Trước khi Trần Phi và Triệu Bình Sinh đặt chân đến Châu Hải, La Minh Triết đã sớm gửi yêu cầu hỗ trợ đến các đồng nghiệp tại Công an thành phố Châu Hải. Phía họ đã hỗ trợ xác nhận địa chỉ làm việc và nơi ở của Lý Bích Châu. Thế nhưng bây giờ nảy sinh một vấn đề nan giải: Cha mẹ của Chu Lễ Kiệt đều đã lâm bệnh qua đời, hai người chị gái lấy chồng xa rồi biệt tích, tạm thời không có cách nào tiến hành giám định DNA. Vì vậy, cảnh sát chưa có bằng chứng xác thực để chứng minh thi thể kia không phải Trương Đấu Kim. Hậu quả là lệnh truy nã Trương Đấu Kim chưa thể ban bố rộng rãi mà chỉ có thể phát thông báo phối hợp điều tra nội bộ để các đơn vị địa phương rà soát.
Tình thế này đẩy lực lượng cảnh sát vào thế bị động. Hành tung của nghi phạm vẫn là một ẩn số, thậm chí việc hắn có thực sự định giết Lý Bích Châu hay không cũng chỉ dừng lại ở mức suy đoán. Hành động thiếu thận trọng rất dễ đánh rắn động cỏ. Do đó, sau khi đến Châu Hải, việc đầu tiên Trần Phi, Triệu Bình Sinh cùng các đồng nghiệp địa phương có những quyết định là: Nên âm thầm giám sát Lý Bích Châu để chờ Trương Đấu Kim xuất hiện hay trực tiếp tìm cô ta để thẩm vấn ngay lập tức.
“Nếu cứ ôm cây đợi thỏ e là tốn thời gian, tốn công sức mà lại hao người.”
Người phụ trách tiếp đón hai người là Đội trưởng Đội Hình sự Ngu Thành Sơn. Ông ngoài bốn mươi, dáng người đậm đà, gương mặt chữ điền với đôi lông mày rậm và cặp mắt to toát lên vẻ chính trực. Vị này lông mày đen nhánh nhưng đầu lại hói trọc lóc, lúc nói chuyện có thói quen lấy tay xoa xoa cái gáy bóng loáng của mình. Dù sau khi nghe tóm tắt vụ án, ông cũng tin rằng tám chín phần mười Trương Đấu Kim sẽ tìm đến giết Lý Bích Châu nhưng gã này bao giờ mới chịu lộ diện thì chẳng ai biết. Cứ chôn chân chờ đợi mãi thì biết đến bao giờ. Trước đó ông đã bàn với La Minh Triết hay là cứ gọi điện cho Lý Bích Châu, để cô ta chủ động liên lạc với Trương Đấu Kim, coi như một kiểu “câu cá” dụ dỗ tội phạm.
Trần Phi và Triệu Bình Sinh hoàn toàn thấu hiểu cái khó của đồng nghiệp. Không phải vụ án thuộc địa bàn của mình mà vẫn phải cắt cử nhân lực canh chừng ngày đêm, ai chẳng muốn đánh nhanh thắng nhanh. Nhưng lùi lại một bước để tính, nếu Trương Đấu Kim không cắn câu thì sao? Hắn hiện tại đang là “người chết”, vợ cũ đã bỏ đi hơn một năm, bỗng dưng vào thời điểm nhạy cảm này lại chủ động liên lạc, rất khó để nói liệu hắn có nảy sinh nghi ngờ hay không. Mà một khi Trương Đấu Kim đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, liệu hắn có từ bỏ kế hoạch ban đầu để cao chạy xa bay ra nước ngoài?
Thấy Trần Phi cứ cúi đầu uống trà không nói lời nào, Triệu Bình Sinh hắng giọng, bình thản nói rõ quan điểm của hai người: “Trương Đấu Kim có quốc tịch nước ngoài, nếu để hắn chạy thoát thì coi như chim bay về núi, cá lặn xuống biển, vĩnh viễn không còn cơ hội bắt hắn nhận án nữa.”
Ngu Thành Sơn khẽ nhíu đôi mày rậm, đôi mắt dán chặt vào chiếc chén đang đầy nước trà nóng. Một lát sau, ông khẽ thở dài: “Hay là thế này, tôi điều hai người từ đội sang hỗ trợ các anh, đồng thời báo cho đồn công an khu vực nơi Lý Bích Châu ở và làm việc phối hợp. Trước mắt cứ canh chừng một tuần xem sao, nếu Trương Đấu Kim vẫn không xuất hiện thì chúng ta lại tính cách khác, các anh thấy thế nào?”
