Chương 39 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Quả thật là một màn kịch lớn, Lâm Từ gần như sững sờ đứng tại chỗ.

Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là đường tình duyên của Đoạn Dực cũng kịch tính thật.

Người con gái thích mình, mẹ kế của cô ta lại là người mình thích?

Cái quái gì thế này, đúng chuẩn tình tiết cẩu huyết phim truyền hình tám giờ tối!

Người phụ nữ được gọi là Giai Nghi xoay chiếc áo khoác trong tay, sải bước đi ngang qua hai người mà tiến vào trong. Chỉ một động tác đơn giản giơ tay nhấc áo, Lâm Từ đã trông thấy một vết sẹo to dữ tợn trên ngực cô ta.

Chiếc đầm đuôi cá cúp ngực vốn đã gợi cảm, nay lại càng tôn thêm đường cong quyến rũ phía trước. Làn da trắng ngần bị vết sẹo kia cắt ngang, không những không xấu xí mà ngược lại còn toát lên một nét phong tình kỳ lạ.

Lâm Từ khẽ rùng mình, thầm nghĩ e là Đoạn Dực khó mà cưỡng lại nổi?

Theo phản xạ, cô liếc nhìn chàng trai đứng cạnh một cái, lúc này mới phát hiện có gì đó không ổn. Từ khi chị đẹp xuất hiện, cậu ta cứ như bị hút mất hồn, ngẩn ngơ thất thần.

Không phải chứ? Yêu từ cái nhìn đầu tiên? Mới gặp đã sa vào?

Đoạn Dực đúng là… rất dễ dính dáng đến phụ nữ.

Nhưng người này rõ ràng không giống Dương Thiến cố tình ăn mặc gợi cảm. Phong tình của đối phương như đã khắc vào xương tủy, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều mang theo vẻ mê hoặc rất tự nhiên.

Huống chi, người ta còn là người phụ nữ của ông Dương. Nghĩ đến đây, Lâm Từ bỗng thấy thương cảm cho mối đơn phương của Đoạn Dực.

Không nhịn được, cô khẽ vỗ lên mu bàn tay anh và dịu giọng an ủi: “Không sao đâu, có chí thì nên! Dù gì cậu cũng đẹp trai hơn ông Dương nhiều, chưa chắc là không có cửa!”

Đoạn Dực cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái đờ đẫn, quay sang nhìn cô gái thấp hơn mình cả cái đầu bằng ánh mắt khó hiểu. Anh mất kiên nhẫn kéo tay cô lần nữa, sau đó xoay người rời khỏi phòng bao.

Nhưng Lâm Từ vẫn kịp nhận ra rằng khi bước đi, ánh mắt Đoạn Dực vẫn chẳng nỡ rời bóng dáng của chị đẹp kia.

Thôi rồi! Lâm Từ không khỏi thở dài trong lòng, lần này là thật rồi!

Về đến nhà, Đoạn Dực nhận được cuộc gọi từ dì Đoạn nói sẽ về Bắc Kinh mấy hôm. Mẹ Lâm thì cũng đang đi công tác, dặn hai đứa nhớ chăm sóc lẫn nhau.

Dây thần kinh vừa được thả lỏng của Lâm Từ nay đã mệt đến nỗi mí mắt cũng chẳng mở nổi. Cô vừa lê bước về phía nhà mình vừa nói: “Không cần để ý đến tôi đâu, cậu cứ lo việc của mình. Tôi về ngủ đây.”

Có lẽ hôm nay ra cửa quên coi ngày, Lâm Từ cảm thấy nếu Đoạn Dực không bẻ gãy tay cô thì chắc là không xong rồi.

Cổ tay vốn đã sưng đỏ nay lại bị bóp mạnh thêm một cái, khiến cô đau quá phải “á” lên một tiếng.

Đoạn Dực lập tức hốt hoảng buông tay, cúi đầu nhìn chỗ sưng tấy, đôi mày cau lại.

“Xin lỗi.”

Lâm Từ thật muốn hét vào mặt anh rằng nếu xin lỗi mà có ích thì cần gì cảnh sát nữa?
Nhưng vừa nhớ đến cảnh ông Dương bị đập vỡ đầu bằng chai rượu ban nãy, cô lập tức nuốt giận vào trong, quyết định đừng chọc giận anh thêm nữa.

Vì thế, cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng: “Không sao, tôi chỉ muốn về ngủ thôi, được chứ?”

Vừa dứt lời đã quay người định đi, ai ngờ lần này Đoạn Dực lại trực tiếp chắn ngang trước mặt.

Cả người cậu thiếu niên tỏa ra khí lạnh, thân hình cao ráo dưới ánh trăng kéo bóng dài lê thê, in xuống mặt đất xen lẫn với bóng cây.

Không khí khô hanh, se se lạnh như sắp có tuyết. Mùa đông cũng sắp tới rồi.

