Chương 23 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Tiếng sấm còn chưa dứt, ánh đèn pha ô tô đã lướt qua tầm mắt hai người, một chiếc Lexus màu sâm panh từ từ dừng đỗ ngay trước sảnh khách sạn. Nhân viên gác cửa tiến lên mở cửa ghế phụ, người bước xuống là Mai Tú Chi, đối tượng làm bọn họ đợi đến mòn con mắt.

Người xưa có câu “trời không phụ lòng người”, chỉ cần bỏ công sức thì ông trời sẽ ban cơm ăn. Làm điều tra viên thì phải siêng, cho dù khổ cực, mệt mỏi hay thức đêm bao nhiêu, chỗ nào cần nhìn là phải nhìn, chỗ nào cần trực là phải trực. Chỉ cần lơ đãng một chút thôi, manh mối có thể vụt mất ngay tức khắc.

Tiếng cửa xe đóng sầm hai tiếng, Trần Phi và Triệu Bình Sinh đội mưa chạy thẳng vào sảnh khách sạn, đuổi kịp Mai Tú Chi khi cô ta đang tiến về phía thang máy. Lúc này cô ta không mặc chiếc váy đỏ đó nữa mà diện một chiếc váy lụa màu xanh dương rực rỡ, lộ ra hai cánh tay trắng ngần như ngó sen. Vòng eo thon gọn chỉ chừng một gang tay, chân đi đôi giày cao gót cùng màu cao mười phân, đứng trước mặt Trần Phi đúng là cao hơn cậu một đoạn. Chiếc túi xách nhỏ đeo bên hông nhìn có vẻ nặng, đường nét tinh xảo. Cả Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều không am hiểu hàng hiệu, chỉ nhận ra được vài cái logo nổi tiếng, nhìn qua không biết thương hiệu gì nhưng hoa văn là da trăn.

Đương nhiên là lần gặp gỡ tình cờ trước đó đã khiến Mai Tú Chi nhớ mặt Triệu Bình Sinh. Thấy hắn, trong mắt cô ta thoáng lên vẻ nghi hoặc.

“Tìm tôi có việc gì?” Cô ta không được tự nhiên, kéo sợi dây xích kim loại trên vai, đôi chân mày đẹp đẽ nhíu lại.

Trần Phi cầm tấm hình người chết trong tay, thận trọng nói: “Chuyện là thế này, cô Mai, gần đây ở Ngân Đô Hoa Thường có xảy ra một vụ án, danh tính nạn nhân chưa rõ, muốn nhờ cô giúp chúng tôi nhận diện một chút.”

Vừa nghe thấy hai người gọi rõ tên mình, vẻ nghi hoặc trong mắt Mai Tú Chi lập tức chuyển thành sự cảnh giác: “Ngân Đô Hoa Thường? Tôi không có người quen ở đó.”

“Cứ nhìn kỹ rồi hãy nói. Chuyện này…xem ở đây hay lên phòng cô?” Trần Phi ý tứ liếc về phía quầy lễ tân vẫn còn khách đang làm thủ tục.

Mai Tú Chi nghiêng đầu, mím môi nói: “Lên lầu đi, ở đây đông người quá.”

Ba người vào thang máy lên lầu. Việc đầu tiên Mai Tú Chi làm khi vào phòng là cởi đôi giày cao gót ra, đi chân trần trên tấm thảm mềm mại. Triệu Bình Sinh để ý thấy gót chân cô ta bị cọ sát đỏ ửng hai bên, thầm cảm thán phụ nữ vì đẹp mà khổ cực đến mấy cũng chịu được.

Thấy cô ta lấy từ chiếc túi da trăn ra một hộp thuốc lá màu bạc, rút một điếu thuốc lá mỏng, Trần Phi liền cầm gạt tàn trên bàn trà đưa tới. Mặc dù chưa xác định được người phụ nữ này có hại Tống Sâm hay không, cũng chưa biết cô ta có quan hệ gì với Lang Mỹ Khê, nhưng bây giờ họ là người lạ, một hành động  lịch hiệp sẽ giúp phá vỡ lớp phòng thủ của đối phương.

“Cảm ơn.” Mai Tú Chi nở nụ cười nhẹ, quan sát Trần Phi một lượt rồi bỗng đi vào phòng tắm lấy hai chiếc khăn lông đưa cho cậu và Triệu Bình Sinh: “Lau đi, tóc hai anh ướt hết rồi.”

Bên ngoài mưa vẫn rơi rả rích, không còn nghe thấy tiếng sấm nữa. Lau đầu xong, Trần Phi đưa tấm hình chụp cận mặt nạn nhân khi khám nghiệm cho Mai Tú Chi. Cô ta chỉ liếc nhìn một cái đã nhíu mày quay đi chỗ khác.

Tay cô ta hơi run, bật lửa quẹt hai lần vẫn không cháy. Triệu Bình Sinh thấy vậy liền đứng dậy, lấy bật lửa của mình giúp cô ta châm thuốc. Khói thuốc tản ra, Mai Tú Chi vén lọn tóc xoăn bên má ra sau tai, buồn phiền nói: “Cô ấy tên là Lang Mỹ Khê, là người mẫu hợp đồng của công ty chúng tôi.”

Vẫn là cái tên trên chứng minh thư. Trần Phi và Triệu Bình Sinh nhìn nhau, đồng thời nhận ra một vấn đề: Ký hợp đồng mà vẫn dùng tên giả, xem ra Lang Mỹ Khê này tuổi còn trẻ mà không hề đơn giản.

