# 175: Sao lại không vui thế?
Lăng Tuyệt trả đũa cực kỳ nhanh.
Trước cả khi Tần Sơ Ý quay lại làm việc, đã nghe tin nhà họ Hà tuyên bố phá sản khẩn cấp, kéo theo cả nhà thông gia họ Đào cũng bị liên lụy. Vốn dĩ tập đoàn họ Đào đã tồn tại lỗ hổng từ trước, giờ càng lung lay sắp đổ.
Hà Hạo Khôn bị người nhà dùng gia pháp đánh đến mức phải vào cấp cứu.
Nhưng món quà đầu danh trạng ấy lại chẳng đổi được bất cứ phản hồi nào từ phía Lăng Tuyệt.
Lăng Tuyệt muốn giết gà dọa khỉ, mà người nuôi lớn con gà đó để nó muốn làm gì thì làm, chính là cả nhà họ Hà.
Hà Hạo Khôn hoàn toàn bị hủy hoại, nhà họ Hà cũng sụp đổ. Sau đó còn nghe nói gã không chịu nổi những lời trách móc trong nhà, lời bàn tán của bạn học ở trường, cùng màn “trả lễ” từ những người từng bị gã bắt nạt, nên tự phá nát tương lai của mình, chủ động bỏ học.
Trước kia không có bằng cấp vẫn còn công ty gia đình và quỹ tín thác chống lưng, giờ thì chỉ có thể ra ngoài lăn lộn xã hội.
Gã luôn muốn ganh đua với Tưởng Ngộ Chu, nào ngờ chỉ vì không khống chế nổi lòng xấu xa mà từ đó trượt thẳng xuống vực sâu.
Tình cảnh nhà họ Đào đỡ hơn nhà họ Hà đôi chút, nhưng cũng chẳng còn được như xưa.
Người nhà họ Đào từng tự nhận mình là giới thượng lưu, coi thường đám nhà giàu mới nổi và những gia tộc hạng ba phía dưới. Giờ đây lại thê thảm hơn cả những kẻ họ từng khinh thường.
Nghe nói hai anh em nhà họ Đào vì chuyện gì đó mà có một trận cãi vã rất lớn.
…
Lúc Tần Sơ Ý gặp Đào Vọng Khê dưới tầng trụ sở tập đoàn Lăng thị, cô cũng không thấy bất ngờ lắm.
Nhà họ Hà bên phía cô ruột của Đào Vọng Khê gặp chuyện mà họ còn ngồi yên được, đến lượt bản thân thì mới biết không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn.
Huống hồ những vấn đề tồn đọng trong công ty mà anh trai Đào Vọng Khê trước đó chưa xử lý xong, cũng đồng loạt nổ tung trong cùng một thời điểm.
Bọn họ cảm thấy mình rất oan.
Người gây chuyện là Hà Hạo Khôn, đâu liên quan gì đến nhà họ Đào.
Sau khi chuyện của Đào Vọng Khê và Lăng Tuyệt đổ bể, họ đã lập tức tìm đối tượng khác cho cô ta.
Đối với lời than vãn của vợ chồng nhà họ Đào, Thích Mạn Quân chỉ khéo léo từ chối, nói bà không can thiệp chuyện của Lăng Tuyệt.
Còn Lăng Mộ Phong thì thẳng thừng hơn nhiều.
Ông ta bị vợ chồng nhà họ Đào chặn lại ngay trước cửa nhà Thích Mạn Quân.
Ông ta nhìn cánh cổng đóng chặt, cả người mang theo vẻ chán chường kiểu mặc kệ tất cả.
“Đến tôi mà Lăng Tuyệt còn dám đuổi ra khỏi nhà, xúi mẹ nó ly hôn với tôi. Hai người nghĩ tôi đi cầu xin giúp các người thì sẽ tìm được đường sống, hay chết nhanh hơn?”
