Chương 95 - Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?

Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?

#189: Cái gọi là anh em tốt

Lăng Tuyệt thực sự bị làm cho buồn nôn kinh khủng.

Đợi người kia chạy khuất rồi, anh mới quay lại nhìn Tần Sơ Ý đầu tiên.

Bảo bối ngoan ngoãn của anh vẫn đang bịt tai đếm số, ngay cả khi nghe thấy tiếng anh nổi trận lôi đình cũng không hề ngoảnh đầu lại. Lòng anh mềm đi như một vũng nước.

Sao có thể có kẻ nghĩ rằng anh là loại người ai cũng có thể chạm vào cơ chứ.

Trên đời này chỉ có một Tần Sơ Ý mà thôi.

Anh cúi người bế xoay cô lại, hôn nhẹ lên môi cô: “Bảo bối, được rồi, chúng ta không đếm nữa nhé.”

Bật ngọn đèn cây cạnh ghế sô pha lên, anh xòe tay ra, một sợi dây chuyền sapphire xanh lấp lánh hiện ra trước mắt.

Đây là món quà anh đã đặc biệt đấu giá mang về cho cô trước khi xuất phát đi trượt tuyết.

Bảo bối thích những thứ lấp lánh, cô nằm trên sô pha, đôi mắt mơ màng vì say rượu tò mò giơ tay lên, nắm lấy mặt đá của sợi dây chuyền, giống như một đứa trẻ vừa nhìn thấy món đồ chơi đáng yêu.

“Em có thích không?” Lăng Tuyệt dịu dàng hỏi.

“Đẹp lắm.” Giọng cô lí nhí, đôi mắt cười cong cong đáp lại.

Lăng Tuyệt cũng cười theo: “Vậy anh đeo cho bảo bối nhé?”

Tần Sơ Ý giơ tay ra, xòe viên đá quý đặt trong lòng bàn tay anh.

Lăng Tuyệt đón lấy, đeo sợi dây chuyền lên chiếc cổ thanh tú của cô.

Viên đá quý rủ xuống trước ngực trắng ngần như sứ, sắc xanh thẳm đến cực hạn càng tôn lên nước da trắng phát sáng của cô.

Vẻ rạng rỡ của làn da ấy thậm chí còn lấn lướt cả viên đá quý trị giá cả tỷ bạc.

“Đẹp thật đấy.”

Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên làn da ngay sát cạnh viên sapphire.

Tần Sơ Ý cũng cười ngơ ngác.

“Bạn trai cũng đẹp trai lắm.” Cô dùng giọng điệu nghiêm túc khen ngược lại anh.

Lăng Tuyệt không nhịn được mà nhéo nhéo má cô: “Nói thật đi, có phải ngay từ đầu em đã chấm cái mặt này của anh rồi không?”

Sự yêu thích cô dành cho anh, chỉ có mỗi phần ngoại hình là được cô công nhận một cách dứt khoát nhất.

Tần Sơ Ý chỉ cười.

Lăng Tuyệt sờ sờ mắt cô, vừa mãn nguyện lại vừa chưa thấy đủ, anh lại ghé sát vào hôn lên bờ môi đỏ mọng hơi sưng lên như cánh hoa của cô.

Không ngờ cũng có ngày mình phải dùng nhan sắc để giữ chân người ta, Lăng Tuyệt thầm cảm thán.

E ngại dư âm khó chịu vừa rồi, anh không làm gì thêm nữa, chỉ kéo chiếc áo khoác bọc chặt lấy cô thêm chút nữa.

“Bảo bối, đợi anh một lát.”

Nhận xong phần thưởng của trò chơi, anh quay người định đi kiểm tra lại khóa cửa.

Nhưng vừa mới đứng lên, tay anh đã bị giữ lại.

Người con gái anh yêu đang im lặng kéo tay anh, đôi mắt ngập nước nhìn anh chăm chằm, viết đầy vẻ không muốn để anh rời đi.

Lăng Tuyệt bị nhìn đến mức lửa lòng bùng cháy.

Chẳng người đàn ông nào có thể kiềm lòng nổi khi Tần Sơ Ý nhìn mình như thế, vả lại lúc tỉnh táo, cô đâu có bám anh đến mức nửa bước không rời như vậy.

Ngoan đến mức làm anh thấy nhói lòng.

Đúng là đồ biết trêu ngươi mà.

Chẳng cần suy nghĩ nhiều, anh cũng không tài nào từ chối được Tần Sơ Ý.

