Chương 16 - Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị

Chiều hôm Quốc khánh, mấy người vốn hẹn nhau làm bài tập trong tiệm KFC ở thị trấn, nhưng vào dịp lễ lại trúng đợt cao điểm du lịch. Xuân Giang là một thị trấn du lịch, trong thị trấn có không ít danh lam thắng cảnh nên mấy ngày nghỉ lễ lượng người đổ về tăng vọt, KFC không còn chỗ trống nào.

Cuối cùng mọi người bàn bạc rồi quyết định đến nhà dì Đoạn.

Nhà Lâm Từ gần đó, mấy người kia còn chưa đến nên cô quyết định tranh thủ ra siêu thị mua chút đồ ăn vặt với trà sữa.

Hôm Quốc khánh thời tiết rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, nhiệt độ vừa phải. Khi Lâm Từ ra khỏi nhà thì đúng lúc gặp Đoạn Dực đang tưới cây trước cổng, chậu hoa đó nghe nói là dì Đoạn mang từ Bắc Kinh về.

Ngay khoảnh khắc đẩy cổng ra, Lâm Từ liền bắt gặp cảnh chàng trai đang tưới hoa dưới ánh nắng.

Hôm nay không đi học nên Đoạn Dực không mặc đồng phục. Xưa nay anh không sợ lạnh, lúc này chắc vì sợ nước văng lên người nên chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, đầu đội mũ lưỡi trai đen, dưới mặc chiếc quần thể thao màu xám nhạt.

Anh lười biếng đút một tay vào túi, tay kia cầm ống nước dài, hờ hững tưới trong vườn. Từ góc nhìn của Lâm Từ chỉ có thể thấy được góc nghiêng mượt mà của anh, có lẽ lúc tưới nước không để ý nên có một giọt nước rơi xuống cằm. Ánh nắng rọi qua, giọt nước ánh lên những tia sáng li ti khiến cả người anh trông thật rực rỡ chói mắt.

Không thể không thừa nhận rằng Đoạn Dực thật sự sở hữu gương mặt được Thượng Đế thiên vị.

Nghe thấy tiếng động sau lưng, Đoạn Dực quay đầu lại, hơi ngửa cổ nhìn qua cánh cổng nơi Lâm Từ đang đứng.

“Đi đâu đấy?”

Lâm Từ hoàn hồn sau khoảnh khắc đẹp đến ngẩn ngơ ban nãy, đáp: “Tôi định ra siêu thị mua ít đồ ăn vặt, lát nữa mọi người đến có thể cùng ăn.”

Đoạn Dực bước lên hai bước, khóa vòi nước lại rồi nói: “Tôi đi với.”

Lâm Từ không từ chối, đứng tại chỗ đợi Đoạn Dực khóa cổng xong rồi cùng đi.

Hai người không đến siêu thị nhỏ của dì Đoạn mà rẽ sang siêu thị lớn cách đó hơi xa một chút.

Đoạn Dực đẩy một chiếc xe đẩy hàng, còn Lâm Từ thì chui thẳng vào khu đồ ăn vặt.

Vừa đi, Lâm Từ vừa liên tục ném đồ ăn vào xe đẩy, miệng lẩm bẩm.

“Vị nho, Cố Hinh thích. Vương Sóc là con trai nên chắc sẽ thích vị sô cô la. Vậy thì mình lấy vị đào này.”

Đang lấy một nửa thì Lâm Từ như nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn người đang đẩy xe phía sau hỏi: “Còn cậu thì sao? Cậu thích vị nào?”

Đoạn Dực liếc qua một đống thạch đủ mùi đang được cô gái ôm trong lòng, mở miệng: “Giống cậu.”

“Thì ra cậu cũng thích vị đào à? Trùng hợp ghê!”

Cô gái trước mặt cong mắt mỉm cười, khóe môi lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Vì chênh lệch chiều cao nên cô phải hơi ngẩng đầu, để lộ phần cổ trắng nõn mảnh mai, khiến ánh nhìn của Đoạn Dực chợt sững lại.

Đoạn Dực hơi ngượng ngùng lảng ánh mắt đi, phụ họa bừa một câu.

