Chương 8 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Khi Lâm Từ nhận được tin nhắn này, Lâm Đình vừa mua đồ ăn bước vào cửa.

Bà nhìn quanh không thấy bóng dáng Đoạn Dực bèn hỏi Lâm Từ: “A Dực đâu rồi? Không phải đã bảo con gọi người ta đến nhà ăn tối rồi sao?”

Lâm Từ vội vàng giơ tin nhắn lên để tách mình ra khỏi tình huống.

“Con đã gọi rồi, nhưng hôm nay hình như cậu ấy bị dính mưa và bảo đang sốt, nhờ con mua giúp ít thuốc.”

Nghe vậy, Lâm Đình thoáng lo lắng, dù sao khi Đoạn Lan không có mặt bà cũng là người giám hộ nửa phần nên vội vàng lấy điện thoại ra chuyển tiền cho Lâm Từ.

Hai trăm tệ đã chuyển đến, Lâm Đình thúc giục: “Vậy con đi mua thuốc đi, vừa hay mẹ nấu chút cháo rồi một lát con mua thuốc xong thì mang theo cháo qua đó cho người ta.”

Vừa đi về phía nhà bếp, Lâm Đình vừa dặn dò: “Lát nữa con đừng vội về, đợi đến khi thằng bé hết sốt rồi hãy về. Nếu sốt mãi không giảm thì gọi cho mẹ, mẹ sẽ đưa thằng bé đến bệnh viện.”

Nhận tiền xong, Lâm Từ sửa soạn một chút rồi cầm ô ra ngoài.

Không biết Đoạn Dực bệnh đến mức nào, Lâm Từ gần như lấy đủ các loại thuốc cảm, thuốc hạ sốt, thuốc kháng viêm đủ mọi chủng loại.

Cầm túi thuốc và bình giữ nhiệt đứng gõ cửa nhà dì Đoạn, Lâm Từ mới chợt nhớ ra chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đây là lần thứ hai cô mua thuốc cho Đoạn Dực.

Có vẻ như từ khi anh đến nơi này, Lâm Từ cứ như thể mắc nợ anh vậy.

Kiên nhẫn gõ cửa một hồi lâu, cánh cửa mới được mở ra.

Đoạn Dực mặc một chiếc áo thun tay dài màu trắng và một chiếc quần ở nhà đứng ở bên trong cánh cửa, có lẽ vừa mới tắm xong nên đôi mắt đẹp còn phủ một lớp hơi nước mỏng, mái tóc ngắn đen nhánh và rối với những giọt nước đang không ngừng nhỏ xuống từ đuôi tóc.

Có lẽ vì lý do sốt, làn da vốn trắng bệch của Đoạn Dực lúc này nhuốm lên chút đỏ ấm ướt, chợt thấy hiếm khi có được vài phần sức sống.

Ánh đèn vàng ấm từ phòng khách đổ xuống, chiếc cằm sắc bén của chàng trai trông cũng mềm mại hơn nhiều.

Lâm Từ cảm thấy anh dường như đã biến từ một con sói thành một chú nai nhỏ.

“Vào đi.”

Đoạn Dực nghiêng người qua, giọng nói mang theo chút khàn đục của người bệnh.

Lâm Từ vào cửa rồi quen cửa quen nẻo đi vào nhà bếp, sau đó đổ cháo nóng từ bình giữ nhiệt ra, không quay đầu lại nói với người phía sau: “Đây là cháo trắng mẹ tôi nấu, cậu ăn chút đi. Đợi khi không còn đói bụng nữa hãy uống thuốc, à cậu đã đo nhiệt độ chưa?”

Cháo này vừa mới nấu xong, Lâm Đình lại bọc nhiều lớp cả trong lẫn ngoài nên lúc này cái bát sứ trắng đựng cháo nóng đến mức bỏng tay, Lâm Từ hầu như không cầm nổi.

Người phía sau chẳng đáp lại, Lâm Từ thổi thổi ngón tay bị đỏ lên vì nóng rồi quay đầu lại nhìn với vẻ kỳ lạ.

Ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy Đoạn Dực đút hai tay vào túi quần lười biếng tựa vào cửa đẩy của nhà bếp, nhìn chằm chằm cô với vẻ nghiêm túc.

Lâm Từ kỳ lạ hỏi lại một lần nữa: “Cậu đã đo nhiệt độ chưa?”

“Chưa.”

Lần này Đoạn Dực trả lời rất nhanh.

Lâm Từ câm nín há miệng, định mắng anh vài câu nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thở dài và từ bỏ.

“Nhiệt kế ở đâu? Tôi đo giúp cậu.”

“Trong ngăn kéo ở phòng khách.”

