Chương 286 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

“Bịch!”

Cặp sách rơi xuống, đồng thời khiến những phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thư bên trong cũng rơi ra theo.

123456... Chừng chín​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái.

Màu hồng, màu xanh, màu hồng xanh, gần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như đã gom đủ 12 màu.

“Linh Nhất, ra ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơm đi.”

“Đợi chút.” Cố Ngôn Thu giúp cô thu dọn, tiện thể đặt chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mặt cô: “Rơi từ trong cặp của em ra đấy.”

Nói xong, anh ngồi xuống đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diện cô, cầm đũa lên.

Minh Ương liếc qua, chợt hiểu ra: “Thảo nào hôm nay có mấy bạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nam cứ lén la lén lút lượn lờ trước cửa lớp mình.”

Hóa ra là đến để đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thư tình cho cô.

Trán Cố Ngôn Thu giật giật, lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức mất hết khẩu vị.

Minh Ương lại đột nhiên nổi hứng, cô tiện tay mở một phong thư ra, cười hì hì nói: “Bạn cùng lớp Triệu Xảo Xảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của em đang yêu đương đấy, ngày nào cũng lén lút sau lưng bố mẹ và thầy cô, cảm giác cũng thú vị phết.”

Cố Ngôn Thu không nói gì, ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt trầm trầm nhìn cô.

Minh Ương đọc xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thư tình.

Người viết thư là hotboy của lớp quốc tế, Minh Ương từng gặp cậu ta hai lần, dáng người cao ráo, nụ cười rất tươi tắn. Bức thư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình này viết hoàn toàn bằng tiếng Anh, chữ viết bay bướm rất đẹp, lời lẽ hoa mỹ, uyển chuyển, khiến cô cũng có chút rung động.

Minh Ương chợt nảy ra một ý, ngẩng đầu lên hỏi: “Linh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhất, nếu em yêu sớm, anh có phản đối không?”

Anh hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó chịu, đưa tay ra: “Đưa anh xem.”

Minh Ương không do dự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa nó cho anh.

Cố Ngôn Thu lướt qua thật nhanh: “Ngữ pháp lộn xộn, dùng từ sai, từ 'submerged' mà cũng viết sai chính tả, còn nữa, câu cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng là trích từ phim 'The Curious Case of Benjamin Button', đến thư tình cũng đi cóp nhặt, cậu ta không hề chân thành.”

Một tràng phê bình như vậy khiến Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương lập tức mất hết hứng thú.

“Vậy em có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể đi...”

Cố Ngôn Thu đương nhiên biết cô định nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì, gật đầu: “Anh đi cùng em.”

Minh Ương rất ngạc nhiên: “Không phải anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thích Hứa Vân An sao?”

Cố Ngôn Thu cúi đầu ăn cơm: “Không thích anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và việc đi cùng em không hề mâu thuẫn.”

Anh cũng không thích đàn anh trong phòng thí nghiệm nhưng cần hợp tác thì vẫn phải hợp tác; anh cũng không thích Thẩm Gia Tích, hay bám người nhưng không thể cản trở tình bạn giữa các cô gái;​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn có cả mấy con thú bông, tranh treo tường mà Minh Ương cưỡng chế bày trong phòng anh, bao gồm cả ga trải giường ren và đồng hồ báo thức biết hát, tất cả đều không thích.

Nhưng... không thích thì không thích, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể vứt hết đi được.

Việc tiếp xúc với Hứa Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng là đạo lý tương tự.

Ăn cơm xong, Minh Ương tiếp tục làm bài tập, Cố Ngôn Thu hâm nóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cốc sữa, đợi cô uống xong thì ngồi bên cạnh kèm cặp.

Nói thật, áp lực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không hề nhỏ.

Bình thường làm bài tập, cô cứ viết một lúc lại nghịch ngợm một lúc, bây giờ Cố Ngôn Thu cứ ngồi im như tượng bên cạnh, không nói một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời, chỉ riêng tiếng hít thở của anh thôi cũng khiến cô toát mồ hôi hột, chứ đừng nói đến việc trả lời tin nhắn của hội chị em.

Minh Ương do dự một hồi lâu, cuối cùng lấy hết can​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đảm nhìn vào mắt anh: “Linh Nhất, anh có mệt không?”

“Cũng tạm.”

“...”

Im lặng một lát, anh dường như nhận ra điều gì, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn cô, nếu nhìn kỹ sẽ thấy có ý cười nhàn nhạt: “Ương Ương mệt rồi à?”

Cố Ngôn Thu rất ít khi gọi tên cô, phần lớn thời gian đều im lặng làm việc cho cô, hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng “Ương Ương” thốt ra từ giọng nói lạnh lùng của anh, lại mang theo vài phần dịu dàng.

Minh Ương xoa xoa lỗ tai bỗng nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy ngưa ngứa, lắc đầu: “Không mệt.”

Anh chống tay lên cằm, ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt anh, tựa như được mạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lớp vàng nhạt, ngay cả lông mi cũng nhuốm một màu vàng nhạt mỏng manh.

Minh Ương không nhịn được đưa tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sờ lên lông mi của anh.

Giống như bị giật mình, hàng mi mềm mại dưới đầu ngón tay khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ run rẩy, ngay sau đó cổ tay cô đã bị nắm chặt.

Bàn tay thiếu niên rộng lớn, năm ngón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay cũng đặc biệt thon dài.