Chương 21 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

“Người tôi cũng dẫn tới cho cậu rồi đấy.” Tiểu Xuân bĩu môi về phía Lâm Từ đang đứng, sau đó đưa túi nilông trong tay lên: “Coca của cậu đây, đúng là bệnh thiếu gia mà.”

Đoạn Dực chẳng buồn liếc Tiểu Xuân lấy một cái. Từ lúc nhìn thấy Lâm Từ, hàng chân mày anh đã nhíu chặt.

“Muộn thế này rồi, cậu đi một mình à? Đến đây làm gì?”

Lâm Từ tháo ba lô xuống, bất đắc dĩ vỗ vỗ lên đó.

“Không đến thì làm gì được? Cậu trốn học mất tích, cô chủ nhiệm với dì Đoạn sắp phát điên vì tìm cậu rồi đấy.”

Đoạn Dực ừ một tiếng qua loa.

“Có chút việc thôi.”

Lâm Từ liếc nhìn lên đài, giọng đầy mỉa mai: “Quả là chuyện quan trọng thật đấy, người học được 700 điểm như mấy người đúng là khác bọt, trốn học còn phải phiền đến đứa chỉ được 400 điểm như tôi đi tìm.”

Câu này nghe ra đầy bực dọc, chẳng hiểu sao Đoạn Dực lại cười khẽ một tiếng.

Có lẽ do người đông, cộng thêm dưới tầng hầm đã bật sẵn lò sưởi nên không khí hơi oi bức, Đoạn Dực kéo khóa áo xuống để lộ rõ gương mặt.

Lúc này Lâm Từ mới phát hiện mặt anh đầy vết bầm và thương tích.

“Cái gì đây, gần đây cậu vay nặng lãi ngoài đường à?”

“Gì cơ?”

Lâm Từ chỉ vào mặt anh: “Có khó khăn gì thì nói với phụ huynh chứ trốn ở đây lấy thân ra đánh mấy trận quyền anh vớ vẩn để kiếm tiền làm gì? Chẳng đáng chút nào.”

Đoạn Dực ngẩn ra một lúc, chỉ nghe Lâm Từ nói tiếp: “À tôi biết rồi, đừng nói là vì muốn tỏ vẻ ngầu ngầu để cua gái mà không có tiền nên mới liều mạng thế này đấy chứ?”

“Tôi yêu đương với ai cơ?” Đoạn Dực ngơ ngác.

“Còn giả vờ với tôi nữa à? Tôi nói thật nhé, yêu đương thì yêu cho tử tế, tôi có đi mách lẻo đâu. Nhưng đừng có mà giở cái kiểu cặn bã ra, chị Dương Thiến suýt nữa vì cậu mà tự tử đấy, may mà tôi người đẹp lòng lành kịp thời cứu viện. Cậu có biết con gái một mình ra quán vỉa hè lúc nửa đêm nguy hiểm thế nào không hả?”

Đoạn Dực bị chọc cười hẳn, không đáp mà hỏi lại: “Cậu còn biết con gái nửa đêm ra ngoài nguy hiểm cơ à?”

Lâm Từ chẳng buồn đôi co, lấy từ trong ba lô ra tập tài liệu ôn thi mà mẹ Vương giao đưa tới trước mặt anh, giọng nói có phần nghiêm túc: “Tôi thấy cậu vẫn là người có tương lai đấy. Dù sao cũng học giỏi thế cơ mà, sau này cậu chỉ cần viết đại vài chữ là mấy trường đại học hàng đầu trong nước chẳng phải mặc cho cậu chọn à? Cha mẹ cho cậu thiên phú như thế thì đừng có lãng phí nữa, không giống như tôi, đến cả cố gắng cũng sợ cố sai hướng.”

Những lời này, Lâm Từ đã soạn nháp cả chục lần trên đường tới. Cô nghĩ mãi phải làm sao để nói ra vừa nhẹ nhàng lại vừa mang ý khen ngợi, còn khiến người ta thấy tiếc nuối nữa.