Anh bế bổng cô lên, cười bảo: “Vậy bảo bối đi đóng cửa với chồng nhé.”

Hai con người mới vào phòng chưa được bao lâu lại ôm ấp, dùng dằng dắt nhau đi đóng cửa.

Cũng may, người đàn bà kia đúng là thừa cơ lẻn vào thật.

Không có dấu vết của người khác phục kích hay ra vào.

Lăng Tuyệt bế người con gái đang gục đầu trên vai mình, cô mở to đôi mắt ngơ ngác, thỉnh thoảng lại bứt bứt tóc anh, sờ sờ tai anh.

Anh vừa chuyển bước lên lầu, vừa gọi điện thoại cho quản gia của khu biệt thự nghỉ dưỡng.

“Đi tra ngay camera giám sát ở lối vào khu biệt thự tối nay, có một người đàn bà xâm nhập bất hợp pháp, liên hệ với đội luật sư kiện đến cùng cho tôi.”

Dám lợi dụng lúc bảo bối của anh say rượu để đến quyến rũ anh, người đàn bà đó phải trả giá đắt.

Lên đến tầng trên, nơi chưa từng bị người đàn bà lạ mặt nào đặt chân tới, ngay cả không khí cũng có vẻ trong lành hơn hẳn.

Anh cứ thế bế Tần Sơ Ý vào thẳng phòng tắm, lấy khăn, xả nước, chuẩn bị bàn chải đánh răng, sữa tắm…

Tần Sơ Ý giống như một món phụ kiện búp bê treo trên người anh, chỉ có tròng mắt là chuyển động lăn tăn theo từng bước đi của anh, đáng yêu chết đi được.

Giúp cô đánh răng xong, anh lại c** q**n áo cho cô, đặt cô vào bồn tắm.

Anh vừa đánh răng, vừa nhìn người đang tựa vào thành bồn nghịch nước, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

“Bảo bối~”

d*c v*ng vừa bị ngắt quãng lại một lần nữa bùng lên mãnh liệt.

Sau khi thu xếp xong xuôi cho bản thân, anh bước đến bên cạnh bồn tắm.

Tần Sơ Ý vì say rượu mà đầu óc trống rỗng, nghe thấy tiếng động liền ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Anh cởi chiếc khăn tắm quấn quanh hông ra.

Nước trong phòng tắm b*n r* ngoài mất hơn nửa bồn.

Đến nửa đêm, viên sapphire lắc lư không ngừng trước ngực suốt cả một buổi tối cũng rũ xuống đầy mỏi mệt.

Người đàn ông đã cấm dục một thời gian dài giống như mãnh thú xổng chuồng.

Anh vừa dỗ dành vừa lừa gạt người con gái đang say làm đủ trò xấu xa.

Cho đến khi men rượu trong người cô bốc hơi bằng đủ mọi cách, người đã tỉnh táo được một nửa, ai kia lại dùng chiêu “Bảo bối không muốn biết chiếc bánh kem nhỏ đi đâu rồi sao” để dụ dỗ cô, thế là trong cơn mơ màng, chú thỏ non lại bị con sói xám lừa thêm một lần nữa.

Tần Sơ Ý nửa tỉnh nửa mơ, trong lúc mơ màng cô chỉ cảm thấy đêm nay sao mà dài đến thế.

Trời vẫn chưa chịu sáng sao?

Bên ngoài căn biệt thự đang bao phủ trong bầu không khí mờ ám, cô gái bị đuổi đi đang hoảng loạn chạy trốn.

Vô tình liếc thấy một bóng người bên lề đường, cô ta giật bắn mình.

“Bị đuổi ra rồi à?” Người đó lên tiếng.

Trong giọng điệu chứa đựng một thứ cảm xúc không rõ là đang tán thưởng hay tiếc nuối cho ai.

Cô gái nhận ra bóng người xuất hiện giữa trời tuyết lớn không phải là ma nữ, mà là một người đàn bà đang ngồi trên xe lăn, sắc mặt lập tức thay đổi, thuận theo cơn giận dữ mà chửi bới om sòm.

“Liên quan quái gì đến bà? Mụ già sống chán rồi thì đi chết đi, ngồi đây dọa ai thế hả?”

Vừa vô văn hóa, vừa mang đầy vẻ bực dọc giận cá chém thớt.

Người đàn bà kia nghe vậy lại bật cười một tiếng.

“Yên tâm, tôi cũng sắp chết rồi.”

