Cố Tử Duệ chỉ nghe thôi đã thấy đau đầu.
Minh Ương ôm đầu bò ra, không kêu đau, lớn tiếng ra lệnh: “Còn, còn tiền nữa, đưa tiền cho bọn này.”
Cố Tử Duệ ngớ người, đến nước này rồi mà vẫn không quên đòi tiền hắn?
Hắn ấm ức nhưng không dám hung dữ với em gái Cố Ngôn Thu trước mặt cậu, liền thành thật nói: “Chỉ, chỉ còn 2.5 tệ thôi.”
Nghèo thế cơ à?
Minh Ương cũng ngây người.
Cố Tử Duệ mếu máo: “Mẹ tôi không cho tôi nhiều tiền, bà ấy bắt tôi giảm cân, tiền tiêu vặt mỗi tuần chỉ có một trăm tệ.”
Hắn lại thích ra vẻ, mỗi lần đi chơi với bạn bè đều là hắn trả tiền.
Vì hắn không có bạn, vừa béo vừa xấu, chỉ có như vậy mới thu hút được một chút chú ý nên tiêu tiền cũng rất phung phí, 2.5 tệ này cũng là hắn phải vất vả lắm mới để dành được.
“Cho cậu, chỉ còn 2.5 tệ thôi, không lấy thì thôi.” Cố Tử Duệ lôi ra tờ 2.5 tệ nhàu nát từ trong ngăn kéo, vẻ mặt buồn bã lại muốn khóc.
Minh Ương không chê, nhận lấy nhét vào túi của mình.
“Anh, điện thoại.”
Cố Ngôn Thu đưa điện thoại cho cô bé.
Minh Ương tách tách tách chụp mấy kiểu ảnh thân hình mũm mĩm của Cố Tử Duệ, hung dữ như một con mèo nhỏ đe dọa: “Không được mách bố mẹ chuyện này, nếu không tao sẽ gửi ảnh mày không mặc quần áo cho các bạn nữ trong lớp đấy.”
Lúc này Cố Tử Duệ mới nhận ra, hắn không mặc quần áo!
Xong xuôi mọi việc, Minh Ương tiện tay ôm thêm mấy gói đồ ăn vặt, thỏa mãn rời đi, để lại Cố Tử Duệ ngơ ngác nhìn đống hỗn độn trên sàn.
“...”
Hai người này... rõ ràng là đến cướp mà?!!
---
Cố Ngôn Thu trở về phòng bắt đầu nghiên cứu điện thoại.
Cậu có khả năng tiếp thu tốt, tốc độ học tập cũng nhanh, chưa đầy hai tiếng đã nắm bắt được bảy, tám phần thế giới này, bao gồm cả các phương thức kiếm tiền khác nhau.
Những cách đường đường chính chính, những cách mờ ám, những cách được ghi trong sách tội phạm, tất cả đều nắm được sơ bộ.
Như Minh Ương đã nói, trẻ vị thành niên cần người giám hộ, còn người trưởng thành chỉ cần chứng minh thư, nó giống như một tấm vé thông hành để tự do đi lại trên thế giới, không có nó là không thể nhưng cũng có những con đường khác, chỉ là không được quang minh chính đại.
Trong lòng Cố Ngôn Thu đã có một ý tưởng mơ hồ.
“Anh cần máy tính.”
Công dụng của điện thoại và máy tính bảng vẫn còn quá hạn chế, muốn nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh khó khăn này, cậu cần một chiếc máy tính có thể thực hiện bất kỳ lệnh nào.
Minh Ương có chút khó xử: “Chỉ có phòng sách của bác cả mới có, phòng sách còn có camera giám sát, chúng ta không vào được.”
“Thế Cố Tử Duệ thì sao?”
Minh Ương suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Hình như không được trang bị cho.”
Cố Tử Duệ dù sao cũng là một đứa trẻ, nhà họ Cố có cưng chiều đến đâu cũng không thể đặt một chiếc máy tính trong phòng hắn, ảnh hưởng đến việc học biết bao.
Minh Ương cảm thấy kỳ lạ: “Anh, anh cần máy tính làm gì?”
Cố Ngôn Thu không lên tiếng.
Điện thoại đã hết pin, mắt cũng có chút đau, cậu đặt điện thoại xuống, chuẩn bị tìm cơ hội khác để vòi vĩnh hắn thêm một khoản, à không, là mượn.
---
Hai người sợ bị bác gái giận cá chém thớt nên cả buổi sáng cũng không dám ra khỏi phòng.
Đến giờ cơm, Minh Ương mới cẩn thận thò đầu ra, bác cả không có ở nhà, bác gái cũng im hơi lặng tiếng, phòng khách đã được người ta dọn dẹp sạch sẽ, trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Minh Ương lén lút ra khỏi phòng, dựa vào tường nhìn về phía phòng ăn.
Thơm quá~
Mùi thịt.
Bụng lại đói rồi.
Nhưng hôm nay cô mới dùng gián nhỏ dọa bác gái, với tính cách thù dai của bác gái, chắc chắn sẽ không cho cô lên bàn ăn cơm, chứ đừng nói đến ăn thịt.
Trộm một chút?
Không được không được, cướp thì được, trộm thì không, trộm vặt quá đồi bại! Không phù hợp với phong cách hành sự của cô!