Đoạn Dực không nhận tập tài liệu, chân mày vẫn cau chặt. Đúng lúc ấy, phía sau có người gọi anh.

“Anh Đoạn, đến lượt anh rồi.”

Đoạn Dực ngoảnh đầu lại nhìn, Lâm Từ cũng dõi mắt theo.

Rõ ràng là Đoạn Dực vẫn còn một trận quyền anh nữa.

Lâm Từ bỗng thấy thật vô nghĩa.

Biết bao người vì cậu ta mà lo đến bạc tóc, còn mình thì bị ép như vịt lên giàn. Buổi tối đã không được xem chương trình giải trí, không được ngủ bù mà còn phải chạy đến cái chốn ngột ngạt thế này.

Thế mà cậu ta thì hay rồi, vì yêu đương kiếm tiền mà chẳng buồn để tâm đến thân thể của mình. Mặt mũi đầy thương tích, không biết trên người còn bao nhiêu vết nữa, nếu để dì Đoạn hoặc cha mẹ thấy được thì đau lòng biết chừng nào.

Nghĩ vậy, Lâm Từ thu tay lại, giọng cũng lạnh xuống.

“Cậu còn định lên đánh nữa à?”

Đoạn Dực quay đầu lại, lần nữa nhìn thẳng vào Lâm Từ.

“Ừ.”

Lâm Từ đổi cách hỏi: “Hay là nói cậu không định học nữa, cứ ở đây đánh quyền, yêu đương rồi sống qua ngày?”

Lần này Đoạn Dực không trả lời, chỉ chăm chú nhìn cô gái trước mặt.

Lâm Từ hoàn toàn mất kiên nhẫn, hất tập tài liệu trong tay lên không. Những tờ giấy lập tức tung bay, lướt qua mặt người, trang bìa sắc lẹm cứa vào da tới đau rát.

Đoạn Dực bất ngờ nắm lấy tay phải của Lâm Từ, ánh mắt dừng lại nơi vết thương còn rớm máu trên mu bàn tay cô.

“Cậu bị thương rồi?”

Lâm Từ giật mạnh tay ra, giọng càng lạnh hơn nữa.

“Đúng đấy, còn không phải vì bạn gái cậu à. Hai người cãi nhau, cô ấy nửa đêm đi uống rượu giải sầu, tôi bận đến sắp chết mà còn phải vào đồn công an, tay cũng bị thương. Tôi nói này thiếu gia à, nếu cậu thật sự không định học hành nữa thì làm ơn nói một tiếng với dì Đoạn và cô chủ nhiệm, đừng tới làm phiền tôi nữa. Tôi còn phải học, còn phải thi đại học nữa đấy? Tôi đâu phải thánh cứu thế chứ?”

Nói xong câu đó, Lâm Từ chột dạ đưa tay sờ mũi. Với cái thành tích này của cô, thi đậu đại học e là hơi khó.

Đoạn Dực lại nhét tay vào túi quần, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái đối diện. Sau lưng lần nữa vang lên tiếng giục.

“Anh Đoạn, anh làm gì thế?”

Lâm Từ kéo khóa ba lô, đeo lại lên lưng, định xoay người bỏ đi thì cổ tay bị một bàn tay to nắm chặt không sao động đậy nổi.

“Cậu làm gì đấy?”

Hàng mi dài của Đoạn Dực khẽ động, yết hầu cũng chuyển lên xuống. Một lúc sau, Lâm Từ nghe thấy anh mở miệng.

“Vậy nên nếu tôi không đến đây nữa, chăm chỉ học hành và thi đại học thì cậu sẽ không ghét tôi nữa sao?”

“Cái gì cơ?”

Sao lại quay về chuyện cô ghét cậu ta rồi?

Ngón tay Đoạn Dực khẽ siết, nơi da thịt chạm vào như mọc rễ ăn sâu, đâm chồi lan ra từng sợi dây leo mới.

“Nếu tôi nghe lời thì cậu đừng ghét tôi nữa được không?”