“Người mẫu? Vậy cô ấy đến Ngân Đô Hoa Thường để trình diễn sao?”

Trần Phi biết rõ còn hỏi.

Quả nhiên, Mai Tú Chi nhướng mày lộ vẻ khinh miệt: “Hai vị này, có những chuyện không cần phải nói huỵch tẹt ra như thế chứ?”

Triệu Bình Sinh nghiêm giọng: “Đây là cuộc hỏi cung chính thức của cảnh sát, đương nhiên phải rõ ràng, rành mạch từng câu từng chữ.”

“Con gái trẻ trung xinh đẹp là một loại vốn liếng. Học cách dùng vốn liếng đó để mở rộng quan hệ là bước đầu tiên để thành công.” Vẻ u ám trên mặt biến mất, Mai Tú Chi nhả khói với dáng vẻ yêu kiều quyến rũ. “Nhưng công ty chỉ chịu trách nhiệm cho các hoạt động trong hợp đồng, còn hoạt động ngoài giờ làm việc thì không liên quan đến chúng tôi.”

“Nói thế nghĩa là cô không biết cô ấy đến Ngân Đô Hoa Thường để gặp ai?” Trần Phi rút ra một tấm ảnh khác, là chiếc váy hai dây màu đỏ tươi. “Lúc chết cô ấy mặc chiếc váy này, cô cũng có một cái y hệt, đây là đồng phục của công ty sao?”

“Xì, cái con bé nhà quê đó chẳng hiểu gì về thời trang cả, nó thấy tôi mặc cái gì đẹp là bắt chước mua theo.”

“Nghe có vẻ cô không thích cô ấy lắm.”

“Tôi đối xử với ai cũng như nhau, không có thích hay ghét.” Ánh mắt Mai Tú Chi thay đổi, vẻ địch ý thay thế sự yêu kiều. “Hai vị này, tôi là người quản lý, với Lang Mỹ Khê chỉ là quan hệ đồng nghiệp, thậm chí còn không phải bạn bè, cô ta không đe dọa gì đến lợi ích của tôi cả.”

“Tôi đâu có nói cô ấy đe dọa cô.” Trần Phi nở nụ cười nghề nghiệp. Mai Tú Chi này tâm cơ rất thâm sâu, giây trước còn sợ hãi vì tấm ảnh người chết, giây sau đã có thể bình tĩnh đối phó. Xem ra chuyện xảy ra với Tống Sâm có lẽ không chỉ đơn giản là ngoại tình.

Mai Tú Chi nhếch mép nhả khói: “Các anh cảnh sát đến tận cửa hỏi han, không phải đang nghi ngờ tôi sao? Trên TV chẳng diễn thế suốt à? Có phải trong mắt các anh, đàn bà đẹp sẽ không có ai tốt lành cả?”

Từ những câu từ của cô ta, Triệu Bình Sinh nghe ra có hơi hướng của rối loạn nhân cách phản xã hội. Khi đi học nâng cao, hắn từng nghe chuyên gia tâm lý tội phạm giảng về loại tội phạm này. Trí thông minh cao nhưng đạo đức thấp là đặc trưng của nhóm người này, họ thiếu cảm giác tội lỗi dẫn đến hành vi phạm pháp.

Tuy nhiên, không phải ai bị rối loạn nhân cách phản xã hội cũng trở thành tội phạm, chỉ có thể nói họ có khả năng đó. Thú vị ở chỗ khi phân tích lời nói của một số người thành đạt, người ta thường thấy họ có mức độ rối loạn nhân cách phản xã hội khác nhau.

Điều này có lẽ trùng hợp với những học thuyết “Làm sao để thành công”, kiểu như: “Muốn thành công trước hết phải vứt bỏ cái cảm giác đạo đức vớ vẩn đi”.

“Hiểu lầm rồi, đây chỉ là hỏi thăm bình thường thôi.” Trần Phi cất ảnh đi, ra vẻ tùy ý nhìn quanh căn phòng. “Cô có biết Lang Mỹ Khê thường ngày hay tiếp xúc với những ai không?”

“Tôi và cô ta thực sự không thân, không có quan hệ cá nhân gì cả. Chỉ biết một lần sau khi kết thúc sự kiện, có người lái xe đến đón cô ta.”

“Hãng xe gì?”

“Một chiếc Hyundai màu xám bạc.”

“Biển số xe?”

“Không nhớ.”

“Tài xế là nam hay nữ?”

“Chắc là nam.”

“Vậy người đàn ông đó có đặc điểm gì dễ nhận diện không?”

“Hắn ngồi trong xe hạ tấm chắn nắng xuống, tôi làm sao nhìn rõ được.” Mai Tú Chi q*** t** dụi tắt tàn thuốc, giữa mày hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn. “Muộn rồi, có gì thì mai đến văn phòng tôi mà hỏi, số 118 đường Phổ Vân. Người trong công ty đều biết Mỹ Khê, các anh có thể hỏi họ luôn thể.”

Nghe đối phương đuổi khéo, Trần Phi và Triệu Bình Sinh đứng dậy cáo từ. Ra khỏi phòng vào thang máy, Trần Phi ấn nút tầng một, nói nhỏ: “Xem ra chuyện của Lang Mỹ Khê không liên quan gì đến Mai Tú Chi, nếu không cô ta sẽ không dám hào phóng mời mình đến công ty hỏi han đâu. Nhưng Tống Sâm và cô ta…tôi thấy không đơn giản chỉ là ngoại tình.”