Ánh sáng lẫn sương mỏng chồng lên nhau, lan tỏa trong không gian, đọng lên mái tóc rối bời của cậu thiếu niên ướt sũng. Xa xa là bóng núi chập chùng đổ xuống một góc khung cảnh, mờ mịt như mộng.

Thứ đến sớm hơn cả mùa đông là từng đợt lạnh thấu xương.

Giọng Đoạn Dực lạnh nhạt, dửng dưng nhưng mang theo uy lực khiến người ta không thể kháng cự.

“Về nhà với tôi.”

“Hả?”

Lâm Từ ngỡ mình nghe lầm.

Đoạn Dực lặp lại lần nữa, vẫn giọng điệu bình thản: “Cậu theo tôi về nhà.”

Lâm Từ chẳng buồn để tâm, vòng qua định tiếp tục đi. Nhưng vừa lướt qua vai anh, phía sau vang lên một câu hỏi làm cô khựng lại.

“Cậu có biết vì sao lần trước bị cúp điện không?”

Trong đầu Lâm Từ chợt hiện lên cảnh đêm mưa lần trước mẹ đi công tác. Nửa đêm mất điện, rồi Đoạn Dực đội mưa đến trước cửa nhà cô.

Tự dưng nhắc chuyện đó làm gì?

Cô khó hiểu quay đầu lại nhìn anh.

Đoạn Dực khẽ cười, giọng điệu lười nhác: “Là tôi kéo cầu dao đấy.”

“Cậu nói cái gì?” Lâm Từ sững người, ngẩng đầu nhìn anh: “Tại sao?”

Nụ cười của Đoạn Dực càng thêm tà mị, mê hoặc.

“Bởi vì tôi muốn gặp cậu.”

Lâm Từ nghẹn lời, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên từ gan bàn chân.

Cậu thiếu niên lại thong thả lên tiếng, từng chữ nặng như đe dọa.

“Cho nên lần sau có thể là cầu dao, cũng có thể là cửa sổ sát đất hoặc là khóa cửa. Tiểu Từ, đừng chọc giận tôi mãi, tôi cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Cho đến khi bị ép nằm trên giường của Đoạn Dực, Lâm Từ vẫn chưa thể xua tan nỗi sợ trong lòng.

Ông Dương nói không sai.

Đoạn Dực… thật sự là một kẻ điên.

Quần áo của cô là do Đoạn Dực sang tận nhà thu dọn. Trước khi đi, anh còn tiện tay khóa luôn cửa ngoài nhà họ Lâm.

Lâm Từ rút điện thoại định gọi cho mẹ, nhưng nghĩ lại mẹ chắc chắn sẽ không tin nổi chuyện này.

Cô ngồi trên giường do dự hồi lâu, cho đến khi Đoạn Dực kéo vali trở về rồi cô vẫn chưa bấm gọi.

Anh đẩy vali vào phòng, liếc một cái đã nhìn thấu ý đồ của cô.

Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc điện thoại đang bị cô nắm chặt, thản nhiên hỏi: “Sao? Định mách lẻo à?”

Lâm Từ hít sâu một hơi, trừng mắt tức giận: “Sao? Cậu sợ chắc?”

Không ngờ đối phương bật cười giễu, hoàn toàn chẳng có chút sợ hãi nào.

“Dù cậu có gọi ai, ít nhất cũng phải hai ngày họ mới tới. Cậu nói xem…” Đoạn Dực bước lại gần, cúi xuống sát cô gái đang ngồi mép giường, khẽ thổi một hơi lên chóp mũi cô: “Chừng đó thời gian, đủ để tôi làm…”

“A a a! Đồ điên! Im miệng ngay cho tôi!”

Đối phương chưa nói hết nhưng Lâm Từ đã tưởng tượng ra được phần nào. Cô hoảng hốt đến mức theo phản xạ ngã thẳng ra giường.

Đoạn Dực cong môi cười, đứng thẳng người, quay trở lại vị trí cũ rồi buông một câu đầy tính cảnh cáo: “Ngồi yên đấy.”

Nói xong liền xoay người đi ra ngoài. Lâm Từ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nằm vật xuống giường, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô thấy tốt nhất vẫn nên tránh chọc giận anh. Dù sao tên điên này cũng chẳng biết sẽ làm ra chuyện gì.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, Lâm Từ dần thiếp đi lúc nào không hay.

Trong mơ, có ai đó nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, thổi một hơi lên vết sưng đỏ, cảm giác đau nhức dường như cũng dịu đi ít nhiều.

Mãi đến khi nắng lên cao giữa trưa hôm sau, Lâm Từ mới từ từ tỉnh giấc.

Cô chống tay ngồi dậy, vừa liếc mắt đã thấy cổ tay mình đã được bôi thuốc.

Là Đoạn Dực bôi sao?