Vợ chồng nhà họ Đào nhìn Lăng Mộ Phong đã già nua tiều tụy hơn nhiều kể từ sau ly hôn, lại nhìn món quà ông ta tặng cho Thích Mạn Quân bị trả nguyên về, nhất thời im lặng hoàn toàn.
Có lẽ Lăng Mộ Phong bị đả kích nhiều quá rồi, đến cả việc quà bị vợ cũ trả lại cũng chẳng còn biểu cảm gì trên mặt. Trước lúc đi, ông ta còn để lại một câu.
“Đừng làm phiền Mạn Quân nữa. Các người nói hành động của Hà Hạo Khôn không liên quan đến nhà họ Đào, nhưng nó gọi ông là cậu, gọi con gái ông là chị họ. Nó được nuông chiều đến mức không coi ai ra gì như bây giờ là do ai? Lại là ai khiến nó nảy sinh ảo giác rằng Đào Vọng Khê nhất định sẽ gả vào nhà họ Lăng, còn Tần Sơ Ý cướp mất anh rể tương lai của nó? Trong lòng các người tự rõ.”
…
Nhà họ Đào rốt cuộc vẫn oán hận Tần Sơ Ý.
Bọn họ đã sớm xem vị trí bà Lăng là vật nằm trong túi mình, nào ngờ giữa đường lại xuất hiện một Tần Sơ Ý hoàn toàn không theo lẽ thường, phá hỏng toàn bộ ván cờ.
Sự bất mãn ấy vì e dè thủ đoạn của Lăng Tuyệt nên không dám bộc lộ ngoài mặt, nhưng sau lưng ít nhiều vẫn làm vài trò nhỏ, tung ra chút lời đồn bóng gió.
Hà Hạo Khôn tự tìm đường chết, suy cho cùng cũng là hậu quả do chính họ gây ra.
Không để nhà họ Đào phá sản cùng nhà họ Hà đã là giữ thể diện cho họ lắm rồi.
Lăng Mộ Phong đã vạch trần suy tính của vợ chồng nhà họ Đào, vậy mà họ vẫn chưa cam lòng, còn bảo Đào Vọng Khê tới thử dò xét Lăng Tuyệt lần nữa.
Đào Vọng Khê biết rất rõ sẽ không có kết quả.
Đấy, vừa tới nơi đã bị chặn ngay dưới tầng.
Sau đó cô ta nhìn thấy Tần Sơ Ý nổi hứng hiếm hoi tự tay nấu cơm, mang bữa trưa yêu thương tới cho Lăng Tuyệt — người đang chăm chỉ chạy qua chạy lại giữa tập đoàn Thích thị và Lăng thị.
Nhân viên lễ tân hiển nhiên nhận ra cô. Vừa thấy Tần Sơ Ý, mắt cô gái ấy lập tức sáng lên, không chỉ nhiệt tình chào hỏi mà còn đưa cho cô mấy viên kẹo màu xanh.
“Cô Tần, cảm ơn cô lần trước cho tôi kẹo Thỏ Trắng nhé.”
Hôm đó cô ấy chưa ăn sáng nên tụt đường huyết. Tần Sơ Ý vốn có thói quen mang theo kẹo bên người, liền đưa luôn số kẹo định để trong văn phòng Lăng Tuyệt cho cô ấy.
“Loại này tôi hay mua lắm, ngon cực, cô cũng thử đi.”
Tần Sơ Ý cười nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Cô gái lễ tân cười cong cả mắt.
Bà chủ tương lai mà cô ấy mong ngóng gần một năm mới xuất hiện ở công ty, hóa ra còn dễ gần hơn tưởng tượng.
Đào Vọng Khê nhìn hai người trò chuyện, chợt nhớ trước kia mỗi lần cô ta tới Lăng thị có việc đều phải hẹn trước.
Tất cả mọi người với cô ta đều giữ thái độ công việc đúng mực.