Triệu Bình Sinh gật đầu: “Đúng thế, giữa Tống Sâm và cô ta chắc chắn có dính dáng đến tiền bạc. Năm vạn tệ đó chị hai vẫn chưa tra ra được từ đâu mà có.”

“Này! Lúc nãy tôi liếc qua, dù không rành hàng hiệu lắm nhưng đồ đạc trong phòng cô ta toàn đồ đắt tiền đấy.” Trần Phi nhíu mày. “Năm vạn tệ với cô ta chẳng thấm tháp gì. Giờ tôi nghi ngờ không biết Tống Sâm có thực sự có quan hệ gì với cô ta không. Loại đàn bà này, muốn cuỗm được năm vạn của cô ta hơi bị khó đấy.”

“Nếu chỉ ngủ một đêm thì năm vạn cũng đâu có rẻ.”

“Không đâu, cái loại kẹt xỉn như Tống Sâm mà chịu bỏ năm vạn để ngủ một đêm á? Có mà người ta đưa năm vạn để ngủ với gã thì có lý hơn.”

“Lão Trần, cái miệng cậu càng ngày càng độc…”

“Tôi nói thật mà. Cậu xem chị tôi kìa, cưới bao nhiêu năm vẫn đeo cái nhẫn vàng hắn mua từ 20 năm trước, đến một cái nhẫn kim cương cũng chẳng thấy đâu.” Nhắc đến chuyện của chị gái, Trần Phi lại thấy bực mình, cậu xua tay ra hiệu dừng chủ đề này.

“Thôi, về ngủ đi, mai còn đến công ty Mai Tú Chi. À đúng rồi, nhớ nhắc tôi bảo Hàn Định Giang đi rút máu của Tống Sâm.”

“Tôi nhắn tin cho cậu ta rồi, cậu ta bảo sáng mai sẽ đến bệnh viện.” Triệu Bình Sinh giơ điện thoại cho cậu xem.

“Chà, cậu vẫn đáng tin nhất. Không có cậu chắc tôi sống không nổi mất.”

Cửa thang máy mở, Trần Phi cảm thán bước ra, đi được vài bước bỗng khựng lại, quay đầu hỏi: “Đúng rồi, lúc nãy trong xe cậu nói gì ấy nhỉ? Cậu không đi vì muốn bảo vệ cái gì?”

“……….”

Ánh đèn sảnh khách sạn sáng rực chiếu vào mặt Triệu Bình Sinh. Dũng khí nảy sinh trong không gian tối tăm, chật hẹp và nóng bỏng ở trên xe lúc nãy bỗng chốc rụt lại tận gan bàn chân. Hắn máy móc nuốt nước bọt, đầu óc xoay chuyển cực nhanh: “Đội Trọng án là do sư phụ một tay gây dựng nên, cuối năm nay cụ nghỉ rồi, tôi phải bảo vệ nó thay cụ.”

“À, cậu cũng có hiếu gớm.” Trần Phi đáp một câu không rõ thái độ gì, rồi ánh mắt bỗng đanh lại, vươn tay kéo mạnh Triệu Bình Sinh ra khỏi thang máy: “Thẫn thờ gì đấy? Nhìn kìa! Suýt nữa bị cửa kẹp rồi!”

Nhìn cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, Triệu Bình Sinh thầm thở dài trong lòng: Haizz, chắc đầu mình bị cửa kẹp rồi nên mới đi thích cái tên này.

Nằm trên giường, Triệu Bình Sinh trằn trọc khó ngủ trong khi Trần Phi bên cạnh ngủ say như chết, hơi thở đều đặn. Trước khi vào phòng còn bảo tắm rửa rồi mới ngủ, vậy mà lúc Triệu Bình Sinh tắm xong đi ra đã thấy lão nằm trên sofa ngủ mất tiêu rồi. Phải kéo lê kéo lết mãi mới tống được lão lên giường, suýt nữa thì trẹo cả thắt lưng.

Không ngủ được, đầu óc hắn cứ xoay quanh vụ án rồi lại quay về người đang nằm bên cạnh.

Mười lăm năm, đời người có mấy lần mười lăm năm?

Có thật sự nên bảo vệ mãi như thế này không? Bảo vệ một tương lai mù mịt, bảo vệ một người ngay bên cạnh mà chẳng thể chạm tới?

Đôi khi hắn thực sự nghi ngờ Trần Phi đang giả ngốc. Lão không nhìn ra sao? Hắn có đối xử với ai bao dung, săn sóc, thậm chí là chiều chuộng như lão không? Nhưng sự thật là Trần Phi không hề đề phòng hắn chút nào, đừng nói là thỉnh thoảng ngủ chung giường, ngay cả khi tắm ở nhà tắm của Cục, lão cũng không thèm né tránh ánh mắt của hắn dù chỉ một giây.

Hắn xoay người cầm điện thoại xem giờ, đã hơn ba giờ sáng, không ngủ thì mai chẳng thể làm việc nổi. Chỉ đành nhắm nghiền mắt, ép mình vứt bỏ những suy nghĩ phức tạp.

Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ hòa cùng tiếng nhịp thở trong phòng, dần dần đưa hắn vào giấc chiêm bao, hóa thành những âm thanh mờ ảo của ký ức xa xăm…

“Không biết cái bọn phối hợp phòng ngự làm ăn kiểu gì nữa! Tôi đuổi theo tận hai dặm đường mà chúng nó vẫn ngồi trên xe chờ! Chờ cái mả cha chúng nó chứ! May mà lão tử mạng lớn, thằng chó đó bắn hụt một phát, không thì hôm nay ảnh tôi được treo ở đài liệt sĩ rồi!”

