Chương 38 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

 

Thật lạ kỳ, từ ngày gặp Đoạn Dực ai cũng gọi cô là Tiểu Từ, cái tên thân mật giờ đã thành tên chính thức.

Nhưng nhìn thái độ của người đàn ông trước mặt, có lẽ ông ta cũng chẳng định làm khó cô. Nếu chỉ đơn thuần là kiểu bạo lực hăm dọa, thì đã xông vào đánh một trận rồi chứ đâu cần dài dòng thế này.

Lâm Từ thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn ngồi xuống một góc hơi xa.

Ông Dương không để tâm, quay đầu ngậm điếu thuốc. Mấy gã đàn em bên cạnh lập tức tiến tới châm lửa.

Khác với người thường, điếu thuốc ông ta hút to hơn một chút, có màu nâu nhạt. Lâm Từ từng thấy trên phim truyền hình, người ta gọi đó là xì gà.

Cũng khá cầu kỳ.

Đoạn Dực cũng hút thuốc, nhưng khác với mấy kẻ nghiện thuốc trông nhếch nhác, anh luôn uể oải thổi khói thành vòng, để làn khói mỏng phủ lên gương mặt tuấn tú như sương mờ che phủ trăng rằm.

“Biết Đoạn Dực chứ?”

Đúng lúc trong đầu Lâm Từ vừa thoáng qua hình ảnh anh, người đàn ông trước mặt đã nhắc đến cái tên ấy như thể đọc được suy nghĩ của cô.

Cô khẽ ngẩn ra, rồi gật đầu, ngước mắt nhìn ông Dương.

“Có vẻ cậu ta rất thích cô đấy, nhóc hàng xóm.” Ông Dương nheo mắt, cúi đầu hút một hơi xì gà.

Trong đầu Lâm Từ thoáng lóe lên một suy đoán.

Dương Thiến… Ông Dương…

Chẳng lẽ hai người họ là…

“Ông quen chị Dương Thiến à?” Lâm Từ hỏi.

Ông Dương hơi bất ngờ: “Không ngờ cô và Thiến Thiến lại thân nhau đến thế.”

Quả nhiên.

Thì ra mọi chuyện bắt nguồn từ việc ông ta tưởng rằng chính cô là người khiến Dương Thiến thất tình, nên mới cố ý đến đây dằn mặt.

Vừa nghĩ đến đó, người đàn ông lại cất tiếng.

“Đã là bạn bè thì cô cũng rõ Thiến Thiến thích Đoạn Dực nhiều lắm. Nghe nói vì cô mà cậu ta bỏ cả đánh quyền anh, làm việc kinh doanh bên này cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Vậy nên… cô bé, coi như cho tôi chút thể diện mà tránh xa Đoạn Dực một thời gian. Chờ đến khi cậu ấy thi xong đại học, tôi sẽ để nó cưới Thiến Thiến, lúc đó nhất định sẽ mời cô một ly rượu mừng.”

Lâm Từ cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi.

Quả thật, tình tiết này kịch tính hơn cả phim.

Hơn nữa, cô tưởng Dương Thiến với Đoạn Dực vốn đã là một đôi rồi cơ mà?

Còn cô… sao lại thành kẻ chen ngang?

Thôi thì, anh hùng không chấp chuyện nhỏ trước mắt.

Lâm Từ cười nhạt, giơ ba ngón tay lên trán phải, nghiêm túc thề: “Ông Dương yên tâm, tôi với Đoạn Dực hoàn toàn trong sáng, thành tích học tập rất tốt, còn đang chuẩn bị thi đại học, tuyệt đối không yêu sớm. Tôi sợ sang năm không kịp chúc, nên nhân tiện chúc trước, chúc ông gia đình hạnh phúc mỹ mãn, chị Dương Thiến với Đoạn Dực trăm năm hạnh phúc!”

Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã bị đạp mạnh mở toang.

“Rầm!”

Lâm Từ giật mình quay đầu.

Ánh sáng bên ngoài tràn vào căn phòng mờ tối, một chàng trai mặc áo len trắng bước vào. Sống mũi cao bị ánh sáng làm lu mờ, làn da trắng lộ rõ một vệt đỏ chưa tan nơi cổ.

Anh đứng trong cột sáng, đường nét nghiêng nghiêng sắc sảo, ánh mắt vừa mất kiên nhẫn vừa giận.