Còn Tần Sơ Ý thì ngay từ lúc vừa mới yêu, Lăng Tuyệt đã dặn lễ tân không cần cản cô.
Hóa ra từ rất sớm đã có dấu hiệu rồi.
Vậy mà cô ta và gia đình cứ cứng đầu mãi đến gần một năm sau khi họ yêu nhau mới nhận ra.
Không biết là hình tượng tay chơi trước kia của Lăng Tuyệt quá ăn sâu vào lòng người, hay vì Tần Sơ Ý nhìn quá vô hại.
Tâm trạng Đào Vọng Khê phức tạp vô cùng.
Nếu được làm lại, chắc chắn cô ta sẽ không khinh địch nữa, hoặc nói đúng hơn là sẽ nhìn nhận lại sức nặng của tình yêu. Đáng tiếc thời gian không thể quay ngược.
“Cô Tần, có thể mời cô uống một ly cà phê không?” Đào Vọng Khê từ khu tiếp khách đi tới.
Tần Sơ Ý nghe tiếng liền nhìn sang.
So với lần gặp ở nhà hàng hôm đó, sắc mặt Đào Vọng Khê dường như tốt hơn nhiều.
Biến cố nhà họ Đào dường như chẳng ảnh hưởng gì đến cô ta.
Tần Sơ Ý không có ác cảm với Đào Vọng Khê, nhưng cũng chẳng có hứng muốn qua lại.
Cô ra hiệu chiếc hộp cơm trong tay.
“Có người đang đợi tôi, chắc không tiện lắm.”
Thái độ từ chối rất rõ ràng.
Đào Vọng Khê cười cười.
Cô ta hiểu, giữa cô ta và Tần Sơ Ý vốn chẳng có lập trường nào để nhất định phải trò chuyện.
“Tôi chỉ nói vài câu thôi, mười phút là được.”
Cô ta nhìn ghế sofa ở khu tiếp khách.
“Nếu cô không muốn đi quán cà phê thì ngồi bên kia một lát cũng được. Vừa hay nói xong tôi cũng không cần lên trên nữa.”
…
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ ăn trưa. Cô gái lễ tân cứ thỉnh thoảng lại liếc đồng hồ, rồi lại nhìn sang khu tiếp khách với vẻ mất tập trung.
Hai người này ngồi với nhau… sẽ không cãi nhau đấy chứ?
Cô ấy có cần báo lên tầng cao nhất một tiếng không?
Nhưng thực tế, bầu không khí giữa Tần Sơ Ý và Đào Vọng Khê lại không hề căng thẳng như người ngoài tưởng tượng.
Ngược lại còn là lần hòa hoãn nhất trong những lần gặp nhau gần đây.
“Tôi cũng phải nói cảm ơn.” Đào Vọng Khê cười khẽ.
Nhà họ Đào nghĩ cô ta tới cầu xin tha thứ, nhưng thật ra cô ta tới để cảm ơn.
“Nhờ cô và Lăng Tuyệt, tôi đã lấy được hai phần ba tài sản nhà họ Đào.”
Dù không bằng thời kỳ huy hoàng trước kia của nhà họ Đào, nhưng so với phần cô ta vốn có thể tranh được, đã nhiều hơn mấy lần.
Nhân lúc Lăng Tuyệt dồn toàn bộ hỏa lực vào nhà họ Hà khiến nhà họ Đào lung lay sắp đổ, Đào Vọng Khê dỗ dành bố mẹ chuyển một phần tài sản còn lại sang tên cô ta, nói với bên ngoài là của hồi môn.
Lúc đó bọn họ nghĩ là chuyển đi để tránh họa, sau này vẫn có thể chuyển về, coi như vốn liếng để Đào Dục Thanh gây dựng lại từ đầu.
Nhưng đồ đã vào tay cô ta rồi, muốn cô ta nhả ra lần nữa là chuyện không thể.