Giọng nói hào hùng đột ngột im bặt, Trần Phi dừng bước, nhìn chằm chằm vào gương mặt mới trong văn phòng.

Một lúc sau, đôi chân mày ngang bướng nhướng lên: “Chà, có lính mới à.”

“Chào cậu, tôi là Triệu Bình Sinh, hôm nay mới đến nhận việc ở Đội Trọng án.” Triệu Bình Sinh đứng dậy chào hỏi.

“À, tôi biết rồi, sư phụ có nhắc qua.” Như đang làm ảo thuật, giữa ngón tay Trần Phi hiện ra một điếu thuốc, cậu ngậm vào mồm, lầm bầm nói: “Nghe nói cậu là thạc sĩ à? Dân trí thức gớm nhỉ!”

Triệu Bình Sinh ngượng ngùng cười: “Dạ, tôi chưa có kinh nghiệm gì đâu…còn phải học tập sư phụ và các đàn anh nhiều.”

Trần Phi quẹt diêm châm thuốc, nghiêng đầu trêu chọc Tào Hàn Quần vừa vào phòng cùng mình: “Thấy chưa? Thế này mới gọi là có văn hóa, nói năng ra dáng hẳn. Nhìn lại cậu xem, hồi mới vào đội cứ bô bô khoe mình thi lý thuyết đứng nhất trường cảnh sát. Thử so với thạc sĩ người ta xem, là tôi thì tôi chẳng dám nhận mình có đi học đâu.”

“Cứ như cậu không khoe mình đứng nhất môn đấu vật ấy.” Tào Hàn Quần chẳng nể nang gì, “Kết quả thì sao? Bị lão Đại Ngưu bên cạnh vật cho suýt chết.”

“Cút cút cút, lo mà viết báo cáo kết thúc vụ án đi.” Vừa nói, Trần Phi vừa dịch mông ngồi lên bàn làm việc của Triệu Bình Sinh, chỉ tay vào ghế: “Ngồi xuống nói chuyện đi, đứng chi cho mệt.”

Thực tế thì Triệu Bình Sinh đã ngồi cả ngày rồi. Mọi người trong đội đi làm nhiệm vụ hết, sáng sớm hắn đến báo danh, sư phụ dắt hắn đi gặp Cục trưởng và Trưởng phòng xong cái là vứt hắn vào phòng đọc hồ sơ. Từ lúc đó đến giờ trừ khi đi vệ sinh ra thì mông chưa rời khỏi ghế, nhưng hắn vẫn ngồi xuống, tư thế đoan trang, lưng thẳng tắp. Hắn hơi ngẩng đầu, đôi mắt màu trà nhạt hơn người thường phản chiếu gương mặt trẻ trung, kiêu ngạo và góc cạnh của Trần Phi.

“Tôi là Trần Phi, đồ đệ của Đội trưởng La, sau này là đàn anh của cậu.”

“Trần Phi, cậu không xem sơ yếu lý lịch à? Bình Sinh lớn hơn cậu hai tháng đấy, mặt dày vừa thôi, đi bắt người ta gọi là đàn anh.”

“Biến đi! Ở đây tính theo thâm niên!! Cậu ta có 80 tuổi đi chăng nữa, nhưng nếu vào sau tôi một phút thì tôi vẫn là đàn anh.” Mắng xong Tào Hàn Quần, Trần Phi lại rút một điếu thuốc đưa cho Triệu Bình Sinh, quan sát chàng thanh niên đầy vẻ trí thức này.

“Cảm ơn đàn anh.”

Triệu Bình Sinh cung kính nhận lấy nhưng không châm, chỉ nhẹ nhàng đặt lên chồng hồ sơ bên tay phải. Trần Phi để ý thấy chỗ đó đã có vài điếu thuốc xếp thành hàng, nhãn hiệu dài ngắn khác nhau, xem ra đã có kha khá người đến thăm dò vị thạc sĩ cao cấp này rồi.

Thường thì kiểu người này không gắn bó lâu đâu, đến phòng hình sự chẳng qua để đánh bóng hồ sơ, lâu nhất là hai năm, gặp vụ án lớn nào đó thì chỉ vài tháng là có thể nhảy sang bộ phận khác làm lãnh đạo trẻ rồi. Cứ nhảy chỗ này chỗ nọ, không vị trí nào trụ được lâu, chủ yếu là lo quan hệ chứ không phải nghiệp vụ thực tế.

“Cậu học ngành gì?” Trần Phi hỏi.

Triệu Bình Sinh nhìn đối phương với vẻ mặt đơn thuần: “Đại học tôi học Trinh sát, thạc sĩ theo Tâm lý học tội phạm.”

“À…Thế cậu đã tham gia vụ án nào chưa?”

“Dạ chưa thực sự tham gia vụ nào ạ, hồi năm tư thực tập có ở đồn công an một thời gian thôi.” Lúc đó thỏ trắng Triệu Bình Sinh làm gì biết lão già đời làm hình sự bảy năm này đang ủ mưu gì, chỉ một lòng muốn tạo quan hệ tốt với đàn anh dày dạn kinh nghiệm.

Ngay sau đó, hắn bị Trần Phi vỗ một phát đau điếng vào vai: “Bắt đầu từ hôm nay, cậu theo tôi. Sau này đi làm nhiệm vụ lo mà canh chừng sau lưng cho đàn anh, đứa nào dám bắn trộm là xử nó luôn!”