Lời này nói ra nghe nổi hết cả da gà.

Cô gái nghĩ mình gặp phải kẻ điên, lại nghĩ đến cục tức phải chịu tối nay, liền thấy xui xẻo tột cùng.

Cô ta chửi thêm một câu, ôm bả vai rồi nhanh chóng biến mất trong màn tuyết.

Trường khí của người đàn ông kia quá đáng sợ, lúc chạy ra cô ta còn chẳng dám nhặt chiếc áo phao của mình.

Giờ thì cả người đã rét run cầm cập đến mức tê dại.

Người ngồi trên xe lăn nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô gái trẻ, như thể nhìn thấy chính mình của ngày xưa – cũng kiêu ngạo, cũng mang theo những dã tâm phi thực tế.

Tiếc thật đấy, đàn ông nhà họ Lăng đâu có dễ quyến rũ như vậy.

Thậm chí bọn họ còn si tình đến mức đáng hận.

Bà ta nhìn ánh đèn sáng lên ở tầng hai của căn biệt thự, ánh mắt chợt tối chợt sáng.

Đã hẹn trước là ngày mai sẽ cùng đi dạo xung quanh ngắm cảnh tuyết, cuối cùng người ngồi ở bàn ăn sáng lại chỉ có một mình Quý Tu Hằng và một Trần Hưởng đang ngáp ngắn ngáp dài.

“Phạm Triều Triều đâu?”

Anh vợ hỏi chuyện, Trần Hưởng thành thật trả lời: “Tối qua cô ấy uống nhiều quá, giờ vẫn đang ngủ nướng ạ.”

“Những người khác đâu?”

Trần Hưởng không nói gì, cứ lặng lẽ nhìn anh ta.

Cậu ta e ngại anh vợ nên không dám vượt quá giới hạn, chứ hai cặp kia thì có thèm nể mặt ai đâu.

Sắc mặt Quý Tu Hằng tối sầm lại: Được rồi, hóa ra có mỗi mình anh ta là hỏi một câu ngu ngốc.

Đợi suốt cả một buổi sáng cũng không thấy bóng dáng bốn người kia đâu, anh ta ngồi trên sô pha với đầy oán khí, điên cuồng cày game, tung chiêu liên tục, cứ gặp đối thủ là giết không tha.

Bảo là đi gắn kết tình cảm cơ mà, hóa ra chỉ để lừa một mình anh ta vào làm cún rồi thảm sát thôi đúng không?

Đám anh em tốt đáng tội băm vằm này!

# 190: Bọn họ tưởng mình là Tần Sơ Ý chắc

Lăng Tuyệt – kẻ vừa bị Quý Tu Hằng rủa thầm trong lòng không biết bao nhiêu lần – bấy giờ đang phải chịu đòn.

Tần Sơ Ý tỉnh dậy, chỉ vừa mới nhúc nhích một chút đã thấy khắp người đau nhức rã rời.

Cho dù ký ức sau khi say có hơi mơ hồ, cô cũng đoán ra được cái đồ tồi này đã làm những gì, huống chi cơ thể cô thì không biết nói dối.

Dụ dỗ cô uống rượu, rồi lại lẻn vào phòng ăn vụng, anh khá lắm rồi đấy.

Đánh một hồi, cô phát hiện cái người bị đánh kia trái lại trông còn tỉnh táo, sảng khoái hơn, cô lại càng tức lộn ruột.

“Đồ mưu mô, Lăng Tuyệt khốn kiếp.”

Anh không biết tiết chế lại một chút à?

Cô còn chẳng đi trượt tuyết nổi nữa rồi, cứ bước xuống giường là chân tay bủn rủn.

Ánh mắt và chân mày Lăng Tuyệt đều lộ rõ vẻ thỏa mãn sau khi được ăn no nê, người đã được ăn no thì có thể tha thứ cho cả thế giới, huống chi đây lại là bảo bối nhà mình.

Anh kéo người đang đánh mệt vào lòng để cô nằm trên ngực mình, cười không ngớt: “Bảo bối, nhưng lần nào anh cũng hỏi ý kiến em mà, em bằng lòng rồi anh mới tiếp tục đấy chứ.”

Vừa dứt lời, trên yết hầu của anh lại xuất hiện thêm một vết răng nữa.

Còn nói, anh còn dám nói nữa à.

“Ngoan nào, đừng trêu anh nữa, chiều nay em cũng không muốn ra ngoài nữa hả?” Anh cười trầm thấp, vỗ vỗ mông cô.