Đó cũng là lý do bên ngoài xuất hiện tin đồn hai anh em cãi nhau.
Đào Vọng Khê hoàn toàn thay đổi dáng vẻ yếu đuối ngoan ngoãn trước kia, trở mặt không nhận người thân, hung hăng xé xuống một miếng thịt từ nhà họ Đào.
Đào Vọng Khê nhìn anh trai tức đến mức quên luôn hình tượng công tử lịch thiệp, ho khẽ vài tiếng rồi cười vô tội.
“Anh chẳng phải thường nói anh em mình vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu sao? Chỗ tài sản này em đảm bảo sẽ không để mất giá trong tay em, người ngoài cũng sẽ khen em làm tốt. Anh à, sao anh lại không vui thế?”
Đào Dục Thanh tức đến méo cả mặt.
Cô ta đang mỉa mai những quyết định sai lầm của anh ta khiến nhà họ Đào sa sút sao?
Mà đúng lúc này tình thế đã khác xưa, anh ta không những không thể trở mặt với Đào Vọng Khê, còn phải dỗ dành cô ta.
Tần Sơ Ý lập tức hiểu ra.
Bảo sao sắc mặt Đào Vọng Khê tốt lên nhiều như vậy, đúng là gặp chuyện vui tinh thần cũng phấn chấn.
Cô chân thành nói một câu:
“Chúc mừng cô.”
So với tên ngụy quân tử Đào Dục Thanh lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem em gái đi liên hôn, ít nhất Đào Vọng Khê chưa từng bán đứng anh trai để đổi lấy lợi ích.
Nhà họ Đào bị Đào Vọng Khê quay lại tính kế một vố, đúng là đáng đời.
# 176: Chúng ta không thể làm bạn
Đào Vọng Khê nhìn cô.
“Nếu không phải Lăng Tuyệt ra tay quá quyết đoán, bọn họ cũng chẳng vì cuống quá mà tạo cơ hội cho tôi.”
“Hôm nay tôi tới là muốn nói nhà họ Đào đã đến đường cùng rồi. Nếu Lăng Tuyệt muốn tiếp quản nhà họ Đào thì không cần tốn nhiều sức, chỉ cần chờ thôi. Đào Dục Thanh vì muốn cứu vãn tình thế mà đang liên tục làm chuyện ngu ngốc.”
Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, nhà họ Đào dù sao cũng tích lũy qua nhiều đời, tài nguyên trong tay vẫn còn rất nhiều.
Thay vì để Đào Dục Thanh phá nát hết, chẳng bằng cô ta bán cho Lăng Tuyệt một món ân tình.
Tần Sơ Ý nhìn cô ta.
“Cô rất mong Lăng Tuyệt không buông tha nhà họ Đào sao?”
Đào Vọng Khê mỉm cười.
“Sao có thể chứ? Dù gì họ cũng là người nhà tôi mà.”
Sự thật là, đúng vậy.
Giống như Đường Vi từng nói, Đào Vọng Khê dám lấy chính mạng sống của mình ra làm ván cược để đuổi những người phụ nữ bên cạnh Lăng Tuyệt đi. Trong xương cốt cô ta vốn đã có một loại điên cuồng bị đè nén quá lâu.
Sau khi không còn hy vọng trở thành bà Lăng, Đào Dục Thanh lại từng bước ép sát cô ta, muốn vắt sạch giá trị còn lại trên người cô ta.
Giờ cô ta đã lấy được thứ mình muốn, cũng chẳng ngại lật bàn, kéo cả nhà họ Đào chìm xuống cùng.
“Chuyện công việc của Lăng Tuyệt tôi không xen vào. Xử lý nhà họ Đào thế nào, anh ấy tự có quyết định.”
Tần Sơ Ý không hứng thú với ân oán của cô ta, cũng chẳng quan tâm mục đích của cô ta là gì, chỉ bình thản nói rõ.
Trong mắt Đào Vọng Khê thoáng hiện vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn gật đầu.