Câu nói đó khiến vai Triệu Bình Sinh rung lên, cảm giác được tin tưởng và ủy thác khiến tinh thần trách nhiệm sục sôi, hắn kiên định gật đầu.

Kết quả là ngay sau đó hắn bị Trần Phi cho ăn quả đắng.

Thẩm vấn xong nghi phạm, theo quy trình sẽ phải đưa vào trại tạm giam, khi nào thẩm vấn tiếp mới áp giải ra. Nhưng Trần Phi không nói với hắn, cứ thế vứt nghi phạm trong phòng lưu giữ suốt ba ngày mà không làm thủ tục. Đến lúc sư phụ muốn hỏi cung lại mới phát hiện người vẫn chưa ra khỏi cửa Sở, thế là Triệu Bình Sinh bị mắng cho một trận xối xả.

Triệu Bình Sinh không ngốc, hắn biết đây là đòn dằn mặt của đàn anh nhưng hắn không nói gì, lặng lẽ chịu đựng cơn giận dữ của sư phụ. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước. Trong thời buổi mà bằng cấp phổ biến nhất cũng chỉ dừng ở cấp ba, một lính mới có học vấn cao như hắn rất dễ bị cô lập. Có bằng cấp thì béo bở gì, không có kinh nghiệm thực tế thì cũng chỉ là gà mờ mà thôi.

Nhưng ngoài bằng cấp, hắn còn có một ưu điểm, đó là sự nhẫn nại. Không biết thì hỏi, không hiểu thì học, cứ thế từng chút một làm việc thật chắc chắn, dùng năng lực để giành lấy tôn nghiêm cho mình.

Từ nhìn thấy hiện trường là nôn thốc nôn tháo như vòi nước hỏng, đến nhìn thấy xác thối đầy dòi bọ mặt vẫn không đổi sắc.

Từ ban đầu hỏi nhân chứng không biết hỏi gì, phải cầm sổ tay đi theo sau sư phụ và đàn anh chép lại không sót một chữ để về nghiền ngẫm ý đồ người hỏi, dần dần hắn đã luyện được cách hỏi cung sắc bén, đánh đúng vào trọng tâm.

Từ làm phân tích vụ án không tìm ra manh mối, phải thức trắng đêm lật hồ sơ, xem hiện trường, khám nghiệm tử thi, ghi chép thăm hỏi và thẩm vấn, ghi nhớ mọi loại khẩu cung và hiện trường của các vụ giết người theo động cơ khác nhau vào đầu, cố gắng đạt đến trình độ nhìn hiện trường là đoán được động cơ, vẽ được chân dung nghi phạm.

Rồi đến việc viết luận văn, báo cáo, dùng những kiến thức đã học dựa trên tình hình thực tế để phân tích có căn cứ, đưa những vụ án lớn của đội lên các tạp chí nội bộ thông qua lời kể của người trong cuộc, mang lại danh tiếng cho cả đội.

Cuối cùng cũng có một ngày, Trần Phi gọi hắn lại: “Này, sau này đừng gọi tôi là đàn anh nữa, dù sao cậu cũng lớn hơn tôi, cứ gọi tên đi.”

Niềm vui sướng khi ấy khiến hắn chợt nhận ra một điều, hóa ra tất cả những gì hắn cố gắng bấy lâu nay suy cho cùng chỉ để đổi lấy sự công nhận của người này, để chứng minh rằng niềm tin ban đầu đặt vào hắn là xứng đáng, để trong đôi mắt hổ sâu thẳm kia không còn vương lại một tia soi xét.

Nhưng, dù có nhận được bao nhiêu sự công nhận đi chăng nữa, hắn vẫn không đủ dũng khí để nói ra lời giấu kín tận đáy lòng 

Trần Phi, tôi thí-

“Lão Triệu, lão Triệu, tỉnh dậy mau!”

Giấc mơ tan vỡ, Triệu Bình Sinh giật mình ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào Trần Phi, tim đập loạn xạ.

“Sư phụ gọi điện bảo hai đứa mình về Cục gấp, có người đến nhận xác.” Trần Phi thấy hắn như vừa tỉnh giấc sau cơn ác mộng, hỏi han một câu: “Sao thế? Mơ thấy ác mộng à?”

“Không có, đột nhiên bị cậu gọi dậy nên giật mình thôi.”

Triệu Bình Sinh nhắm mắt, nắm tay gõ gõ trán.

Trước khi bị gọi dậy, trong mơ Trần Phi đang tr*n tr**ng…lời này có đánh chết hắn cũng không dám nói ra.

“Dậy đánh răng rửa mặt nhanh lên, sư phụ giục gấp lắm.” Nói rồi Trần Phi liếc nhìn xuống dưới, thấy chiếc quần đùi đang dựng lều liền trêu một câu: “Chà, vẫn còn sung sức chán nhỉ.”

Máu dồn lên mặt trong tích tắc, Triệu Bình Sinh lật đật lao vào nhà vệ sinh.

Khá bất ngờ là khi đến Cục, họ thấy một chiếc Hyundai màu xám bạc đỗ ngay trước cửa Đội Trọng án. Chắc hẳn là chiếc mà Mai Tú Chi đã nhắc tới. Đội trưởng La nói trong điện thoại là có người đến nhận thi thể của Lang Mỹ Khê.