“Ừm, trùng hợp thật.”

Cách đó không xa, Trần Thục Di đang chọn đồ uống cùng bạn thân Lý Yến. Nhìn thấy hai người phía trước trò chuyện thân thiết, Lý Yến lập tức lay cánh tay Trần Thục Di.

“Thục Di, cậu mau nhìn kìa.”

Trần Thục Di vừa ngẩng đầu nhìn, sắc mặt tức khắc sa sầm.

“Chẳng lẽ hai người đó thật sự ở bên nhau rồi?”

Cô ta quay đầu lại, nghiến răng nói: “Không thể nào! Đoạn Dực sao có thể thích loại người như con nhỏ đó chứ!”

Lý Yến cũng biết ý hùa theo: “Đúng đúng đúng, tớ thấy là con nhỏ đó mặt dày tự bám lấy thì có!”

Không biết phía bên kia nói gì, chàng trai đẩy xe đi về phía quầy thanh toán, có vẻ vì đông người nên định xếp hàng trước. Còn cô gái thì quay lại tiếp tục lựa hàng trên kệ.

Lúc này điện thoại Trần Thục Di sáng lên, cô ta cúi đầu liếc qua rồi đột nhiên quay sang nói với Lý Yến: “Đi!”

Vừa mới để Đoạn Dực đi xếp hàng trước, Lâm Từ còn đang phân vân có nên mua thêm gói bánh quy vị đào nhân kem mới ra hay là lấy lại loại sô cô la kinh điển. Thì bất ngờ trước mắt cô xuất hiện hai mũi giày da nhỏ.

Lâm Từ ôm gói bánh quy nghi hoặc ngẩng đầu liền trông thấy khuôn mặt của Trần Thục Di.

“Cô làm gì đấy?”

Ngữ khí của Lâm Từ chẳng thể xem là tốt được.

Trần Thục Di cười lạnh: “Xem ra cô với Đoạn Dực thân nhau thật nhỉ.”

Lâm Từ thật sự chẳng hiểu nổi người này. Rõ ràng đã nói sô cô la là Đoạn Dực nhờ cô trả, có chuyện thì tìm cậu ta chứ ngày nào cũng bám lấy cô lải nhải mấy chuyện này để làm gì?

“Cô thích Đoạn Dực thì cứ đi theo đuổi, sô cô la cũng có thể tiếp tục tặng. Tôi chỉ là thua cược, giúp cậu ta làm chân chạy vặt miễn phí, chuyện giữa hai người chẳng liên quan gì đến tôi.”

Nói xong, Lâm Từ nhấc chân bước qua định rời đi, lại bị gọi giật lại.

“Lâm Từ, chẳng lẽ cô thật sự nghĩ Đoạn Dực có gì đặc biệt với cô à?”

Lâm Từ không hiểu ý câu đó, khựng lại rồi quay đầu nhìn.

Nụ cười của Trần Thục Di càng trở nên châm biếm: “Cô nghĩ Trần Thục Di tôi đi tặng sô cô la cho con trai mà chẳng có chút nắm chắc nào sao? Là Đoạn Dực chủ động tiếp cận tôi!”

“Cô đang nói gì vậy?” Lâm Từ càng nghe càng thấy mơ hồ.

Chẳng phải là Trần Thục Di tặng sô cô la cho Đoạn Dực tỏ tình, nhưng cậu ta không thích nên mới nhờ mình đem trả lại à?

Ánh mắt Trần Thục Di quét qua hàng người đang xếp ở quầy thu ngân, lập tức nhận ra bóng dáng cao lớn trong đám đông.

Chốc lát sau, cô ta rút lại ánh nhìn, giơ điện thoại lên nói từng chữ từng chữ: “Là Đoạn Dực chủ động kết bạn wechat với tôi, sau đó bắt chuyện trước. Nội dung đều xoay quanh chuyện gia đình tôi. Ban đầu tôi tưởng cậu ta quan tâm, cảm thấy thương tôi vì ba mẹ bất hòa, nhưng giờ nghĩ kỹ lại thì từng câu từng chữ của cậu ta hình như đều đang dò hỏi quan hệ giữa tôi và cô.”

