Mấy ngày nay ở phòng bệnh, Đoạn Dực luôn nhịn hút thuốc. Giờ gió thổi qua ngọn cây, anh khoác chiếc áo khoác gió mà Chúc Hâm Duyệt mang đến sáng nay, lấy ra một hộp thuốc lá từ túi quần.
Một tiếng “tách” vang lên, bật lửa kim loại sáng lên trong các ngón tay có khớp xương rõ ràng. Ngọn lửa đỏ l**m đầu điếu thuốc, chàng trai nghiêng mặt, ánh lửa vẽ nên góc cằm gầy gò. Anh khẽ nheo mắt lại, hít một hơi nhẹ, ngọn lửa đỏ lóe lên rồi tắt dần.
Điện thoại reo đến tiếng thứ ba, người bên kia mới chịu bắt máy. Người gọi vẫn thản nhiên hút thuốc, ngược lại người nghe mở lời trước.
“A Dực à? Cuối cùng cũng chịu gọi cho mẹ rồi.”
Đầu ngón tay chàng trai lóe sáng, rũ tàn thuốc, hờ hững “vâng” một tiếng.
Đối phương suy nghĩ lời nói, rõ ràng giọng điệu nghiêm trọng: “Muộn thế này gọi có chuyện gì sao?”
Chàng trai bất chợt cười khẩy, nhìn ngọn lửa đỏ đó, ánh mắt lơ đãng.
“Cớ gì phải hỏi những câu biết rõ như vậy? Xung quanh tôi chẳng phải toàn là tai mắt của bà sao?”
Đối phương im lặng một giây, rồi mở lời thận trọng hơn: “A Dực à, con cũng biết mà, mẹ cũng là quan tâm đến con. Con…”
“Được rồi.” Câu nói chưa dứt, tay đang kẹp điếu thuốc của Đoạn Dực đưa lên nhẹ nhàng vuốt vuốt trán với vẻ mất kiên nhãn. Sau đó anh cắt ngang: “Mảnh đất này không thể phá bỏ. Về lâu dài, nơi đây có tiềm năng phát triển du lịch, Đoạn Thị chiếm lĩnh cũng là một món hời lớn. Có thể quy hoạch thống nhất, cải tạo mặt ngoài mà không làm ảnh hưởng đến chỗ ở của cư dân nơi đây, đồng thời xây dựng khách sạn lớn cùng các tiện ích kèm theo.”
Đối phương suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng hiện tại Đoạn Thị chưa có kế hoạch nào cho việc này, cho nên…”
“Vậy thì bây giờ tôi đang lập kế hoạch cho bà đây.” Đoạn Dực lại một lần nữa cắt lời.
Đối phương có lẽ cảm nhận được sự cương quyết của Đoạn Dực, dần dần nới lỏng giọng nói.
“Mẹ nghe nói mảnh đất này đã được các cơ quan địa phương và bè lũ côn đồ nhà họ Dương nắm giữ, nếu Đoạn Thị tùy tiện can thiệp sẽ gặp rắc rối đấy.”
“Đoạn Thị ở Bắc Kinh chỉ cần giơ tay là trời cũng phải sập. Kẻ phạm tội nói thả là thả, đến cả báo chí cũng không dám hé răng thì sao bây giờ lại bắt đầu tỏ vẻ đáng thương với tôi?” Đoạn Dực cười đầy mỉa mai: “Nói đi, điều kiện là gì?”
“Con mau trở về Bắc Kinh đi. Người đó vẫn còn ở đó, mẹ sợ con gặp cô ta sẽ không vui.”
Chiếc bật lửa bằng kim loại trong tay Đoạn Dực được quẹt lên rồi lại tắt, trong đêm tĩnh mịch ngay cả ánh trăng cũng mờ nhạt, tuyết mấy ngày trước đang dần tan, khí hậu càng thêm ẩm lạnh. Đoạn Dực nhìn lớp tuyết tan trước mắt, lặng người hồi lâu mới mở miệng.
“Quả không hổ là thương nhân, lo tôi không vui nên vội vã đưa người giao cho cảnh sát, vậy thì tôi phải gọi bà là người mẹ thương con.”
“Đoạn Dực!”
Đối phương còn muốn nói gì đó, Đoạn Dực đã cúp máy, nhét điện thoại vào túi.
Gió lạnh thấu xương, anh khoanh tay đứng trước cửa sổ cuối hành lang bệnh viện, ánh mắt không chớp nhìn đèn đường hỏng phía trước.
Tâm trí như kén tằm, từng lớp từng lớp bị ký ức bao phủ, Đoạn Dực chìm trong gánh nặng đó, ánh mắt đau đớn.
Ký ức giam giữ anh, lại đồng thời muốn g**t ch*t anh.
Anh cảm thấy như sắp không thở nổi nữa rồi.
