Chương 25 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Dù có giận dỗi với Triệu Bình Sinh hay không thì đêm đó Trần Phi cũng chẳng thể nào ngon giấc được.

Hơn hai giờ sáng, có thông báo về một vụ án mới. Phó Lập Tân với phương châm đồ xài được thì tội gì không xài, cứ thế xông thẳng vào phòng nghỉ lôi cậu dậy đến hiện trường.

Là một vụ h**p dâm nhưng tên hung thủ chưa kịp ra tay. Có một ông cụ đêm hôm mất ngủ đi dạo loanh quanh thì nghe tiếng kêu cứu, kịp thời chạy đến dọa cho tên khốn kia chạy mất dép trước khi cô gái bị vấy bẩn, sau đó ông cụ báo cảnh sát ngay lập tức.

Đơn vị đến hiện trường đầu tiên là phân cục Đông Hồ. Đội trưởng Đường Khuê khi lấy lời khai của người bị hại đã phát hiện ra thủ đoạn của tên này rất giống với một vụ c**ng b*c khác mà phân cục bên cạnh vừa thông báo. Nghi ngờ có kẻ b**n th** gây án liên hoàn xuyên khu vực, anh ta lập tức báo cáo lên Đội Trọng án.

Tại sao lại bảo là thủ đoạn tương đồng? Ở vụ trước, tên hung thủ đã lột q**n l*t của nạn nhân ra rồi đội lên mặt mình, còn vụ này, qua mô tả của cô gái, xác nhận cái thằng cha chết tiệt đó cũng làm y hệt như vậy. Thêm một điểm chung nữa, vũ khí hắn dùng để uy h**p nạn nhân là một con dao bướm[1] hai màu xanh xám đan xen.

Hiện trường vụ việc nằm ở một khu nhà cũ nát đang đợi giải tỏa, cư dân đã dời đi cả, cửa sổ kính vỡ nát gần hết, những ô cửa đen ngòm như đang nhìn chòng chọc vào màn đêm.

Nạn nhân thuê nhà ở một khu chung cư cách đó khoảng một trạm xe buýt. Sở dĩ đêm hôm khuya khoắt cô lại lủi thủi vào con đường nhỏ này là vì tài xế taxi còn phải đưa một người bạn khác của cô về nhà, cô xuống xe ngay ngã tư cho tiện. Nhìn qua là biết cô nàng vừa đi quầy bar hoặc vũ trường về, trang điểm đậm, trên người vẫn còn nồng mùi thuốc lá và hơi men. Nhưng cô không say, lúc trả lời thẩm vấn đầu óc vẫn rất tỉnh táo, chỉ có điều bị dọa cho khiếp vía, cả người run cầm cập, nói chẳng thành câu.

Đường Khuê lục trong cốp xe ra một cái áo khoác đắp lên chân cho cô gái đang run rẩy. Trời không lạnh nhưng cô nàng này ăn mặc có hơi thiếu vải, ngồi ở ghế sau mà váy cứ co lên, suýt thì lộ cả nội y. Nạn nhân vụ trước cũng ăn mặc khá thoáng. Dựa vào những điểm chung này, có thể đoán tên hung thủ có gu chọn con mồi khá rõ ràng, mục tiêu là những phụ nữ trông có vẻ lả lơi.

Mặc quần áo thế nào là quyền của con gái người ta. Dẫu cho quần áo hở hang có thể khơi gợi d*c v*ng ở đàn ông thì cũng chỉ có loại súc sinh mới làm những chuyện đồi bại như cưỡng đoạt thân xác người khác. Có những cô gái sau khi bị xâm hại đã chọn cách im lặng, không báo cảnh sát chính là vì cái định kiến “nạn nhân cũng có lỗi” thường thấy trong các vụ h**p dâm. Sự tổn thương từ miệng đời còn độc địa hơn cả hành vi của tội phạm.

Trần Phi và Phó Lập Tân nghe Đường Khuê phân tích xong đều gật đầu đồng tình. Loại án này tương đối khó nhằn. Thông thường, khả năng người quen gây án rất thấp nên việc rà soát các mối quan hệ của nạn nhân không có tác dụng mấy. Vụ trước xảy ra vài tháng rồi mà vẫn chưa phá được. Đã thế tên này còn gây án xuyên địa bàn, chứng tỏ hắn hoạt động trên phạm vi rất rộng và biết rõ chỗ nào dễ ra tay mà không bị phát hiện.

Hơn nữa, thủ đoạn phạm tội kiểu này rất dễ leo thang vào những lần sau, từ c**ng b*c đơn thuần có thể chuyển sang giết người bịt đầu mối. Nạn nhân trước vì quá sợ hãi nên không dám kêu nửa lời, nhưng cô gái lần này lại dũng cảm kêu cứu gây động tĩnh. Nếu gặp lần nữa, khó để nói tên hung thủ có nổi sát tâm hay không.