Bước vào phòng, không khí có vẻ nặng nề. Một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế xoay của Trần Phi, một tay che mặt, một tay chống đầu gối. Thân hình vốn dĩ thẳng tắp, hiên ngang ấy giờ như bị một nỗi day dứt vô hình đè nặng lên, đôi vai khẽ run rẩy, cố kìm nén nỗi đau thương tột cùng.

Đội trưởng La nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh ta, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Thấy Trần Phi và Triệu Bình Sinh vào phòng, ông giơ tay làm giấu bảo họ ra hành lang đợi mình. Hai người bước ra ngoài, Đội trưởng La lại nói nhỏ gì đó với người đàn ông kia, rồi lê cái chân hơi thọt do vết thương súng đạn năm xưa bước ra khỏi phòng.

“Cho tôi điếu thuốc.”

Phải nói là yêu cầu của sư phụ khiến Trần Phi cực kỳ ngạc nhiên. Kể từ khi mắc bệnh mạch vành, Đội trưởng La đã bỏ thuốc nhiều năm, thấy bọn cậu hút còn mắng cho té tát. Hôm nay chủ động đòi hút, xem ra tình hình khá nghiêm trọng.

“Sư phụ.” Triệu Bình Sinh định lên tiếng ngăn cản, lại bị ánh mắt u ám của đối phương nhìn khiến hắn phải nuốt ngược lời định nói vào trong.

Trần Phi quẹt diêm châm thuốc cho sư phụ, đợi ông rít vài hơi mới hỏi: “Người trong phòng đó là ai thế ạ?”

“Phùng Kỳ, bên Tổng đội Cảnh sát phòng chống m* t**.”

“…”

Trần Phi sững người, nhìn Triệu Bình Sinh một cái, giọng điệu trở nên khó tin: “Đến…nhận xác Lang Mỹ Khê ạ?”

Đội trưởng La thở dài, phả ra làn khói đặc: “Tên cô ấy không phải là Lang Mỹ Khê, tên thật là Mẫn Diên, là trinh sát mật dưới trướng của Phùng Kỳ. Lang Mỹ Khê chỉ là thân phận giả cô ấy dùng để tiếp cận bọn buôn m* t** thôi.”

Trần Phi và Triệu Bình Sinh đồng thời thầm chửi thề một tiếng. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là người chết không chỉ là một cô gái trẻ, mà còn là một nữ cảnh sát phòng chống m* t**. Đúng là mạng người không phân cao thấp, nhưng khi khoác lên mình danh xưng cảnh sát phòng chống m* t**, cái chết của cô gái này trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

“Sao anh ta biết ạ?” Triệu Bình Sinh nhẹ giọng hỏi.

“Không phải Trần Phi phát thông báo phối hợp điều tra tung tích nạn nhân sao, Phùng Kỳ nhìn thấy liền tìm tới ngay.” Giọng Đội trưởng La trầm xuống và chậm chạp như già đi mấy tuổi chỉ trong chốc lát.

“Chuyện này xảy ra rồi, bộ cảnh phục của Phùng Kỳ coi như cũng mặc đến hồi cuối. Khi nãy trong phòng pháp y, cậu ta quỳ xuống cầu xin tôi, nói bằng mọi giá nhất định phải tìm ra hung thủ…Tôi với Định Giang kéo mãi mà cậu ta không chịu đứng dậy, đành gọi Lập Tân xuống giúp…Hai đứa này…Haiz, đúng là nghiệt ngã quá…”

Ông lão nói đoạn rồi quay đi, dùng lòng bàn tay dụi mặt.

Mỗi một người đồng nghiệp hy sinh đều khiến người ta xót xa, nhưng càng trẻ tuổi thì càng làm lòng người quặn thắt. Còn cả những đồng nghiệp phải gánh trách nhiệm liên quan nữa, họ có lỗi gì đâu? Chỉ vì có kẻ buôn m* t**, có kẻ giết người mà họ phải cởi bỏ cảnh phục, tiền đồ vụt tắt, chẳng có nơi nào để kêu oan cho nỗi uất ức trong lòng.

“Vậy…cái chết của Mẫn Diên có liên quan đến bọn buôn m* t** không ạ?” Trần Phi vừa hỏi vừa lướt qua danh sách các nghi phạm trong đầu. Hình sự và phòng chống m* t** vốn không tách rời, nơi nào có m* t** nơi đó có án mạng, danh sách mấy tên trùm m* t** trong hồ sơ cậu luôn thuộc làu.

Đội trưởng La xoay người, nheo đôi mắt ửng đỏ lắc đầu: “Phùng Kỳ nói chắc là không phải. Lần gần nhất Mẫn Diên liên lạc với cậu ta là một ngày trước khi chết, lúc đó cô ấy vẫn chưa tiếp cận được mục tiêu, mới chỉ bước đầu móc nối với mấy tên bán lẻ thôi. Bọn tép riu đó dù có phát hiện ra điều gì bất thường cũng không đến mức ra tay giết người, bán lẻ thì bị xử có mấy năm đâu? Giết người phải đền mạng mà.”

Hửm? Làm cảnh sát phòng chống m* t** nhưng lại không chết dưới tay bọn buôn m* t**? Chuyện này hơi phi lý.

Sực nhớ ra điều gì đó, Trần Phi nhíu mày hỏi: “Nếu cô ấy làm trinh sát mật thì sao có thể uống đến mức đó được? Giữ tỉnh táo là chìa khóa để giữ mạng, cô ấy không tìm cách thoát thân sao?”