Lâm Từ theo phản xạ đứng bật dậy: “Đoạn Dực, cậu…”

Chàng trai nhìn cô chăm chú, thấy cô không sao mới thở phào, khẽ nhắm mắt lại.

Anh bước nhanh tới ôm chặt lấy cô, giọng điệu đầy trân trọng: “Không sao chứ? Có sợ không?”

Hương bạc hà lành lạnh quen thuộc thoảng qua chóp mũi. Lâm Từ bỗng thấy sống mũi cay cay, suýt nữa bật khóc. Cô cố kìm nước mắt, nghẹn giọng đáp: “Không.”

Cô bé mặc đồng phục, khuôn mặt trắng trẻo giờ ửng đỏ, nước mắt lưng tròng mà không dám rơi, vẻ nhẫn nhịn càng khiến người ta xót xa. Đoạn Dực nhìn mà thấy nghẹn nơi ngực, đau như bị bóp nghẹt.

Khi nhận điện thoại của Tiểu Xuân, anh còn chưa kịp mặc áo khoác. Trong lúc chạy đến đây, tay anh rớm máu vì va vào cửa, đầu óc trống rỗng chỉ còn một nỗi sợ, sợ chậm một giây thôi cô sẽ gặp chuyện.

Anh gần như không dám nghĩ tới viễn cảnh ấy.

May mắn… cô vẫn ổn.

Đối diện, ông Dương bất mãn liếc nhìn hai người ôm nhau.

“Đoạn Dực, cậu làm vậy tôi khó xử lắm đấy.”

Đoạn Dực cuối cùng cũng rời mắt khỏi Lâm Từ, ngẩng đầu nhìn thẳng ông ta với ánh mắt lạnh tanh, môi khẽ cong thành một nụ cười nguy hiểm.

“Khó xử à? Nhưng ông cứ hết lần này tới lần khác chạm đến giới hạn của tôi, tôi cũng bắt đầu mất kiên nhẫn rồi đấy.”

Ông Dương nhíu mày, ngồi thẳng người.

“Đoạn Dực, đây là Xuân Giang, rắn không đè được đầu rắn đất đâu. Cậu thách thức tôi như vậy, không sợ hậu quả à?”

Đoạn Dực kéo Lâm Từ ra sau, che chắn cho cô rồi nhét tay vào túi quần, vẻ mỏi mệt hiện rõ trên gương mặt.

“Hậu quả à?”

“Cậu…” Ông Dương vừa định ra lệnh thì điện thoại trên bàn rung lên.

Ông ta liếc nhìn, nhấc máy nghe.

“Có chuyện gì?”

Chỉ vài câu vang lên trong máy cũng khiến ông ta lập tức bật dậy, ánh mắt kinh ngạc nhìn Đoạn Dực.

“Cậu… cậu đã làm gì?”

Chưa dứt lời, ánh mắt Đoạn Dực đã trở nên sắc lạnh. Anh buông tay khỏi cô gái, nhảy lên bàn, tiện tay cầm chai rượu đập mạnh vào đầu ông Dương.

Một loạt hành động diễn ra như nước chảy mây trôi, chẳng ai kịp phản ứng cả. Máu từ trán ông Dương lập tức túa ra.

“Ông Dương!”

“Chết tiệt!”

“Đoạn Dực!”

Mấy gã tay chân lao lên, nhưng Đoạn Dực đã nhanh chóng túm cổ áo ông Dương và đẩy ông ta ngã xuống ghế, sau đó dùng mảnh chai vỡ kề sát cổ ông ta.

Cả bọn sững lại, không ai dám bước tới.

“Đoạn Dực! Cậu định làm gì!” Ông Dương hoảng hốt hét lên.

Lâm Từ sợ đến chết lặng, đôi chân như bị đổ chì không sao cử động nổi.

Đoạn Dực nửa cười nửa mỉm, nhấn mạnh mảnh chai thêm chút nữa, ánh mắt vừa cuồng ngạo vừa ngang tàng.

“Đừng có nhắc mấy câu rắn rết với tôi. Đừng nói Xuân Giang, kể cả ở Bắc Kinh thì tôi cũng là ông trời trên đầu ông đấy!”

Nói rồi, anh buông chai rượu vỗ nhẹ lên mặt ông Dương, cười nhạt: “Hiểu chưa?”

Tay ông Dương vẫn cầm điện thoại, ánh mắt hoảng loạn. Trong đầu ông ta vẫn văng vẳng giọng nói vừa rồi vang lên trong máy: “Cha ơi cứu con với… Đoạn Dực muốn giết con!”

