Chương 43 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Vừa định mở to mắt ra, một bàn tay lớn đã chặn lại trước mặt, bóng tay rơi xuống như cái bóng phủ mờ ánh sáng. Kế đó là giọng nói trong trẻo của chàng trai vang lên.

“Đang có tuyết, lát nữa hãy nhìn, coi chừng làm tổn thương mắt.”

Hương bạc hà quen thuộc lập tức bao trùm lấy toàn thân khiến Lâm Từ chẳng buồn quay đầu lại, giọng điệu cũng chẳng thể xem là khách khí.

“Chẳng phải nói sẽ không làm phiền tôi sao?”

Chàng trai phía sau rõ ràng khựng người trong chớp mắt, sau đó nhẹ giọng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không nhịn được.”

Lâm Từ cảm thấy mình có hơi nhạy cảm quá rồi. Trong lòng cô có hơi lúng túng, đang định mở miệng bảo thôi đi thì người phía sau lại tiếp tục cất tiếng.

“Nghe nói điều ước trong ngày tuyết đầu mùa sẽ trở thành sự thật.”

Lâm Từ ngẩn ra, bóng tay trước mắt dần dần tan đi, bàn tay lớn kia cũng thu lại, cảnh tuyết rơi lả tả như liễu bay tràn vào trong tầm mắt, giọng nói của chàng trai thành kính, từng chữ từng câu rõ ràng.

“Vậy thì tôi ước… Lâm Từ sẽ tha thứ cho tôi.”

Tựa như có bông tuyết nào đó rơi vào lòng, cái lạnh lại khiến nơi ấy nóng rực, trong tim chợt nhói lên một nhịp.

Lâm Từ gần như không phân biệt được rốt cuộc là lạnh hay nóng, chỉ cảm thấy nơi lồng ngực như bị thiêu rụi, một cảm giác xa lạ mà dữ dội lặng lẽ lan tràn.

Lấy tuyết làm dùi, lồng ngực làm trống, tiếng trống dội vang, nhịp tim đập theo.

Tuyết đầu mùa ngày ấy, có người cũng trộm lặng lẽ đón một trận tuyết rơi trong lòng.

Lúc xe buýt đến trạm cuối cùng thì trời đã là bảy giờ tối, tuyết mỗi lúc một dày, có xu hướng dồn lại nặng nề khó đi.

Lâm Từ nhìn tuyết đã ngập tới bắp chân, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi lo.

Tuyết dày thế này, lại là buổi tối, đường núi ở quê lại gập ghềnh hiểm trở, nếu Đoạn Dực quay về thì… liệu có nguy hiểm không?

Suốt đoạn đường đi về nhà bà ngoại, Lâm Từ vẫn thấp thỏm trong lòng, trái lại Đoạn Dực phía sau lại điềm nhiên như không, ung dung xách vali đi theo sau. Lúc gặp chỗ tuyết sâu, anh chẳng chút khó khăn mà nhấc bổng vali lên, cánh tay căng lên một đường cong mạnh mẽ, mang theo vẻ quyến rũ đặc trưng của đàn ông.

Sắc đẹp đúng là họa mà! Lâm Từ chỉ liếc một cái liền vội vã quay đầu đi, trong lòng âm thầm mắng mình.

Đi bộ từ chỗ xuống xe khoảng mười phút, Lâm Từ dẫn Đoạn Dực dừng lại trước một căn nhà xây ở quê.

Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có tuyết dưới đất phản chiếu ánh sáng trắng lờ mờ, còn bên trong nhà thì đèn đuốc sáng trưng như thể đang chờ đón ai đó về muộn.

Lâm Từ quay lại nhìn người phía sau, nói: “Tôi đến nơi rồi, cậu đi đi.”

Người phía sau không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng cách một mét, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

Mẹ nó! Còn ra vẻ cái gì nữa đây!

Lâm Từ chẳng buồn quan tâm, quay người lại gõ cửa.

Gần như ngay khoảnh khắc tiếng gõ vừa rơi xuống, bên trong đã vang lên một giọng nói già nua nhưng đầy hiền từ.

“Là Tiểu Từ à? Ngoại ra ngay đây.”

Nghe thấy giọng nói đã lâu không gặp, khóe mắt đuôi mày Lâm Từ chẳng kiềm được mà cong lên.

“Bà ơi, bà từ từ thôi!”

Cánh cửa gỗ cũ kỹ “két” một tiếng bị người từ trong kéo ra, một bà cụ tóc bạc da nhăn nheo đứng ở chỗ cửa với khuôn mặt không giấu nổi niềm vui.

“Con có lạnh không? Mau vào nhà đi!”