Lúc này anh nghĩ, nếu chết trong đêm tuyết thì tuyết rơi chính là chiếc quan tài đẹp nhất.
Đang đắm chìm trong suy nghĩ, đằng sau vang lên tiếng gọi nhẹ nhàng.
“Đoạn Dực?”
“Cậu đang làm gì vậy?”
“Gió thổi thế này không lạnh sao?”
Được cứu rồi, Đoạn Dực nghĩ thầm.
Quay người lại, cô gái tóc buộc đuôi ngựa buông lơi trên vai ở nơi ngược sáng bước đến. Chắc vừa ra khỏi phòng điều hòa, gió lạnh làm má cô hồng lên. Cô bất giác hít hít cái mũi, ánh mắt thoáng chút tinh nghịch pha lẫn bất lực.
Ấm áp từ ngọn lửa đầu ngón tay lan dần lên da thịt Đoạn Dực, anh không tự chủ siết chặt những đốt xương trong túi quần, cố níu giữ chút ấm áp bất chợt này.
Vết thương nơi lồng ngực như bị nhét vào một cục lửa, đốt cháy khiến Đoạn Dực bối rối không biết là đêm hay ngày.
Lần này cất tiếng, giọng anh khàn đặc.
“Không lạnh, tôi đang hút thuốc mà, cậu vào trước đi.”
Lúc này Lâm Từ mới nhìn thấy điếu thuốc kẹp trên tay anh. Cô khẽ nhíu mày, giọng như có chút trách móc: “Sao cứ hút mãi…”
Câu nói chưa dứt, Đoạn Dực vội dập tàn thuốc vào thùng rác bên cạnh, nói: “Không có, tắt rồi, cậu nhìn xem.”
Có vẻ không ngờ Đoạn Dực làm vậy, trong mắt Lâm Từ thoáng ngạc nhiên.
“Ở ngoài lạnh lắm, cậu vào ngủ đi, có cái giường gấp đó. Hoặc cậu về trước đi, mai cùng với đám Cố Hinh đến đây.”
Đoạn Dực vừa định từ chối thì lại ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người mình, câu nói ở đầu môi đổi hướng.
“Được, tôi về thay quần áo, có chuyện gì cậu gọi tôi.”
Trong phòng tắm, hơi nước bốc lên nghi ngút, tiếng nước chảy ấm áp như tiếng r*n r* của người đàn bà, Đoạn Dực suy nghĩ về điều kiện của Đoạn Mai.
Bà ta đúng là thương nhân chính hiệu. Nếu anh mà không về Bắc Kinh, bà ta rất có thể sẽ không xen vào chuyện ở đây.
Tắm xong mặc chiếc áo phông, Đoạn Dực gõ cửa phòng của Chúc Hâm Duyệt và Tề Thành.
Ra mở cửa là Tề Thành, cậu ngạc nhiên một chút hỏi: “Sao vậy? Tiểu Từ có chuyện gì sao?”
Nghe cách gọi “Tiểu Từ” đầy thân mật trong miệng cậu, Đoạn Dực nhíu mày rồi lạnh lùng nói: “Tôi tìm Chúc Hâm Duyệt.”
Lúc đó Chúc Hâm Duyệt đang nằm trên giường chơi game, nghe thấy tiếng Đoạn Dực thì ôm điện thoại đi ra.
“Sao thế, anh Đoạn?”
Đoạn Dực liếc mắt ra hiệu, Chúc Hâm Duyệt cất điện thoại lại theo anh đi ra ngoài.
Đến sân ngoài mới dừng lại, Chúc Hâm Duyệt đã rét run, co rụt cổ lại.
“Việc của Lâm Từ sau này không cần báo cáo bên kia nữa.”
“Gì cơ?” Tim Chúc Hâm Duyệt đập nhanh, vô thức hỏi: “Không phải chứ anh Đoạn, làm sao anh biết…”
Đoạn Dực cười nhẹ: “Cậu cậu ở Bắc Kinh? Đoạn Thị?”
Chúc Hâm Duyệt há miệng, nửa hồi mới vội giải thích: “Không phải đâu anh Đoạn, tuy đúng là em nhận lời xem chừng anh nhưng em thật lòng xem anh là bạn!”
Đoạn Dực liếc cậu ấy một cái.
“Biết rồi, đừng lo. Tôi là con một của Đoạn Thị, sau này Đoạn Thị sẽ do tôi quản lý, tôi muốn cậu hiểu rõ mình nên theo ai, dù chỉ là vì người bạn Lâm Từ.”
Chúc Hâm Duyệt im lặng một lúc, sau đó như quyết tâm rất lớn.
“Được anh Đoạn, em hiểu rồi.”
“Ừ.”
Đoạn Dực chuẩn bị vào nhà, Chúc Hâm Duyệt đột nhiên gọi lại.
