Có lẽ là bị sốt nên lần này Lâm Từ ngủ rất say, giữa chừng còn mơ một giấc mộng.
Cô mơ thấy mình đang ngồi trong phòng thi kỳ thi đại học, mọi người vì đã đi học tiết toán vào đúng đêm Giáng Sinh mà được lão Vương ra đề trúng tủ. Đến cả Cố Hinh điểm toán cũng được 150, chỉ có cô vì xin nghỉ mà ngồi ngây người trong phòng thi.
Gần như bị tình huống ấy dọa cho tỉnh giấc, lúc Lâm Từ mở mắt còn bật thốt lên một câu: “Tôi phải đi học toán!”
Đoạn Dực đang ở phòng khách nghe thấy tiếng liền vội chạy tới gõ cửa.
“Có chuyện gì vậy? Tôi vào được không?”
Ngay từ lần đầu gặp Đoạn Dực, Lâm Từ đã cảm nhận được khí chất nơi anh khác hẳn với những người ở vùng Xuân Giang này.
Dường như dù có chuyện gì xảy ra, phong thái quý tộc của anh cũng như khắc sâu vào tận xương cốt.
Giống như lúc này đây, rõ ràng cô đang chiếm giường người ta ngủ ngon lành, vậy mà anh vẫn đứng bên ngoài gõ cửa xin phép trước khi bước vào.
“Được, vào đi.”
Được Lâm Từ đồng ý, Đoạn Dực đẩy cửa phòng bước vào. Trong phòng kéo rèm kín mít, tối om một mảng, cửa vừa mở ra, ánh đèn phòng khách liền tràn vào. Anh đi từ nơi ánh sáng bước vào, chân mày hơi nhíu lại.
Chắc là lúc cô đang ngủ, Đoạn Dực đã thay đồ, cởi chiếc áo khoác đồng phục trắng xanh ra. Trong phòng lại bật sẵn hệ thống sưởi, nên anh chỉ mặc một chiếc áo len cổ tròn màu trắng.
Lớp len mịn ôm lấy thân hình mảnh khảnh của anh, làn da vốn đã trắng nay càng thêm tái nhợt.
Anh đứng bên giường, cúi đầu nhìn Lâm Từ.
“Đỡ hơn chút nào chưa? Dậy ăn chút gì rồi uống thuốc, tối nay tôi dẫn cậu tới một nơi.”
Lâm Từ vén chăn ngồi dậy, giọng vẫn còn nghẹt mũi khi nói chuyện.
“Là nơi nào?”
Đoạn Dực liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng đã hạ nhiệt đi nhiều của cô.
“Ăn cơm trước đã.”
“Ờm, vậy tôi đi rửa mặt.”
Nhìn dáng vẻ cô bé quen cửa quen nẻo mà bước vào phòng tắm của mình rửa mặt, Đoạn Dực bỗng thấy tâm trạng vui vẻ một cách khó hiểu.
Lâm Từ lau khô tay bước ra thì thấy Đoạn Dực vẫn còn đứng y nguyên tại chỗ, không khỏi ngạc nhiên.
“Sao vậy?”
Đoạn Dực khẽ lắc đầu, sau đó xoay người đi về phía bàn ăn. Lâm Từ cũng không hiểu chuyện gì, chỉ đành bước theo.
Hai người ngồi đối diện nhau, Đoạn Dực bưng một nồi cháo cùng hai chiếc bát không đặt lên bàn.
Vẫn là dáng ngồi tùy ý, đôi chân dài đặt hờ ra trước, đầu gối vô tình chạm vào mé ngoài đùi Lâm Từ. Vẫn là món cháo trắng ấy, khoảnh khắc ấy bỗng như quay trở lại lần hai người cùng ngồi đây ăn cháo lần trước.
Chỉ là lần đó, người bị bệnh là Đoạn Dực.
Còn lần này, lại đổi thành Lâm Từ.
Đúng là phong thủy luân chuyển thật.
Đoạn Dực múc một bát cháo đặt trước mặt Lâm Từ.