Dù là chuyện của Chu Thiến hay Trần Thục Di, Lâm Từ đều cảm thấy Đoạn Dực có vẻ rất ghét cô, hoặc cũng có thể không hẳn ghét mà là thích trêu chọc. Tóm lại, mối quan hệ giữa hai người họ chắc chắn chẳng thể gọi là tốt đẹp.

Nhưng vào khoảnh khắc này, Lâm Từ lại cảm thấy hình như Đoạn Dực thật sự rất cần một người bạn như mình.

Năm lớp mười, Lâm Từ và Cố Hinh từng lén đọc truyện kiếm hiệp trong giờ toán.

Nam chính là phương trượng của một ngôi chùa, rất hay nói một câu: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp.”

Sau đó, nam chính tình cờ nhặt được bí kíp võ công và trở thành cao thủ đệ nhất thống lĩnh võ lâm.

Vì thế vào lúc này đây, Lâm Từ hoàn toàn tin tưởng vào câu châm ngôn ấy.

Thế là để cứu lấy trạng nguyên tương lai, cũng để giúp cậu ta thoát khỏi khổ hải tình yêu sớm, Lâm Từ nghe thấy mình nói: “Đúng, cậu học hành cho giỏi và sống tử tế vào, đừng làm mấy chuyện như vậy nữa thì chúng ta sẽ là bạn tốt.”

Nhưng Lâm Từ lại không cam lòng chỉ làm người tốt một cách đơn thuần, nên trong quá trình “cứu người” ấy cô cũng ngấm ngầm có chút tư tâm.

“Nhưng nếu cậu chịu dạy tôi bí quyết để đạt điểm cao thì tôi tuyên bố luôn, vị trí của cậu trong lòng tôi sẽ vượt qua Cố Hinh, trở thành bạn thân nhất của tôi!”

Thoáng chốc, Lâm Từ dường như nghe thấy Đoạn Dực khẽ bật cười. Sau đó anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp: “Được.”

“Anh Đoạn, tới lượt anh rồi. Mọi người đều đang chờ đấy, yêu đương có thể đợi chút được không?”

Lần này người đến thúc giục là Tiểu Xuân, Lâm Từ cứ có cảm giác hình như anh ta hiểu lầm mối quan hệ giữa mình và Đoạn Dực rồi.

Phải tìm lúc nào đó giải thích rõ mới được, nếu để mẹ Lâm nghe thấy thì cô tiêu đời mất.

“Không đánh nữa, tôi phải về rồi.”

Đoạn Dực kéo lại khoá áo khoác gió, đưa tay lấy chiếc cặp trên lưng Lâm Từ.

Tiểu Xuân tròn mắt, ánh mắt không thể tin nổi cứ đảo qua đảo lại giữa hai người.

“Đùa đấy à, anh Đoạn?”

Dương Thiến cũng không ngồi yên được nữa, từ xa đi tới. Trước tiên cô ấy liếc nhìn Lâm Từ, sau đó không vui lên tiếng: “A Dực, bây giờ cậu bỏ trận không đánh nữa thì phải đền gấp mười lần đó!”

“Cái gì? Gấp mười lần?”

Lần này đến lượt Lâm Từ kinh ngạc.

Đoạn Dực rõ ràng chẳng để tâm gì đến chuyện này, trái lại còn liếc nhìn Dương Thiến bằng ánh mắt khó chịu, giọng nói đầy vẻ cảnh cáo.

“Tôi nói rồi mà, về sau ở đâu có cô ấy thì tránh xa ra cho tôi.”

Dương Thiến lập tức biến sắc, Lâm Từ chỉ vào mình ngơ ngác hỏi: “Tôi á?”

Có cần phải giữ bạn gái sát sao thế không? Sợ cô tố cáo à? Cũng dễ hiểu thôi.

Bị làm cho mất mặt giữa chốn đông người như vậy, Dương Thiến không chịu nổi, dậm hai cái mũi giày cao gót rồi mặt mày khó coi rời đi.

Tiểu Xuân không còn vẻ cười đùa như thường ngày nữa, bước tới vỗ vai Đoạn Dực.

