Chương 19 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Tào Hàn Quần đã hỏi qua một lượt các vị khách ở phòng số 36, tất cả đều đồng thanh khẳng định: “Không có cô gái nào vào cả”. Phía Lư Niệm Cửu cũng không tìm thấy vết máu trong phòng, kể cả các thùng rác bên ngoài cửa sau của Ngân Đô Hoa Thường cũng không có vật dụng hay giấy tờ nào dính máu. Bận rộn suốt cả đêm mà vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân, nguyên nhân cái chết cụ thể còn phải đợi tin tức từ chỗ Hàn Định Giang.

Hướng điều tra tạm thời chưa rõ ràng, không cần thiết phải ở lại đồn chôn chân vô ích, Trần Phi rủ Triệu Bình Sinh cùng về nhà bố mẹ mình ăn cơm. Đã gần một tháng rồi cậu không làm tròn chữ hiếu trước mặt hai ông bà, khó khăn lắm mới rảnh ra một chút, không về thì không ổn. Thật ra cậu chẳng mặn mà gì chuyện về nhà, vì cứ hễ về là lại bị bố mẹ càm ràm chuyện xem mắt kết hôn. Sở dĩ cậu hay lôi kéo Triệu Bình Sinh đi cùng, một là vì đối phương biết nấu ăn, hai là vì cả hai đều đang độc thân, lúc bố mẹ mắng mỏ cậu cũng sẽ phải giữ chút thể diện cho Triệu Bình Sinh.

Triệu Bình Sinh vốn định về nhà giặt giũ, nhưng Trần Phi đã lên tiếng rủ rê, hắn đành phải nhét chiếc túi cầm tay trở lại tủ đồ cá nhân. Trên đường đi, họ ghé qua chợ, mua sườn non, cá mú, vịt và ít trái cây. Mẹ Trần vừa thấy Triệu Bình Sinh vào cửa lại xách theo túi lớn túi nhỏ liền cằn nhằn một hồi, dặn hắn lần sau tới không được lãng phí tiền bạc như thế nữa.

“Không có gì đâu dì ạ, cháu độc thân một mình dễ lo, tiêu chút tiền này không đáng là bao.” Hầu như lần nào đến nhà bố mẹ Trần Phi, Triệu Bình Sinh cũng phải lặp lại câu này, cơ bản đó là nét văn hóa truyền thống của mọi gia đình Trung Quốc – khách sáo với nhau.

Đặt đồ xuống, Trần Phi vào phòng chào bố. Bố Trần được phát hiện bị ung thư dạ dày từ năm kia, sau cuộc phẫu thuật thì sức khoẻ giảm sút nghiêm trọng, vóc dáng một mét bảy mươi lăm mà giờ gầy rộc chỉ còn hơn năm mươi cân. Trước kia con trai về còn có thể nhâm nhi vài ly, giờ thì tuyệt đối không thể. Triệu Bình Sinh mua sườn là để hầm cháo cho ông cụ. Dạ dày bị cắt mất hai phần ba, ông không ăn được đồ khô cứng, chỉ uống được cháo loãng nhưng phải giàu dinh dưỡng.

“Bố, con đã về.”

Ông cụ đang tựa lưng vào đầu giường xem báo, nghe thấy tiếng động liền tháo kính lão, khẽ nhồm dậy nhìn con trai một lượt rồi nhíu mày: “Sao con lại gầy đi thế?”

“Đâu có, con béo hơn lần trước về ba cân đấy chứ.” Trần Phi cười lấp l**m, chuyện gãy xương sườn cậu không dám hé răng, sợ bố mẹ lo lắng, cậu vội lảng sang chuyện khác: “Chị con mấy ngày nay có về không?”

Ông vỗ vỗ vào mép giường ra hiệu cho con trai ngồi xuống, bố Trần gật đầu: “Hôm mùng Một có về, bảo gọi điện gọi con về ăn cơm nhưng mẹ con nói con đang trực không rảnh nên không gọi.”

“Vâng, mấy ngày nay con bận quá.” Trần Phi ngồi xuống mép giường, bóp chân cho bố, “Dạo này chị ấy thế nào? Lâu rồi chị ấy không liên lạc với con.”

Cậu thuận miệng hỏi một câu, lại thấy sắc mặt ông cụ trầm xuống, lúc lâu sau mới thở dài: “Hôm về đây nó cứ khóc lóc với mẹ con suốt buổi, nói là muốn ly hôn.”

“Ly hôn?” Trần Phi giật mình kinh ngạc, “Tống Sâm ngoại tình à?”