Bà ngoại Lâm vừa định đưa tay nắm lấy tay cô thì mới sực chú ý đến bên ngoài còn có một người nữa.

“Đây là…?”

Lâm Từ nghiêng đầu nhìn Đoạn Dực một cái, đáp: “Đây là cháu trai của dì Đoạn từng tới nhà mình trước kia, bây giờ cậu ấy đang ở nhờ nhà dì ấy. Mẹ con đi công tác rồi, nên cậu ấy đưa con về.”

Bà ngoại Lâm vừa nghe liền nở nụ cười hiền hậu, vội nói: “Thì ra là cháu của Tiểu Lan à, mau vào mau vào, bên ngoài lạnh chết mất!”

Còn chưa đợi Đoạn Dực có động tác gì, Lâm Từ đã lên tiếng từ chối thay: “Cậu ấy không vào đâu, còn phải vội về nữa.”

Nghe vậy, bà ngoại Lâm liếc Lâm Từ một cái đầy cưng chiều, trách yêu: “Con nói gì vậy, trời lạnh thế này lại còn đang tuyết rơi, sao có thể để người ta cứ thế mà đi được!” Vừa nói bà vừa ngoắc Đoạn Dực: “Mau! Mau vào đi, đừng nghe con bé Tiểu Từ nói bậy.”

Lâm Từ còn định nói gì đó, nhưng Đoạn Dực đã bắt đầu bước vào cửa.

“Cảm ơn bà, làm phiền bà rồi.” Khi đi ngang qua Lâm Từ, Đoạn Dực liếc cô một cái với ánh mắt tội nghiệp: “Tuyết lớn quá, lúc nãy ở bến xe nhân viên nói hôm nay không còn xe về trấn nữa rồi.”

Lâm Từ trợn tròn mắt nhìn Đoạn Dực, mặc dù anh cố ý dùng khuôn mặt đẹp trai ấy để tỏ ra tội nghiệp, nhưng cô vẫn biết rõ tên này chính là một con sói đội lốt cừu!

Biết rõ không có vé xe từ trước rồi mà giờ mới chịu nói?

Căn bản không buồn để tâm tới ánh mắt của Lâm Từ, bà ngoại Lâm đã nhiệt tình kéo tay Đoạn Dực dắt vào trong.

“Vậy con ở lại nhà bà với Tiểu Từ đi! Bà nấu món sườn chua ngọt cho hai đứa!”

Chàng trai trước giờ luôn có bệnh sạch sẽ lúc này lại chẳng hề để tâm, mặc cho bàn tay già nua thô ráp của bà cụ nắm lấy tay mình kéo đi.

Ngay khoảnh khắc ấy, anh chẳng thấy khó chịu chút nào, mà chỉ thấy trong lòng như trút được gánh nặng, mục đích đã đạt được rồi hạnh phúc không gì sánh bằng.

Chẳng còn cách nào, Lâm Từ cũng không thể trơ mắt nhìn người ta lội tuyết quay về trấn trong đêm khuya. Dù sao cô cũng không yên tâm để Đoạn Dực quay về một mình trong thời tiết thế này.

Huống hồ nhà xây ở quê thì thiếu gì, chỉ sợ rộng quá không ai ở, thêm một người cũng chẳng sao.

Bà ngoại Lâm đã nấu sẵn một bàn đồ ăn từ sớm, như thể đón Tết vậy, vừa kéo hai đứa nhỏ ngồi xuống vừa lầm bầm trong miệng.

“Nào ngồi đi, mau ăn cơm. Con bé Tiểu Từ này sợ bà già rồi phải ra tận bến đón, sống chết không chịu nói cho bà biết khi nào tới, mấy món này bà đã hâm lại mấy lần rồi đó.”

Chỉ một câu ngắn ngủi đã chất chứa biết bao yêu thương của người già dành cho con cháu.

Gặp lại bà ngoại vào giờ phút này, Lâm Từ cũng tạm quên đi sự e dè và bất an với Đoạn Dực. Cô vừa gắp một miếng sườn chua ngọt cho vào miệng, liền bị bà ngoại trừng mắt trách yêu.

“Không có phép tắc! Khách còn chưa ăn mà!”

Nói xong, bà ngoại Lâm liền dùng đôi đũa của mình gắp một miếng sườn đặt vào bát Đoạn Dực.

Thấy vậy, Lâm Từ theo phản xạ muốn ngăn lại: “Ây ây bà ơi đừng, cậu ấy có bệnh sạch…”

Chữ “sạch sẽ” còn chưa kịp nói hết, đã thấy chàng trai kia gắp ngay miếng sườn ấy cho vào miệng, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy, giọng nói cũng phảng phất niềm vui rạng rỡ.

