Chương 89 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Minh Ương thuận lợi trở về phòng chứa đồ, cô bé khó khăn mở cửa, lại khó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khăn mang đống đồ lớn nhỏ vào phòng, cuối cùng khó khăn đóng cửa lại.

“Anh trai ơi, em mang đồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn về cho anh này!”

Đồ nặng quá, xách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mỏi cả lưng.

Minh Ương ra dáng bà lão non, đấm đấm cái lưng ngắn cũn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vội vàng chia sẻ thành quả của mình với Linh Nhất.

Không có tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáp lại.

Cậu vẫn còn đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ trên giường.

Minh Ương nghiêng đầu, cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy kỳ lạ.

Linh Nhất là một bậc thầy quản lý thời gian xuất sắc, có thể mở mắt đọc sách thì tuyệt đối sẽ không nằm! Ngủ sớm thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này chắc chắn không phải phong cách của cậu, chẳng lẽ từ lúc cô bé đi vào buổi sáng, cậu đã ngủ một mạch đến giờ?

Không ổn.

Minh Ương trèo lên chiếc thang nhỏ, hai tay bám vào lan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ can, quan sát Cố Ngôn Thu đang nằm trên giường.

Thiếu niên trùm chăn kín mít quay lưng về phía cô bé, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương dùng ngón trỏ chọc chọc vào cổ cậu, gọi: “Anh trai?”

“Khụ khụ khụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ——”

Đáp lại cô bé là một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tràng ho dữ dội.

Minh Ương nhíu mày, đạp đôi dép lê rồi trèo lên giường, vòng ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía trước, giật mạnh chiếc chăn đang che kín mặt anh xuống.

Lúc này cô bé mới phát hiện sắc mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu tệ đến đáng sợ.

Mặt đỏ bừng vì sốt, môi lại tái nhợt, kèm theo những cơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ho liên tục, rõ ràng là đã sốt đến mê man rồi.

Minh Ương không nghĩ ngợi nhiều, nhảy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống giường định đi tìm người.

“Bác cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ——!”

Minh Ương chạy lên lầu gõ cửa phòng làm việc nhưng không có ai,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé lại đi đập cửa phòng ngủ, vẫn khóa chặt như cũ.

Tiếng đập cửa lớn, làm kinh động đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Tử Duệ ở phòng bên cạnh.

“Bố mẹ tao vừa nhận điện thoại ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài rồi, mày tìm họ làm gì?”

Minh Ương thở hổn hển nhìn hắn: “Anh trai tôi bị sốt rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh, anh mau gọi người đưa anh ấy đến bệnh viện đi.”

Thể chất của Adam và Eva khác với người thường, hệ miễn dịch của họ có thể tiêu diệt hàng vạn loại virus, trừ khi là siêu zombie,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn zombie bình thường căn bản không làm gì được họ, cho nên từ nhỏ đến lớn Minh Ương cũng không biết cảm cúm sốt là gì.

Nhưng cô bé đã từng chứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiến người khác bị bệnh.

Khi đội của họ bị mắc kẹt dưới lòng đất, đội trưởng của cô bé chính là vì sốt cao không hạ mà bị sốt chết. Sốt rất đáng sợ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé chưa từng trải qua nhưng đã tận mắt chứng kiến, cho dù đối tượng là Linh Nhất, thì Minh Ương cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Cố Tử Duệ nghe xong, lại thấy vui mừng, cười trên nỗi đau của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khác: “Đáng đời! Sốt chết càng tốt, lêu lêu lêu ——!”

Chắc là sợ Minh Ương xông vào, Cố Tử Duệ khiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khích xong liền nhanh chóng khóa trái cửa lại.

Minh Ương cũng không có thời gian để ý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến hắn, xoay người đi tìm dì Hứa.

“Dì Hứa, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trai con...”

“Cút ngay! Đồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con hoang!”

Không đợi Minh Ương nói hết câu, dì Hứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã đá một cú về phía cô bé.

Minh Ương nhanh chóng né tránh, nhìn thấy dì giúp việc trợn mắt, miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chửi rủa những lời tục tĩu, rồi quay lưng trở về phòng riêng.

Dì giúp việc đã làm việc ở nhà họ Cố hơn hai mươi năm, ngoại trừ hai người đứng đầu, đối với những người còn lại đều hống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hách, hôm nay dì ta bị Triệu Nhã Tình trút giận nên tâm trạng đang không tốt, làm sao còn muốn để ý đến bọn họ.

Cả nhà trên dưới, từ già đến trẻ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều coi cô bé như không khí.

Đúng là một lũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khốn kiếp!

Minh Ương tức đến đỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoe cả mắt.

Cô chạy đến tủ lạnh trong bếp, lấy ra một túi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đá, trở về phòng đắp liên tục cho Linh Nhất.

“Đừng đụng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào...”

Trong cơn sốt mê man, Cố Ngôn Thu nghiêng đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ né tránh sự đụng chạm của cô bé.

Minh Ương nổi nóng, tát một cái: “Nếu anh không sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết thì em cũng chẳng thèm đụng vào anh!”

Cố Ngôn Thu r*n r* hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng, không nhúc nhích nữa.

Minh Ương chớp chớp mắt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gọi anh: “Linh Nhất?”

Không có phản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ứng.

Giọng Minh Ương hơi run run: “Linh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhất, anh chết thật rồi à?”

“...”