Chương 1 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Mùa hè nóng nực đã bắt đầu, cảnh báo nhiệt độ cao kéo dài liên tục.

Giữa trưa, mặt trời gay gắt đến mức chói mắt. Bên trong trạm thu phí trên đường cao tốc chỉ có mỗi một chiếc quạt cũ kỹ màu xanh lục thổi ra toàn khí nóng. Người ngồi bên trong mồ hôi nhễ nhại, lớp này chưa khô lớp khác đã túa ra, từng giọt mồ hôi lăn qua xương quai hàm sắc sảo rồi chảy tọt vào cổ áo, thấm loang lổ bộ đồng phục nhân viên thu phí.

Bộ đàm đặt bên tay vang lên những tiếng rè rè rồi truyền đến mệnh lệnh: “Đội phó Trần, xe mục tiêu đang tiến về phía các anh, chú ý chặn lại.”

“Rõ.”

Đôi mắt mở to, Trần Phi xốc lại tinh thần, dán chặt tầm mắt vào phía cuối con đường. Bốn trạm thu phí xếp thành hàng ngang, tất cả đều đã được thay thế bằng những cảnh sát cải trang đang trong tư thế sẵn sàng nghênh chiến. Mục tiêu là một băng cướp xuyên biên giới các tỉnh khét tiếng.

Nhóm người này từng đánh cướp xe chở tiền, đập phá tiệm vàng, bắt cóc tống tiền rồi sát hại con tin. Trên tay chúng đã nhuốm máu của mười lăm mạng người, chúng sở hữu vũ khí gây chết người và thực sự là những tên tội phạm liều mạng.

Ba tiếng trước, họ vừa lần ra hành tung của băng nhóm này. Hiện tại xe trinh sát vẫn đang bám sát ngay sau xe mục tiêu, liên tục truyền tin về. Khi bố trí chốt chặn, Trần Phi đã chọn cho mình khu thu phí ở làn ngoài cùng, bởi vì nếu anh là tên cầm đầu của băng cướp này thì khi đi qua trạm thu phí chắc chắn anh sẽ chọn làn ngoài cùng.

Ngay bên cạnh làn xe là hàng rào bảo vệ, phía ngoài rào là những thửa ruộng được chia cắt gọn gàng và xe cảnh sát không thể đi vào đó. Nếu thật sự bị bao vây, chỉ cần liều chết băng qua đó…biết đâu chúng có thể tìm thấy một con đường sống.

Đồng phục mùa hè của nhân viên thu phí quá mỏng, không thể che được áo chống đạn. Để tránh đánh động đến sự cảnh giác của nghi phạm, tất cả cảnh sát trực tại trạm thu phí đều không mặc áo bảo hộ.

Đội trưởng Đội Trọng án La Minh Triết nhìn thấy đứa học trò cưng lại chọn ngay vị trí nguy hiểm nhất, dù có ngàn lời muốn nói cũng chỉ có thể đúc kết lại thành một câu: “Cẩn thận một chút, phải giữ an toàn cho bản thân.”

Ông quá hiểu Trần Phi, hễ có nguy hiểm thì tên này luôn xung phong dẫn đầu.

Ngay sau đó, một chiếc xe Jetta màu đỏ sẫm xuất hiện ở cuối con đường giữa tiết trời nóng nực. Tất cả bộ đàm ngay lập tức im bặt, các cảnh sát ở bốn trạm thu phí đồng loạt siết chặt súng trong tay.

Kế hoạch là hạ thanh chắn trạm thu phí để chặn xe, kéo dài thời gian nhằm tạo điều kiện cho đồng đội mai phục gần đó khống chế nghi phạm. Cách trạm thu phí chưa đầy 20 mét có một chiếc xe tải hạng nặng đang thay lốp, tài xế và thợ sửa xe đều là cảnh sát cải trang. Ngay cả những người nông dân đang làm việc trên cánh đồng thực chất cũng là cảnh sát.

Nói tóm lại, bất cứ “người sống” nào trong bán kính đều là cảnh sát.

