cậu vẫn sẽ giữ vững đức tin của mình: “Mai Tú Chi, tôi nói cho bà nghe này, nếu ngày hôm đó người chết ở Ngân Đô Hoa Thường là bà, thì hôm nay bất kể kẻ đứng trước mặt tôi là ai, tôi, Trần Phi, cũng sẽ đòi lại công bằng cho bố mẹ và người thân của bà!”

“…”

Ánh mắt Mai Tú Chi bỗng khựng lại. Dần dần, cái vẻ cao ngạo, khinh bỉ và sự chai sạn trước tiền bạc, d*c v*ng bị hơi nóng bốc lên mặt xua tan sạch. Mụ tránh ánh mắt dò xét của Trần Phi, nở một nụ cười vừa bất lực vừa không cam tâm: “Mẹ kiếp, chưa một thằng đàn ông nào nói với tôi như thế.”

Bỗng nhiên, mụ quay đầu lại, giọng đanh thép:

“Khấu Kim Kỳ. Ngày hôm đó, người gọi tôi tổ chức kèo chính là hắn.”