Đoạn Dực chỉ về phía phòng khách bên ngoài, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Lâm Từ, cũng chẳng có ý định đi lấy nhiệt kế.

Lâm Từ đành chịu, xem như anh đang bệnh nên cô nhịn!

Nếu không phải vì dì Đoạn, cô mới chẳng thèm để ý đến!

Sau khi tìm thấy nhiệt kế từ tủ tivi, Lâm Từ đưa cho Đoạn Dực.

“Ngậm vào miệng, mười phút là xong.”

Đoạn Dực không nhận lấy mà nhìn chằm chằm vào Lâm Từ, đôi mắt đen nhánh sáng lên trong ánh sáng và bóng tối.

Lâm Từ chẳng hiểu giơ tới trước một chút: “Cầm lấy đi chứ?”

Đoạn Dực cuối cùng đã đưa tay nhận lấy làm theo lời Lâm Từ, nhưng có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.

Lâm Từ dùng khăn lau bê bát sứ trắng đặt lên bàn ăn, nhìn biểu cảm kỳ quặc của Đoạn Dực mà không khỏi lên tiếng hỏi: “Cậu đang nghĩ gì đấy?”

Đoạn Dực đi theo sau di chuyển từng bước đến ngồi ở bàn ăn, vẻ mặt không lộ cảm xúc gì, miệng vì đang ngậm nhiệt kế nên nói chuyện hơi mơ hồ không rõ.

“Cậu sẽ không muốn nghe đâu.”

Lâm Từ cũng múc cho mình một bát cháo rồi ngồi đối diện Đoạn Dực, lòng tò mò dâng trào.

“Cậu chưa nói, làm sao biết tôi không muốn nghe?”

Hơi nóng từ cháo trắng bốc lên, bên ngoài cửa sổ mưa như trút nước, nước mưa đập vào bệ cửa sổ, đêm tối mập mờ, ánh sáng mờ ảo.

Dưới bàn ăn, hai cái chân của Đoạn Dực vì quá dài nên vươn đến bên cạnh chân Lâm Từ.

Anh dường như cử động một chút, chân dài chạm vào đầu gối của Lâm Từ. Thời tiết tháng chín, mọi người chỉ mặc một chiếc quần dài mỏng.

Da thịt tiếp xúc qua lớp vải, một cảm giác tê tê như có điện chạy qua tâm trí Lâm Từ.

Ánh mắt đối diện trở nên nóng bỏng, Lâm Từ đang luống cuống định rút chân về phía sau thì thấy người đó lấy nhiệt kế ra khỏi miệng, cười nhẹ một tiếng đầy khiêu khích, giọng điệu táo bạo.

“Đang nghĩ nếu ngậm thứ khác thì tốt biết mấy.”

Mưa càng lớn hơn, cửa kính rung lên phát ra âm thanh trầm đục, nhưng căn phòng bỗng nhiên im lặng hẳn.

Cái cằm sắc bén của chàng trai hơi hất lên, hàng mi dài màu đen bóng thấp thoáng rủ xuống, ánh mắt dưới bóng râm không còn lạnh lùng xa cách như trước.

Lâm Từ nhìn vào đó, bên trong là sự đục ngầu, là điều không thể nói, là sự ngông cuồng bao trùm trời đất.

Cháo nuốt không trôi mắc ở cổ họng, cô không nhịn được ho dữ dội, mặt đỏ bừng lên.

“Khụ khụ khụ khụ…”

“Cậu! Khụ khụ… cậu… tôi…”

Có vẻ khi người ta quá hoảng loạn sẽ đột nhiên mất đi khả năng lý luận ngôn ngữ.

Cháo trắng nóng hổi bị nuốt vội vàng, cả cổ họng Lâm Từ vừa ngứa vừa đau, cảm giác nóng bỏng lan ra từ khoang miệng, ngay cả lưng cũng bắt đầu nóng lên.

Đoạn Dực thờ ơ nhún vai, đặt nhiệt kế lên bàn ăn rồi cúi người định húp cháo, giọng điệu bình thản.

“Đã bảo cậu sẽ không muốn nghe mà, cậu tự hỏi đấy thôi.”

Vậy nên lỗi lại thành của cô ư?

Nếu không phải vì anh là cháu trai của dì Đoạn, và nhiệt kế hiển thị đã sốt 38 độ 7 thì Lâm Từ hoàn toàn không nghi ngờ rằng mình sẽ úp bát cháo trắng nóng hổi trong tay lên gương mặt trông có vẻ thanh tâm quả dục kia.

“Cậu thật ghê tởm.”

Lâm Từ thực sự nhịn không nổi.