Lâm Từ hoàn toàn sững người, đầu óc trống rỗng.

Trần Thục Di thấy thế, lại càng đay nghiến: “Cô tưởng cậu ta coi cô là đặc biệt à? Chẳng qua là xem cô như món đồ chơi thôi. Cậu ta biết rõ mối quan hệ giữa tôi với cô, nên mới cố ý để cô đi trả sô cô la.”

Ở quầy thanh toán, chàng trai dường như không yên lòng khẽ ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng bên này Lâm Từ đã bị giá hàng cao lớn che khuất tầm nhìn.

Trần Thục Di bước lên một bước, vẻ mặt đầy đắc ý bổ sung: “Nói cách khác, cậu ta cố tình khiến cô khó chịu đấy. Lâm Từ, rốt cuộc cô giống cái ông cha của mình ở chỗ nào lại khiến người ta ghét đến mức muốn cố tình chọc tức cô hả?”

Lời giễu cợt châm chọc trước mặt hoàn toàn không lọt vào tai, trong đầu Lâm Từ lúc này chỉ còn lại một câu.

Đoạn Dực… ghét mình ư?

Vì sao?

Bọn họ là hàng xóm, bình thường cô đều giúp đỡ rất nhiều việc.

Hơn nữa với hành động của Đoạn Dực bấy lâu nay, cô còn tưởng bọn họ là bạn bè.

Trần Thục Di nhìn vẻ mặt liên tục thay đổi của cô, nụ cười càng thêm đắc ý: “Sao? Không tin à? Không tin thì tự xem điện thoại tôi đi, tin nhắn tôi còn chưa xóa đâu đấy.”

Chưa đợi Lâm Từ từ chối, Trần Thục Di đã nhanh tay bấm ra một trang ghi chép trò chuyện.

Đoạn Dực: [Cậu cũng đáng yêu đấy.]

Trần Thục Di: [Cậu nói vậy làm tớ ngại quá đi.]

Đoạn Dực: [Cha mẹ cậu không hòa thuận à?]

Trần Thục Di: [Đừng nhắc nữa, chính là cái bạn Lâm Từ lớp cậu đấy. Trước kia cha cô ta dụ dỗ mẹ tớ, mẹ tớ thì lại chẳng có tâm cơ gì.]

Đoạn Dực: [Thế thì cô ta đúng là phiền thật.]

Lâm Từ không xem tiếp nữa, chỉ một đoạn đó thôi đã đủ để cô biết Trần Thục Di không nói dối.

Trên đường xách đồ ăn vặt về nhà, dáng vẻ Lâm Từ vẫn ngơ ngẩn thất thần.

Vừa bước vào cửa nhà dì Đoạn, Cửu Nguyệt đánh hơi thấy mùi của cô lập tức lao đến. Lâm Từ chẳng chú ý, suýt chút nữa dẫm trúng nó. Cô cuống cuồng nghiêng người tránh, cứ tưởng sẽ ngã nhào xuống đất ai ngờ cánh tay lại bị một bàn tay to kéo lấy.

Lâm Từ lúc này mới hoàn hồn, hoảng hốt rút tay về rồi vội vã nói một câu: “Cảm ơn.”

Tay Đoạn Dực chợt trống không. Anh sững người trong chốc lát, sau đó tự nhiên thu tay về, đang định hỏi một câu “sao vậy” thì chuông cửa vang lên.

Lâm Từ như gặp được cứu tinh, tức tốc chạy ra mở cửa.

Bên ngoài đứng chật kín mấy người.

Không chỉ có Cố Hinh và Vương Sóc, mà cả Tề Thành vốn không thuộc tổ hỗ trợ này cũng đến, kéo theo cả cái đuôi phiền toái Chúc Hâm Duyệt.

Lâm Từ hỏi: “Sao hai người họ cũng tới?”

Cố Hinh vừa bước vào vừa đáp: “Ủy viên thể dục với lớp trưởng vốn cùng tổ, lúc đầu cũng định đi KFC nhưng tớ bảo hết chỗ rồi, nên cuối cùng quyết định cùng qua đây.”

