Chương 100 - Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?

Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?

# 199: Bố ơi, con phải đi tìm anh ấy

Tần Sơ Ý bước ra khỏi phòng làm việc khi đã hơn ba mươi tiếng đồng hồ trôi qua.

Những dấu vết do chiến tranh loạn lạc để lại trên thi thể của họ đều đã được cô tỉ mỉ sửa sang, khôi phục lại từng chút một. Họ nằm trên những tấm ga trải giường màu trắng, những gương mặt từng bôn ba, kinh hãi giờ đây trở nên bình hòa, trang nghiêm và vẹn nguyên.

Mọi người như thể chỉ vừa mới chìm vào một giấc ngủ yên bình mà thôi.

Để rồi khi tỉnh dậy, họ vẫn sẽ là những người lính tràn đầy khí thế và lý tưởng, cùng đồng đội canh giữ hòa bình thế giới, thỉnh thoảng lại tán dóc, cười đùa, cùng nhau mong ngóng ngày được nghỉ phép về nhà gặp lại người thân.

Dù đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, nhưng không một ai có thể cầm lòng được trước thi thể của những người từng ngày đêm gắn bó với mình.

Không ít đồng nghiệp đã phải bịt miệng khóc nấc lên thành tiếng.

Tần Sơ Ý tinh tế nhường lại không gian cho bọn họ để nói lời tiễn biệt cuối cùng.

Thời gian làm việc quá dài khiến tinh thần cô kiệt quệ, cơ thể khẽ lảo đảo, tim cũng đập thình thịch liên hồi vô vô cùng dữ dội.

Cô lấy tay vịn ngực, mở cánh cửa tủ để đồ ra.

Chiếc điện thoại vì nhận quá nhiều tin nhắn và cuộc gọi liền bị đơ đi trong vòng một thoáng.

Trong lòng Tần Sơ Ý chợt dấy lên một điềm báo chẳng lành.

Lăng Tuyệt đã tìm cô rất nhiều lần.

Còn chưa kịp gọi lại, cuộc điện thoại của trợ lý Lý đã gọi tới.

“Cô Tần?!” Trợ lý Lý kích động đến mức suýt khóc, “Cuối cùng cô cũng chịu nhận điện thoại rồi. Hiện tại cô có an toàn không?”

Đầu óc Tần Sơ Ý có chút choáng váng, cô bám chặt lấy chiếc tủ để đồ.

“Tôi không sao, sao anh lại hỏi thế? Lăng Tuyệt có đang ở cùng anh không?”

Trợ lý Lý nói với tốc độ rất nhanh, “Cô Tần ơi, Lăng tổng cứ ngỡ cô bị bọn bắt cóc đưa vào khu vực xung đột rồi, anh ấy đi tìm cô, tôi đã bị mất liên lạc với anh ấy gần một ngày trời rồi.”

Lăng Tuyệt trước khi đi đã dặn dò kỹ lưỡng, mọi việc đều phải đặt sự an toàn của Tần Sơ Ý lên hàng đầu.

Chính vì thế nên anh ta mới lập tức hỏi thăm tình hình của cô trước tiên.

Móng tay Tần Sơ Ý bấm sâu vào lòng bàn tay, khi nghe thấy Lăng Tuyệt lao vào vùng giao tranh nguy hiểm để cứu mình, cõi lòng cô bỗng chốc trở nên trống rỗng, hụt hẫng đến lạ kỳ.

“Tôi đang ở vùng an toàn, thời gian qua tôi luôn ở trong phòng làm việc khép kín.”

Trợ lý Lý lúc này mới biết tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.

Thế nhưng Lăng Tuyệt đã đi vào trong đó rồi, anh ta chẳng có cách nào để thông báo cho anh biết cả.

Anh ta khẽ thở dài một tiếng, “Vậy cô tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé, Lăng tổng sau khi trở ra chắc chắn sẽ muốn người đầu tiên mình nhìn thấy chính là cô.”

Anh ta nói thêm vài lời về những sự thu xếp trước đó của Lăng Tuyệt, dặn cô nếu có việc gì cần cứ việc gọi điện cho anh ta bất cứ lúc nào, rồi vội vàng cúp máy để tiếp tục tìm cách liên lạc với nhóm lính đánh thuê kia.