Chiếc Jetta giảm tốc độ tiếp cận trạm thu phí, đúng như Trần Phi dự đoán, nó lao thẳng về phía làn ngoài cùng. Thanh chắn hạ xuống chặn đứng chiếc xe tại cửa thu phí. Tài xế đưa thẻ tính phí, Trần Phi bình tĩnh đón lấy, quẹt thẻ vào máy rồi nở nụ cười chuyên nghiệp báo giá: “Chào anh, phí của anh hết 125 tệ.”

Vừa nói anh vừa kín đáo quan sát tình hình bên trong xe. Có bốn người, ghế lái và ghế phụ mỗi bên một người, hàng ghế sau có hai người, tất cả đều là nam giới. Tên cầm lái đeo kính râm, trên cánh tay xăm hình rồng màu đơn sắc rẻ tiền để che đi vết sẹo với những đường khâu thô kệch. Gã đàn ông ở ghế phụ quay lưng về phía anh, không rõ đang nhìn cái gì. Hai tên ở hàng ghế sau đang ngủ gật nghiêng ngả, cổ áo phông thấm đẫm những mảng mồ hôi lớn.

Tên tài xế đưa ra hai tờ 100 tệ, nói một cách thờ ơ: “Khỏi thối.”

Trần Phi lập tức tiếp lời: “Thế không được, chúng tôi có quy định thu bao nhiêu phải trả bấy nhiêu. Chờ chút, tôi hết tiền lẻ rồi, để sang bốt bên cạnh đổi cho anh.”

Lời còn chưa dứt, gã đàn ông ở ghế phụ chợt quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào mặt anh đầy hung ác. Kinh nghiệm nhiều năm đấu trí đấu dũng với tội phạm khiến Trần Phi cảnh giác, hắn đã phát hiện ra, phát hiện ra nơi này có bẫy.

Nhịp tim tăng vọt nhưng anh vẫn bình tĩnh nắm chặt khẩu súng, đứng dậy đẩy cửa bước ra khỏi trạm thu phí đồng thời ra hiệu cho đồng đội đang đứng cạnh chiếc xe tải cách đó không xa.

“Chú ý! Bọn chúng tính vượt trạm!”

“ĐOÀNG!” “ĐOÀNG!”

Viên đạn găm ngay cửa kính sát mặt Trần Phi khiến mảnh kính vỡ tan tành. Dù anh đã kịp thời tránh nhưng mành kính sắc lẹm vẫn cứa qua mặt anh, để lại một vết cắt dài.

“Lên! Lên ngay!”
“Đội A, chặn phía trước!”
“Đội B, khoá phía sau!”

Trong bộ đàm hỗn loạn những tiếng thét, những người nông dân vừa rồi còn thong thả làm việc, những tài xế đang hóng mát dưới gầm xe cùng các nhân viên thu phí ở các trạm khác đồng loạt lao về phía chiếc Jetta.

Tên tài xế không chút do dự, hắn vào số, nhấn hết ga, tiếng động cơ gầm rú điên cuồng húc bay thanh chắn để tháo chạy.

ĐOÀNG!

Trần Phi nổ súng bắn nổ lốp sau bên trái. Chiếc xe mất lái đột ngột đâm sầm vào dải phân cách bên đường cao tốc. Bộ tản nhiệt phát nổ, làn hơi nước trắng xóa bốc lên mù mịt từ dưới nắp ca-pô méo mó. Ngay lập tức, những kẻ trong xe bắt đầu xả súng điên cuồng ra bốn phía, cơn bão đạn khiến các cảnh sát đang bao vây không thể tiến lại gần.

ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!

Ba phát đạn liên tiếp bắn trúng cánh cửa sắt mà Trần Phi đang dùng làm bia chắn, chấn động mạnh khiến những mảnh kính vụn còn lại rơi lả tả. Tiếng nhiễu loạn trong bộ đàm hòa lẫn với tiếng súng vang rền k*ch th*ch adrenaline tăng vọt. Mồ hôi chảy vào vết thương khiến anh đau rát đến mức nheo mắt lại.

Thế nhưng ngay giữa khung cảnh hỗn tạp ấy, một tiếng “cạch” bất thường khiến dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của anh lập tức rung chuông báo động-

“Lựu đạn! Chú ý ẩn nấp!”