Lâm Từ gật đầu, mấy người nối đuôi nhau vào trong.

Cố Hinh và Vương Sóc ngồi bên trái ghế sofa, Chúc Hâm Duyệt chiếm một chỗ ở mép, Đoạn Dực định ngồi phía bên phải, nhưng Lâm Từ đã nhanh tay kéo Tề Thành ngồi xuống trước anh một bước.

Tề Thành và Đoạn Dực đều sững người, lát sau Đoạn Dực mới ngồi xuống mé góc còn lại. Cửu Nguyệt bò lên đầu gối anh, ngoan ngoãn nằm ngửa ra phơi bụng ngủ khì.

“Đây là con mèo lần trước phải không?” Cố Hinh hỏi.

Lâm Từ định vươn tay xoa đầu nó như mọi lần, nhưng tay lại khựng giữa không trung, chỉ gật đầu nói: “Ừ.”

Đoạn Dực im lặng liếc qua bàn tay đang khựng lại của cô. Anh hơi nhíu mày, tự mình cúi đầu xoa đầu Cửu Nguyệt.

Bài tập Quốc khánh chủ yếu là đề thi tổng hợp môn tự nhiên.

Dù Tề Thành không còn là đối tượng hỗ trợ Lâm Từ nữa, song vẫn nói với cô: “Tiểu Từ, cậu viết trước đi, không hiểu thì hỏi tớ.”

Lâm Từ gật đầu nói được, đúng lúc đó Đoạn Dực nghe thấy liền ngẩng đầu lên.

Nói ra cũng lạ, Đoạn Dực chưa bao giờ làm bài tập vậy mà giờ lại ngồi chen giữa mọi người, trông cứ như học sinh gương mẫu.

Lâm Từ giữ nguyên nguyên tắc “câu nào không biết thì nhảy qua”, ai ngờ nhảy tới nhảy lui đến cuối cùng lại nhảy tới tận câu cuối.

Nhìn thấy cô cắn đầu bút, mặt mày đầy rối rắm, Tề Thành ghé sát lại dịu dàng cười nói: “Không hiểu à? Tớ dạy cậu, dễ lắm.”

Hai người đang định giảng bài thì Đoạn Dực bất ngờ ném bút trong tay xuống, cười nhạt đầy châm chọc: “Dễ vậy mà chỉ được có 654 điểm?”

Một câu nói ra, tất cả mọi người đều lúng túng.

654 điểm, nhắm quá chuẩn rồi.

Chưa đợi ai phản ứng, Đoạn Dực đã đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

Chúc Hâm Duyệt hỏi với theo một câu: “Anh Đoạn, anh đi đâu đấy?”

Cánh cửa vừa đóng lại, Đoạn Dực uể oải đáp một câu: “Chơi game.”

Chúc Hâm Duyệt vốn chẳng có ý định học hành gì, nghe xong lập tức hào hứng, cũng chạy theo vào phòng.

“Em cũng chơi, mình cùng chơi nhé!”

Cửa đóng lại, bốn người còn lại tiếp tục học bù.

Cuối buổi, Cố Hinh lầm bầm một câu: “Tính tình Đoạn Dực lạ thật đấy.”

Lâm Từ bật cười lạnh lẽo: “Tôi thấy là cậu ta chột dạ thì có.”

Trước bữa tối, thấy cũng đã muộn nên mọi người thu dọn rồi lần lượt ra về. Đoạn Dực chơi game suốt cả ngày giờ mới ra khỏi phòng, gọi giật Lâm Từ đang định theo mọi người ra về: “Dì bảo cậu tối nay ăn cơm ở nhà dì.”

Những người còn lại đều biết mối quan hệ giữa hai nhà nên chẳng thấy có gì lạ, đồng loạt chào tạm biệt rồi rời đi.

Lâm Từ quay lại ngồi xuống bên cạnh sofa, tiện tay cầm một quyển truyện tranh lên lật xem.

Đoạn Dực đứng tại chỗ suy nghĩ một lát rồi bước tới, giọng mang chút nghi hoặc: “Cậu đang giận tôi à Tiểu Từ?”