Rồi anh lấy đoạn video đã chuẩn bị sẵn từ trước ra bật cho cô xem.

“Đã bảo rồi nhé, bảo bối tự đến đây thì anh sẽ chỉ cho em xem tên trộm bánh kem nhỏ.”

Tần Sơ Ý quả nhiên bị đánh lạc hướng chú ý.

“Anh bắt được rồi à?”

Lăng Tuyệt nhướng mày: “Dĩ nhiên, chồng em là ai cơ chứ.”

Chỉ là khi nghĩ đến tên trộm đó, anh vẫn không khỏi nghiến răng nghiến lợi.

“Tránh sao cho khỏi, đúng là trộm nhà khó phòng.”

Đoạn video trích từ camera giám sát ngay trước cửa nhà Lăng Tuyệt, vừa vặn quay được cảnh Caesar đang kéo chiếc túi đựng bánh kem trên hành lang để làm đồ chơi nghịch.

Cơ hội làm hòa của anh cứ thế bay biến dưới móng vuốt của một con chó, nghĩ đến sự giày vò, trằn trọc lật qua lật lại mấy ngày trước là anh lại bốc hỏa.

“Về nhà phải cắt đồ ăn vặt của nó một tháng mới được.”

Tần Sơ Ý nhìn cảnh tượng trong video cũng cạn lời luôn.

Tính đi tính lại, cuối cùng lại tính thiếu một con Caesar luôn chơi bài không theo bài bản nào.

Lăng Tuyệt bày ra vẻ mặt tủi thân: “Bảo bối, tối hôm đó anh thực sự không phải là không muốn đến gặp em đâu. Nếu anh mà nhìn thấy chiếc bánh kem em tặng, anh đã sướng phát điên lên rồi, làm sao có chuyện vờ như không thấy được.”

Tần Sơ Ý cũng xẹp lép như quả bóng xì hơi, cô nằm bò trên người anh.

Trận chiến tranh lạnh này cãi nhau đúng là oan uổng quá đi mất.

Cô ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Lần sau dù không có bánh kem thì anh cũng phải đi thẳng vào trong tìm em.”

Lăng Tuyệt cười, v**t v* mái tóc cô: “Anh biết rồi.”

Anh đúng là ngốc thật, bảo bối chỉ đang kiếm chuyện giận dỗi vu vơ tạo chút gia vị tình yêu với anh thôi, tại anh cứ sợ được sợ mất quá mức.

Chứ không chạm đến vấn đề nguyên tắc, Tần Sơ Ý trong mối quan hệ yêu đương luôn rất bao dung, chuyện cô ghen tuông một chút thế này hoàn toàn chưa đến mức bỏ rơi anh.

Nếu lúc đó anh cứ khăng khăng cố chấp không chịu quay về dỗ dành cô, thế mới thực sự là nguy hiểm.

Hai người giải quyết xong hiểu lầm liền làm hòa như thuở ban đầu.

Nghĩ đến kẻ đột nhập không rõ lai lịch tối qua, anh lại hậm hực, dùng giọng điệu nồng nặc mùi trà xanh để mách tội.

“Bảo bối, tối qua có người đàn bà xấu xa thừa cơ lúc em say rượu để quyến rũ anh đấy.”

Nghe anh tố cáo, Tần Sơ Ý mơ màng lục tìm từ trong ký ức ra một đoạn hình ảnh chỉ có âm thanh như vậy, tiếng quát tháo giận dữ không rõ Lăng Tuyệt đã nói những gì hình như vẫn còn văng vẳng bên tai.

“Làm tốt lắm.”

Cô nâng mặt anh lên hôn một cái, cười híp mắt thưởng cho anh.

Với thân phận và ngoại hình của Lăng Tuyệt, phụ nữ thích anh chắc chắn không hề ít, đây là sự thật khách quan.

Nếu việc gì cũng cần Tần Sơ Ý phải ra mặt mới dẹp yên được, vậy thì cô sẽ kết thúc mối quan hệ này ngay từ bước đầu tiên rồi.

Bản thân thái độ của Lăng Tuyệt mới là chìa khóa để gạt phăng tất cả những kẻ có ý đồ dòm ngó.

Cô sẽ không đi thúc ép hay giám sát anh, nhưng những lúc anh thể hiện tốt, cô cũng chẳng tiếc những lời khen ngợi.