Phải nói chị gái cậu, Trần Huệ và anh rể Tống Sâm chính là cặp vợ chồng kiểu mẫu, kết hôn gần hai mươi năm chưa từng nghe nói hai người to tiếng với nhau bao giờ. Cả hai đều làm việc trong ngân hàng, một người là trưởng phòng giao dịch, một người là tài xế của ngân hàng, thu nhập khá, cuộc sống êm đềm. Ngoại trừ việc anh rể ngoại tình, cậu chẳng nghĩ ra được lý do gì khiến họ phải ly hôn.

Chần chừ một lát, ông cụ cúi đầu ngầm thừa nhận.

Trần Phi lập tức nổi trận lôi đình, bật dậy như lò xo: “Cái thằng khốn kiếp súc vật đó! Con đi tìm nó!”

Sợ cái tính nóng như lửa của con trai nổi lên lại đánh Tống Sâm không ra người, bố Trần vội đưa tay giữ chặt lấy tay cậu.

“Có chuyện gì thế?” Vừa lúc Triệu Bình Sinh lại gần chào hỏi, nghe tiếng Trần Phi quát tháo liền đứng chắn ngay cửa phòng.

“Tống Sâm! Nó dám lén lút sau lưng chị tôi có người đàn bà khác.” Trần Phi mặt mày đen sầm chửi bới: “Mẹ kiếp, năm đó nhà nó nghèo rớt mồng tơi, chị tôi chẳng ngại gì mà gả cho nó. Giờ có tí tiền liền học thói nuôi gái bên ngoài? Nó nghĩ chị tôi không có người nhà đứng sau chắc?!”

Thấy ông cụ đưa mắt ra hiệu cho mình, Triệu Bình Sinh hiểu ý khuyên can: “Cậu đừng có mất bình tĩnh, cái mã của Tống Sâm không chịu nổi một đấm của cậu đâu. Đánh người ta hỏng hóc là cậu bị lột cảnh phục như chơi, không đáng.”

“Vậy cứ để chị tôi chịu uất ức à?” Trần Phi thực sự không nuốt trôi cơn giận này.

Triệu Bình Sinh biết cậu không cam tâm nhưng vẫn phải ngăn lại: “Đừng quên cậu vẫn đang chịu kỷ luật đấy. Sư phụ dặn thế nào? Cẩn, ngôn, thận, hạnh. Nếu muốn trị tội Tống Sâm, tôi có đầy chiêu để xử hắn, cậu cứ thành thật cho tôi, nghe rõ chưa?”

“Thằng kia, sao con lại bị kỷ luật?” Bố Trần kinh ngạc trừng mắt.

“Hả? À…không có gì đâu bố, chỉ là kỷ luật hành chính thôi, mấy ngày nữa là hủy bỏ ấy mà.” Trần Phi vội nháy mắt với Triệu Bình Sinh, ra hiệu bảo hắn đừng nhắc chuyện này trước mặt bố mình.

Thật ra Triệu Bình Sinh cố ý nói vậy để đánh lạc hướng mâu thuẫn, đây vốn là sở trường của hắn. Sau khi trò chuyện vài câu với bố Trần, hắn kéo Trần Phi ra ban công hút thuốc để xoa dịu cơn giận của đối phương.

Châm một điếu thuốc, Trần Phi hằn học phả ra một hơi: “Thật đúng là hạng cháu chắt! Thế mà cũng dám ngoại tình!”

Dùng bật lửa trong tay Trần Phi để châm thuốc, Triệu Bình Sinh suy nghĩ một hồi rồi nói: “Lão Trần, tôi thấy thế này, chuyện đã đến nước này rồi cậu có nổi giận cũng vô ích. Tìm cho chị cậu một luật sư thật giỏi, đừng để chị ấy chịu thiệt khi phân chia tài sản là được.”

Trần Phi trừng mắt: “Còn có mặt mũi đòi chia tài sản? Theo tôi, cứ để thằng cha đó cởi truồng mà cút đi!”

Dù biết kết quả này rất khó đạt được trừ khi đối phương tự nguyện từ bỏ tài sản chung nhưng Triệu Bình Sinh vẫn trưng ra bộ mặt “Phải phải, cậu nói gì cũng đúng”. Kinh nghiệm chung sống nhiều năm cho thấy, nếu Trần Phi đang trong cơn nóng giận thì giảng đạo lý coi như vô nghĩa, cứ thuận theo ý cậu mới là thượng sách.