“Anh Đoạn!”
Đoạn Dực dừng bước quay người.
“Anh… sắp đi thật rồi sao?”
Bà ngoại Lâm tỉnh lại sau một tuần.
Ngày bà tỉnh dậy, bản tin thời sự của thị trấn liên tục đưa tin về cơn mưa sao băng sẽ đổ xuống vào đêm đó.
Biết mấy đứa nhỏ suốt mấy ngày liền vì chuyện của mình mà bận rộn, đến quê cũng chẳng chơi được bao nhiêu, nên bà kiên quyết không muốn bọn trẻ hôm đó phải ở bên mình, mà bắt chúng đi xem trận mưa sao băng đã lên kế hoạch từ trước.
Núi Quan Cảnh vốn không có tên là Quan Cảnh, nó có một cái tên vừa không đứng đắn nhưng cũng không tục tĩu gọi là núi Tình Nhân.
Núi không cao, trước khi phát triển du lịch thì đó là một công trình mang tính biểu tượng của vùng quê, lại không rơi vào lối mòn nhàm chán, có kèm theo một câu chuyện tình đẹp.
Truyền rằng từ thời xa xưa, trên núi Tình Nhân có một vị thần núi lạnh lùng vô tình duy trì trật tự nhân gian, không bao giờ động lòng trắc ẩn. Cuốn sổ sinh tử viết thế nào, ông ta chỉ lạnh lùng nhìn những người thế gian từng bước đi về chỗ diệt vong thế ấy.
Sau đó có một cô gái vì bị mù không thể nhìn thấy sao trời, cảm thấy đời mình thật tiếc nuối nên đã cực khổ leo núi, quỳ trước điện thần suốt bảy ngày bảy đêm cầu xin. Cuối cùng vị thần núi cũng động lòng, nhưng vì thần không thể tùy tiện dùng thần lực giúp người trần, nên ông ta đã lấy mắt mình đổi cho cô gái.
Cô gái sáng mắt trở lại, nhưng thần núi mất hết thần lực hóa thành người phàm.
Hai người một nam một nữ, mỗi người giữ một phía núi, ngày qua ngày năm nối năm, là bên nhau nhưng cũng chẳng thể gặp lại.
“Thật tội nghiệp, cuối cùng vẫn là kết cục bi thương. Thậm chí họ còn chưa được thấy mặt nhau!”
Nghe xong chuyện, Cố Hinh ngồi trên đỉnh núi, nghiêng mắt liếc về phía đền thần núi không xa.
Thần núi là vị thần nhân từ, lấy mình làm gương, được dân quê cung kính thờ phụng, hương khói tấp nập, khách thập phương lui tới không ngớt.
“Chà, cũng chỉ là chuyện thần thoại người ta bịa ra thôi, trên đời nào có thần núi.”
Chúc Hâm Duyệt xen vào, rõ ràng khinh bỉ mấy câu chuyện đó. Đúng là tư duy đàn ông thẳng thắn.
Vừa đúng lúc có khách hành hương đi qua nghe được, khó chịu mắng nhẹ: “Con nít con nôi đừng nói bậy, kẻo thần núi nghe thấy đấy.”
Chúc Hâm Duyệt nhếch mép, rõ ràng không phục nhưng cũng chẳng đáp lại. Cố Hinh dựa sát vào Lâm Từ, lén cười khẽ.
Lâm Từ cũng mỉm cười theo.
“Chuyện chắc chắn là bịa đặt, nhưng hình ảnh thần núi so với những chuyện ma quái mê tín thì nó là khát vọng đẹp đẽ của người ta. Cậu nghĩ xem, cuộc sống vốn nhiều khổ cực, luôn có đủ thứ bất ngờ hay rủi ro, nhưng nếu lúc đó có ai đó sẵn lòng giúp đỡ cậu thì cuộc đời xem ra cũng hạnh phúc hơn rất nhiều.”
“Tiểu Từ nói đúng, người có thể vô tư hy sinh chính là người được mọi người kính trọng nhất.”
Tề Thành đồng tình với lời Lâm Từ và đưa ra kết luận.
Đoạn Dực ở bên cạnh nãy giờ im lặng bỗng khẽ cười chế nhạo, mép môi cong lên, giọng điệu thờ ơ.
“Vô tư hy sinh? Lớp trưởng Tề à, cậu vẫn ngây thơ như thế?”
Tề Thành vốn luôn mang hình tượng người hiền lành, bình thường chẳng để ý đến cái miệng độc của Đoạn Dực, nhưng hôm nay lại hiếm hoi nghiêm túc đáp lại.
“Đoạn Dực, xung quanh chúng ta vốn có rất nhiều người vô tư hy sinh. Có phải bởi vì cậu tự mình khép kín, sống trong thế giới đơn độc nên chẳng nhìn thấy những điều tốt đẹp bên cạnh?”
