Bà Cố đẩy Minh Ương xuống lầu, càng nghĩ càng thấy khó chịu, những buổi tiệc như thế này là cơ hội tốt nhất để tiếp xúc với các phu nhân nhà giàu, nếu tùy tiện làm quen được với một người cũng sẽ giúp ích cho việc kinh doanh của nhà họ Cố.
“Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, mày phải nhớ kỹ, nếu không để tao biết mày nói linh tinh thì cả hai đứa sẽ biết tay.”
“Vâng.”
Minh Ương qua loa gật đầu, không muốn nghe bà ta lải nhải, liền cầm lấy chiếc túi hình con hổ nhỏ của mình rồi chui tọt vào trong xe.
“Này, cái túi đó thì đừng...”
Bà Cố còn chưa kịp bảo cô bé để túi lại thì chiếc xe đã phóng đi mất hút.
Bữa tiệc lần này được tổ chức tại trang viên nghỉ dưỡng của nhà họ Hứa.
Ngoài việc chúc mừng sinh nhật cho Hứa Vân An, mục đích khác của bữa tiệc này là để đón gió tẩy trần cho trưởng nam nhà họ Hứa, Hứa Thính Cảnh.
Hứa Thính Cảnh năm nay hai mươi tám tuổi, đã có mười năm lăn lộn trong giới giải trí và đạt được không ít thành tích đáng kinh ngạc, một năm trước tuyên bố giải nghệ, chính thức tiếp quản tập đoàn Hứa thị, trở thành CEO trẻ tuổi nhất trong lịch sử tập đoàn.
Không ít người muốn đến chiêm ngưỡng phong thái của vị trưởng nam này nhưng nhà họ Hứa dù sao cũng không phải loại gia đình nhỏ bé có thể tùy tiện kết giao, họ cũng không cần dùng cách này để lôi kéo lòng người, cho nên bữa tiệc này chỉ có những người thân quen mới nhận được thiệp mời, việc nhà họ Cố có thể đến tham gia, quả thật khiến người ta bất ngờ.
Chiếc BMW được hướng dẫn từ từ lái vào gara, xung quanh đỗ đầy các loại xe sang trọng, nhìn xe cũng có thể đoán được gia thế không hề nhỏ.
“Cố tiên sinh, chào mừng đến với Liên Hạc Trang.”
Người phục vụ mở cửa xe cho ông ta, cung kính mời ông ta xuống xe.
“Tốt, tốt, tốt.” Cố Hoa Phong tươi cười rạng rỡ, sau khi xuống xe liền đánh giá xung quanh, có chút không tự nhiên chỉnh lại cà vạt.
Cố Hoa Phong tuy là con trai cả của ông Cố nhưng lại không được coi trọng, ở công ty cũng chỉ là một tổng giám đốc nhỏ bé, em trai ông ta mới là người nắm quyền của Cố thị. Sau khi em trai qua đời, ông Cố cũng không đề bạt ông ta, mãi đến khi ông Cố mất đi, ông ta mới dùng thủ đoạn chính thức tiếp quản công việc của tập đoàn.
Những trường hợp như hôm nay, đây cũng là lần đầu tiên ông ta tham gia, khó tránh khỏi có chút rụt rè.
Minh Ương cũng theo xuống từ ghế sau, còn không quên đeo chiếc túi hổ nhỏ của mình.
Trang viên nằm giữa khung cảnh non nước hữu tình.
Tòa nhà trung tâm vẫn giữ được phong cách kiến trúc của trăm năm trước, lan can chạm trổ, mái ngói xanh biếc, mỗi một ngọn cỏ cành cây đều mang đậm nét cổ kính.
Đi qua trang viên vào sảnh tiệc, phong cách trang trí đã có hơi hướng hiện đại, nhà thiết kế đã kết hợp phong cách Trung Quốc và phương Tây một cách hoàn hảo, bất kỳ chi tiết nào cũng có thể khiến người ta lưu luyến.
Minh Ương liếc mắt liền nhìn thấy thiếu niên đang đứng ở phía trước.
Cậu ta mặc một bộ vest trắng, tóc còn được vuốt keo, lộ ra khuôn mặt với đường nét rõ ràng, ngũ quan tuy còn non nớt nhưng đường nét khuôn mặt đã rõ, lờ mờ có thể thấy được vẻ tuấn tú sau này.
Mặt cậu ta không biểu cảm, có lẽ là mệt mỏi, đuôi mắt thậm chí còn lộ rõ vẻ bực bội.
Cảm nhận được ánh mắt, Hứa Vân An nhìn sang, rõ ràng là nhìn Minh Ương một cái, sau đó liền đi về phía cô bé.
Cố Hoa Phong thấy thiếu gia nhà họ Hứa đến gần, mặt mày hớn hở, lập tức tiến lên đón, cúi người đưa tay về phía cậu ta: “Biết hôm nay là sinh nhật của Hứa thiếu gia, mạo muội nhận lời mời, đặc biệt đến để chúc mừng sinh nhật thiếu gia.”
Nịnh nọt nhiệt tình, thường thì những đứa trẻ khác chắc chắn sẽ nể mặt ông ta.
Ai ngờ Hứa Vân An không thèm nhìn Cố Hoa Phong chứ đừng nói đến bắt tay ông ta.