Bữa trưa tuy rất phong phú nhưng không ai thấy ngon miệng. Bố Trần ăn xong liền đi ngủ trưa, Triệu Bình Sinh giúp mẹ Trần dọn dẹp bàn ăn, khi vào phòng thấy Trần Phi đang nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt u ám. Hắn cảm thấy nếu không để cơn giận này xả hết ra, chắc chắn đêm nay Trần Phi sẽ mất ngủ. Hắn đã chủ động đề nghị đưa cậu đi tìm Tống Sâm nói chuyện.

Tống Sâm này Triệu Bình Sinh từng gặp vài lần khi tới nhà ăn cơm, ấn tượng là một người khá khéo léo. Ban đầu hắn là thợ điện, sau này trở thành tài xế riêng cho Giám đốc ngân hàng kiêm luôn việc chuyển phát các công văn quan trọng. Chức vụ không cao nhưng vì là người thân cận của Giám đốc nên vị thế không hề kém cạnh cô vợ làm trưởng phòng giao dịch, nghe nói lễ tết người ta đến nhà biếu xén không ít.

Trần Phi đang định tự mình đi tìm, nghe Triệu Bình Sinh nói muốn đi cùng, cậu do dự vài giây rồi hỏi: “Cậu đi làm gì?”

“Tôi sợ cậu đánh chết người ta.” Triệu Bình Sinh mỉm cười nhíu mày: “Thôi đừng dồn nén nữa, gọi điện hỏi xem hắn đang ở đâu, tôi lái xe đưa cậu đi.”

Trần Phi rút điện thoại ra định bấm số nhưng nghĩ lại, cậu chìa tay về phía Triệu Bình Sinh: “Tôi gọi hắn có lẽ sẽ không nghe, dùng máy của cậu gọi chắc chắn hắn sẽ bắt máy.”

Triệu Bình Sinh đưa điện thoại cho cậu. Quả nhiên đúng như Trần Phi dự đoán, đầu dây bên kia vừa nghe thấy giọng em vợ liền trở nên lắp bắp: “…À…là…là Trần Phi à…Chú…tìm anh có việc gì?”

“Anh đang ở đâu? Chiều nay tôi rảnh, muốn tìm anh làm chén trà.” Trái ngược với vẻ thân thiết thường ngày với anh rể, giọng điệu Trần Phi lúc này chẳng khác nào đang thẩm vấn tội phạm.

“Hả? Chiều nay? Chiều nay anh có-”

“Đừng có để tôi phải nói nhiều, mấy cái chuyện thối nát của anh tôi biết hết rồi.”

“…” Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó là một tiếng thở dài. “Cái đó…anh không ở trong thành phố…Chú không phải đang trực sao, ra khỏi thành…ra khỏi thành không tiện lắm đâu…”

“Tôi đi đâu cũng được hết! Tống Sâm! Đừng ép tôi phải định vị tín hiệu điện thoại của anh!”

Dựa trên sự hiểu biết về tính cách của Trần Phi, đầu dây bên kia rõ ràng nhận thức được hôm nay là “Thị phúc bất thị họa, thị họa đóa bất quá”, đành phải thành thật đáp: “Anh đang ở thị trấn Suối Nước Nóng…khách sạn Bán đảo Lam Loan.”

“Đợi đấy! Tôi qua ngay.”

Cúp máy, Trần Phi đứng dậy chào mẹ đang rửa bát trong bếp rồi cùng Triệu Bình Sinh lên xe, nhắm thẳng tới hướng thị trấn Suối Nước Nóng.

Đến khách sạn, Trần Phi đợi ở quán cà phê dưới đại sảnh mười lăm phút mà vẫn không thấy Tống Sâm xuống, cậu mất kiên nhẫn gọi điện thúc giục. Triệu Bình Sinh đoán đối phương đang phải đấu tranh tâm lý dữ dội, dù sao làm chuyện thất đức xong mà phải đối mặt với kiểu người “thần cản giết thần, Phật cản giết Phật” như Trần Phi thì cũng phải cân nhắc xem cái thân mình có đủ cứng để chịu đòn hay không.

Đang là cao điểm du lịch tuần lễ vàng, sảnh khách sạn người ra kẻ vào tấp nập, khách làm thủ tục nhận và trả phòng nối đuôi nhau không ngớt. Trần Phi vừa rung chân vừa đảo mắt nhìn quanh, bỗng nhiên cậu rướn người về phía trước, thuận tay vỗ mạnh vào đùi Triệu Bình Sinh: “Lão Triệu, cậu nhìn người phụ nữ kia xem, cái váy cô ta đang mặc có phải giống hệt cái váy của nạn nhân tối qua không?”