Đoạn Dực chẳng hề lay động tiếp tục húp cháo.

“Nếu là cậu ta thì không ghê tởm đúng không?”

Lâm Từ sững người.

“Ai cơ?”

Đoạn Dực không trả lời nữa, ba bốn nhát húp hết cháo, đứng dậy ném bát đũa vào chậu rửa trong bếp, sau đó lại lấy ra một cái cốc thủy tinh rót một cốc nước mang ra đặt lên bàn ăn.

“Uống chút nước nóng đi.”

Lâm Từ không thoải mái tiện tay cầm lấy uống một ngụm lớn, dòng nước có nhiệt độ vừa phải trôi qua đầu lưỡi, những lời th* t*c của Đoạn Dực như một cái máy đọc được lên dây cót liên tục vang lên trong tâm trí.

Ngược lại, anh lại tỏ ra như không có chuyện gì đi thẳng vào bếp xách túi thuốc Lâm Từ mang đến, giọng mang chút nghi hoặc.

“Thuốc này uống thế nào?”

Lâm Từ cũng cầm cốc nước đi vào nhà bếp, rồi lấy mấy hộp thuốc trong tay Đoạn Dực xem kỹ phần hướng dẫn.

“Nếu cậu không ho hay cảm thì không cần uống thuốc ho và cảm này, chỉ cần uống thuốc hạ sốt là được. Tối nay uống hai viên, nếu hết sốt thì chẳng cần uống nữa, còn không hết sốt thì phải đi bệnh viện.”

Đoạn Dực hiếm khi ngoan ngoãn dùng những ngón tay dài bẻ ra hai viên thuốc hạ sốt, tiện tay ném vào miệng.

“Cậu không uống chút nước à? Nuốt trực tiếp luôn hả?” Lâm Từ bị cách uống thuốc thô bạo của anh làm cho giật mình.

Người đối diện rất tự nhiên cầm lấy cốc nước trên bếp, ngửa đầu tu một hơi.

Đoạn Dực đứng ở nơi ngược sáng, ánh sáng tản khắp mái tóc anh, những lọn tóc rối chưa khô hẳn thấm đẫm những điểm hào quang, cái cổ họng trắng nổi lên chuyển động, nước trong cốc đã uống hết, giọng nói của người đó khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy.

“Bây giờ đã uống rồi.”

Lâm Từ ngẩn người, phải một lúc lâu mới phản ứng lại.

“Đó là cốc của tôi!”

Trên bếp, miệng cốc thủy tinh chỉ có một chỗ sáng lên với ánh ướt át.

Không chỉ là cùng một cái cốc, mà ngay cả vị trí đặt miệng cũng là một chỗ.

Đoạn Dực đút hai tay vào túi quần, màu mắt trở nên sâu thẳm.

“Xin lỗi, không để ý.”

Khi về nhà, Lâm Đình đang rửa bát trong bếp, nghe thấy tiếng động bèn đi ra hỏi thăm một câu.

“Thế nào rồi? A Dực đã hết sốt chưa?”

Tâm trí Lâm Từ chẳng ở đó, “vâng” một tiếng rồi quay người vào phòng mình.

Vừa ngồi xuống, tin nhắn wehat của Cố Hinh đã gửi đến.

[Tiểu Từ! Ngày mai phải học thêm, tim tớ vỡ nát rồi!]

Lâm Từ thấy lời này vội mở nhóm chat lớp, quả nhiên tin nhắn đã tăng đến 99+, tất cả đều là một mảnh kêu ca thảm thiết.

[Mới lớp 11 đã bắt đầu học thêm, lớp 12 thì còn sống nổi không?]

[Giờ học ngày chủ nhật này là không lên không được sao?]

[Chết tiệt! Ngày mai tớ vốn định đi chơi!]

[Không muốn đâu! Hôm nay tớ vừa bị mẹ ép học thêm cả ngày, cứ nghĩ ngày mai cuối cùng cũng được nghỉ ngơi!]

[Biết đủ đi, ít ra không phải học tự học buổi tối, còn thở được chút không khí.]

[…]

Lâm Từ nhanh chóng lướt lên trên, quả nhiên thấy tin nhắn của Tề Thành gắn thẻ tất cả mọi người ở trên cùng.

[Thông báo, để theo kịp tiến độ lớp 11 nên tất cả học sinh lớp 11 ngày mai đến trường học bình thường, thời khóa biểu theo thứ tư, không có tự học buổi tối, @ tất cả mọi người]

Trong nhóm không có giáo viên, chỉ có tất cả học sinh lớp 3, Tề Thành với tư cách là lớp trưởng luôn đóng vai trò cầu nối giao tiếp giữa học sinh và giáo viên.