“A Dực, chuyện này không đùa được đâu. Mất chút tiền thì chẳng sao, nhưng nơi này là sân của nhà họ Dương. Bây giờ cậu phá hợp đồng ngay trước mặt mọi người, lại còn đắc tội với Dương Thiến, chắc chắn ông Dương sẽ tìm cậu tính sổ.”

Đoạn Dực chỉ khẽ cong môi cười: “Không sao, muộn rồi, tôi đưa cô ấy về trước.”

Ánh trăng mơ hồ đan bóng hai người thành một, đèn đường vàng vọt soi sáng con đường về nhà, lờ mờ mà tĩnh lặng.

Lâm Từ đi phía trước, Đoạn Dực lặng lẽ đi sau cách cô đúng một bước chân.

Suốt quãng đường chẳng ai nói gì, đến gần cổng nhà, Lâm Từ cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Cậu không đánh trận đó nữa thì có phải bồi thường nhiều lắm không?”

Đoạn Dực có vẻ không ngờ cô lại quan tâm đến chuyện này, vừa ngẩng đầu liền sững lại một giây, sau đó mơ hồ đáp: “Không nhiều lắm, không phải chuyện cậu nên lo.”

Lâm Từ hừ hai tiếng: “Tôi chỉ sợ đến lúc đó cậu quay sang mượn tiền tôi thôi. Nhưng mà nếu cậu chịu đi học đầy đủ mỗi ngày, tôi nói lời giữ lời sẽ mang bữa sáng cho cậu.”

Tâm trạng Đoạn Dực hình như tốt hơn hẳn, ánh u ám nơi khoé mắt cũng tan hết. Anh nheo mắt nhìn Lâm Từ.

“Được thôi.”

“À đúng rồi, tuần sau có hội thao, tôi đăng ký hai nghìn mét với nhảy xa tại chỗ. Lúc ghi danh thì cậu không có mặt nên không đăng ký được, nhưng đến lúc đó cậu có thể cổ vũ cho lớp mình. Cậu đẹp trai như vậy, đi đọc khẩu hiệu cổ vũ cho lớp là tuyệt nhất luôn!”

Đoạn Dực đúng là không biết nắm trọng điểm, trong một tràng lời lộn xộn đó chỉ nghe ra một câu, rồi còn lặp lại.

“Thì ra tôi đẹp trai thật à.”

Lâm Từ thầm nghĩ trời ơi cậu đúng là hơi tự luyến rồi đấy, thậm chí có chút quá trớn nữa, cậu đẹp trai chẳng phải là điều đã được công nhận sao?

“Cậu đừng quên đấy, còn phải dạy tôi học nữa. Ủa mà vốn dĩ chúng ta cũng cùng một nhóm học tập mà.”

Đoạn Dực nghe vậy thì cau mày, Lâm Từ bèn trợn mắt.

“Khó đến thế cơ à? Tôi cũng đâu đến mức vô phương cứu chữa chứ?” Giọng càng lúc càng nhỏ, mất dần sự tự tin: “Tôi cũng đâu đến nỗi tệ quá đâu, tạm gọi là trung bình mà nhỉ?”

Dưới ánh đèn đường, cơn gió thu lùa đầy vào lòng chàng trai, như thể anh giấu cả mùa thu trong ngực mình. Mọi cảnh vật xung quanh như đoạn phim cũ quay chậm, lá ngô đồng rơi từng tán từng tán, cuối cùng rơi nhẹ dưới chân anh.

Làn sương trắng mờ phủ kín con ngõ nhỏ, ánh đèn vàng âm u hoà vào ánh trăng, đan xen thành một dải sáng mờ ấm áp.

Khoảnh khắc ánh trăng rọi lên vai chàng trai, Lâm Từ nghe thấy giọng nói trong trẻo của anh dường như còn mang theo chút trẻ con: “Nhưng mà Tề Thành học tệ lắm, cậu ta chỉ được 650 điểm thôi, lần sau không được để cậu ta dạy cậu nữa.”