Tiếng hét và tiếng nổ vang lên gần như cùng lúc. Trạm thu phí nổ tung giữa luồng lửa, chiếc quạt điện cũ kỹ màu xanh bị hất tung lên không trung. Trần Phi bị hất văng đi, cơ thể săn chắc đập mạnh vào một bốt thu phí khác rồi ngã rạp xuống đất, nội tạng như bị đảo lộn vị trí. Tai ù đi, đầu óc choáng váng, máu nóng tuôn ra từ mũi và miệng, anh nghiến răng vật lộn nhưng không sao đứng dậy nổi.

Một đồng đội nằm cách đó không xa, tư thế vặn vẹo kỳ quặc, máu tươi chảy dài trên nền đất nóng bỏng, nhuộm đỏ tầm nhìn đang dần mờ mịt của anh.

“đ*t mẹ chúng mày!”

Cơn đau và sự choáng váng biến mất trong chớp mắt. Anh dốc hết sức lực bò dậy, giơ súng bắn liên tiếp vào chiếc Jetta đang bốc khói trắng. Tên tài xế bị tiêu diệt tại chỗ, xác đổ gục bên cánh cửa xe biến dạng. Ba tên còn lại đang điên cuồng bỏ chạy ra cánh đồng ngoài đường cao tốc, thỉnh thoảng quay đầu bắn trả cảnh sát đang truy đuổi.

Trần Phi nhào người qua hàng rào bảo vệ kiên quyết đuổi theo tên ngồi ở ghế phụ, chính là kẻ vừa xả súng về phía anh.

“Trần Phi! Trần Phi!”

Đột nhiên, một lực từ phía sau vồ tới vật ngã anh xuống đất. Cùng lúc đó, một viên đạn bay sượt qua làm văng tung toé lớp đất xung quanh. Triệu Bình Sinh ghì chặt lấy Trần Phi đang ra sức vùng vẫy, gào lên:

“Đừng đuổi nữa! Cậu bị thương rồi!”

Vừa rồi khi tận mắt chứng kiến trạm thu phí bị nổ tan nát, mắt Triệu Bình Sinh tối sầm lại trong một giây lát. Đến khi định thần lại, thấy Trần Phi người đầy máu vẫn điên cuồng truy đuổi, hắn liền lao tới vật ngã người kia xuống.

Trông hắn có vẻ thư sinh nhã nhặn nhưng thực chất năm tháng làm cảnh sát hình sự đã tôi luyện cho hắn một cơ bắp săn chắc, việc khống chế một Trần Phi đang bị thương lúc này không phải là khó. Trần Phi bị ấn chặt xuống đất, mặt và người dính đầy bùn đất đen vàng trộn lẫn với máu, mồ hôi và cả nước mắt. Màng nhĩ bị chấn thương khiến anh không nghe rõ Triệu Bình Sinh đang gào gì, chỉ biết điên cuồng đấm xuống đất để chống lại sức ép trên người.

“Kết thúc rồi! Đã kết thúc rồi!”

Thấy từ xa những tên cướp đã bị tiêu diệt hoặc bắt giữ, Triệu Bình Sinh mới từ từ nới lỏng lực tay. Mỗi khi thấy đồng đội bị thương hay hy sinh, hắn cũng đau đớn và phẫn nộ như Trần Phi. Thế nhưng, nếu người nằm xuống là Trần Phi, đó sẽ là kết cục mà hắn tuyệt đối không thể nào chịu đựng nổi.

Nhóm cướp chết ba người, một người bị thương, phía cảnh sát cũng có năm người phải đổ máu. May mắn thay, không có ai hi sinh hay được ghi danh lên bức tường Liệt sĩ.

Trần Phi mới nằm viện được ba ngày đã đòi vác xác về Cục. Đích thân cậu phải thẩm vấn khui hết toàn bộ từ miệng tên duy nhất còn sống này. Tuy nhiên, vụ án của băng nhóm độc ác này là vụ trọng án do Bộ giám sát, bắt người là họ nhưng thẩm vấn thì… La Minh Triết đứng bên cửa sổ văn phòng nhìn thấy bóng Trần Phi lù lù đi vào sân đơn vị, vội vàng xuống đón.