Hai người im lặng một lúc. Đào Vọng Khê nhìn cô lễ tân phía xa cứ thỉnh thoảng lại ngó sang bên này, khẽ cười nhạt.
“Lăng Tuyệt đã phá lệ vì cô rất nhiều.”
“Tôi chưa từng nghĩ anh ấy sẽ vì một người phụ nữ mà làm tới mức này. Thật ra xử lý nhà họ Hà và nhà họ Đào với anh ấy là chuyện hoàn toàn không cần thiết.”
Cô ta dò xét gương mặt bình thản không gợn sóng của Tần Sơ Ý, trong ánh mắt mang theo vài phần khó hiểu thật sự.
“Anh ấy bỏ ra rất nhiều vì cô, nhưng hình như cô lại chẳng quá cảm động.”
“Tôi không hiểu cô.”
Đào Vọng Khê thật sự cảm thấy mình không hiểu nổi Tần Sơ Ý.
Rốt cuộc là cô thật sự không có h*m m**n gì, hay là giỏi che giấu hơn cô ta?
Ánh nắng ấm áp mùa đông xuyên qua ô cửa kính lớn ngoài tòa nhà văn phòng, phủ lên mái tóc dài đen nhánh của Tần Sơ Ý một tầng ánh vàng nhàn nhạt. Gương mặt tinh xảo ngẩng lên dưới ánh sáng ấy, đẹp đến rung động lòng người.
Đào Vọng Khê nghe thấy giọng nói bình tĩnh mà mạnh mẽ của cô.
“Bởi vì nhân quả sai rồi.”
Đôi mắt đen trong trẻo của cô nhìn thẳng Đào Vọng Khê.
“Nếu logic suy luận đã sai thì đương nhiên sẽ thấy mọi thứ như phủ đầy sương mù.”
“Mọi người đều cho rằng Lăng Tuyệt hy sinh rất nhiều vì tôi. Nhưng thực tế, những chuyện anh ấy làm, nói là vì tôi thì đúng hơn nên nói là để làm bản thân mình vui.
Anh ấy thích tôi, muốn tôi ở bên anh ấy, nên mới đi giải quyết những người cản trở mong muốn của mình.
Anh ấy biết tôi ghét phiền phức, biết tôi yêu anh ấy vì anh ấy khiến tôi vui vẻ, đối xử tốt với tôi. Nếu anh ấy không làm được, hai chúng tôi sẽ kết thúc, nên anh ấy mới cố gắng giữ gìn tình yêu này.
Tất cả những điều anh ấy làm, bóc lớp giấy gói tên là tình yêu ra, mục đích cuối cùng vẫn là thỏa mãn chính bản thân anh ấy.
Nếu người anh ấy yêu là người khác, anh ấy cũng sẽ phải bỏ ra như thế.
Vậy nên tôi phải cảm động đến rơi nước mắt, phải mang gánh nặng biết ơn vì những việc anh ấy làm sao?
Tôi thấy chỉ cần nghiêm túc bước vào mối quan hệ này, khiến anh ấy cũng cảm thấy hạnh phúc, vậy là đủ để đáp lại rồi.
Mọi người luôn đặt người mạnh thế hơn, người có sự hy sinh dễ nhìn thấy hơn ở vị trí cao hơn. Nhưng thật ra tôi và Lăng Tuyệt chẳng ai nợ ai cả.
Tôi không phải không cảm động, cũng không phải không vui. Chỉ là không thấy cần phải biết ơn thôi.”
Lăng Tuyệt thật sự rất tốt, làm bạn trai cũng cực kỳ xuất sắc.
Thậm chí vì những hành động rầm rộ của anh, mọi người đều cảm thấy anh hy sinh nhiều hơn.
Có vài người vô thức cho rằng Tần Sơ Ý nên ngước nhìn anh, tự đặt mình vào vị trí “được cưng chiều”, “được ban ơn”.