“Cậu đặt đồ ăn ngoài hả?”
Động tác của Đoạn Dực khựng lại trong không trung một thoáng, sau đó giọng có phần gượng gạo.
“Tôi nấu.”
“Cậu nấu?” Lâm Từ suýt nữa thì ngã khỏi ghế vì sốc.
“Cậu biết nấu cháo nữa hả?”
Đoạn Dực không nhìn cô, múc cho mình một bát rồi đáp với giọng chẳng nghe ra cảm xúc.
“Không biết, mới học.”
Lâm Từ gật gật đầu rồi múc một muỗng cháo đưa vào miệng, khoang miệng tức khắc tràn ngập một vị ngọt ngậy đến quái dị.
Cô cố nuốt xuống một cách cực kỳ khó khăn, cả cổ họng như bị phủ đầy bởi thứ vị ngọt ngấy ấy.
Vẻ mặt cô đầy khó tả, giọng vô thức cao lên mấy tông: “Tôi nói này, cậu học ai mà cho đường vào cháo trắng thế?”
Đoạn Dực sững người, ánh mắt qua lại giữa cháo trắng và gương mặt của Lâm Từ mấy vòng. Tiếp đó cô nghe thấy anh đáp lời bằng vẻ mặt như chẳng có gì.
“Tôi hỏi Tiểu Xuân rồi, anh ta nói con gái bị bệnh thì thích ăn đồ ngọt, nên lúc nấu tôi cho thêm một muỗng đường.”
“Một muỗng?”
Lâm Từ nhìn anh với vẻ mặt rõ ràng là: Cậu chắc chứ?
Đoạn Dực gãi đầu, mái tóc ngắn rối tung cả lên.
“Hai muỗng.”
Lâm Từ tiếp tục trừng mắt nhìn anh.
Như thể hoàn toàn buông xuôi, Đoạn Dực đặt bát cháo xuống, cả người ngả ra tựa vào lưng ghế, dùng khuôn mặt mà Nữ Oa dường như dốc toàn lực nặn ra ấy nhìn Lâm Từ, thái độ như thể “hỏng thì hỏng luôn”.
“Tôi đổ hết vào đấy, sao nào?”
Lâm Từ tối sầm mặt mũi, muốn mắng anh nhưng lại sợ làm anh mất hứng nấu nướng. Suy nghĩ một hồi, cuối cùng cô lựa lời uyển chuyển hơn.
“Tôi ăn no rồi.”
Ý ngầm rất rõ ràng, món cháo đen tối này cô không nuốt nổi thêm thìa nào nữa.
Đoạn Dực bật cười khẽ, ánh mắt hơi lạnh đi, lại giở giọng uy h**p quen thuộc.
“Cậu dám không ăn thử xem?”
Giây sau, lại có chút ấm ức.
“Đây là lần đầu tiên tôi nấu cháo cho người ta đấy.”
Lâm Từ bỗng không nỡ từ chối thẳng thừng nữa.
Cậu ấm nấu cháo cho cô, tuy vị dở tệ thật nhưng ít nhất cũng là có lòng.
Lâm Từ đành nhận mệnh, bịt mũi uống cháo. Đoạn Dực thấy bộ dạng ấy thì bất ngờ đưa tay lấy chiếc thìa trong tay cô đi.
Anh khẽ thở dài, môi mím lại thành một đường thẳng.
“Thôi được rồi, đừng ăn nữa.”
Đoạn Dực đứng dậy bưng nồi cháo định đổ vào thùng rác, Lâm Từ thấy thế thì không nỡ, vội gọi anh lại.
“Ê ê… vẫn còn ăn tạm được mà.”
“Soạt” một tiếng, cháo trắng đổ hết vào thùng rác, Đoạn Dực quay đầu lại nhìn cô, nghiêm túc như một đứa trẻ hứa hẹn với cô điều gì đó: “Lần sau, lần sau tôi nhất định sẽ nấu ngon hơn!”
Lâm Từ không nhịn được cong khóe mắt, cô thấy Đoạn Dực lúc này đáng yêu hơn hẳn dáng vẻ lạnh như băng ban đầu.