Tần Sơ Ý thực ra đã chẳng còn nghe rõ anh ta đang nói những gì nữa, trong đầu cô lúc này chỉ còn sót lại một suy nghĩ duy nhất.

Lăng Tuyệt đang gặp nguy hiểm.

“Con gái yêu.”

Giọng nói đầy vẻ lo lắng của Chu Vận Hòa vang lên bên tai cô.

Tần Sơ Ý lúc này mới ý thức được rằng, sắc mặt của mình hiện tại chắc chắn là đang rất khó coi.

Tần Uyên cũng đã bước lại gần từ bao giờ.

“Chuyện của Lăng Tuyệt bố mẹ cũng đã biết rồi, đang cố gắng tìm cách liên lạc với cậu ấy.”

Quan tâm quá hóa loạn.

Lăng Tuyệt lúc đó thực ra cũng không dám chắc chắn liệu Tần Sơ Ý có nằm trong số những người bị trùm đầu bắt đi kia hay không.

Thế nhưng việc cứu người luôn có một khoảng thời gian vàng, anh không dám đem mạng sống của cô ra để đánh cược.

Hơn nữa, vạn nhất Tần Sơ Ý thực sự ở trong đó, cô phải ở trong tay cái lũ người hung ác, tàn bạo kia thêm một giây thôi là anh đã cảm thấy như bị tra tấn, dày vò rồi.

Lăng Tuyệt nhanh chóng đưa ra quyết định.

Anh dẫn theo người lập tức xuất phát đi cứu Tần Sơ Ý, còn một nhóm người khác ở lại làm nhiệm vụ hậu phương hỗ trợ, tiếp tục liên lạc với tổ chức không biên giới cùng Tần Uyên, Chu Vận Hòa để dò la tin tức.

Một khi đã chạm đến chuyện của Tần Sơ Ý, anh thà tự mình dấn thân vào nguy hiểm, chứ quyết không chấp nhận đánh cược một phần vạn khả năng cô phải rơi vào cảnh cô lập không người cứu giúp.

Thế nhưng, đợi đến lúc người ở bên ngoài xác nhận được vị trí của Tần Sơ Ý, thì phía Lăng Tuyệt lại bị mất dấu tin tức.

Tần Uyên đem những thông tin mới nhất từ tiền tuyến về cho Tần Sơ Ý.

“Cái lũ bắt cóc kia sau khi đi vào khu vực xung đột thì xảy ra nội chiến, những người bị bắt cóc đã bị phân tán ra cả rồi, tin mừng là Lăng Tuyệt có lẽ không phải đối đầu trực tiếp với bọn chúng.”

Tin xấu ông không nói ra, nhưng ai nấy đều tự hiểu được.

Điều đó đồng nghĩa với việc anh đã bị mất đi mục tiêu, phải tự mình bôn ba khắp nơi giữa làn bom đạn lạc để tìm kiếm bóng dáng của Tần Sơ Ý.

“Tình hình cũng chưa đến mức quá tồi tệ, chiến tuyến đã được dịch chuyển, khu vực mà Lăng Tuyệt ở trước khi mất liên lạc hiện tại đang rất yên bình, chúng ta có thể phái người vào trong đó để tìm kiếm cứu hộ.”

Tần Uyên lên tiếng an ủi Tần Sơ Ý lúc này gương mặt đang trắng bệch không còn một giọt máu.

Ông đã từng gặp Lăng Tuyệt, không cho rằng anh là kiểu người dễ dàng gặp chuyện bất trắc đến như vậy.

Nhưng bom đạn vô tình, ông cũng chỉ biết cầu nguyện cho cái mạng của Lăng Tuyệt được lớn một chút mà thôi.

Bằng không thì con gái yêu nhà ông…

Tần Uyên thầm thở dài một tiếng ở trong lòng.

Vành mắt Tần Sơ Ý đỏ hoe.

“Bố ơi, con phải đi tìm anh ấy.”

Cô nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên.

Vẻ mặt Tần Uyên vô cùng nghiêm nghị.

Những công trình kiến trúc bị đổ nát, những thi thể, tiếng khóc than oán hận, bầu không khí ngập tràn mùi máu tanh và khói súng.

Tần Sơ Ý ra sức chạy thật nhanh giữa một đống hỗn độn, hoang tàn.

“Lăng Tuyệt!”