Nhưng thân phận, tiền bạc hay tính cách, chẳng qua chỉ quyết định những khó khăn khác nhau mà họ gặp phải khi yêu nhau, cùng cách biểu đạt tình yêu khác nhau mà thôi.
Đúng là Lăng Tuyệt đã hao tâm tổn trí xử lý nhà họ Hà, nhà họ Đào và những kẻ khiêu khích khác. Nhưng nếu thật sự đào sâu, chẳng lẽ Tần Sơ Ý không thể nói rằng cô cũng đã phải gánh chịu rất nhiều ánh mắt bất công từ bên ngoài cùng đủ loại lời đồn áp lực vì anh?
Từ lúc quyết định yêu lại lần nữa, đó đã là bài toán mà cả hai cùng phải đối mặt.
…
Đào Vọng Khê bị một tràng lời nói ấy làm cho ngẩn người.
Không thể không nói, lời phản bác của Tần Sơ Ý đánh trúng trọng tâm.
Đào Vọng Khê quả thật đã vô thức nâng tình yêu của Lăng Tuyệt lên quá cao, cho rằng kiểu người được ông trời ưu ái như anh, khi trao thật lòng ra sẽ càng đáng quý hơn.
Cô ta quên mất rằng vốn dĩ người đòi hỏi nhiều hơn chính là Lăng Tuyệt.
Tần Sơ Ý không thiếu tiền, cũng chẳng thiếu yêu thương. Yêu Lăng Tuyệt chỉ đơn giản vì thích và vui vẻ.
Người càng thuần khiết, trong mắt những kẻ suy nghĩ quá phức tạp lại càng giống một màn sương khó hiểu.
“Tôi sai rồi.”
Đào Vọng Khê khẽ nói.
Cô ta đã dùng giá trị quan của mình để phán xét Tần Sơ Ý.
“Nếu không vì Lăng Tuyệt, có lẽ chúng ta có thể làm bạn.”
Cô ta nhìn Tần Sơ Ý, trong mắt hiếm hoi lộ ra vài phần bình yên thật sự.
“Hoặc bây giờ bắt đầu cũng chưa muộn.”
Cô ta chủ động phát tín hiệu thân thiện.
Tần Sơ Ý không né tránh ánh mắt ấy, nhưng vẫn dứt khoát từ chối cành ô liu kia.
“Chúng ta không thể làm bạn.”
Bàn tay đặt trên đùi của Đào Vọng Khê vô thức siết chặt, gương mặt vẫn giữ nụ cười cong nơi khóe môi quen thuộc.
“Tại sao?”
Tần Sơ Ý cười nhẹ.
“Coi như tôi chiếm hữu hơi mạnh, không hợp với đối tượng từng có tin đồn với bạn trai tôi?”
Hai người ngồi ở hai chiếc sofa đối diện, cách nhau chiếc bàn trà cùng những vệt sáng đổ qua khung kính, lặng lẽ nhìn nhau.
Rất lâu sau, Đào Vọng Khê mới lại nở nụ cười. Lần này còn chân thật hơn lúc trước vài phần.
“Vậy tiếc thật.”
Cả hai đều không nói toạc ra.
Chiếm hữu chỉ là cái cớ, thật sự là nhân sinh quan khác nhau thì không thể cùng đường.
Đào Vọng Khê cũng không thật lòng muốn làm bạn với Tần Sơ Ý.
Đột nhiên tỏ thiện chí chẳng qua là thuận theo tình thế.
Làm bạn với người vợ tương lai mà Lăng Tuyệt yêu sâu đậm, vẫn tốt hơn tiếp tục dây dưa đối đầu.
Nhưng cô ta vẫn ghét Tần Sơ Ý.
Con chuột sống âm u dưới cống rãnh sẽ không bao giờ trở thành đóa hướng dương rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Triệu Cẩn Du từng nói, cô ấy và Đào Vọng Khê từ nhỏ đã không hợp nhau. Một người ghét đối phương giả tạo hai mặt, một người lại ghét đối phương quá sắc sảo công kích.
