Chương 4 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Thứ hai đầu tuần, Lâm Từ dậy từ rất sớm.

Bài tập toán được giao cuối tuần quá nhiều, với trình độ toán chỉ đủ chạm ngưỡng qua môn như Lâm Từ thì không thể nào tự mình hoàn thành được. Vậy nên, vừa sáng sớm Lâm Từ đã có mặt ở lớp để tranh thủ chép bài.

Vừa thấy Tề Thành bước vào lớp, mắt Lâm Từ lập tức sáng rực: “Nhanh nhanh nhanh! Bài tập toán!”

Tề Thành là bạn ngồi trước mặt Lâm Từ, đồng thời cũng là lớp trưởng kiêm luôn cán sự môn Toán của lớp 11-3. Môn Toán của Lâm Từ hoàn toàn sống dựa vào hơi thở của cậu.

“Bà cố nội ơi, cậu không thể tự làm một lần cho ra hồn được à?” Tề Thành vừa ngáp vừa ngồi xuống, tay lục trong cặp tìm tập.

Lâm Từ nhận lấy tập, cũng không thèm ngẩng lên mà vùi đầu chép lia lịa: “Mấy người thiên tài như các cậu đương nhiên không hiểu nỗi khổ của những kẻ phàm trần như chúng tớ. Cái đề toán này ấy hả, tớ biết nó nhưng nó lại không biết tớ. Tối qua tớ đã ngồi đối mặt với nó cả đêm, cố gắng giao lưu…”

“Thế nào? Nó đấm cậu một cái hả?” Chưa đợi Lâm Từ nói xong, Tề Thành đã ghé lại trêu ghẹo cô.

Lâm Từ bỗng dừng bút, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu. Khoảng khắc ánh mắt giao nhau khiến ánh mắt Tề Thành khẽ rung lên, tai ửng đỏ.

“Làm… làm gì thế?” Cậu vội lảng ánh mắt đi, lập tức mở bình giữ nhiệt ra bắt đầu chiến lược uống nước.

Chỉ nghe thấy cô gái kia nói chậm rãi từng chữ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc: “Nó đã ngủ với tớ.”

“Phụt” Nước còn chưa kịp nuốt xuống cổ họng, Tề Thành đã không nhịn được mà phun ra, sau đó nhìn cô với ánh mắt kỳ dị và phán một câu: “Cô gái, cậu đúng là vô địch.”

Buổi sáng trôi qua rất nhanh. Đến khi chuông vào học vang lên, Lâm Từ cũng vừa kịp chép xong bài. Cùng lúc đó, bạn cùng bàn là Cố Hinh cũng như thường lệ vừa kịp giờ mà bước vào lớp.

Vừa ngồi xuống, Cố Hinh đã ghé lại gần phấn khích nói: “Tiểu Từ! Chính là hôm nay đấy, cậu học sinh siêu đẹp trai kia sẽ chuyển đến!”

Trong đầu Lâm Từ thoáng hiện lên gương mặt của Đoạn Dực, giọng cô đồng tình.

“Lần này cậu nói đúng thật, đúng là siêu cấp trai đẹp luôn.”

Nghe cô nói thế, Cố Hinh càng thêm phấn khích.

“Cậu cũng gặp rồi à? Ở phòng giáo viên hả?”

Lâm Từ lắc đầu, thành thật đáp: “Nói ra có khi cậu không tin, cậu ấy chính là người cháu từ Bắc Kinh đến của dì Đoạn đấy. Tuần trước tớ đã ăn cơm cùng cậu ấy rồi.”

“Trời ơi! Trùng hợp đến vậy luôn à? Chuyện này là ông Tơ bà Nguyệt buộc dây hai người rồi còn gì? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi!”

Lâm Từ rất không tình nguyện phá tan ảo tưởng của Cố Hinh.

“Thôi đi, đừng có mơ nữa, cậu ta là một tên hư hỏng chính hiệu đấy. Nghe ba khuyên một câu, tốt nhất nên tránh xa cậu ta ra.”

Cố Hinh còn định cãi lại gì đó, thì mẹ Vương đã sải bước tiến vào lớp học.

Lâm Từ lập tức rụt cổ, vờ như đang chăm chú đọc sách giáo khoa. Còn Cố Hinh thì nhanh tay rút sách tiếng Anh ra lẩm bẩm học bài.

