“...Bẩn.”
Dù cổ họng đau rát nhưng Cố Ngôn Thu vẫn cố gắng nặn ra một chữ, thể hiện sự ghét bỏ và kháng cự của mình.
Minh Ương không khóc nữa, lau khô nước mắt nhìn cậu: “Anh chưa chết à?”
Cố Ngôn Thu nhắm mắt, hừ một tiếng, khó khăn rút cánh tay ra khỏi tay cô: “Không chết được.”
Tưởng cậu sắp chết, cô lại có thể vui mừng đến rơi nước mắt.
Chỉ tiếc, e là cô phải thất vọng rồi.
Cố Ngôn Thu ho khan hai tiếng: “Chỉ là cảm cúm do virus thông thường, có thể đã gây ra viêm phổi nhẹ, chỉ cần dùng thuốc kháng viêm là được.”
Cậu thản nhiên giải thích, dửng dưng như thể người bệnh không phải là mình vậy.
Minh Ương: “...” Nước mắt đúng là chảy uổng phí.
“Vậy anh có muốn ăn gì không?” Minh Ương sụt sịt, mũi đỏ hoe: “Bình thường ăn một chút là sẽ đỡ hơn, em, em mang về rất nhiều kẹo! Đúng rồi, còn có bánh kem nữa, để em lấy cho anh!”
Cô nhảy xuống giường, ôm một đống kẹo đến trước mặt cậu, ánh mắt ướt át tràn đầy mong đợi: “Em còn chẳng nỡ ăn, anh nếm thử xem, biết đâu ăn đồ ngọt xong sẽ khỏe lại thì sao! Mấy thứ này còn hiệu quả hơn cả sách tinh thần của anh đấy.”
Cố Ngôn Thu: “...”
Cậu rất muốn nói với cô rằng, kẹo có thể gây kích ứng niêm mạc đường hô hấp, khiến cho cơn ho trở nên nghiêm trọng hơn.
Nhưng...
Nhìn vào đôi mắt mong chờ kia, Cố Ngôn Thu lại chẳng còn muốn tranh cãi nữa.
Thôi vậy.
Cố Ngôn Thu mím môi, chọn một viên kẹo màu trắng trong đống kẹo trên tay cô, tiếng giấy gói kẹo sột soạt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô nhìn cậu chăm chú, mãi đến khi cậu cho viên kẹo vào miệng, mới nở nụ cười –
Minh Ương vội vàng hỏi: “Thế nào, có hiệu quả không?”
Cố Ngôn Thu không khỏi cười nhạo: “Làm gì có chuyện nhanh như vậy.”
Kẹo chẳng biết vị gì, ngọt ngọt ngấy ngấy, không ngon.
Nhưng Minh Ương cứ nhìn cậu chằm chằm, mắt không chớp lấy một cái, chỉ mong nghe được hai chữ “ngon miệng” từ cậu.
Cả đời cậu chưa từng nói lời ngon ngọt, có lẽ là do ánh mắt kia quá mức nóng bỏng, Cố Ngôn Thu đành phải nuốt ngược sự khó chịu vào trong, dùng giọng khàn khàn thốt ra hai chữ: “Tạm được.”
Minh Ương thở phào nhẹ nhõm, chọn một viên kẹo giống hệt viên của cậu bỏ vào miệng mình.
“Ngon quá!” Mắt cô sáng lên, lại nhìn cậu: “Anh, mau khỏe lại nhé.”
“Hửm?”
Cố Ngôn Thu có chút ngạc nhiên.
Vừa nãy còn tưởng cậu sắp chết, mừng đến phát khóc, bây giờ lại mong cậu mau khỏe lại?
Minh Ương chống hai tay lên cằm, giọng nói non nớt, ngập ngừng nhưng lại có vài phần chân thành: “Trên thế giới này em chỉ có mình anh thôi.”
Đối với Minh Ương bé nhỏ, Cố Ngôn Thu là tất cả; đối với Minh Ương, Linh Nhất cũng là tất cả.
Cả đời cô sợ nhất là cô đơn, sợ nhất là phải một mình.
Trước kia hai người ở hai chiến tuyến đối lập, định sẵn là kẻ thù, giờ đây đã đến một thế giới hoàn toàn mới, cô muốn từ bỏ tất cả quá khứ, sống thật tốt ở nơi này, cho nên cũng mong Linh Nhất sống tốt, nếu cậu có thể trở lại dáng vẻ ban đầu, cô cũng sẽ rất vui mừng.
Ánh mắt Cố Ngôn Thu trầm lặng, không nói phải, cũng không nói không phải.
Sau viên kẹo, cậu lại chìm vào giấc ngủ, không ngoài dự đoán, cơn ho càng trở nên dữ dội hơn.
Bên ngoài, không biết mưa gió đã ngừng từ lúc nào.
Minh Ương luôn ở bên cạnh Cố Ngôn Thu, cứ vài phút lại thay khăn cho cậu một lần, rồi lại lau mồ hôi trên người cậu.
Lặp đi lặp lại mấy lần, cô bỗng nghe thấy tiếng động bên ngoài –
“Xin chào, tôi đến tìm Minh Ương, xin hỏi cô bé có ở đây không?”
Hứa Vân An và mọi người đến rồi!
Minh Ương vội vàng nhảy xuống giường, thậm chí còn không kịp mang dép, chạy thẳng ra khỏi phòng chứa đồ.
Trong phòng khách không có Hứa Vân An nhưng lại có Adrian và một người đàn ông quen mặt.
Người đàn ông dáng người cao ráo, mặc vest đen thẳng thớm, phong thái nho nhã, gương mặt có vài phần giống Hứa Vân An nhưng trưởng thành và tuấn tú hơn.