Làm cảnh sát hơn ba mươi năm, trong số đám đệ tử ông từng rèn giũa thì Trần Phi là đứa nóng tính nhất. Nếu cứ để cậu ta mang cái thói ngang ngược này lên gặp lãnh đạo, không chừng sẽ bị tống từ giường bệnh thẳng vào phòng biệt giam.

Thấy sư phụ đem cái chân đầy thương tật cũ ra đón mình, Trần Phi lập tức hiểu ra bảy tám phần, cậu không khỏi hít một hơi thật sâu đầy nén giận. Trưa nay Triệu Bình Sinh đến đưa cơm cho cậu có nói bóng gió chuyện lãnh đạo Bộ đã tới, cậu liền đoán được việc hỏi cung tám phần mười không đến lượt mình. Cả buổi chiều nằm trên giường bệnh mà cứ như ngồi trên đống đinh, bác sĩ nhất quyết không cho xuất viện, nói là chấn động não cần theo dõi thêm. Cậu chẳng thèm chấp, cứ thế thay quần áo rồi lén chuồn khỏi viện.

Hai người đứng đối diện nhau giữa đại sảnh, La Minh Triết thừa biết còn hỏi:

“Sao lại ra ngoài? Bác sĩ thả rồi à?”

“Vâng, thả rồi ạ.”

Khi nói dối trước mặt sư phụ, mắt Trần Phi không tránh khỏi việc chớp chớp. La Minh Triết vốn nổi danh là “Vua thẩm vấn” trong ngành, mấy tay chủ chốt của Đội Dự thẩm đều từ lò ông đào tạo ra cả.

“Không thích ở viện thì cút về nhà mà nghỉ.”

La Minh Triết không vạch trần, ánh mắt dừng lại ở vết sẹo do kính vỡ rạch trên má Trần Phi, giọng trầm xuống:

“Bất kể giao cho ai thẩm vấn thì kết cục cũng như nhau thôi. Cậu tưởng tôi muốn giao người chắc? Nhưng cậu phải biết tay cậu có to đến mấy đi nữa, cậu có chắc mình sẽ bẻ gãy được đùi không?”

Trần Phi im lặng, đút hai tay vào túi quần, đôi mắt nhìn về phía bức tường Liệt sĩ bên trái đại sảnh. Anh sở hữu gương mặt nam tính, phong trần nhưng hai mươi hai năm ăn cơm hình sự đã khắc lên gương mặt ấy những đường nét hung hãn. Nhất là những lúc anh bất mãn, đuôi mắt lại nhướng lên đầy tà khí trông chẳng khác gì mấy tên đại ca cần phải tống vào nhà lao.

La Minh Triết biết anh đang dỗi, định giơ tay vỗ về thì nghe tiếng Triệu Bình Sinh phía sau:

“Đội trưởng La, để em đưa cậu ấy về nghỉ, ngài không phải vẫn còn cuộc họp sao?”

“Cũng được, Bình Sinh, cậu đưa nó về hộ tôi.”

La Minh Triết thấy Trần Phi vẫn đứng lì ra đó, không khỏi nhíu mày:

“Sao? Lời tôi nói cậu cũng định không nghe nữa à?”

Trần Phi trả treo một câu bất cần đời: “Đâu có đâu, em đang xem coi trên tường này còn chỗ trống cho em không thôi mà.”

“Cút đi! Đấy là tường Liệt sĩ, cậu tưởng muốn lên là lên được chắc?” La Minh Triết hất cằm về phía Triệu Bình Sinh:

“Nhanh lên, tống cái thằng ranh con này về đi, đừng để nó lượn lờ trước mắt tôi nữa cho rảnh nợ.”

Triệu Bình Sinh tiến lên đẩy vai Trần Phi ra ngoài, chưa được mấy bước lại nghe tiếng La Minh Triết gọi với theo:

“Bình Sinh, cậu cũng nghỉ nửa ngày đi, trông chừng nó cho kỹ vào, không được thì cứ trói lại!”

“Thế thì sư phụ chọn nhầm người rồi, anh ấy đánh không lại em đâu.” Trần Phi hậm hực bồi thêm một câu.