“Tôi thấy phương án này ổn. Lão Trần, cậu có ý kiến gì không?” Triệu Bình Sinh hỏi, mắt hướng về phía Trần Phi. Hắn tiếp lời chỉ để giữ hoà chứ Trần Phi im lặng nãy giờ chắc chắn đang tính toán điều gì đó. Đi phá án xa, chuyện gì cũng phải hai người đồng lòng bàn bạc mới được.
“Giúp chúng tôi thuê một căn phòng đối diện nhà Lý Bích Châu đi.” Trần Phi vừa dứt lời đã cảm thấy chân mình bị ai đó đá nhẹ một cái dưới gầm bàn. Cậu lập tức liếc sang Triệu Bình Sinh: Ý gì đây? Tôi muốn tìm một chỗ có thể ngả lưng để theo dõi, có gì sai à? Cứ bắt nằm lỳ trong xe giữa cái nắng đổ lửa này thì thành thịt quay sớm à?
Ngu Thành Sơn coi như không thấy màn trao đổi dưới gầm bàn của hai vị khách, ông nở nụ cười niềm nở: “Chuyện nhỏ, để tôi sắp xếp người đi tìm ngay. À, hai anh đợi chút, để tôi gọi mấy đứa cấp dưới vào chào hỏi, làm quen mặt mũi luôn.”
Nói đoạn, ông bước ra khỏi phòng.
Khi tiếng bước chân đã đi xa, Triệu Bình Sinh mới hạ thấp giọng dặn dò: “Đây không phải địa bàn của mình, người ta sắp xếp thế nào thì mình nghe thế ấy đi. Cậu vừa vừa phải phải thôi, cứ đòi làm chủ nhà người ta là sao.”
Trần Phi hậm hực đáp trả: “Tôi chẳng phải là vì cậu sao? Cậu xem cái lưng già của cậu kìa, cứ thử vẹo trong xe mười mấy tiếng đồng hồ mỗi ngày xem, có chịu nổi không?”
– Lưng tôi làm sao? Lưng tôi vẫn còn tốt chán!!!
Dù rất muốn lên tiếng minh oan cho bản thân nhưng Triệu Bình Sinh vẫn cố nuốt lời vào trong: Thôi đừng có mà không biết hưởng thụ, người ta cũng là vì quan tâm mình thôi.
Một lát sau, Ngu Thành Sơn dẫn hai viên cảnh sát trẻ quay lại văn phòng đội trưởng giới thiệu: “Đây là Ngô Cần, còn đây là Thẩm Lực. Từ giờ trở đi hai đứa nó sẽ nghe theo sự điều động của các anh. Có cần đánh mắng gì cứ việc, không phải giữ mặt mũi cho tôi đâu.”
“Đại ca, anh có cần hào phóng quá vậy không?” Ngô Cần cười khổ, lần lượt bắt tay Trần Phi và Triệu Bình Sinh, “Chào hai vị tiền bối, em là Ngô Cần, rất vinh dự được tham gia phá án cùng các anh.”
Ngô Cần trông có vẻ khá hoạt bát, ngược lại Thẩm Lực lại có phần lầm lì hơn. Cậu không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng bắt tay. Trần Phi quan sát kỹ hai người trẻ tuổi, tầm khoảng 24 25 tuổi. Thẩm Lực cao chừng 1m85, nhỉnh hơn Ngô Cần một chút, đứng thẳng tắp như cây tùng. Tuy còn trẻ nhưng cậu ta tỏa ra vẻ điềm tĩnh, bất biến trước mọi sự đời.
Trần Phi nghiêng người nhìn Ngu Thành Sơn, hất hàm về phía hai chàng trai trẻ: “Bình thường bọn nhóc có được trang bị súng không?”
Triệu Bình Sinh vừa nghe đã biết ngay Trần Phi định đòi súng của người ta, hắn vội vàng cướp lời: “Lão Trần, đừng làm phiền Ngu đội trưởng nữa. Tra án ở ngoại tỉnh, thủ tục nhận súng phiền phức lắm, hơn nữa người ta còn phải chịu trách nhiệm thay mình, không tiện đâu.”
“…”
Ngu Thành Sơn thầm nghĩ: Họ Triệu kia, anh đúng là tinh ý thật đấy nhưng lời này tôi nên tiếp thế nào đây? Bảo không đưa thì thấy mình nhỏ mọn quá mà nhận lời thì nếu lỡ có chuyện gì…chẳng lẽ cái ghế đội trưởng này tôi không cần nữa à?
Giữa lúc ông đang đấu tranh tư tưởng, Thẩm Lực từ nãy đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng bỗng cất lời: “Anh Trần, anh Triệu, chuyện là thế này ạ: Trước đây em và Ngô Cần cùng Ngu đội trưởng có một nhiệm vụ theo dõi, lúc đó ba người chúng em chỉ mang theo đúng một chiếc dùi cui sắt trong cốp xe mà vẫn tóm gọn được hai tên buôn m* t**. Tên Trương Đấu Kim này chưa từng có tiền án tiền sự, cũng không có dấu hiệu mang theo hàng nóng, em nghĩ mức độ nguy hiểm chắc chắn không bằng bọn buôn m* t** đâu ạ.”
