Màn hình hướng về phía mọi người, phát lại cảnh dì giúp việc định đá Minh Ương, đồng thời còn rõ ràng kèm theo một tiếng “Đồ con hoang!”
Nhân chứng vật chứng đầy đủ, dì giúp việc tái mặt.
Bà Cố nhìn mà rơi nước mắt: “Hai đứa cháu của tôi đáng thương, tuổi còn nhỏ đã mất cha mẹ. Sau khi ông cụ qua đời, chúng tôi là người thân duy nhất của hai đứa.”
“Nhưng chồng tôi tính khí không tốt, đôi khi ở công ty bực bội cũng trút giận lên bọn trẻ. Hai đứa trẻ này chắc là ghi hậ, nên mới ném gián vào chúng tôi, nhưng bà Hứa à, chúng tôi tuyệt đối không bạc đãi chúng.”
Bà Cố khóc ngã vào ghế sofa, mỗi giọt nước mắt đều chân thật.
“Là chúng tôi sơ suất chăm sóc nên mới để chúng chịu uất ức.”
Bà Cố càng nói càng chân thật, dì giúp việc sốt ruột đập đùi, giải thích với bà Hứa: “Tôi thề tôi không ngược đãi bọn trẻ, là...”
Bà Cố đột ngột đứng dậy, làm như muốn đánh dì ta: “Dì còn muốn chối cãi! Lúc trước nếu không phải thấy con trai dì vào tù, còn mình dì đáng thương, tôi đã chẳng thuê dì, đáng lẽ tôi nên nghe lời người khác! Nhà họ Cố chúng tôi cho dì ăn ngon mặc đẹp, kết quả là rước về một con sói!”
Nhắc đến con trai, dì giúp việc liền im bặt.
Chồng dì ta bỏ đi sớm, con trai vừa trưởng thành đã vào tù vì ăn chơi lêu lổng, sau khi ra tù nhờ nhà họ Cố tìm cho một công việc kiếm sống. Dì ta theo nhà họ Cố hai mươi mấy năm, sao không hiểu ý uy h**p trong câu nói này của bà Cố.
Bản thân dì ta thế nào cũng được, chỉ sợ liên lụy đến đứa con trai khó khăn lắm mới quay đầu.
“Dì không cần làm nữa, tôi cũng sẽ liên hệ với trung tâm môi giới, công khai những việc dì đã làm.”
Bà Cố hít sâu một hơi, rõ ràng là đã bình tĩnh lại.
Vở kịch kết thúc, bà Cố nở một nụ cười nhợt nhạt với bà Hứa: “Thu Thu bọn chúng có khỏe không? Tôi... chúng tôi có thể đến thăm không?”
Cố Hoa Phong phụ họa: “Đúng đúng đúng, chúng tôi đảm bảo sẽ không để hai đứa trẻ chịu uất ức nữa.”
Hai người đầy vẻ mong đợi, giả vờ như những bậc cha mẹ lo lắng cho con cái.
Hai mẹ con liếc nhau, sau đó nói: “Khỏe thì cũng khỏe. Nhưng hiện tại chúng không muốn về. Chương trình kỳ tới cũng sắp bắt đầu rồi, cứ để chúng ở chỗ tôi mấy ngày, tuần sau rồi tính.”
Bà Hứa lại nhìn về phía dì Hứa đang khúm núm: “Chăm sóc trẻ con không được qua loa. Như này đi, bên tôi có người trông trẻ đáng tin cậy, đến lúc đó sẽ để họ đến chăm sóc Minh Ương và Ngôn Thu.”
Bà Cố nào muốn đồng ý nhưng đến nước này không muốn cũng không được.
Bà ta liên tục đồng ý, lại nói những lời cảm ơn nịnh nọt.
Nhà họ Hứa cũng không cần thiết ở lại nữa, trước khi đi, Hứa Thính Cảnh lại liếc nhìn hai vợ chồng, thấy họ gượng gạo vẫy tay chào tạm biệt mình, lại nhàn nhạt quay đi.
“Mẹ tin lời họ sao?”
Sau khi lên xe, Hứa Thính Cảnh hỏi mẹ mình.
Bà Hứa không nói có cũng không nói không: “Nửa thật nửa giả.” Bà nói: “Dù sao cũng không phải con ruột, làm sao có thể coi như con mình.”
Bà Hứa đã nghe qua chuyện của nhà họ Cố.
So với con trai út nhà họ Cố thì con trai cả lại quá tầm thường. Nếu con trai út không qua đời, nhà họ Cố sao có thể đến lượt Cố Hoa Phong tiếp quản.
Hứa Thính Cảnh trầm ngâm, lắc lắc điện thoại với mẹ: “Con vừa rồi... hình như không cẩn thận quay thêm một bản video.”
Bà Hứa nhướng mày, không phản đối hành vi của con trai.
---
Trong lúc Cố Ngôn Thu đang điều trị tại bệnh viện, tập mới của “Bố mẹ vắng nhà” được phát sóng, hai chủ đề lần lượt leo lên hot search.
#Cố Ngôn Thu mất kiểm soát trong chương trình#
#Người giúp việc nghi ngờ đá bé gái năm tuổi#
Thời gian trùng hợp, các từ khóa gần như xuất hiện cùng lúc.
Tập mới biên tập gần như cắt bỏ hết tất cả những khoảnh khắc tỏa sáng của Minh Ương, cuối cùng chỉ để lại cảnh Cố Ngôn Thu nói muốn rút khỏi chương trình và xung đột với Hứa Vân An.