“Chỉ thế này thôi á?” Lăng Tuyệt được đà lấn tới.

“Anh nói đi, anh muốn cái gì?”

“Bánh kem nhỏ.”

“Được thôi, về nhà sẽ mua cho anh.” Tần Sơ Ý rất rộng rãi hứa hẹn.

Khóe mắt Lăng Tuyệt nhướng lên, anh ghé sát vào tai cô với đầy ẩn ý sâu xa.

“Ai mua không quan trọng, quan trọng là ăn như thế nào cơ.”

“Chát——”

Trên trán anh lại lĩnh trọn thêm một cái tát nữa.

Chuyến đi chơi bị hủy bỏ, đến buổi chiều mấy con người cuối cùng cũng chịu ló mặt ra khỏi phòng liền bị Quý Tu Hằng tặng cho một trận mỉa mai, châm chọc đầy oán khí.

Lăng Tuyệt bảo anh ta là do oán khí thành tinh mà ra.

Trong một ngày mùa đông lười biếng, cả nhóm cũng chẳng muốn ra ngoài nữa, ăn cơm xong liền tụ tập ở phòng khách đánh bài.

Đúng là đen tình đỏ bạc, một mình Quý Tu Hằng hốt bạc đến mức đầy bồn đầy bát, cuối cùng cũng chịu cười tươi rói.

Giữa chừng, có nhân viên bảo vệ vào báo cáo, có người muốn vào gặp bọn họ.

Lăng Tuyệt đang kẹp quân bài tú lơ khơ, đưa mắt nhìn Quý Tu Hằng cười như không cười.

Quý Tu Hằng nghẹn họng.

Hôm nay vừa mới chạm mặt anh ta đã bị Lăng Tuyệt sạc cho một trận rồi.

Người là do anh ta dẫn đến, anh ta đành chấp nhận số phận đi ra ngoài xử lý.

Thực ra cũng chẳng có gì đáng để xử lý, chẳng qua là những kẻ mơ tưởng một bước lên trời kia đã bị sự tàn nhẫn của Lăng Tuyệt dọa cho khiếp vía, bèn khóc lóc chạy đến cầu xin tha thứ mà thôi.

Người thì mới quyến rũ tối qua, còn thư luật sư và lệnh phong sát thì đã được ban xuống từ sáng sớm nay rồi.

Cô ả kia có lẽ ruột gan đã tiếc hận đến xanh lè luôn rồi.

Chuyện này cũng một lần nữa kiểm chứng cho câu nói mà La Yến Ninh từng nói trước đây: Đi quyến rũ Lăng Tuyệt thà đi làm quen với một con chó bên lề đường còn có giá trị hơn.

Quý Tu Hằng còn chẳng buồn đi gặp mấy người đó, chỉ sai người nhắn lại một câu: nếu còn dám đến đây khóc lóc sướt mướt, anh ta không ngại đặt thêm vài cái chướng ngại vật lên đường đời của bọn họ đâu.

Người đàn ông ngày hôm qua còn hài hước, lịch lãm, vừa quay ngoắt đi đã trở nên lạnh lùng, tuyệt tình đến đáng sợ.

Cứ như thể sự mập mờ, ấm áp lúc vui chơi qua đường chỉ là một bức màn ảo ảnh mà thôi.

Qua chuyến này, có lẽ sau này bọn họ có muốn bấu víu vào giới quyền quý cũng phải thêm vài phần kiêng dè.

Chưa nói đến chuyện người giàu không dễ tiếp cận đến thế, chỉ riêng việc đụng phải một gã giữ mình như ngọc như Lăng Tuyệt thôi đã đủ thấy rước họa vào thân rồi.

Quý Tu Hằng đuổi khéo người đi xong, vừa trở vào đã cằn nhằn.

“Không biết đầu óc mấy người này nghĩ cái gì nữa, chỉ thấy vàng là mắt sáng lên, chứ chẳng thèm xem xem răng mình có nhai nổi không.”

Dám quyến rũ Lăng Tuyệt ngay trước mặt Tần Sơ Ý, đúng là nực cười hết chỗ nói.

Bọn họ tưởng mình là Tần Sơ Ý chắc? Chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là Lăng Tuyệt sẽ đến vụng trộm với cô, rồi Lăng Tuyệt sẽ tự mình lật đật vác theo chiếc thang trèo tường chạy đến ngay.

Trước khi nhắm vào mục tiêu thì cũng phải nghe ngóng xem, Lăng Tuyệt có phải là loại người ăn cái vị này hay không chứ?