“Cảm ơn bà ngoại, ngon lắm ạ.”

Ăn cơm xong, Lâm Từ định phụ dọn dẹp rửa chén. Vừa mới nhúc nhích, Đoạn Dực đã nhanh chân đứng dậy trước một bước.

“Để tôi làm.”

Bà ngoại Lâm càng nhìn càng ưng ý cậu trai vừa khôi ngô vừa còn đích thân đưa cháu gái mình về tận nhà, giờ lại xắn tay áo phụ việc.

Nhưng dù gì cũng là khách đến chơi lần đầu, bà vẫn liên tục xua tay: “Mấy đứa nhỏ tụi con không cần làm đâu, để ngoại lo.”

Lâm Từ sợ bà mệt, vội đỡ bà ngồi xuống sofa trong phòng khách, vừa làm nũng vừa trêu: “Ngoại cứ để cậu ấy làm đi, con ngồi đây trò chuyện với ngoại.”

Bà ngoại hết cách với cháu mình, đành ngồi xuống theo. Vừa ngồi chưa được bao lâu, như sực nhớ điều gì bà hỏi: “À đúng rồi, con nói còn bạn học nữa sẽ ghé chơi phải không? Là cậu lớp trưởng lần trước gọi điện cho ngoại đó hả?”

Lúc này, Đoạn Dực đang xếp chén đũa vào bồn rửa, mở vòi nước. Giọng Lâm Từ vang lên giữa tiếng nước róc rách: “Dạ, chính là cậu ấy. Hôm đó ngoại bị trật lưng, là cậu ấy mang thuốc tới cho ngoại đó.”

Mẹ của Tề Thành là thầy thuốc Đông y ở thị trấn. Lần trước bà ngoại Lâm Từ trật lưng, Tề Thành liền mang tới một đống thuốc, còn để lại số điện thoại, thường xuyên gọi điện hỏi thăm sức khỏe của bà.

“Hôm đó cậu ấy còn nói với ngoại là dịp nghỉ đông sẽ ghé chơi. Nhưng dạo này tuyết rơi nhiều quá, cũng không biết bao giờ mới tới được.”

Lâm Từ liếc mắt nhìn vào bếp, nơi cậu thiếu niên đang cặm cụi rửa chén. Hôm nay anh mặc bên trong một chiếc áo len xám mỏng, chẳng hề sợ lạnh cũng không chịu khoác thêm gì.

Anh hơi cúi người, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ cánh tay trắng trẻo rắn rỏi. Nước nhỏ tí tách lên làn da. Trời thế này mà ở quê không có máy sưởi hay điều hòa, nhìn thôi cũng thấy lạnh.

Lâm Từ không nhịn được lên tiếng: “Đoạn Dực, trong ấm có nước nóng đó, đừng dùng nước lạnh, coi chừng cảm lạnh.”

Người bên trong khựng lại một chút, không phản bác cũng chẳng làm theo.

“Biết rồi, không sao đâu.”

Hai bà cháu ngồi trên sofa chuyện trò thêm một lúc, Đoạn Dực cũng rửa dọn xong xuôi, lau khô tay rồi bước ra.

Bà ngoại vội đứng dậy: “Thôi, ngoại cũng gọi con là A Dực giống tụi nhỏ cho thân mật nha. Ngoại thấy con xách hành lý cho Tiểu Từ mà không mang đồ đạc gì hết đúng không?”

Lâm Từ nghe vậy chợt khựng lại, lúc này mới sực nhớ đúng thật. Ban đầu Đoạn Dực chỉ định đưa cô về rồi quay về ngay, hình như không mang theo quần áo thay.

Đoạn Dực gật đầu, hỏi một câu: “Dạ ngoại ơi, gần đây có siêu thị không ạ?”

Bà ngoại vừa nói vừa đi về phía phòng tầng một: “Chút nữa để Tiểu Từ dẫn con ra siêu thị mua bàn chải với khăn mặt. Ông ngoại nó có để lại mấy bộ quần áo, toàn đồ mới. A Dực, con vô coi thử mặc vừa không.”

Lâm Từ suýt chút nữa tối sầm mặt, Đoạn Dực sao có thể mặc đồ ông ngoại cô để lại chứ?

Vừa định lên tiếng từ chối nói thôi khỏi, ra siêu thị mua tạm vài bộ là được, hôm nay không thay đồ cũng chẳng sao. Ai dè người bên cạnh đã bước vào theo.

“Dạ, làm phiền ngoại ạ.”