Mẹ Vương hài lòng quét mắt một vòng, sau đó nghiêm mặt đứng trên bục giảng nói: “Chúng ta vừa mới khai giảng hai tuần, nhưng kỳ thi đại học đã bắt đầu đếm ngược rồi. Thi đại học là ngàn quân vạn mã cùng chen chân qua một chiếc cầu độc mộc, các em phải xứng đáng với từng phút từng giây ngồi ở đây.”

“Mẹ Vương lại bắt đầu rồi.” Cố Hinh không nhịn được nhỏ giọng soi mói.

“Được rồi.” Mẹ Vương đang lải nhải một tràng lời hay ý đẹp truyền cảm hứng thì hiếm thấy dừng lại: “Tất nhiên, chúng ta đều là đồng đội vượt cầu cùng nhau. Hôm nay lớp 11-3 của chúng ta cũng đón một thành viên mới, mọi người cùng chào đón nào!”

Trong tíc tắc, hơn bốn mươi ánh mắt đồng loạt dồn về phía cửa lớp. Mẹ Vương gọi một câu “vào đi”, một bóng dáng chàng trai cao gầy liền bước vào.

Lớp học yên lặng hai giây, sau đó như bùng nổ thành sóng trào xôn xao.

“Trời đất ơi! Đẹp trai đến phát khiếp luôn!”

“Cậu này chắc chắn là minh tinh trá hình rồi!”

“Cuối cùng trường Nhất Trung Xuân Giang chúng ta cũng có một hot boy đàng hoàng rồi, không còn bị trường Nhị Trung bên cạnh chèn ép nữa!”

“Nói gì vậy! Mười tên hot boy của Nhị Trung còn không bằng một mình cậu này ấy!”

“Đẹp trai điên đảo luôn, đến con trai như tôi còn chịu không nổi nữa! Mẹ nó ăn gì mà lớn lên cao thế này hả trời!”

“Mấy nữ sinh các cậu chỉ biết nhìn mặt, thật nông cạn!”

“…”

Tiếng bàn tán không ngớt, Mẹ Vương hét lớn: “Im lặng! Ồn ào cái gì mà ồn ào.” Sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, dịu dàng nói với chàng trai tuấn tú bên cạnh: “Nào, giới thiệu bản thân một chút.”

Chàng trai mặc một chiếc áo thun trắng, bên dưới là chiếc quần thể thao màu xám đơn giản, chân đi đôi giày vải đen trắng. Dáng người cao ráo tùy ý đứng đó, hai tay lười biếng đút trong túi quần, trên vai đeo lỏng lẻo một chiếc ba lô.

Lâm Từ giương mắt nhìn sang. Làn da của chàng trai trắng như tuyết, nơi cổ còn lờ mờ thấy được mạch máu xanh nhạt. Sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím nhẹ, đôi mắt sâu thẳm như đêm đen không đáy lại vương theo vài phần lạnh lẽo quen thuộc.

Dưới ánh mắt mong đợi của cả lớp, cậu thiếu niên trên bục giảng khẽ mở môi, giọng nói chẳng có lấy một tia cảm xúc.

“Đoạn Dực.”

“Hết rồi á?”

Người cùng thốt lên câu này là mẹ Vương và Cố Hinh.

Chàng trai khẽ “vâng” một tiếng, mẹ Vương nhìn xuống lớp một lượt rồi chỉ về phía sau Lâm Từ và Cố Hinh: “Chỗ kia còn trống, em ngồi tạm đó trước đi.”

Đoạn Dực vô cảm bước xuống khỏi bục giảng. Lúc đi ngang qua Lâm Từ, ánh mắt anh cũng chẳng buồn liếc qua, vậy mà Lâm Từ vẫn vô thức cúi đầu thấp xuống theo phản xạ.

Cố Hinh hoàn toàn không hay biết chuyện gì, kích động kéo cánh tay Lâm Từ: “Nhìn kìa nhìn kìa! Tớ nói rồi mà, giờ thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thật rồi nhé!”

Ủy viên thể dục Chúc Hâm Duyệt ngồi một mình ở dãy cuối cũng phấn khích không kém khi cuối cùng đã có bạn cùng bàn mới.

