Triệu Á Như là cô gái xinh đẹp nhất nhà, là hòn ngọc quý của cả gia đình, làm sao bà ta, đứa con gái ngoài giá thú sinh ra ngoài ý muốn có thể so sánh được.
Triệu Á Như và Cố Hoa Vân từ cấp ba đến đại học, từ đồng phục đến váy cưới, trai tài gái sắc khiến người khác ngưỡng mộ, nếu không có tai nạn bất ngờ kia thì bà ta và chồng vẫn sống dưới cái bóng của họ.
Bà Cố không muốn nhắc đến người em gái đã chết chút nào, sắc mặt trắng bệch, lờ mờ lộ ra vẻ xanh xao.
“Dì Hứa! Đi lục soát đồ của chúng nó!”
Chắc chắn là con nhóc chết tiệt này!
Ngoài cô ra không còn ai khác!
Trong lòng bà Cố chắc chắn là Minh Ương hại người.
Dì Hứa nhận lệnh đi nhà kho lục tung đồ của hai đứa trẻ nhưng ngoài một cái túi hình con hổ, không tìm thấy gì cả.
“Thưa bà, tôi chỉ tìm thấy cái này...”
Nhìn thấy cái túi đeo hình con hổ quen thuộc, Minh Ương hít một hơi, vội vàng: “Trả lại cho con!”
Khi dì Hứa còn chưa kịp phản ứng, Minh Ương nhảy lên giật lấy dây đeo, dùng sức kéo mạnh, giật chiếc túi về phía mình.
Bà Cố vừa nhìn, lập tức khẳng định có vấn đề.
“Bên trong là cái gì, lấy ra cho tao xem?”
Minh Ương giấu tay ra sau, thành thật nói: “Là thú cưng ạ.”
“Thú cưng?” Bà Cố cười lạnh: “Túi bé tí thế này, đựng được con thú cưng gì? Tao hỏi mày lần cuối, mày có lấy ra không?”
Minh Ương nắm chặt chiếc túi nhỏ mềm mại, đôi lông mày xinh đẹp nhíu chặt lại.
Mặt mũi bà ta hung dữ thấy sợ, Minh Ương khẽ v**t v* hình thêu trên chiếc túi hình con hổ, cuối cùng đành nhượng bộ.
“Thôi được rồi ạ.”
Vẻ mặt người đàn bà dịu đi, rõ ràng là rất hài lòng với sự nhún nhường của cô bé.
Minh Ương bước tới, kéo khóa ra một khe nhỏ.
Cô thò tay vào sờ thử, cảm nhận được râu của con vật vẫn còn ngọ nguậy mới thở phào, xem ra mấy con thú cưng của cô vẫn còn sống.
“Đưa tay đây.”
Bà Cố tò mò không biết con nhóc này giấu cái gì, xòe tay ra, giục giã: “Nhanh lên.”
Minh Ương bắt một con gián đặt vào lòng bàn tay bà ta: “Cho bác này.”
Bà Cố chỉ thấy lòng bàn tay ngưa ngứa, nhìn kỹ lại, con gián béo múp, bóng nhẫy đang bò lổm ngổm trên tay bà ta, bò qua bò lại, một kiểu bò trong bóng tối.
Lông tơ dựng đứng, lỗ chân lông nở to, đồng tử co rút tức thì.
“Á!!!”
Sau một tiếng hét thất thanh, bà Cố nhanh như chớp hất con gián sang người Cố Hoa Phong bên cạnh. Ông bác cả cũng giật bắn mình, nhảy dựng lên khỏi ghế sofa như có lửa đốt dưới mông.
“Bà ném sang tôi làm gì!”
Thứ này ai thấy cũng ghê, ngay cả Cố Hoa Phong cũng không ngoại lệ.
Bà ta vẫn còn đang hét, khung cảnh trở nên hỗn loạn.
Minh Ương lại bắt thêm một con nữa, tiện tay đặt lên cánh tay bà Cố: “Còn một con nữa cũng cho bác luôn.” Cô bé cười ngọt ngào: “Chúng nó là vợ chồng, giống như hai bác vậy~”
“Vậy~”
Âm cuối kéo dài, vừa ngân nga vừa đáng yêu.
Bà Cố ngây ra một lúc, rồi lại hét lên.
Con gián bò lung tung trên người, cơ thể bà ta run rẩy như bị điện giật, dì giúp việc và Cố Hoa Phong cũng không ai rảnh rỗi, vơ lấy gối đập loạn xạ để giúp bà ta.
Mấy người náo loạn cả lên nhưng người đứng ngoài xem náo nhiệt lại cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cuối cùng con gián bay đi đâu không rõ, bà Cố tóc tai bù xù, trông tiều tụy không ra hình người.
Bà ta run lẩy bẩy, không biết là do tức giận hay sợ hãi.
“Mày... mày...” Chỉ tay vào mặt Minh Ương, mãi mà không nói được chữ thứ hai.
Minh Ương lắc lắc chiếc túi hổ về phía bà ta, vẻ mặt ngây thơ: “Hết rồi ạ!”
“Cút về phòng ngay! Cút ngay! Tao không muốn nhìn thấy chúng mày nữa! Cút!”
Bà ta vừa mắng vừa chửi, tức giận đến mức khí huyết công tâm cộng thêm việc bị dị ứng phát sốt, trợn trắng mắt rồi ngất xỉu thẳng cẳng.
Minh Ương thấy vậy liền “cút”.
Kéo cả Linh Nhất đi cùng.