“Đúng thế, tôi cũng thấy thắc mắc nên có hỏi Định Giang một câu, cậu ấy bảo để đi kiểm tra lại.” Đội trưởng La nói, quay đầu nhìn về phía văn phòng, thấy Phùng Kỳ vẫn ngồi khòm lưng ở đó, ông hạ thấp giọng: “Định Giang nói có một cách khiến người ta say khướt mà không cần uống, đó là bơm từ phía dưới lên. Niêm mạc đại tràng hấp thu nhanh hơn, lại không bị dịch vị phân hủy. Cùng một lượng rượu nhưng hấp thu trực tiếp qua đường đại tràng sẽ khiến nồng độ cồn trong máu cao gấp đôi so với việc uống thông thường.”

“…”

Triệu Bình Sinh và Trần Phi nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy như vừa mở ra một cánh cửa thế giới mới. Nếu theo cách mà Hàn Định Giang nói thì Mẫn Diên đã bị chuốc say, sau đó bị va đập đầu, cuối cùng chết ở lối thoát hiểm. Vậy, cô ấy tự nguyện hay bị cưỡng ép? Nếu bị cưỡng ép thì đó là ngộ sát, còn nếu tự nguyện…Không, chắc chắn phải có kẻ chịu trách nhiệm cho cái chết của cô gái trẻ này.

Trần Phi cho rằng khả năng tự nguyện là rất thấp. Nếu là hạng phụ nữ kiếm tiền bằng thể xác thì có lẽ sẽ chơi trò này với những khách hàng muốn tìm cảm giác mạnh, nhưng Mẫn Diên là cảnh sát phòng chống m* t**, cho dù đang đóng kịch thì liệu cô ấy có cam tâm tình nguyện chấp nhận chuyện như vậy không? Mặc dù đôi khi trinh sát mật phải nhẫn nhục chịu đựng để lấy thông tin hoặc lòng tin, nhưng liên quan đến sự riêng tư đó, một cô gái ngoài hai mươi làm sao có thể thuyết phục bản thân từ bỏ lòng tự trọng được?

“Cứ điều tra đi đã, xem đêm đó cô ấy đến Ngân Đô Hoa Thường làm gì, gặp ai.” Nghe ý kiến của Trần Phi, Đội trưởng La gật đầu.

“Tranh thủ thời gian, phải điều tra ra sớm nhất có thể. Nếu chứng minh được cái chết của Mẫn Diên không liên quan đến công việc chuyên môn, Phùng Kỳ có lẽ sẽ không bị đuổi khỏi ngành. Đã mất một người rồi, đừng để người không có lỗi phải gánh vác thứ trách nhiệm không thuộc về mình nữa.”

Triệu Bình Sinh thấy môi ông hơi tím tái, vội nói: “Sư phụ, thầy đừng lo quá, có chúng em đây rồi. Thầy vào phòng nghỉ ngơi đi, nhớ uống thuốc đấy ạ.”

Sau khi đưa ông lão vào phòng làm việc, Triệu Bình Sinh trở ra thấy Trần Phi đang ngồi xổm trước mặt Phùng Kỳ, nắm lấy một bàn tay anh ta, nhẹ giọng an ủi. Cũng chẳng còn cách nào khác, ai gặp phải chuyện này cũng chỉ biết ngậm ngùi thôi. Cô gái đáng thương ấy cần có người chịu trách nhiệm cho cái chết của mình, nhưng người đó không phải là người đàn ông ngoài ba mươi, gương mặt đã nhuốm đầy phong sương này.

Nghe nói Trần Phi và mọi người định đi thăm hỏi nhân chứng, Phùng Kỳ đề nghị đi cùng. Theo quy tắc, anh ta không nên và cũng không thể can thiệp vào việc của bên hình sự, nhưng đôi mắt đỏ hoe và giọng nói khản đặc của anh ta khiến người ta không nỡ từ chối.

“Tôi phải làm điều gì đó cho cô ấy. Các anh biết đấy, trinh sát mật sau khi hy sinh vẫn không được công khai danh tính, nhưng tôi muốn cha mẹ cô ấy biết rằng con gái họ là một anh hùng, là một nữ anh hùng xứng đáng để tất cả chúng ta kính cẩn nghiêng mình!”

Trần Phi quay sang bàn bạc với Đội trưởng La, sau khi được đồng ý, cậu dẫn theo Phùng Kỳ đi đến công ty người mẫu nơi Mẫn Diên từng làm việc. Về chi tiết nhiệm vụ của Mẫn Diên, bọn họ không được hỏi và Phùng Kỳ cũng không được nói.

Anh ta chỉ có thể cho biết Mẫn Diên rất ưu tú, dù không xuất thân từ trường cảnh sát chính quy nhưng lại là nhân tài hàng đầu thông thạo bốn thứ tiếng và có kỹ thuật tin học bậc thầy. Việc chọn cô ấy đi làm nhiệm vụ, ban đầu ý định của anh ta là để giúp cô ấy có vốn liếng thăng tiến nhanh chóng, không ngờ kết cục lại thảm khốc đến vậy.

Qua trò chuyện, Triệu Bình Sinh nhận ra Phùng Kỳ là người điềm tĩnh, thạo việc và chú trọng chi tiết, đồng thời có kinh nghiệm dày dạn trong phòng chống m* t** và năng lực lãnh đạo đội ngũ. Theo lẽ thường, một người như vậy sẽ không đưa ra quyết định để một cô gái trẻ hoàn toàn thiếu kinh nghiệm tham gia trinh sát mật. Nguy hiểm quá lớn, dù cô ấy có tài giỏi đến đâu thì vẫn còn quá trẻ, kinh nghiệm sống và khả năng ứng biến đều thiếu sót.