Dù tính cách mỗi người hình thành đều có nguyên nhân và nỗi khổ riêng, nhưng sự thật đã thành sự thật. Cùng lắm là sau khi hiểu nhau hơn thì tiếp tục khinh thường nhau mà thôi.
Điều đó cũng đúng với Tần Sơ Ý và Đào Vọng Khê.
Tần Sơ Ý có thể thân thiết với Triệu Cẩn Du — người cũng đầy tham vọng — vì cách làm người của Triệu Cẩn Du thẳng thắn hơn, có thủ đoạn nhưng không hại người. Còn Đào Vọng Khê thì mưu tính quá nhiều.
Trước mặt cô, Đào Vọng Khê tỏ ra vô hại, nhưng cô ta từng làm tổn thương người vô tội, sau này cũng vẫn có thể vì lợi ích mà đâm sau lưng bất cứ ai.
Cô ta là kiểu người không có giới hạn, bình đẳng căm ghét tất cả mọi người trên đời.
Cô ta không thể trở thành người đạo đức cao đẹp.
Bữa tiệc đón gió năm đó, nếu không phải Lăng Tuyệt kiên định đứng về phía Tần Sơ Ý, chỉ cần anh có một chút do dự thôi, Đào Vọng Khê chắc chắn sẽ nắm lấy khe hở ấy khiến cô có kết cục còn thảm hơn những người trước đó.
Cười xóa hết thù oán, bắt tay làm hòa, đó chỉ là ảo tưởng đẹp đẽ.
Hai người đứng dậy, đều biết đây có lẽ là lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau.
Từ nay về sau, mỗi người sẽ đi con đường riêng của mình.
Một người lên tầng đưa cơm, một người rời khỏi tòa nhà. Khi bóng dáng hai người lướt qua nhau, Đào Vọng Khê chợt dừng bước.
Cô ta nhìn chiếc hộp cơm đáng yêu trong tay Tần Sơ Ý.
“Tôi chợt nhớ mấy hôm trước đi tái khám ở bệnh viện, nghe bạn kể một chuyện thú vị. Nghe nói năm nay bệnh viện Minh Lý số 2 đột nhiên kết nối được với một bệnh viện hàng đầu ở nước M, còn cử bác sĩ chỉnh hình xuất sắc sang đó học tập. Vị bác sĩ ấy lại còn là người được một nhân vật lớn đặc biệt nhắc tên đưa vào danh sách. Mọi người đều nói, món quà số phận tặng cho người ta luôn đến bất ngờ.”
Nói xong, Đào Vọng Khê vẫn giữ dáng vẻ tao nhã mà bước ra ngoài.
Không còn cách nào khác, cô ta vẫn quá ghen tị với Lăng Tuyệt.
Trên đời sao lại có người số tốt đến vậy chứ.
…
Trên tầng cao.
Lăng Tuyệt nhìn đồng hồ suốt cả buổi sáng, lúc nào cũng chăm chăm nhìn cửa ra vào, mày càng lúc càng nhíu chặt.
Bảo bối chẳng phải nói đã xuất phát rồi sao?
Giờ này đáng lẽ phải tới rồi chứ.
Không phải xảy ra chuyện gì đấy chứ? Hay là anh vẫn nên xuống đón em?
Nghĩ vậy, anh đã không chờ nổi mà đứng bật dậy.
Vừa bước tới định mở cửa văn phòng tổng giám đốc, cánh cửa đã bị người bên ngoài đẩy vào trước.
Chính là cô bạn gái tới muộn của anh.
“Bảo bối!”
Người đàn ông vui vẻ cong môi cười, nhưng vừa đối diện với đôi mắt xinh đẹp lạnh lẽo khó hiểu của cô thì khựng lại.