Nghe vậy, Triệu Bình Sinh và Trần Phi đưa mắt nhìn nhau rồi không hẹn mà nở nụ cười.
Cái cậu nhóc này nhìn thì có vẻ lầm lì, không ngờ nói năng lại sắc sảo và có trình độ đến thế. Chả trách Ngu Thành Sơn lại cử cậu ta đi phối hợp, đúng là một hạt giống tốt cần được bồi dưỡng.
Cấp dưới đã giữ thể diện cho mình như thế, nụ cười của Ngu Thành Sơn càng thêm rạng rỡ: “Hai vị đều là dân hình sự lão làng, thủ tục nhận súng phiền phức thế nào các anh đều rõ cả. Vậy thế này đi, tôi sẽ làm đơn xin kho khí tài cấp một chiếc dùi cui điện, thêm dùi cui rút và bình xịt hơi cay. Tóm lại chỉ cần gã đó thò mặt ra, phía tôi nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp bắt giữ, bảo đảm không để các anh phải sứt mẻ miếng nào.”
Được rồi, Trần Phi gật đầu đồng ý. Người ta đã nói đến nước này, nếu còn kỳ kèo nữa thì lại thành làm mình làm mẩy.
Thống nhất xong trách nhiệm và công việc, cả đội lập tức bắt tay vào hành động. Ngô Cần đi thuê phòng, Thẩm Lực đi nhận vũ khí và chuẩn bị xe. Chưa đầy ba tiếng sau, chiếc kính viễn vọng dùng để giám sát đã được lắp đặt ngay bên cửa sổ căn phòng đối diện nhà Lý Bích Châu. Đây là một khu làng trong phố chưa giải tỏa, đường xá chật hẹp, những dãy nhà tự xây cao bốn năm tầng mọc lên san sát. Dây điện, dây cáp chằng chịt trên không trung, ngửa đầu nhìn lên chẳng khác nào một mạng nhện khổng lồ màu đen.
Qua điều tra trước đó, cảnh sát biết được Lý Bích Châu đang thuê chung nhà với một người phụ nữ họ Thích. Bây giờ là bốn giờ chiều, cô ta vẫn đang ở chỗ làm việc, chỉ có người phụ nữ họ Thích kia ở nhà một mình.
“Cái cô họ Thích này là “lâu trung phượng” đấy ạ.” Ngô Cần vừa nói vừa rót chút nước khoáng vào chiếc cốc giấy dùng một lần để Trần Phi gạt tàn thuốc. Cậu nhận ra vị tiền bối này nghiện thuốc lá khá nặng, từ lúc vào nhà tới giờ tay không rời điếu thuốc.
Cậu ta dùng tiếng Quảng Đông, Trần Phi nghe không hiểu, đang ngẩn ra thì thấy Triệu Bình Sinh đứng bên cạnh giải thích: “Tức là kiểu gái m** d*m tại nhà mà mình vẫn hay gọi đấy.”
Được Triệu Viên Ngoại phiên dịch cho một hồi, Trần Phi mới vỡ lẽ. Cái cô họ Thích này là hạng gái tiếp khách tại nhà, bên phía họ gọi là “âm thầm khoa tử”. Loại này thường chỉ làm ăn với khách quen, vừa đỡ bị bọn tú bà chăn dắt bóc lột, vừa an toàn. Xem ra phân tích trước đó về quá khứ của Lý Bích Châu chẳng sai chút nào, dù đã hoàn lương nhiều năm nhưng vẫn có thể chung sống dưới một mái nhà với người làm nghề da thịt, đổi lại là người phụ nữ khác thì đã sớm tránh như tránh tà rồi.
“Anh Triệu cũng biết nói tiếng Quảng ạ?” Điều Ngô Cần hỏi cũng là điều Trần Phi đang thắc mắc.
Triệu Bình Sinh khiêm tốn cười đáp: “Tôi nghe hiểu được một chút còn nói thì không thạo lắm, chỉ bập bẹ được mấy câu đơn giản.”
Trần Phi hỏi: “Cậu học của ai thế?”
“Hồi đi học ở Bắc Kinh, tôi ở cùng phòng với một nữ cảnh sát hình sự người Quảng Đông, tôi học lỏm từ cô ấy đấy.”
“À, chẳng thấy cậu nhắc bao giờ.”
“Cảnh sát hình sự ạ?” Mắt Ngô Cần sáng lên vẻ tò mò, “Ai thế ạ? Dì của em cũng ở đội hình sự tỉnh Quảng Đông đây.”