Có thể nói, Mẫn Diên không chết vào đêm đó thì sớm muộn gì cũng sẽ chết dưới tay bọn buôn m* t**. Hắn quan sát kỹ gương mặt Phùng Kỳ qua gương chiếu hậu một lúc, hỏi khéo vài câu về vấn đề cá nhân của Mẫn Diên, sau đó lén chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, không chút biến sắc gửi một tin nhắn cho Trần Phi.

Đến nơi, sau khi xuống xe, Trần Phi xem điện thoại. Khi mở tin nhắn từ Triệu Bình Sinh, đôi mày cậu bỗng giật nảy lên.

[Không thể để anh ta đi theo chúng ta, anh ta và Mẫn Diên là người yêu của nhau, anh ta muốn báo thù cho cô ấy.]

Trần Phi luôn tin tưởng tuyệt đối phán đoán của Triệu Bình Sinh. Ban đầu cậu nghĩ Phùng Kỳ đi theo vì muốn góp sức giúp vụ án sớm có manh mối nhằm giữ lấy cái ghế của mình, Đội trưởng La cũng nghĩ vậy. Nhưng nếu Triệu Bình Sinh đã nói hai người này là người yêu thì chắc chắn không sai.

Nếu đã vậy, tuyệt đối không thể để Phùng Kỳ tham gia, càng không thể để anh ta biết danh tính nghi phạm trước khi bắt giữ. Vợ bị hại chết, có người đàn ông nào không muốn tự tay đâm chết kẻ thù cơ chứ?

Trừ khi không yêu.

Đồng thời, cậu cũng thực sự khâm phục bản lĩnh nghề nghiệp của Phùng Kỳ. Theo lời Đội trưởng La, lúc nãy trong phòng pháp y anh ta còn quỳ xuống khóc lóc thảm thiết, vậy mà giờ đây đã có thể bình thản đi hỏi chuyện các nhân viên công ty người mẫu, không hề để lộ một chút dấu hiệu phẫn nộ hay đau buồn nào.

Nhưng chính kiểu người như vậy mới càng khó đối phó. Chuyện này không còn đơn thuần là mâu thuẫn địch – ta nữa rồi, phải ngăn anh ta bước thêm một bước sai lầm.

Cảnh phục có cởi thì cũng đã cởi. Trời cao đất dày, một thằng đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, đi đâu mà chẳng kiếm nổi miếng cơm? Nhưng một khi ra tay giết người, sẽ chẳng còn ai cứu nổi anh ta nữa.

.Sau một vòng hỏi han và tổng hợp thông tin, họ phát hiện Mẫn Diên không thân thiết lắm với mọi người trong công ty, không ai biết ngoài giờ làm việc cô ấy hay tiếp xúc với ai. Theo phán đoán từ cuộc nói chuyện với quản lý trước đó, Mẫn Diên chắc là lần đầu đến Ngân Đô Hoa Thường, nếu không gã đã có ấn tượng rồi. Chẳng hạn như Mai Tú Chi, khi Phó Lập Tân và Tào Hàn Quần mang ảnh cô ta đến Ngân Đô Hoa Thường, rất nhiều người bao gồm cả gã quản lý đều nhận ra ngay, nói cô ta thường xuyên lui tới đó.

Thực tế Phùng Kỳ đáng ra phải là người nắm rõ hành tung của Mẫn Diên nhất, ngay cả anh ta cũng không biết tại sao Mẫn Diên lại đến Ngân Đô Hoa Thường. Mẫn Diên thường báo cáo tiến độ nhiệm vụ cho anh ta, trừ khi có người hoặc manh mối đặc biệt cần liên lạc khẩn cấp, nếu không tầm một tuần họ mới gặp nhau một lần.

Vụ án phải tiến hành điều tra từng bước một, nhưng việc cấp bách hiện nay là làm sao để cắt đuôi, hoặc nói cách khác là cách ly Phùng Kỳ khỏi quá trình điều tra vụ án. Khi nào bắt được kẻ chịu trách nhiệm cho cái chết của Mẫn Diên, họ chắc chắn sẽ nói cho anh ta biết, nhưng tuyệt đối không thể cho người đàn ông đang bị thù hận che mờ mắt này có cơ hội phạm phải sai lầm không thể cứu vãn.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Phi nảy ra một kế.

Phùng Kỳ là người bên phòng chống m* t** phải không? Vậy hãy để chính người bên phòng chống m* t** trông chừng anh ta.

“Ý cậu là sao? Bảo tôi đi điều tra vụ án giết người á?” Đàm Hiểu Quang được gọi tới có chút ngơ ngác, “Không phải tổ chúng tôi vẫn còn cả đống- Á!”

Trang Vũ huých một khuỷu tay vào sườn gã, cắt ngang lời gã không chút nể nang: “Không vấn đề gì, anh Phi, anh Triệu, thầy La, chúng tôi nhận nhiệm vụ này.”

Đàm Hiểu Quang xuýt xoa xoa chỗ bị đau, tặng cho Trang Vũ một cái nhìn u oán.

Cậu không vấn đề gì là sao? Đây chẳng phải đang coi hai đứa mình như bảo mẫu à?

Gã thấy Trang Vũ đôi khi quá thiếu nguyên tắc, hễ lãnh đạo giao việc gì là gật đầu cái rụp.