Ông Dương đưa tay ngăn đám đàn em đang định lao tới, ánh mắt không rời khỏi bàn tay đang nắm chặt cổ áo mình.

“Đoạn Dực, cậu… có gì thì cứ nói cho rõ ràng. Chuyện này không liên quan đến Thiến Thiến, con bé không hề biết hôm nay tôi tới tìm…”

“Thế còn cô nhóc nhà tôi thì không vô tội à?”

Đoạn Dực mất kiên nhẫn, cắt ngang lời ông ta. Ánh đèn màu trong phòng thay nhau chớp nháy, một tia sáng lướt ngang qua khuôn mặt tuấn tú của anh khiến anh trông càng thêm mệt mỏi, như thể đã kiệt sức.

“Ông biết không? Ông làm cô ấy sợ rồi đấy.”

Chàng trai càng siết chặt, cổ áo ông Dương căng đến mức khiến gương mặt ông ta đỏ bừng, không thể thở nổi. Lâm Từ rốt cuộc cũng run rẩy cất tiếng.

“Đoạn Dực! Đoạn Dực, buông tay đi!”

Nhưng anh hoàn toàn không phản ứng, như thể đã tách biệt với mọi ánh nhìn xung quanh. Động tác mạnh đến mức khiến người ta có cảm giác như anh thực sự muốn siết chết đối phương.

Lâm Từ không còn cách nào khác, đành liều mình bước lên đưa tay run rẩy nắm lấy tay Đoạn Dực đang túm cổ áo Ông Dương, cất tiếng lần nữa: “Đoạn Dực, cậu… buông tay trước đã…”

Ông Dương cảm thấy cổ mình được thả lỏng, một luồng không khí tươi mới tràn vào phổi. Chẳng hiểu sao trong lòng ông ta lại dâng lên một cảm giác may mắn như vừa thoát khỏi cõi chết.

Đoạn Dực như sực tỉnh, để mặc cô nắm tay kéo lùi về phía sau.

Ông Dương chỉnh lại bộ vest đã nhăn nhúm vì bị túm kéo, trên trán vẫn còn vết máu chưa khô.

“Đoạn Dực, cậu đưa người đi đi, tôi sẽ không làm khó hai người nữa. Nhưng Thiến Thiến tuyệt đối không thể gặp chuyện, nếu không…” Ông ta ngừng lại một nhịp, ánh mắt u ám: “Cậu cũng đâu thể mãi che chở cho cô ta được.”

Câu nói vừa như thương lượng, vừa như lời cảnh cáo.

Thật ra, Lâm Từ không có ác cảm gì với Dương Thiến. Hơn nữa, hôm nay dù bị ép đến đây thì cô cũng chẳng chịu thiệt gì, lại càng không muốn Dương Thiến thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn dưới tay Đoạn Dực.

Nhưng Đoạn Dực rõ ràng là kiểu người không dễ nghe lý lẽ. Nhỡ đâu thật sự có chuyện thì sao?

Dù gì anh cũng chỉ là học sinh cấp ba, không thể nào bạo lực đến mức ấy chứ?

Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.

“Đoạn Dực… chị Thiến Thiến không sao chứ?”

Lâm Từ dè dặt hỏi.

Đoạn Dực nghiêng đầu liếc cô một cái, ánh mắt dịu đi, hồi lâu mới khẽ “ừ” một tiếng.

Nghe được câu trả lời đó, Lâm Từ mới nhẹ nhõm thở phào, sắc mặt ông Dương cũng dịu lại phần nào.

Không khí trở nên ngột ngạt, đầy lúng túng.

Lâm Từ là người đầu tiên lên tiếng:

“Ông Dương, tôi và Đoạn Dực chỉ là học sinh trung học bình thường. Cậu ấy học hành giỏi giang, tôi tin sau này sẽ có một tương lai sáng lạn. Đến lúc đó, nếu chị Thiến Thiến vẫn còn thích cậu ấy, mọi chuyện sẽ thuận theo tự nhiên. Khi ấy, Đoạn Dực cũng đã là một người đàn ông có trách nhiệm, mới có thể đem lại hạnh phúc cho chị Thiến Thiến, đúng không ạ?”