Cô chỉ có thể dùng đến cái phương thức nguyên thủy nhất để gọi tên anh.

Thế nhưng tiếng gọi ấy nhanh chóng bị nhấn chìm vào trong những tiếng khóc lóc và gào thét thảm thiết bằng đủ thứ tiếng ngôn ngữ khác nhau.

Bên lề đường có thể bắt gặp những người bị thương, khắp người đầy máu nằm la liệt bất cứ lúc nào. Cô vừa đi vừa treo ngược trái tim lên mà cẩn thận quan sát qua một lượt, vừa sợ người đó là anh, lại vừa sợ người đó không phải là anh.

“Lăng Tuyệt!” Giọng cô đã mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.

Đứng giữa mảnh đất sụp đổ như chốn luyện ngục trần gian này, lần đầu tiên trong cuộc đời cô thấu hiểu được cái cảm giác sợ hãi khi phải đánh mất một người là như thế nào.

“Lăng tổng, chúng ta phải rút lui thôi anh.”

Những người đi theo Lăng Tuyệt không biết là đã lên tiếng thúc giục anh đến lần thứ bao nhiêu rồi.

Trên mặt, trên tay Lăng Tuyệt đều dính đầy bụi bặm và bùn đất, đây có lẽ là khoảnh khắc nhếch nhác, tơi tả nhất trong cuộc đời của anh từ trước đến nay.

“Bên ngoài đã có tin tức gì chưa?”

“Vẫn chưa khôi phục lại liên lạc.” Có người đưa ra gợi ý, “Chúng ta có thể ra bên ngoài để chờ đợi xem sao.”

“Nơi này tuy hiện tại đang yên bình, nhưng chẳng ai dám chắc chắn trận chiến tiếp theo sẽ bùng nổ vào lúc nào đâu.”

Đường viền hàm dưới sắc lẹm của Lăng Tuyệt mím chặt đầy căng thẳng.

“Tiếp tục tìm.”

Chừng nào chưa tìm thấy Tần Sơ Ý ở nơi này, hoặc chưa nhận được tin tức cô đã được an toàn ở bên ngoài, anh quyết không thể rời đi.

Vạn nhất vào cái khoảnh khắc anh vừa quay lưng bước đi, Tần Sơ Ý lại gặp phải chuyện bất trắc thì phải làm sao đây.

Cô phải ở một mình, chắc là sẽ sợ hãi lắm.

Thế là trong nhóm người có người thì lạch cạch đi sửa sang lại các thiết bị liên lạc, có người lại tiếp tục tản ra khắp nơi để tìm kiếm.

“Nếu như cô ấy vốn dĩ ngay từ đầu đã không có ở nơi này thì phải làm sao bây giờ?”

Người đứng cạnh bên Lăng Tuyệt khẽ gãi gãi đầu cất tiếng hỏi.

Cái người này đúng là bướng bỉnh thật đấy, cứ khăng khăng không nhìn thấy Tần Sơ Ý, hoặc không nhận được tin tức của cô là quyết không chịu rút quân.

Nhưng cái việc huy động lực lượng rầm rộ thế này, suy đi tính lại, chẳng qua cũng chỉ là dựa vào sự suy đoán từ một chiếc bùa bình an mà thôi.

“Thế thì lại càng tốt.” Lăng Tuyệt nhạt giọng trả lời.

Cô không phải rơi vào cảnh hiểm nghèo, chính là kết quả tốt đẹp nhất rồi.

Nghĩ đến việc chỉ mới hai ngày trước thôi cô còn ngoan ngoãn, đáng yêu nằm bò trên lưng anh mà hôn anh, rồi ngồi lọt thỏm trong lòng anh quậy phá, đấm anh, vậy mà người từng cùng anh mong ngóng về tương lai chớp mắt một cái đã chẳng rõ sống chết ra sao, trong lòng Lăng Tuyệt nhói lên một cơn đau âm ỉ.

Theo sau những lần tìm kiếm ròng rã không có kết quả, nhìn ngắm những mảnh thi thể lạnh ngắt, dòng máu đỏ đã đông cứng kia, hơi ấm bên trong cơ thể Lăng Tuyệt dường như cũng đang bị rút cạn đi từng chút một.

Anh không thể đánh mất cô được.

Nếu như cuộc đời này không còn có Tần Sơ Ý nữa, thì còn có ý nghĩa gì cơ chứ.