Triệu Bình Sinh ngoái đầu nhìn theo hướng tay Trần Phi chỉ về phía quầy lễ tân. Đúng là có một người phụ nữ đang mặc chiếc váy hai dây màu đỏ rực, lộ ra bờ vai, cổ và tấm lưng trần gợi cảm cùng đôi chân trắng ngần. Dựa trên ấn tượng còn sót lại, hắn cảm thấy mẫu mã đó hoàn toàn trùng khớp với nạn nhân.

“Để tôi ra hỏi xem cô ta mua ở đâu.”

Trần Phi vừa định đứng dậy đã bị Triệu Bình Sinh giữ lại: “Để tôi đi cho, tôi đang mặc cảnh phục, người ta sẽ không coi tôi là kẻ b**n th**.”

Ừ nhỉ, Trần Phi nghĩ thầm, mình là một gã đàn ông lực điền mà xông tới hỏi mua váy ở đâu thì đúng là dễ bị ăn tát thật.

Triệu Bình Sinh bước tới bắt chuyện vài câu, sau khi có được thông tin cần thiết, hắn quay lại quán cà phê nói với Trần Phi: “Mua ở Trung tâm thương mại Thế Mậu, nhãn hiệu là Nimeidan.”

Trần Phi lập tức gọi cho Hàn Định Giang, bảo anh ta kiểm tra ngay xem chiếc váy của nạn nhân có cùng nhãn hiệu đó không. Rất nhanh, Hàn Định Giang phản hồi, mác cổ áo của nạn nhân đúng là Nimeidan. Trần Phi lại gọi cho Tào Hàn Quần, bảo anh ta tra xem trong thành phố có bao nhiêu quầy hàng kinh doanh của hãng này, đi tìm từng nơi một xem có nhân viên nào nhận diện được nạn nhân không.

“Cửa hàng kinh doanh và cửa hàng bán lẻ cộng lại cũng hơn hai mươi nơi đấy.” Tào Hàn Quần sau khi tra cứu xong liền gọi lại, “Này, anh đừng có nghỉ ngơi nữa, mau cùng Bình Sinh về làm việc đi.”

“Tí nữa về, hai đứa tôi đang ở thị trấn Suối Nước Nóng!”

Tào Hàn Quần hỏi với giọng điệu quái đản: “Suối Nước Nóng? Hai người các anh…đi tắm suối nước nóng cùng nhau à?”

“Không phải, tôi là- thôi về rồi nói, cậu lo sắp xếp người đi, chỗ nào đến được thì đến ngay đi.”

“Được rồi, về sớm đi nhé, đừng có chơi muộn quá đấy.”

“Cút đi! Đã bảo là-” Trần Phi khựng lại, bỏ điện thoại xuống trừng mắt nhìn Triệu Bình Sinh, “Hừ! Cái thằng ranh này dám cúp máy của tôi!”

Triệu Bình Sinh mỉm cười: “Cậu ta tưởng hai chúng ta đi chơi riêng nên tâm lý không cân bằng ấy mà.”

Lẩm bẩm một câu: “Hơi đâu mà đi tắm suối nước nóng với cậu”, Trần Phi nhìn đồng hồ, cau mày mất kiên nhẫn. Đợi thêm năm phút nữa mà Tống Sâm vẫn chưa xuống, cậu sẽ lên lầu phá cửa.

Năm phút sau Tống Sâm vẫn không xuất hiện, Trần Phi ngồi không yên nữa, cậu chạy tới quầy lễ tân chìa thẻ ngành ra, tra được số phòng của Tống Sâm rồi hùng hổ lao lên. Tới nơi, cậu đấm cửa thình thình nhưng bên trong không một tiếng động. Gõ thêm vài cái vẫn chẳng thấy ai ra mở.

Chạy rồi sao? Không lẽ chạy? Lúc nãy vừa liên lạc xong mà, cũng không thấy hắn ra khỏi thang máy.

Trong khi Trần Phi đang tự hỏi liệu mình có đáng sợ đến thế không thì Triệu Bình Sinh bỗng nảy ra một dự cảm chẳng lành. Hắn xoay người chạy tới kéo một nhân viên vệ sinh ở phòng khác lại, chìa thẻ ngành và yêu cầu dùng thẻ vạn năng để mở cửa.

Cửa vừa mở ra, cả Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều chết lặng tại chỗ…

Tống Sâm đang nằm gục bên khung cửa nhà tắm, một tay ôm chặt ngực, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt đã chuyển sang màu tím tái.