Trong phòng ngủ tầng một, bà ngoại lục từ ngăn tủ dưới cùng ra mấy bộ áo sơ mi màu xám và áo khoác kiểu Trung Sơn từng thịnh hành mấy chục năm trước. Bà tiện tay lấy một chiếc sơ mi xám bạc màu, đưa cho anh.

“Hồi ông ngoại Tiểu Từ còn sống cũng hay chải chuốt lắm. Cái áo này là năm đó lần đầu dẫn bà đi chơi ở Bắc Kinh, ông mua đó. Tiếc là sau này không có dịp mặc. Con mặc thử xem, cao lớn thế này chắc hơi ngắn chút thôi.”

Đoạn Dực đưa tay nhận lấy, nhẹ giọng nói: “Không sao đâu ạ, cảm ơn ngoại. Con đi với Tiểu Từ ra siêu thị mua ít đồ dùng cá nhân trước đã.”

Gần chín rưỡi tối, bên ngoài tuyết và gió cuối cùng cũng có dấu hiệu ngừng lại. Đoạn Dực che một chiếc ô đen kiểu cũ, cùng Lâm Từ sóng bước đi bên nhau.

Tuyết phủ ngập cả giày tất. Lâm Từ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một hàng dấu chân to nhỏ xen kẽ in rõ trên nền tuyết trắng.

Ánh tuyết phản chiếu khiến cả màn đêm rực sáng như ban ngày. Đoạn Dực rũ mắt nhìn, ánh nhìn khẽ dừng lại nơi cô gái đang nghịch ngợm bước ra khỏi tán ô.

Lâm Từ cố ý dẫm vào chỗ tuyết dày hơn, tinh nghịch trêu chọc. Đoạn Dực phản ứng rất nhanh, lập tức kéo cô lại.

Bị kéo hụt chân, Lâm Từ khó chịu ngẩng đầu, lườm anh một cái: “Cậu làm gì vậy!”

Đoạn Dực cụp mắt, giọng thản nhiên: “Lạnh, coi chừng cảm.”

Bị quản lý chặt chẽ như vậy, Lâm Từ đành thôi, dắt anh đến siêu thị lớn nhất vùng quê này.

Thị trấn Xuân Giang có một ngọn núi ngắm cảnh, thu hút không ít khách du lịch đến nên siêu thị dù ở quê mà hàng hóa khá đầy đủ.

Đẩy xe mua hàng, Đoạn Dực chọn bàn chải, khăn mặt và vài món đồ sinh hoạt. Vừa lúc đó, ánh mắt Lâm Từ bị món đùi gà tẩm dầu ở quầy đồ ăn hấp dẫn.

Cô chạy đến, dùng kẹp gắp một cái đùi gà bỏ vào túi rồi cho vào xe. Vừa làm xong thì nghe Đoạn Dực nói: “Cậu cứ đi dạo một lát, tôi đi mua chút đồ.”

“Mua gì? Mua gì mà phải giấu tôi?”

Lâm Từ lập tức bắt bài ý định lén lút của Đoạn Dực.

Cậu thiếu niên đứng thẳng lưng, nhưng vì quá cao nên khi đứng cạnh cô, Lâm Từ chỉ cao tới vai anh.

“Cậu ngoan chút đi, tôi đi rồi quay lại ngay.”

Giọng anh hiếm hoi mang chút vẻ dỗ dành, lại càng khiến Lâm Từ nghi ngờ. Cô túm lấy tay áo anh nhất quyết không buông.

“Không được, làm gì mờ ám phải không? Đừng hòng giấu tôi!”

Ánh đèn trắng trong siêu thị rọi xuống, chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn của cô. Đoạn Dực thậm chí có thể thấy rõ cả lớp lông tơ mịn trên má cô.

Anh bật cười khẽ, bất đắc dĩ hỏi: “Cậu chắc chắn muốn biết à?”

Lâm Từ gật mạnh đầu, ánh mắt đầy kiên định.

“Tôi! Muốn! Xem!”

“Được.”

Đoạn Dực đẩy xe đi tiếp, sự tò mò của Lâm Từ đã lên đến đỉnh điểm.

Cho đến khi anh dừng lại trước một dãy kệ, hai tay đút túi, cằm khẽ nghiêng, giọng nhàn nhạt: “Xem đi, chính là cái này.”

Lâm Từ vừa nghĩ bụng rốt cuộc là món gì bí mật đến mức không cho mình biết, vừa liếc mắt lên kệ.

Khi ánh nhìn chạm đến dòng chữ in trên bao bì, cả người cô lập tức khựng lại, mặt đỏ bừng từ sau tai lan dần ra má.

Trên hộp in rõ mấy chữ to: q**n l*t nam chất liệu cotton, size…