“Cuối cùng không còn phải đơn độc ngồi học nữa rồi!”

Đầu của Lâm Từ mỗi lúc một cúi thấp hơn, trong đầu liên tục vang lên những tiếng thở dài não nề.

Đúng là càng sợ cái gì thì càng gặp cái đó. Tuy trong lòng đã có chuẩn bị từ trước nhưng đến khi người ấy thật sự ngồi xuống phía sau mình, tâm trạng của Lâm Từ vẫn rối bời khó tả.

“Không được rồi, đẹp thế này, chị đây không thể nhường cho cậu được đâu!”

Cố Hinh biểu hiện hệt như một vị hôn quân thời cổ đại đang bị yêu quái mê hoặc đến mất hết lý trí.

Lâm Từ bất lực thở dài: “Không đụng đầu vào tường thì không quay đầu lại hả cô nương, tớ thấy cậu vẫn nên theo đuổi Quan Gian thì hơn đấy.”

Tiết học buổi sáng vừa kết thúc thì đến giờ ra chơi. Sau khi tập thể dục xong, Lâm Từ bị Cố Hinh kéo đi một chuyến đến căn tin, lúc quay lại lớp hai người ôm theo một đống đồ ăn vặt.

Vừa bước vào lớp, Lâm Từ không kìm được mà cảm thán: “Cố Hinh, cậu nói thật đi. Có phải cậu trộm thẻ ngân hàng của ba cậu rồi không?”

Cố Hinh đứng ở cửa lớp khoác tay qua vai Lâm Từ, tay chỉ về phía chàng trai đang vùi đầu ở hàng ghế cuối, khẽ cười hì hì: “Cậu biết gì chứ, cái này gọi là không bỏ con thì không bắt được sói. Lúc nãy vừa tập thể dục xong thì thấy bạn đẹp trai bị mẹ Vương gọi đi, chắc chắn là bị càm ràm cả buổi rồi. Giờ nhất định cậu ấy đang đói lắm, đi thôi, tụi mình đi gửi chút ấm áp.”

Tiết học vừa kết thúc, lớp học vắng tanh không một bóng người, chỉ còn chàng trai kia nằm gục trên bàn. Ánh nắng ngoài cửa sổ chẳng chút keo kiệt đổ xuống đầy người anh. Anh nằm đó, có thể thấy rõ mái tóc ngắn gọn gàng ánh lên dưới nắng.

Tuy Lâm Từ biết chắc rằng lần chủ động này của Cố Hinh khả năng cao sẽ đổi lấy một đời hướng nội, nhưng tính cách của Cố Hinh xưa nay chẳng phải kiểu biết nghe lời.

Thế nên Lâm Từ lựa chọn ngồi xuống chỗ của Tề Thành, cách xa một chút, vừa ăn xúc xích nướng vừa thưởng thức chiến trường đẫm máu.

Chỉ thấy Cố Hinh bước đi thong thả tự tin tiến về phía dãy bàn cuối. Chàng trai đang ngủ rất say, đôi chân dài phải uất ức rút lại mới đủ chỗ dưới bàn. Cố Hinh cầm một chai trà chanh, giơ hai ngón tay lên gõ nhẹ vào mặt bàn của anh.

Đoạn Dực bị tiếng gõ đánh thức, vừa ngẩng đầu lên, trong mắt đã là sát khí cuồn cuộn không tan. Có lẽ do còn ngái ngủ, ngoài sự dữ dằn thì trong đôi mắt anh còn vương chút hơi nước lấp lánh, khiến ánh nhìn càng thêm nóng rát như muốn thiêu người.

Rất mất kiên nhẫn, Đoạn Dực tung chân đá mạnh vào bàn. Chân bàn ma sát với sàn phát ra âm thanh chói tai “két”.

Cố Hinh bị dọa đến nói lắp, song vẫn kiên trì nói hết câu: “Soái ca, mời… mời cậu uống nước.”

Đoạn Dực đột nhiên đứng bật dậy, lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với cô gái trước mặt, sau đó dựa vào chiều cao vượt trội của mình mà bễ nghễ nhìn xuống đối phương.

Anh chẳng nói lời nào, chỉ dùng khí thế mạnh mẽ ép người đối diện đến toát mồ hôi sau lưng. Mãi đến khi ánh mắt của Cố Hinh bắt đầu không dám nhìn thẳng anh nữa, chàng trai mới cất tiếng.