Lâm Từ chợt cảm thấy không thể nhìn thấu được con người anh nữa.

Không đúng, từ đầu đến cuối cô chưa từng hiểu nổi anh.

Chẳng lẽ vì tối qua thất tình vì chị đẹp, rồi quay sang trút giận lên người vô tội?

Lâm Từ ngửa mặt than trời sao số mình lại xui đến thế này cơ chứ!

Khi người còn đang than trời, một tiếng gõ cửa vang lên.

“Ra ăn cơm.”

Lâm Từ thay đồ xong, bước ra khỏi phòng. Trước khi mở cửa, cô vẫn còn thắc mắc mình ngủ trong phòng Đoạn Dực, vậy cậu ta ngủ ở đâu?

Với tính cách của đối phương, dù có chết cũng không chịu nằm giường người khác.

Ra khỏi phòng, vừa thấy chăn gối bị vứt bừa trên ghế sofa cô lập tức hiểu ra.

Ngồi xuống bàn ăn, Lâm Từ không nhịn được mà hỏi: “Cậu có giường của cậu, tôi cũng có giường của tôi. Ai ngủ giường nấy, không ai phiền ai. Cậu cứ phải tự hành hạ mình ngủ sofa, có ý nghĩa gì không?”

Đoạn Dực cao như vậy, nằm trên sofa chắc chắn không thể duỗi thẳng chân, chẳng phải là đang tự làm khổ mình sao?

Đoạn Dực múc một bát cháo đặt trước mặt cô, sau đó quay vào bếp lấy thêm một cái muỗng. Giọng thản nhiên: “Không thì tôi ngủ cùng cậu cũng được.”

Lâm Từ bị câu nói ấy làm sặc đến ho dữ dội, mãi mới nói được: “Yêu đơn phương cũng chẳng sao, cậu còn cơ hội mà, đâu cần tự hành hạ bản thân đến mức đó.”

Đoạn Dực lạnh lùng liếc cô: “Cậu đang nói linh tinh cái gì đấy.”

Thôi được, thanh niên có lòng tự trọng, không chịu thừa nhận thì thôi. Lâm Từ cũng chẳng buồn xát muối vào vết thương người ta nữa, ngoan ngoãn bưng bát cháo lên húp.

Đúng lúc ấy có tin nhắn của Cố Hinh tới, Lâm Từ lấy điện thoại ra liếc nhìn.

[Lâm Từ, ngày đầu nghỉ đông đi xem phim nha!]

Cô đang định nhắn lại một chữ “được” thì đối diện vang lên một giọng hỏi: “Ai thế?”

Vừa gõ bàn phím, Lâm Từ vừa tiện miệng đáp: “Cố Hinh. Nghỉ rồi mà, rủ tôi đi xem phim.”

Một tiếng “cạch” vang lên, Đoạn Dực đặt mạnh bát xuống bàn. Lâm Từ giật nảy mình, vội ngẩng đầu nhìn sang.

Anh vừa mới ngủ dậy không lâu, giọng nói khàn khàn mang theo âm trầm đặc quánh: “Không được đi.”

“Dựa vào đâu?” Lâm Từ phản bác theo bản năng, bĩu môi ra vẻ không hài lòng.

Đoạn Dực bực bội vò đầu: “Ngoan ngoãn ở nhà cho tôi.”

“Cậu chỉ bảo tôi đến ở nhờ chứ đâu có quyền hạn chế tự do cá nhân? Như thế là vi phạm pháp luật đấy!”

Nói rồi, như cố ý chọc tức anh, Lâm Từ dứt khoát đặt bát xuống bàn, đứng dậy đi vào phòng thay đồ.

Đoạn Dực ngồi trên ghế, mệt mỏi day day huyệt thái dương.

Tối qua thức trắng, sáng ra lại dậy sớm nấu cháo. Không biết cô nhóc kia mấy giờ mới tỉnh nên phải hâm đi hâm lại mấy lần. Kết quả là không ăn một miếng, còn nổi cáu với anh.

Ngồi được một lát, cửa phòng mở ra.

Lâm Từ thay một chiếc váy len trắng, khoác ngoài là áo gió. Khi ánh mắt dời xuống, làn da trắng nõn và đôi chân dài lộ rõ dưới lớp váy khiến người ta không thể không liếc nhìn.

Đoạn Dực chỉ thấy máu nóng dồn lên tận đầu.

Trời lạnh thế này mà còn ăn mặc như vậy đi xem phim với người khác?

Không biết cái tên lớp trưởng có đi không, nhưng đã có Cố Hinh thì chắc chắn Chúc Hâm Duyệt cũng sẽ có mặt.

Cô nhóc này định chọc tức anh đến chết sao?

Lâm Từ chẳng thèm liếc nhìn Đoạn Dực lấy một cái, chỉ cúi đầu chỉnh lại áo váy rồi chuẩn bị ra cửa.