Thật khó để nói rằng giữ im lặng mặc kẻ xấu làm nhục hay hét lớn kêu cứu mới là lựa chọn đúng đắn. Thông thường, khi an ủi nạn nhân, cảnh sát chỉ biết nói một câu: “Cô còn sống sót, đó mới là điều quan trọng nhất.”

Phải, còn sống là còn tất cả.

Dựa vào kinh nghiệm đầy mình, Trần Phi cân nhắc trong khoảng thời gian vài tháng giữa hai vụ án này chắc chắn vẫn còn những nạn nhân khác, chỉ là họ không báo án, hoặc báo rồi lại rút đơn. Cái loại kích động t*nh d*c khó kiềm chế, lại còn tam quan lệch lạc, thích đội q**n l*t phụ nữ lên đầu làm sao có thể nằm yên mấy tháng trời sau khi nếm mùi được? Khả năng đó gần như bằng không.

“Được rồi, để tôi sắp xếp anh em đi rà soát lại sổ nhật ký ở các đồn công an xem có vụ nào chưa lập án không.”

Đường Khuê nheo mắt phả ra một làn khói, nhìn cô gái đang rúc vào lòng nữ cảnh sát khóc nức nở mà thở dài tiếc rẻ. Mỗi lần gặp loại án này, anh ta lại thấy may vì nhà mình chỉ có thằng c* nghịch ngợm, đỡ phải lo. Nhưng không lo chuyện này thì lại lo chuyện khác. Làm cái nghề này đắc tội với đủ hạng người, lúc nào cũng sợ con trai bị bắt cóc trả thù, hoặc bị kẻ xấu dụ dỗ lầm đường lạc lối. Hồi còn làm bên phòng chống m* t**, chính tay anh ta đã bắt con trai của một vị Phó cục trưởng phân cục.

Sau khi gọi điện báo cáo tình hình cho Đội trưởng La, Trần Phi nhận điếu thuốc từ tay Đường Khuê, cúi đầu châm lửa rồi nói: “Ý của Sư phụ, nếu đã là án liên hoàn xuyên khu vực thì lập chuyên án luôn đi. Cục thành phố đứng đầu nhưng phân cục Đông Hồ của các cậu vẫn chủ trì điều tra. Tôi sẽ cử cậu Tân ở lại đây với các cậu để cập nhật thông tin kịp thời.”

“Ơ, sao lại là em nữa?” Phó Lập Tân nhăn mặt không phục, “Em biết em là viên gạch, cần đâu đắp đó, nhưng cũng không thể cứ đè đầu cưỡi cổ một mình em mà sai bảo thế chứ? Sao không cử lão Tào qua đây?”

“Người ta còn phải về nhà hầu cơm nước cho con gái.”

Dưới ánh đèn đường, Trần Phi trợn mắt, ra dáng Phó đội trưởng ngay lập tức. Kể từ khi vợ Tào Hàn Quần lâm bệnh qua đời, anh em trong đội đều thương con bé còn nhỏ mà đã mất mẹ, việc gì bớt được cho lão thì bớt, mấy việc đi công tác hay nằm vùng chuyên án không về nhà được chắc chắn sẽ không ép lão.

“Thế còn Viên Ngoại thì sao? Lão ấy đâu có phải chăm con.”

“Cậu ta còn phải kèm cặp đồ đệ mới.”

“…”

Thấy Đường Khuê quay mặt đi chỗ khác cười thầm, Phó Lập Tân đành im lặng. Nói nhiều quá lại thành ra kén cá chọn canh trong công việc, người ta cười cho. Dù cậu cũng có vợ con, cha mẹ phải lo toan nhưng trong bộ tứ “Trần – Tào – Triệu – Phó” dưới trướng Đội trưởng La, cậu là người trẻ nhất, gia đình lại êm ấm hoàn chỉnh nhất nên mấy việc xương xẩu này không cậu gánh thì ai gánh.

“Lập Tân này, qua bên Đông Hồ tụi tôi có khi lại sướng hơn ở Cục đấy. Nhà ăn bên này có thực đơn chia theo từng ô cửa hẳn hoi. Với lại lão Quang Đầu To cũng nhắc cậu suốt, đang đợi cậu qua để làm một trận ra trò đấy.”