Vốn đã không khỏe, Lâm Từ cũng chẳng ăn được nhiều. Hai thìa cháo xem như đã đủ lót dạ.
Đoạn Dực coi cô như người tàn tật, chuẩn bị sẵn thuốc và nước đặt trước mặt rồi im lặng nhìn cô uống.
“Không phải nói muốn đưa tôi đi đâu đó à?” Lâm Từ hỏi.
Đoạn Dực đưa mắt nhìn cô từ đầu đến chân, sau đó xoay người vào phòng ngủ lấy ra một chiếc áo khoác lông vũ dài màu đen đưa cho cô với giọng điệu không cho phép từ chối.
“Khoác cái này vào.”
Nhìn chiếc áo lông to rộng đến mức gần như đủ làm túi ngủ, Lâm Từ tỏ vẻ không tình nguyện, nhẹ nhàng từ chối.
“Mới tháng mười hai thôi mà, vẫn chưa có tuyết, mặc áo lông vũ có phải hơi quá không?”
Đoạn Dực chẳng buồn nghe Lâm Từ nói nhảm, thấy cô không nhận thì dứt khoát phủ áo lên người.
Dưới ánh mắt mang theo áp lực của anh, Lâm Từ ngoan ngoãn giơ tay mặc vào. Đoạn Dực kéo khóa áo lên cao gần như che khuất nửa khuôn mặt cô, lúc này mới hài lòng nói: “Ra ngoài được rồi.”
Ra đến cửa, anh vẫy một chiếc xe. Lâm Từ ngồi vào hàng ghế sau với chiếc áo khoác cồng kềnh, bên cạnh là Đoạn Dực đang chăm chú lướt điện thoại, như thể đang trao đổi gì đó với ai.
Xe dừng lại bên bờ sông phía đông trấn Xuân Giang đúng sáu giờ tối. Cuối thu, trời đã sớm tối.
Gió đêm thổi qua khiến tóc mai cũng lạnh buốt. Không gian yên ắng đến lạ, chẳng một bóng người qua lại.
Ánh trăng soi xuống mặt sông, từng gợn sóng phản chiếu rõ nét đường nét nghiêng nghiêng nơi gò má chàng trai, gương mặt anh như được ánh sáng dát lên một lớp viền trắng mong manh.
“Dẫn tôi đến đây làm gì vậy?” Lâm Từ rút người vào trong áo lông, cả người ấm áp dễ chịu.
Đoạn Dực không trả lời. Mãi đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên giữa khoảng lặng, anh mới hơi quay đầu.
Chàng trai nhìn về hướng đông. Lâm Từ cũng theo ánh mắt nhìn sang, thấy một chiếc xe màu đen đậu cách đó không xa, biển số viền vàng nổi bật dưới ánh trăng.
Cô từng xem tạp chí cùng Cố Hinh, biết đó là chiếc Maybach đắt đỏ đến mức có thể mua đứt cả mạng mình.
Vừa thấy xe, Đoạn Dực liền dặn dò: “Cậu ở đây đợi, đừng chạy lung tung, tôi quay lại ngay.”
Lâm Từ ngơ ngác “ừ” một tiếng. Cô thấy anh đi về phía chiếc xe, bóng dáng mờ nhòa trong màn đêm khiến cô không sao nhìn rõ được tình hình bên đó.
Anh dừng lại bên cửa sau. Từ trong xe, một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở màu trắng thanh lịch bước xuống.
“A Dực, lên xe đi.”
Đoạn Dực còn ngoái nhìn về phía bờ sông, chắc chắn Lâm Từ vẫn ở đó rồi mới cúi người vào xe.
Người phụ nữ kín đáo quan sát chàng trai bên cạnh. Vẫn là dáng vẻ lễ độ, chừng mực, không bao giờ vượt quá giới hạn quen thuộc.
“Dạo này vẫn ổn chứ?” Bà khách sáo hỏi.
Đoạn Dực hờ hững “ừ” một tiếng, chẳng có mấy kiên nhẫn mà đi thẳng vào chuyện chính: “Đồ đâu?”