Tần Sơ Ý, Tần Sơ Ý.

Có lẽ đúng là lòng có hướng về thì tất có tiếng vọng lại.

Anh dường như thực sự đã nghe thấy giọng nói của cô vang lên đâu đó.

“Lăng Tuyệt.”

Tiếng gọi ấy làm cho tâm hồn anh cũng phải khẽ run lên theo từng nhịp sóng âm.

# 200: Em đã từng nói với anh là em yêu anh chưa nhỉ

“Khôi phục lại liên lạc rồi!”

Giọng nữ gọi tên anh hòa lẫn vào trong những tiếng khóc lóc, gào thét hỗn tạp xung quanh, nhanh chóng bị nhấn chìm vào trong biển âm thanh dữ dội.

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy tựa như một trận ảo giác mơ hồ.

Ngay sau đó là tiếng reo hò mừng rỡ của nhóm lính đánh thuê kia vang lên.

“Lăng tổng ơi, cô Tần đang ở vùng an toàn ạ!”

Tốt quá rồi, đúng là một trận hú vía.

Lăng Tuyệt ngược lại bỗng chôn chân tại chỗ.

“Cô ấy đang ở đây.”

Hàng mi chân mày sắc sảo của anh mang theo nét mệt mỏi sau những chuỗi ngày bôn ba, nhưng ánh mắt trầm nghị, lạnh lùng ấy lại toát lên một sự khẳng định chắc chắn.

Tất cả mọi người đều ngẩn người ra.

Có người rụt rè lên tiếng thử dò xét, “Liệu có phải do anh đã quá lâu không được ngủ, nên mới nảy sinh ảo giác rồi không?”

“Tin tức từ bên ngoài truyền vào bảo là, sau khi máy bay của cô Tần hạ cánh xuống sân bay, cô ấy luôn ở lại vùng an toàn để làm việc suốt từ đó đến giờ. Chiếc máy bay bị khống chế kia là chuyến bay đáp xuống sau chuyến của cô ấy.”

Cũng có người lên tiếng khuyên nhủ, “Cô Tần đã được an toàn rồi thì làm gì có kẻ ngốc nào lại đâm đầu vào khu vực xung đột vào đúng cái thời điểm nhạy cảm này cơ chứ. Cô ấy chắc chắn đang ở bên ngoài chờ anh đấy, Lăng tổng ơi, chúng ta mau rút lui thôi.”

Lời bọn họ nói không phải là không có đạo lý, Tần Sơ Ý là người rất biết giữ mạng, rất biết yêu thương bản thân, cô sẽ không vì bất kỳ ai mà tự đẩy mình vào tình thế hiểm nghèo.

Thế nhưng Lăng Tuyệt chẳng thể nào nhấc nổi bước chân đi.

Anh nghĩ đến tiếng gọi “Lăng Tuyệt” hoảng hốt, vội vã lúc ẩn lúc hiện vừa rồi, trái tim anh bỗng chót nhói lên một cơn đau thắt.

Trực giác mách bảo anh rằng, Tần Sơ Ý đang ở rất gần anh.

Điện thoại không hề có sóng, thứ vừa mới được khôi phục lại là thiết bị liên lạc đặc biệt do bọn họ tự mang theo.

“Bảo người ở bên ngoài xác nhận lại vị trí của Tần Sơ Ý, lập tức liên lạc trực tiếp với chính cô ấy.” Lăng Tuyệt ra lệnh.

Anh nhìn đăm đăm vào con phố hoang tàn, đổ nát dính đầy những vệt máu loang lổ kia, đôi chân dài không tài nào khống chế nổi mà lao nhanh về phía nơi phát ra âm thanh lúc nãy.

Cô đang ở vùng an toàn.

Tiếng gọi vừa rồi rất có thể là do anh nghe nhầm.

Anh không dám chắc chắn, cũng chẳng dám tin rằng Tần Sơ Ý sẽ vì anh mà dấn thân vào vùng đất nguy hiểm này.

Thế nhưng anh sợ hãi cái phần vạn khả năng ấy.

“Tần Sơ Ý!” Anh cũng lớn tiếng hét lên một câu.

Trên mảnh đất nơi tử thần đang hoành hành, dữ dội, cõi lòng anh chơi vơi, lạc lõng khôn nguôi.