“Thôi đi, bớt mồm bớt miệng lại, mấy ngày nay sư phụ đã đủ đau đầu với cấp trên rồi.”

Triệu Bình Sinh chẳng mảy may để tâm đến lời khích tướng của Trần Phi, vì đó là sự thật. Trần Phi là dân võ được đào tạo chính thống, năm nào thi đấu trong ngành cũng đứng đầu bảng. Dù đã ngoài bốn mươi nhưng khi đánh với mấy cậu trai trẻ thì chẳng hề kém cạnh.

Ngồi vào trong xe, Triệu Bình Sinh nổ máy rồi lái ra khỏi chỗ đỗ, hỏi:

“Đi đâu? Về chỗ ông bà già, về nhà cậu hay sang chỗ tôi?”

Trần Phi châm một điếu thuốc, quay đầu nhả khói qua cửa sổ, lơ đãng nói:

“Tôi muốn ăn vịt nấu bia.”

“Được! Thế thì về chỗ tôi, tôi nấu cho cậu, ăn xong tôi lại đưa cậu về viện.”

Triệu Bình Sinh đã quá quen với cái tính nết này, chợt nhớ ra điều gì: “Bác sĩ có cho cậu ăn món đó không?”

“Chậc, nghe lời bác sĩ thì tôi thành con thỏ ăn cỏ mất.” Trần Phi khinh khỉnh: “Thịt không cho ăn, thuốc không cho hút, rượu không cho uống, thế thì sống còn ý nghĩa gì nữa.”

Triệu Bình Sinh bất lực thở dài: “Cậu quả thật, đúng là thiếu một người quản giáo.”

Trần Phi ngạc nhiên: “Chẳng phải cậu vẫn luôn quản tôi đó sao?”

“…”

Ánh mắt Triệu Bình Sinh thoáng chút hụt hẫng: “Tôi đúng là quản cậu quá nhiều rồi, cậu làm ơn làm phước cho tôi nghỉ phép với.”

Kết quả Trần Phi nghe xong lại khoái chí: “Thế thì không được. Lão Triệu này, cậu làm cho tiêu chuẩn chọn vợ của tôi tăng lên cao quá rồi đấy. Cậu nói xem mấy năm nay tôi đi xem mắt bao nhiêu người mà chẳng có lấy một ai nấu ăn ngon bằng cậu cả.”

Ánh nắng len lỏi qua tán lá chiếu vào khiến Triệu Bình Sinh phải nheo mắt lại, hắn thầm thở dài không đáp lời. Từ ngày đầu tiên vào Cục, hắn đã bị người đàn ông toát lên vẻ sắc sảo như lưỡi dao này thu hút. Chớp mắt một cái đã mười lăm năm, hắn cứ lặng lẽ thích đối phương như vậy mà chưa một lần đủ dũng khí để ngỏ lời, thực sự không dám. Lớp giấy dán cửa sổ chưa thủng thì vẫn có thể ở bên cạnh cậu ấy, nhưng nếu chọc thủng rồi, với cái tính của Trần Phi…e rằng sẽ tuyệt giao đến chết mới thôi.

Hai người bằng tuổi nhau, Triệu Bình Sinh là thạc sĩ nghiên cứu sinh còn Trần Phi tốt nghiệp trung cấp đã gia nhập ngành cảnh sát. Lúc Triệu Bình Sinh vào Cục, Trần Phi đã lăn lộn hình sự được bảy năm, đúng nghĩa là một tay “cáo già”.

Lần đầu dẫn hắn đi hiện trường, Trần Phi vào phòng liếc mắt một cái đã liệt kê ra tám manh mối để phác họa chân dung nghi phạm khiến một sinh viên ưu tú chuyên ngành Tâm lý học tội phạm như Triệu Bình Sinh cũng phải kinh ngạc. Dù lần đầu gặp mặt Trần Phi đã tuyên bố: “Nhóc con, nhìn cho kỹ lưng của ông đây, nếu có đứa nào dám bắn lén thì xử đẹp nó cho tôi!”.

Nhưng thực chất Triệu Bình Sinh hiểu rõ, lúc mới đầu Trần Phi căn bản chẳng coi hắn ra gì. Ít nhất trong mắt Trần Phi bấy giờ, đám “trí thức” bước ra từ trường đại học danh giá chẳng qua chỉ là một lũ mọt sách vô dụng.