Lâm Từ cũng theo đó phẫn nộ vô lực trước màn hình, rồi mở cuộc trò chuyện riêng với Cố Hinh.

[Thật là vô lý, để cho bọn học sinh kém như chúng mình thở chút chứ!]

Tin nhắn bên kia nhanh chóng trả lời.

[Ngày mai không có tự học buổi tối, chúng ta đi bắt ma đi?]

Lâm Từ nheo mắt nhìn tin nhắn trên màn hình, gõ hai cái trên bàn phím hỏi Cố Hinh.

[Bắt ma gì?]

Cố Hinh như đang sống trong điện thoại, luôn trả lời ngay lập tức.

[Nghe nói tòa nhà đa phương tiện bỏ hoang phía sau trường chúng ta gần đây có ma, lúc nào cũng có học sinh nội trú lúc nửa đêm đi qua nghe thấy tiếng trẻ con khóc.]

Lâm Từ nghĩ nghĩ, hình như trường học đúng là có một tòa nhà đa phương tiện bỏ hoang.

Xuân Giang là một thị trấn nhỏ, điều kiện dạy học cũng chỉ bình thường, mặc dù khi xây trường có xây tòa nhà đa phương tiện nhưng thực tế nguồn lực của trường có hạn, cũng không có nhiều thiết bị hiện đại, các giáo viên cũng không làm được nhiều thí nghiệm cao cấp, dần dà tòa nhà đa phương tiện đã bị bỏ hoang, thêm vào đó vị trí lại hẻo lánh càng chẳng có ai rảnh đến đó.

Lâm Từ có chút do dự.

[Chỉ có hai đứa mình thôi à? Nguy hiểm quá đi?]

Cố Hinh trả lời một đoạn dài.

[Tớ còn gọi cả ủy viên thể dục và Tề nam thần, cộng với hai đứa mình là bốn người, ái chà! Tiểu Từ, chẳng lẽ cậu không tò mò bên trong có gì sao? Đừng nói là cậu sợ đấy chứ?]

Đây là phép khích tướng, nhưng rất hiệu quả, Lâm Từ luôn cảm thấy những học sinh kém ở độ tuổi của họ giống như ngoài việc không hứng thú với việc học thì đều rất hứng thú với mọi thứ khác.

Chẳng biết sao Lâm Từ lại nghĩ đến Đoạn Dực vào lúc này, có vẻ như anh không có trong nhóm lớp, chuyện ngày mai đi học liệu có khi nào anh vẫn chưa biết không nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Từ kéo Đoạn Dực vào nhóm lớp rồi gửi riêng cho anh một tin nhắn.

[Ngày mai đi học bình thường theo thời khóa biểu thứ tư, tôi đã kéo cậu vào nhóm lớp rồi, sau này nhớ tự xem thông báo.]

Đoạn Dực không trả lời, nhưng nhóm lớp thấy Lâm Từ kéo Đoạn Dực vào lập tức nổ tung.

[Đoạn Dực?]

[Nghe nói mấy chị khóa trên trong trường chúng ta xin wechat của Đoạn Dực đều không xin được, không ngờ Lâm Từ lại có wechat của cậu ấy!]

[Người trên có phải quên rồi không, Lâm Tiểu Từ là người giúp Đoạn Dực từ chối hoa khôi Chu đó. Vốn tưởng Lâm Tiểu Từ là đơn phương, ai ngờ hai người này còn có chuyện mờ ám!]

Mọi người càng nói càng quá, Lâm Từ vừa định giải thích hai người là hàng xóm thì Tề Thành đột nhiên gửi tin nhắn lại gắn thẻ tất cả mọi người.

[Trong nhóm không được nói chuyện không liên quan đến học tập!]

Tề Thành vốn tính tình tốt, làm việc lại đáng tin cậy, không chỉ có vài phần ngoại hình mà thành tích còn xuất sắc, mọi người thường nghe theo cậu.

Lời này vừa nói ra, nhóm lập tức im bặt.

Đầu bên kia điện thoại, Lâm Từ lại nhận được tin nhắn từ ba người khác nhau.

Tề Thành: [Tiểu Từ, cậu và Đoạn Dực… không có gì đúng không?]

Cố Hinh: [Này Tiểu Từ, tối ngày mai cậu gọi Đoạn Dực đi luôn đi? Đừng để ý đến những người trong nhóm đó, cậu và Đoạn Dực là hàng xóm họ chẳng biết gì đâu. Nhưng nếu cậu gọi cậu ấy, có khi cậu ấy sẽ sẵn lòng đi chơi với chúng ta.]

Đoạn Dực: [Được.]