Cô liếc sang Đoạn Dực, chẳng hiểu sao lại không dám nhìn thẳng vào mặt anh, đành cắn răng nói tiếp: “Còn tôi… ông Dương cũng không cần lo. Bọn tôi đều là học sinh ngoan, tuân thủ nội quy trường lớp, sẽ không yêu đương sớm đâu. Mong ông yên tâm, giữa tôi và Đoạn Dực không có gì cả. Sau này cũng sẽ giữ khoảng cách. Vậy nên… xin ông đừng gây phiền phức cho tôi nữa.”

Vừa dứt lời, Lâm Từ lập tức cảm nhận được luồng khí lạnh từ người bên cạnh tỏa ra.

Nhưng cô chẳng còn lựa chọn nào khác, cô không muốn bị kéo vào những chuyện thế này nữa.

Cô cũng hiểu rõ, Đoạn Dực không phải người mà cô nên dây vào.

Nói sẽ tránh xa anh là thật lòng.

Ông Dương nhìn hai người với ánh mắt đầy nghi ngờ, cứ đảo qua đảo lại.

“Cô bé, cậu ta vì cháu mà làm đến mức này rồi… Cháu không thích cậu ta sao?”

Lâm Từ chột dạ đến mức chẳng dám liếc người bên cạnh, chính cô cũng nghe thấy giọng mình trở nên cứng đầu đến ngốc nghếch.

“Không thích! Cháu phải tập trung học hành để thi đại học!”

Gần như ngay sau đó, cổ tay phải bị ai đó siết chặt. Lâm Từ cảm thấy xương cổ tay như muốn nứt ra.

Đoạn Dực gần như kéo cô đi bằng sức mạnh, Lâm Từ vừa định giãy ra vì đau thì cánh cửa phòng bật mở. Động tác của Đoạn Dực khựng lại, nhưng lực tay không những không giảm mà còn mạnh hơn.

“Đoạn Dực! Cậu làm tôi đau đấy!” Lâm Từ vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Bên ngoài cánh cửa phòng bao nặng nề, ánh vàng lấp lánh là một người phụ nữ đang sững người đứng đó. Cô ta mặc váy đuôi cá đỏ, khoác áo lông trắng, trang điểm rực rỡ hơn cả Dương Thiến, tóc xoăn lượn sóng buông lơi trên xương quai xanh, toát ra vẻ yêu kiều lộng lẫy.

Đẹp thật.

Ấn tượng đầu tiên của Lâm Từ là vậy.

Cô ta đứng lặng ở cửa, đối diện với Đoạn Dực. Hai người như bị hút vào thế giới riêng, thời gian xung quanh chậm hẳn lại, chỉ còn ánh mắt họ giao nhau, chẳng ai chịu rời đi trước.

Chẳng lẽ lại là… một cô nhân tình khác của Đoạn Dực?

Cổ tay Lâm Từ đau buốt, chắc chắn đã sưng đỏ một mảng. Cô giãy giụa mấy lần nhưng Đoạn Dực vẫn không phản ứng, ánh mắt vẫn gắn chặt vào người phụ nữ kia.

Cuối cùng chính người phụ nữ đó lên tiếng, như đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trên mặt không còn vẻ ngạc nhiên như lúc đầu:

“Thôi nào, buông tay đi, làm cô bé đau rồi kìa.”

Đoạn Dực như vừa hoàn hồn, ánh mắt hoảng hốt nhìn Lâm Từ, rồi cúi đầu nhìn tay mình đang nắm chặt tay cô. Anh luống cuống buông ra, giọng nói lộ rõ áy náy: “Xin lỗi… tôi làm cậu đau rồi phải không?

Đúng vậy, là… luống cuống, lần đầu tiên Lâm Từ thấy biểu cảm này trên mặt Đoạn Dực.

Không nhịn được, cô vung tay, tức giận đến mức khó chịu: “Cậu có kích động vì gặp chị đẹp thì cũng đừng bóp tay tôi chứ?”

Đoạn Dực không trả lời, trông như đang lúng túng đến mức chẳng biết phải làm gì. Người phụ nữ kia bật cười, nụ cười vừa khéo vừa duyên dáng: “Kích động vì gặp chị đẹp? Miệng ngọt ghê.”

Lúc này trong phòng, ông Dương cũng nghe thấy tiếng liền lên tiếng gọi: “Giai Nghi đến rồi à? Vào đi.”

Đám đàn em lập tức cúi đầu chào.

“Chào chị dâu.”

Chị dâu?

Cô gái xinh đẹp đó là người của ông Dương sao?

Vãi chưởng.