Lại còn làm hại anh ta cũng bị bêu mặt lây.

Tạ Mộ Thần bảo: “Vừa vặn để cậu tự kiểm điểm lại con mắt nhìn người của mình đi.”

Triệu Cẩn Du cười tiếp lời: “Kẻ đạo mạo đầy rẫy ra đấy, bọn họ cũng chẳng qua là to gan đánh cược một ván thôi, còn phải xem người đàn ông có chịu bắt sóng hay không đã.”

Lăng Tuyệt khoác vai Tần Sơ Ý: “Chỉ có loại không giữ nam đức mới cái thứ bẩn thỉu nào cũng húp.”

Nói rồi anh lại quay sang nhìn Tần Sơ Ý: “Dù sao thì anh không phải loại đó.”

Trông đắc ý vô cùng.

Tần Sơ Ý đút cho anh một quả anh đào đỏ mọng, xoa xoa đầu anh: “Ngoan.”

Quý Tu Hằng làm tiếng: “Suỵt suỵt suỵt~”

Lăng Tuyệt quát: “Cút xéo đi.”

Mọi người: Chậc, đúng là một người đàn ông tiêu chuẩn kép.

Phạm Triều Triều và Trần Hưởng muốn ở lại chơi thêm vài ngày, những người khác đều có công việc phải xử lý nên ngoại trừ hai người họ ra, tất cả đều đi tàu đêm trở về thủ đô.

Tần Sơ Ý cũng quay lại vị trí công tác ngay vào ngày hôm sau.

Trước khi cô xuất phát, Tưởng Mộc Lan đã nói với cô rằng có một vị khách hàng chỉ đích danh muốn cô tiếp nhận việc tổ chức tang lễ cho mình.

Khi gặp vị khách hàng này, Tần Sơ Ý có chút bất ngờ.

“Lại được gặp cô rồi.” Người đàn bà ngồi trên xe lăn mỉm cười dịu dàng.

“Trước đây tôi có xem buổi lễ tiễn biệt mà các cô tổ chức cho cô bé kia, cảm thấy ý tưởng này rất hay, cho nên tôi đã tìm đến đây, hy vọng cô không thấy đường đột.”

“Bà có yêu cầu gì không ạ?”

Người đàn bà nhìn cô: “Người thân của tôi đều mất sớm, tôi chỉ muốn cô thay tôi gửi lời mời đến một người bạn cũ, để làm một buổi kết thúc cuối cùng cho cuộc đời này.”

“Bà không tự mình liên lạc với người bạn đó, là do mất liên lạc rồi sao?”

“Đúng vậy, cắt đứt liên lạc rất nhiều năm rồi, ông ấy không chịu gặp tôi.”

Ngay cả khi biết bà ta sắp chết, ngay cả khi vì bà ta mà ông ấy đã ly hôn với vợ, vậy mà lại chẳng chịu gặp bà ta lấy một lần, thật nực cười và hoang đường làm sao.

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để liên lạc.”

Người đàn bà cười một tiếng: “Yên tâm đi, ông ấy nhất định sẽ tới.”

Bà ta chăm chú nhìn vào con ngươi trong vắt, sạch sẽ của Tần Sơ Ý trẻ tuổi, dường như muốn xuyên qua dòng suối trong vắt ấy để nhìn thấy chính mình của ngày xưa.

Không, nói một cách nghiêm túc thì bọn họ không hề giống nhau.

Cô gái có nhan sắc xuất chúng này là người chiến thắng trong trò chơi tình yêu của thế hệ mới, thậm chí cô còn giành chiến thắng một cách chẳng tốn chút công sức nào.

Thế nhưng cô gái tốt à, những yếu tố có thể khiến tình yêu bại trận thì nhiều vô kể.

Tần Sơ Ý nhìn nụ cười hơi kỳ lạ bỗng nhiên hiện lên trên gương mặt của người đàn bà có vóc dáng tiều tụy kia, ánh mắt cô lướt qua chiếc chăn len đang đắp trên đôi chân tàn tật của bà ta.

Sau đó cô lại chạm mắt với người phụ nữ có yêu cầu đặc biệt này.

Cả hai người cùng khẽ mấp máy môi.

Đầu ngón tay gầy gò khô héo của Đồng Hiểu Nhã đặt trên chiếc chăn khẽ gõ nhịp.

Lăng Mộ Phong, đã lâu không gặp.