Triệu Bình Sinh cười hỏi: “Mao Tiễn Tài Hoa, cậu có biết không?”
Ngô Cần cười toe toét lộ cả tám chiếc răng cửa trắng bóng: “Biết chứ ạ, đấy chính là dì em á. Ái chà, thế giới này đúng là nhỏ thật, đi đâu cũng đụng người quen.”
“Ừ, đúng là nhỏ thật.” Triệu Bình Sinh không khỏi cảm thán, “Cũng nhiều năm rồi tôi không liên lạc với cô ấy, giờ cô ấy vẫn khỏe chứ?”
Ngô Cần bỗng thu lại nụ cười, nhíu mày thở dài: “Cũng tàm tạm ạ, chỉ có điều dì em ly hôn mấy năm rồi, đứa con để cho dượng nuôi. Mẹ em suốt ngày cứ lo sau này dì ấy sẽ phải cô độc cả đời.”
“Haiz, làm cảnh sát đã khó, làm nữ cảnh sát còn khó hơn.” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa hướng mắt về phía Trần Phi. Nhưng ngoài dự đoán, hắn không thấy sự đồng cảm trên mặt đối phương mà lại thấy một nét gì đó… khó chịu, chẳng biết tả thế nào cho đúng.
Vài giây sau, Trần Phi liếc xéo hắn một cái, giọng điệu hờ hững: “Xem ra hồi đi Bắc Kinh học tập cậu xã giao gớm nhỉ, còn rảnh rỗi mà đi học tiếng Quảng Đông cơ đấy.”
Câu chất vấn không đầu không đuôi khiến Triệu Bình Sinh ngớ người: “Ơ kìa, lúc đó tôi cũng phải có lúc nghỉ ngơi chứ, chẳng lẽ lại ôm sách đọc cả ngày?”
Thế nhưng Trần Phi chẳng buồn tiếp lời hắn nữa mà quay đầu sang gọi Ngô Cần: “Tiểu Ngô, gọi điện cho Thẩm Lực xem, đỗ cái xe thôi mà nửa ngày vẫn chưa thấy vác mặt lên.”
Cảm thấy bầu không khí trong phòng bỗng dưng quái đản một cách khó hiểu, Ngô Cần lập tức chộp lấy điện thoại ra ngoài gọi ngay. Chẳng mấy chốc Thẩm Lực đã lên tới nơi, cậu bảo vừa nãy tiện đường đi khảo sát quanh khu này một vòng cho quen địa hình.
Hành động này rất được lòng Trần Phi, cậu không tiếc lời khen ngợi: “Ừm, đúng là một hạt giống tốt cho nghề trinh sát.”
Thẩm Lực vẫn lạnh lùng không kiêu ngạo, chỉ gật đầu cảm ơn rồi đưa lon Coca lạnh đang cầm trong tay cho Ngô Cần. Ngô Cần thấy cậu ta chỉ mang lên đúng một lon, có chút ngại ngùng nhắc nhở: “Sao cậu không mua cho hai đàn anh mỗi người một lon?”
Hiếm thấy trên gương mặt lạnh của Thẩm Lực hiện lên vẻ lúng túng: “Tôi chỉ nghĩ… cậu thích uống cái này… Cái đó… để tôi xuống mua.”
“Không cần, không cần đâu, chúng tôi không thích đồ ngọt.” Triệu Bình Sinh đưa tay ngăn Thẩm Lực lại, “Chẳng phải có hai thùng nước khoáng sao? Chúng tôi uống cái đó là được rồi.”
Thẩm Lực không nói gì thêm, lặng lẽ ngồi xuống trước kính viễn vọng quan sát tình hình đối diện. Họ chia ca trực, mỗi người sáu tiếng. Trần Phi sắp xếp cho hai người trẻ tuổi trực ban ngày, buổi tối thì cậu và Triệu Bình Sinh phụ trách. Lúc nãy trên đường đi có trò chuyện với Ngô Cần, được biết cậu và Thẩm Lực đều là sinh viên trường cảnh sát, sau khi tốt nghiệp từng làm ở đồn công an hai năm, nhờ lãnh đạo đề bạt mà lần lượt được điều về đội hình sự.
Đột nhiên Thẩm Lực đứng bật dậy, giọng nói có chút bối rối: “Cái đó… anh Trần, có một người đàn ông vào nhà rồi.”
Trần Phi nhanh chóng áp sát vào kính viễn vọng, thấy một gã đàn ông cao chưa đầy mét sáu, đầu hói đang ôm ấp mặn nồng với người phụ nữ họ Thích trong phòng khách. Cậu xua xua tay, ra hiệu cho Thẩm Lực lánh sang một bên.
Sắp diễn ra “phim hành động” thực tế rồi, ban ngày ban mặt, thôi thì đừng làm mấy đứa trẻ phải đỏ mặt tía tai.