Đã thấy xác thối bao giờ chưa? Đã bắt trộm bao giờ chưa? Đã đi quét m* t** bao giờ chưa? Đã lật ngửa tên sát nhân nào xuống chưa? Đã mặt đối mặt người dính người với bọn cướp có súng bao giờ chưa? Chưa à? Hừ, thế thì dẹp hết đi!

Thực tế, lúc mới tốt nghiệp Triệu Bình Sinh vốn được phân về làm văn thư tại văn phòng Cục Công an thành phố. Thế nhưng giữa chừng hồ sơ của hắn lại bị La Minh Triết – người đứng đầu Đội Trọng án hình sự nẫng mất. Từ đó hắn chính thức bước chân vào con đường cảnh sát hình sự.

Ngoại hình hắn vốn nhã nhặn. Ngày đầu tiên đến Cục, khi đứng cạnh đám đồng nghiệp cởi áo ra trông chẳng khác gì lũ vừa ra tù, hắn không khỏi có chút lạc lõng. May mắn là những người này chỉ mang vẻ ngoài hung tợn chứ thực chất lại rất cởi mở, dễ gần.

Bữa nhậu đầu tiên chào đón người mới, hắn đã bị chuốc uống say đến mức nằm gục. Khi tỉnh dậy, hắn thấy mình đang ngủ trong ký túc xá của Trần Phi, trên trần nhà dán poster Đặng Lệ Quân, quần áo đã được giặt sạch sẽ và phơi trên sào ngoài cửa sổ. Hắn không nhớ mình đã nôn đầy người Trần Phi, chuyện này sau bị Trần Phi đem ra trêu chọc suốt bao nhiêu năm.

Hắn chỉ nhớ ngày hôm đó khi mình tỉnh lại, Trần Phi đã ném một chiếc khăn ấm với nhiệt độ vừa phải lên mặt mình, rồi hỏi hắn có muốn ăn chút cháo không. Cháo do chính tay Trần Phi nấu, có vẻ đã bị khê dưới đáy nồi nên ăn vào hơi đắng.

Cha mẹ Triệu Bình Sinh mất sớm, sau hắn còn một người em trai kém mình khá nhiều tuổi. Bao nhiêu năm qua, hắn vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng em trai nên người, đã rất lâu, rất lâu rồi hắn không biết cảm giác được người khác chăm sóc là thế nào. Bát cháo khê ngày hôm đó đã sưởi ấm hắn từ cổ họng xuống tận vào trong dạ dày.

Thời điểm đó cửa khẩu mới mở, dân nhập cư đổ vào ồ ạt dẫn đến tình trạng vàng thau lẫn lộn, án hình sự xảy ra liên miên. Cả ngày lẫn đêm nếu không đi điều tra án thì cũng là trực chiến, gần như 24/7 hai người đều dính lấy nhau. Triệu Bình Sinh dần nhận ra, không phải Trần Phi không biết cách chăm sóc người khác mà chính bản thân cậu còn không chăm lo được cho nên chuyện. Mà cũng phải, đến cháo còn nấu khê được mà. Nếu không có nhà ăn đơn vị chắc tên này một tuần có thể ăn đến 20 bữa mì tôm.

Nhưng mà, không sao cả, hắn biết là được. Từ ăn mặc, nơi ở, đi lại, từ chuyện nhỏ như đôi tất đến chuyện lớn như sửa sang nhà cửa, không có việc gì của Trần Phi mà hắn không bận lòng lo liệu. Không phải hắn chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ…nhưng đi một vòng lớn rồi lại trở về điểm xuất phát, hắn nhận ra mình vẫn không thể buông tay.

Thứ tình cảm không thể đường hoàng nói ra thành lời này đã thấm sâu vào xương tủy, không thể tách rời, mà cũng chẳng cần tách rời.

Đôi khi hắn cũng nghĩ, lỡ một ngày ngã xuống khi làm nhiệm vụ, thì chi bằng còn sống ngày nào giữ người ấy bên mình ngày đó, như vậy cũng đủ rồi.