Đường Khuê lên tiếng giảng hòa. Anh ta là điển hình của kiểu người vừa giỏi việc chuyên môn lại vừa khéo léo trong đối nhân xử thế. Trước khi Đội trưởng cũ nghỉ hưu, cấp trên đã thống nhất hoàn toàn để anh ta lên thay. Đừng nhìn người ta ở phân cục mà nhầm, cấp hành chính của anh ta còn cao hơn cả Trần Phi đã lăn lộn 20 năm ở Cục thành phố. Ai biết anh ta cũng bảo cứ đà thăng tiến đều đặn này thì sớm muộn gì cũng khoác lên mình chiếc sơ mi trắng.

Nghe Đường Khuê nhắc đến Sử Ngọc Quang, Trần Phi nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Ờ, nhắc mới nhớ, lão Quang Đầu To đâu, sao không thấy mặt?”

Sử Ngọc Quang là Phó đội, Đội trưởng đêm hôm bò dậy đi hiện trường, Phó đội không có lý gì lại vắng mặt. Cái biệt danh “Đầu To” không phải do Trần Phi đặt, là do chính sư phụ của Sử Ngọc Quang gọi. Ông bảo cái đầu thằng Quang này cứng như sắt, bao nhiêu ca khó nó đều dám đâm sầm vào, nhưng gọi là “Quang Đầu Sắt” nghe không lọt tai nên gọi là “Đầu To” cho nó thân thương.

“Ngọc Quang dạo này sức khỏe không tốt lắm, tôi cho cậu ấy nghỉ mấy ngày để tẩm bổ.”

Đường Khuê cau mày cười khổ. Có những chuyện khó nói với người ngoài, thực ra lão Quang vừa chính thức gia nhập “Câu lạc bộ sừng tấm”, đang làm ầm lên đòi ly hôn với vợ. Con cái nhà gái không nhận, tài sản chẳng có bao nhiêu mà chia, họ hàng hai bên cứ thế nhảy vào cấu xé nhau như vỡ chợ. Tâm trạng như vậy mà bắt đi phá án chỉ có nước hỏng việc, thà cho nghỉ hẳn để giải quyết xong xuôi rồi tính.

“Thế bảo lão chú ý, đừng để lao lực quá mà đổ bệnh.” Trần Phi gật đầu, quét mắt nhìn chiếc xe của nạn nhân một lần cuối rồi vứt mẩu thuốc xuống đất day nát, “Thôi, tôi về đây, ban ngày còn bao nhiêu việc. Cậu Tân chịu khó vất vả tí nhé.”

Vỗ vỗ vai Phó Lập Tân, cậu gật đầu chào Đường Khuê rồi quay người đi về phía xe mình. Gió đêm mát lạnh lùa qua cửa sổ xe phả vào mặt khiến đầu óc cậu tỉnh táo lại đôi chút. Những suy nghĩ rối rắm trong lòng cũng dần tan biến.

Chạy qua hai ngã tư, cậu bỗng đánh lái, hướng thẳng về nhà.

Triệu Bình Sinh đang ngủ say thì bị tiếng gõ cửa của Trần Phi làm thức giấc. Hắn lộ rõ vẻ khó chịu trên mặt nhưng không nói nửa lời, mở cửa xong liền quay về phòng ngủ tiếp.

Trần Phi vào nhà đảo mắt một vòng. Bồn rửa mặt đã thông, quần áo đã phơi ngay ngắn, bóng đèn phòng khách sáng trưng, cửa bếp trơn tru không còn tiếng kẹt, sàn nhà lau sạch bong đến mức soi gương được. Một cảm giác áy náy bỗng dâng lên trong lòng cậu.

Nói thẳng ra, cậu chẳng có quyền sai bảo Triệu Bình Sinh làm những việc đó. Triệu Bình Sinh không nợ cậu, còn cậu thì hết lần này đến lần khác sang nhà người ta ăn chực, nằm dài, chưa từng động tay giúp được việc gì. Thế mà suốt mấy năm qua, cậu dường như đã quen với sự chăm sóc ấy, coi đó lẽ đương nhiên, chưa từng nghĩ rằng người ta vốn không có nghĩa vụ phải bận tâm đến mấy chuyện vụn vặt này.

Đẩy cửa phòng ngủ nhỏ, thấy Triệu Bình Sinh nằm quay mặt vào tường trên chiếc giường đơn, cậu khẽ thở dài, không nỡ phá hỏng giấc ngủ quý giá của hắn. Quay ra phòng khách tắt đèn, cậu mặc nguyên quần áo nằm vật xuống sofa. Nghe tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường, trong cơn mệt mỏi rã rời, cậu nhắm mắt lại, lòng nhẹ nhõm hẳn.

Thế này coi như là hòa.

Không cần nói ra, việc cậu về nhà chính là cách cậu nói câu: “Xin lỗi, tôi biết lỗi rồi.”