Đoạn Dực nghe vậy thì nghiêng mặt nhìn qua, ánh mắt ẩn ý mỉa mai, kéo dài giọng hỏi lại: “Thật sao? Vậy lớp trưởng Tề cho ví dụ đi.”
Tề Thành cũng nghiêng đầu theo, ý tứ khó đoán.
“Lấy cha mẹ chúng ta làm ví dụ, chẳng phải họ có thể vô tư hy sinh sao? Cả đời cần cù vất vả chỉ vì chúng ta đấy.”
Lâm Từ nhìn hai người đầy khí thế tranh luận, vừa định lên tiếng hòa giải, không ngờ chàng trai bên cạnh bỗng đứng dậy.
Bóng dáng chàng trai cao gầy đứng trên núi non hùng vĩ, gió đêm thổi bay áo khoác ngoài, hai tay cắm trong túi, lưng hơi cong.
Gió núi làm nên tấm lưng kiên cường, rặng núi làm nên dáng vẻ ngạo nghễ.
Chỉ đơn giản đứng đó nhưng dấy lên một cảm giác cô đơn giữa muôn vàn thế giới.
Lâu lắm, đến cả tiếng gió cũng như chậm lại chàng trai mới lên tiếng.
“Cho nên, lớp trưởng Tề vẫn quá ngây thơ.”
Câu nói ấy không có châm biếm, không mâu thuẫn, thậm chí không tranh luận.
Đoạn Dực chỉ nhìn về phía những ngọn núi trùng điệp xa xa, như thật lòng khẳng định một sự thật.
Mọi người đều im lặng, không khí lắng xuống, sương mù dần bay lên, hoàng hôn lùi dần.
Nhiệt độ hôm ấy tăng lên, bầu trời tối buông xuống sao lấp lánh.
Theo thời gian, khách du lịch đi từng nhóm ba bốn người từ xa lần lượt đến, họ mang theo lều trại và đồ đạc.
Một số táo bạo dựng lều sát rìa núi, dưới chân là ánh đèn thành phố vừa thắp, muôn nhà sáng rực.
Những người khác dựng lều cách xa nhau một đoạn, không gây ảnh hưởng cho nhau.
Cũng có người nóng lòng chờ đợi cơn mưa sao băng, đột nhiên lấy ra một bó hoa hồng vàng, quỳ một gối trước mặt cô gái mình yêu, tạo ra một cảnh tượng lãng mạn hơn cả cơn mưa sao băng.
Lâm Từ nhìn chàng trai không xa, cô gái ngại ngùng đưa tay phải ra, giọng nghẹn ngào nói “em đồng ý” mà không khỏi thầm ngưỡng mộ.
“Được người yêu thương thật tốt biết bao.”
Cố Hinh cũng nhìn theo, cô ấy vốn tính lạc quan.
“Chúng ta còn trẻ mà. Tiểu Từ, tương lai cậu cũng sẽ gặp một người đàn ông chỉ nhìn thấy cậu trong mắt, cầm hoa hồng tươi đẹp hỏi cậu có muốn cưới anh ấy không. Hoặc có thể cũng sẽ gặp người như thần núi, sẵn sàng hy sinh hết thảy thần lực và đôi mắt cho cậu.”
Lâm Từ nghi hoặc: “Thật sao?”
Cố Hinh vẫy tay thở dài: “Trên mạng chẳng phải vẫn nói thế sao, anh ấy sẽ đến, cậu phải chờ.”
Lâm Từ định rời mắt khỏi cô ấy thì bất chợt bắt gặp một đôi mắt đẹp, là ánh mắt đoạn Dực nhìn chăm chú không chớp như có điều muốn nói.
Lâm Từ không tự chủ được bị ánh mắt ấy chế chặt. Cô muốn hỏi đoạn Dực sẽ nói gì, thế nhưng dường như anh đã đoán trước được câu hỏi của cô mà mở miệng trước.
“Tiểu Từ, mau nhìn kìa! Có sao băng kìa! Thật sự có sao băng! Đẹp quá đi mất!”
Tiếng của chàng trai bị tiếng hét bất ngờ của Cố Hinh át đi, Lâm Từ bị người kéo nhẹ cánh tay, chuyển hướng ánh mắt.
Ngước lên trời đêm đen như mực, sao băng như những ánh pháo hoa lao nhanh vút qua, rồi lại có sao băng mới nối tiếp nhau xuất hiện.
Đám đông xung quanh đều hò reo phấn khích.
“Nhanh nhìn kìa! Sao băng đến rồi!”
“Thật sự có sao băng mà!”
“Trời ơi, vị trí này đẹp quá đi!”
“Nhanh nhanh, máy ảnh của tôi đâu, lắp ống kính ngay!”