Tại một công trình kiến trúc bị đánh sập ngay đầu phố, không biết là ai đã châm ngòi cho đống vũ khí còn sót lại, một tiếng “oành” long trời lở đất vang lên, ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt thấu trời.

Giữa một thế giới mịt mù bụi bặm và khói súng, Lăng Tuyệt lại một lần nữa nghe thấy cái giọng nói quen thuộc ấy.

“Lăng Tuyệt!”

Vào cái khoảnh khắc một bức tường rào bên lề đường bị đổ sập xuống, Tần Sơ Ý nhanh tay nhanh mắt ôm chặt lấy cô bé nhỏ đang hoảng loạn, sợ hãi vì bị lạc mất người thân ở bên cạnh mà trốn vào một góc.

Cô lấy tay bịt chặt tai đứa trẻ lại, dùng chính cơ thể của mình để che chắn cho cô bé, ngăn cản bụi bặm cùng những mảnh vụn sắc nhọn từ công trình kiến trúc b*n r* tung té khắp nơi.

Tiếng khóc lóc của đứa trẻ cùng tiếng gọi con của người mẹ đồng thời vang lên.

Một người đàn bà khắp người nhếch nhác, tơi tả, nước mắt giàn giụa trên mặt tạo thành từng vệt đen loang lổ lao bổ về phía này.

“Con yêu ơi, mẹ ở đây, mẹ ở đây rồi.”

“Con không sao, tốt quá rồi, tốt quá rồi.”

Ngôn ngữ quen thuộc.

Là đồng bào của cô.

Người đàn bà ấy liên tục nói lời cảm ơn rối rít đối với Tần Sơ Ý – người đã cứu mạng con gái mình, nước mắt rưng rưng, trong mắt ngập tràn sự may mắn sau khi vừa mới từ cõi chết trở về.

Tần Sơ Ý nhìn hai mẹ con được bình an đoàn tụ, vành mắt cô cũng khẽ đỏ lên.

“Chị có nhìn thấy Lăng Tuyệt không?” Cô lại lặp lại câu hỏi mà mình đã hỏi suốt dọc đường đi đến đây.

Người đàn bà nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự thương cảm, xót xa, cứ ngỡ cô cũng là một kẻ tội nghiệp bị lạc mất người yêu giữa trận chiến tranh loạn lạc này.

Người đàn ông đó rất có thể đã bỏ mạng trong làn bom đạn rồi cũng nên.

“Tôi không biết người tên Lăng Tuyệt mà cô nói là ai, nhưng tôi quả thực có gặp một người đàn ông, anh ấy cùng đến từ một nơi với chúng ta, anh ấy cũng đang đi tìm người yêu của mình.”

Cũng chính anh ấy đã ra tay giúp đỡ cho mẹ con cô chạy thoát khỏi sự truy đuổi của lũ bắt cóc kia.

Nếu như họ chính là những người đang tìm kiếm lẫn nhau, thì nguyện xin thượng đế hãy phù hộ cho bọn họ.

Trong mắt Tần Sơ Ý bỗng chốc bùng lên một tia sáng rực rỡ.

Cô túm chặt lấy cánh tay của người đàn bà, “Chị gặp anh ấy ở đâu thế?”

“Tần Sơ Ý!”

Giữa làn tro bụi bay lượn ngập trời, Tần Sơ Ý đang ra sức chạy về phía trước bỗng nghe thấy một tiếng gọi làm cho tinh thần cô chấn động hẳn lên.

Ngay vào cái khoảnh khắc ngọn lửa lớn bùng cháy lên dữ dội, vừa bước qua khúc ngoặt, cô cuối cùng đã nhìn thấy cái bóng lưng quen thuộc kia.

“Lăng Tuyệt!”

Cơ thể người đàn ông bỗng chốc cứng đờ lại, anh chậm rãi quay người lại, đứng từ xa đăm đăm nhìn người phụ nữ khắp người đầy bụi bặm vừa mới xuất hiện ở phía cuối con phố, đồng tử anh co rụt lại dữ dội, trái tim đập thình thịch liên hồi không chịu ngừng.

Cô thực sự đang ở nơi này.