Người phụ nữ lấy từ túi Hermes ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, mỉm cười đưa cho anh, giọng mang chút đùa cợt.
“Làm bác sĩ tâm lý cho cậu bao lâu nay, chưa từng thấy cậu đòi hỏi gì. Không ngờ vừa mở miệng lại đòi món đắt thế này.”
Vừa nói, bà vừa giơ một ngón tay lên làm bộ cảm thán: “Giá giao dịch là mười triệu, lại còn là tôi đích thân đi đấu giá giúp cậu nữa.”
Đoạn Dực bật cười khẽ, giọng thản nhiên: “Cũng không đắt lắm.”
Bác sĩ Hoắc vẫn cười, nói tiếp: “Thiếu gia nhà họ Đoạn ra tay, mười triệu đúng là chẳng là gì. Nhưng mà sao tự nhiên lại muốn thứ này? Tôi nhớ cậu chưa từng thích ngọc phỉ thúy.”
Đoạn Dực đáp lời bằng một giọng dửng dưng, nhẹ tênh như đang nói chuyện ăn tối.
“Tôi không thích, nhưng cô ấy thích. Chỉ sợ món này rẻ quá, cô ấy lại không vừa ý.”
Bác sĩ Hoắc nghẹn lời: “Ai vậy? Đến mười triệu còn chê à?”
Đoạn Dực ngước mắt, ánh nhìn xuyên qua cửa kính, cuối cùng dừng lại ở thân ảnh nhỏ bé đang co ro trong chiếc áo khoác của mình. Giọng anh trầm khàn: “Cô ấy là kiểu người như thế, thích những thứ đắt tiền.”
Bác sĩ Hoắc cũng nhìn theo, vừa thấy bóng dáng bên kia tim liền khựng lại.
Bà thử dò hỏi: “A Dực, gần đây còn mất ngủ không?”
“Thỉnh thoảng.” Đoạn Dực đáp thật lòng.
Nghe vậy, trong lòng bà dâng lên một trận xúc động, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh.
“Còn thuốc thì sao? Có uống nữa không?”
Đoạn Dực lắc đầu. Bác sĩ Hoắc cũng chẳng ngạc nhiên vì sớm đã đoán được.
Bà lại hỏi: “Vậy… còn muốn phát tiết không? Khi bực bội, có còn muốn tự làm đau mình hay đấm đá xả giận không?”
Ánh trăng sáng vằng vặc, ngón tay có khớp xương rõ ràng của Đoạn Dực siết lấy chiếc hộp nhung, nửa gương mặt anh chìm trong ánh đèn vàng mờ của xe.
Hàng mi khẽ rung, hồi lâu anh mới chậm rãi buông một câu: “Muốn, nhưng cô ấy không cho nên tôi không dám nữa.”
Nghe xong, bác sĩ Hoắc siết chặt đầu ngón tay trong lòng bàn tay, hồi lâu không nói nên lời.
Dường như Đoạn Dực đã mất kiên nhẫn, nhưng vì lịch sự nên chẳng thể lập tức mở cửa bỏ đi.
“Cô ấy vẫn đang chờ, trời lạnh lắm.”
Một câu nói đơn giản, nhưng trong đó ẩn chứa sự lo lắng từng li từng tí. Vì một cô gái mười bảy tuổi, anh sẵn sàng bỏ ra cả đống tiền đấu giá một viên ngọc phỉ thúy trị giá mười triệu, khiến giới truyền thông Bắc Kinh dậy sóng và tranh nhau đưa tin.
Biết bao thiên kim tiểu thư ghen tị đến phát điên, vậy mà anh còn sợ cô bé chê quà không đủ đắt.
Không mua được vé máy bay, mà lộ trình của máy bay riêng lại phải chờ, thế là đành ngậm ngùi bảo người lái xe suốt hai mươi tiếng đồng hồ để kịp mang đến tay.
Trong lòng Hoắc Viện thầm nghĩ…
Đoạn Dực cuối cùng cũng được cứu rồi.