Do vừa ngủ dậy, giọng của Đoạn Dực còn hơi khàn khàn.

“Biến.”

Lâm Từ rốt cuộc không nhịn được nữa bật cười thành tiếng, âm thanh chẳng lớn nhưng vẫn bị chàng trai kia bắt được.

Đoạn Dực nheo mắt đưa ánh nhìn sang phía cô gái đang cầm cây xúc xích nướng, hai má phồng lên như con cá nóc.

Nhận thấy ánh nhìn nguy hiểm ấy đưa qua đây của người nọ, Lâm Từ vội giơ tay đầu hàng, sợ hãi nói: “Không cười cậu, không cười cậu đâu. Đại ca à, anh nghe nhầm rồi.”

Tuy ngoài miệng nhận thua, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thất thểu của Cố Hinh, Lâm Từ vẫn không kìm được mà cong mắt cười.

Tay đang đút trong túi của Đoạn Dực vô thức siết nhẹ. Anh nhìn cô gái đang cười lén ở phía trước mà không khỏi tò mò.

Tại sao?

Tại sao có người mà mọi cảm xúc đều đến nhanh như vậy, lại còn nồng nhiệt đến mức chẳng biết sợ là gì?

Phiền chết đi được.

Đoạn Dực thu hồi ánh mắt, quay người rời khỏi lớp học.

Lâm Từ cuối cùng cũng dám bật cười to.

“Hahahaha đã bảo rồi mà, anh chàng này còn khó đối phó hơn cả Quan Gian nữa. Tớ khuyên cậu vẫn nên tập trung vào nhà mình thôi, đừng đứng núi này trông núi nọ nữa.”

Lúc này, Cố Hinh mới tỉnh táo lại từ sự uy h**p bằng ánh mắt ban nãy. Cô ấy ngồi trở lại vị trí của mình, vừa hay ngồi xuống đối diện với Lâm Từ.

“Nhưng sao trông cậu có vẻ vui thế?”

Lâm Từ nuốt miếng xúc xích nóng hổi cuối cùng vào bụng: “Cậu chỉ nhìn bề ngoài của sự việc thôi. Cậu nghĩ mà xem, có một học sinh cá biệt chuyển đến, nhìn ở góc độ khác thì chẳng phải thành tích của tớ trong lớp đã được nâng lên một hạng rồi à?”

Cố Hinh không khỏi giơ ngón cái lên: “Đúng là góc nhìn mới mẻ.”

Suốt cả ngày hôm đó, Đoạn Dực đều nằm ngủ ở dãy bàn cuối.

Có lẽ do trường Xuân Giang vốn dĩ đã không lớn, chỉ một cơn gió thổi lay cành cũng có thể lan khắp trường. Đếm sơ sơ qua đến trước giờ tan học buổi chiều đã có ít nhất hơn mười lượt nữ sinh giả vờ đi ngang qua để lén nhìn Đoạn Dực, trong đó còn có cả các đàn chị lớp 12.

Trên đường tan học, Lâm Từ không nhịn được cảm khái: “Đúng là một thế giới nhìn mặt mà sống.”

Cố Hinh gật đầu tán thành: “Cứ đà này thì chưa hết học kỳ, Đoạn Dực đã có thể hẹn hò hết cả đám hoa khôi mấy trường quanh đây rồi.”

Lâm Từ bất chợt nhớ đến lời dặn của dì Đoạn, bèn lên tiếng hỏi: “Vậy làm sao để ngăn không cho cậu ta yêu đương đây?”

Cố Hinh lập tức nhìn Lâm Từ với ánh mắt đầy ẩn ý, giọng nói cũng mang theo chút mờ ám.

“Có cách.”

“Cách gì?”

Cố Hinh ghé sát tai Lâm Từ: “Để cậu ấy hẹn hò với cậu!”

Vừa dứt lời, một bóng dáng mát lạnh lướt ngang qua từ phía sau.

Lâm Từ theo phản xạ ngẩng đầu lên, sau khi nhận ra người đó là ai liền thở dài với Cố Hinh một hơi thật nặng nề.

“Xong rồi, chị em tốt ơi, tớ thật sự bị cậu hại mất hết danh dự rồi đấy!”