Trên con phố nơi đất khách quê người đầy rẫy những vết thương rách nát, giữa một đống hoang tàn đổ nát thấm đẫm những vệt máu loang lổ kia, hai người yêu nhau bị lạc mất dấu tích đã ra sức chạy thật nhanh từ hai đầu con đường lao về phía đối phương, ôm chặt lấy nhau không rời.

“Lăng Tuyệt!” Cô lại cất tiếng gọi tên anh một lần nữa.

Lăng Tuyệt siết chặt lấy em vào lòng như muốn bóp nghẹt, đôi mắt anh đỏ ngầu.

“Tần Sơ Ý, Tần Sơ Ý.”

Chẳng thể thốt ra nổi một câu nói nào cho ra hồn nữa, anh chỉ biết liên tục gọi tên cô hết lần này đến lần khác mà thôi.

Cảm nhận được những giọt nước mát lạnh thấm vào bên cổ mình, anh mới bừng tỉnh nhận ra, Tần Sơ Ý đã khóc rồi.

Cô trước giờ có bao giờ chịu rơi nước mắt đâu cơ chứ.

Vậy mà giờ đây cô lại chấp nhận vì anh mà rơi những giọt nước mắt trân quý, vì anh mà dũng cảm dấn thân vào vùng bom đạn nguy hiểm này.

Khiến cho trái tim anh cũng phải dấy lên một nỗi xót xa, nghẹn ngào khôn xiết.

“Bảo bối ơi, chúng mình từ nay về sau quyết không bao giờ xa nhau nữa nhé.”

Bờ môi anh dán chặt vào vùng cổ thon dài, trắng ngần của em, cánh tay rắn chắc siết chặt lấy vòng eo thon thả của cô, lực đạo mạnh đến mức như muốn khảm người phụ nữ này vào sâu trong tận xương tủy của chính mình vậy.

Tần Sơ Ý ơi, anh yêu em nhiều lắm, thực sự là yêu em nhiều lắm.

Cái thế giới vốn dĩ trống rỗng, chết chóc kia một lần nữa đã được lấp đầy.

Vành mắt người phụ nữ vẫn còn đỏ hoe, cô khẽ nới lỏng vòng tay ôm anh ra một chút, kiễng gót chân lên, dùng hai bàn tay để nâng niu lấy gương mặt góc cạnh, bảnh bao của người đàn ông.

Nơi võng mạc của cả hai đều đang phản chiếu lại cái dáng vẻ nhếch nhác, tơi tả nhất của đối phương lúc này.

Thế nhưng đôi mắt cô sáng rực rỡ như ngàn sao, nụ cười rạng ngời như hoa nở.

“Lăng Tuyệt, em đã từng nói với anh là em yêu anh chưa nhỉ.”

Nếu như chẳng một ai biết trước được giữa ngày mai và những tai nạn bất ngờ cái nào sẽ đến trước, thế thì xin hãy để cho chúng ta vào ngay cái khoảnh khắc này được sống một cuộc đời không còn gì để nuối tiếc.

Phải yêu một người một cách rõ ràng, phải yêu một người một cách táo bạo, phải yêu một cách phóng khoáng, hết mình, chẳng thèm tính toán đến chuyện được mất hơn thua.

Giọng nói của cô nhẹ nhàng mà vô cùng kiên định, tựa như tiếng chuông ngàn năm trên đỉnh ngọn núi tuyết lạnh giá kia cuối cùng đã được người tín đồ thành kính dốc lòng ngân vang lên vậy.

Bên tai Lăng Tuyệt vang lên những tiếng ù ù liên hồi, trái tim như được ngâm vào trong một dòng nước ấm áp, làm cho vành mắt anh cũng trở nên nóng rực và đỏ hoe lên.

“Tần Sơ Ý, anh cũng yêu em, yêu em nhiều lắm.”

Giữa con phố ngập tràn khói lửa chiến tranh, anh thẳng hướng ngậm chặt lấy bờ môi đỏ mọng rực rỡ kia mà hôn xuống, tựa như một người lữ khách đang khát khô cổ giữa sa mạc, thỏa sức m*t mát lấy sự ngọt ngào của dòng nước mát.

Kẻ xưa nay vốn chẳng bao giờ tin vào thần Phật, lần đầu tiên trong cuộc đời thành tâm hướng về phía ông trời mà cầu nguyện.

Ông trời ơi, con xin cảm tạ người đã rủ lòng thương xót đứa con tội nghiệp này một lần.