Chương 284 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Minh Ương lớn lên một cách quy củ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như bao đứa trẻ bình thường khác.

Năm mười sáu tuổi, cô lên lớp 10, còn Cố Ngôn Thu đã được đặc cách vào thẳng hệ nghiên cứu sinh của Đại học Thanh Hoa, đồng thời chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức trở thành một thành viên của viện nghiên cứu. Có thể nói, anh là nhà khoa học trẻ tuổi nhất và cũng có tiếng tăm nhất hiện nay.

Minh Ương không giống Cố Ngôn Thu, cô không có nhiều tham vọng, không muốn cầu danh cũng chẳng muốn cầu lợi. Sống một cuộc đời tùy hứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo ý mình là tâm nguyện lớn nhất của cô, vậy nên trong cuộc sống và học tập cô cũng có phần lơ đãng hơn nhiều.

Kết thúc một ngày học, Minh Ương cùng Thẩm Gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tích và một bạn nữ nữa ra khỏi lớp.

Hai người họ chơi với nhau từ nhỏ đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lớn, quan hệ tự nhiên thân thiết.

Khi sắp ra đến cổng trường, Thẩm Gia Tích đột nhiên huých tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương: “Cậu nhìn xem, kia có phải anh Ngôn Thu không?”

“Cố Ngôn Thu?” Bạn nữ bên cạnh cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị thu hút sự chú ý.

Chỉ thấy chàng trai trẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng trước cổng trường.

Áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng người cao ráo, nét ngây ngô của tuổi thiếu niên bị vẻ lạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùng, xa cách vốn có lấn át, nhìn từ xa, lại mang đến một cảm giác khó mà với tới.

“Đúng là Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu rồi...”

“Cao, cao quá, phải mét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tám lăm rồi nhỉ?”

“Cố Ngôn Thu đến trường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta làm gì?”

“Chắc là đón em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gái anh ấy.”

“Ai?”

“Còn ai vào đây nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương chứ ai.”

Không chỉ có Thẩm Gia Tích, mà ngay cả những học sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác cũng phát hiện ra sự có mặt của anh.

Trong cuộc trò chuyện xen lẫn tên của Minh Ương, đồng thời cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kéo theo ánh mắt của một số người về phía cô.

Trường trung học Hải Thành là một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trường tư thục quý tộc.

Đồng phục nam sinh là bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xanh xám thống nhất, còn nữ sinh là áo vest nhỏ cùng váy ngắn màu xanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xám dài đến đầu gối, kiểu dáng đều là những mẫu thịnh hành nhất hiện nay, mặc trên người cô lại càng thêm nổi bật.

Minh Ương vẫn chưa phát triển hết, chiều cao một mét sáu, làn da dưới ánh nắng trắng đến phát sáng, mái tóc xoăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự nhiên bẩm sinh đã không còn cong nhiều như hồi nhỏ, được buộc đuôi ngựa, buông xõa tự nhiên sau gáy.

Gương mặt cũng rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xinh đẹp.

Đôi lông mày lá liễu, đôi mắt hoa đào quyến rũ nhưng không lẳng lơ, khi cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên lại ấm áp, làm dịu đi cảm giác áp bức mà đôi mắt mang lại.

Thẩm Gia Tích có chút ghen tị: “Thích thật, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu tuần nào cũng đến đón cậu.”

Thẩm Gia Tích vẫn giống như hồi nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, ngay cả khi than​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thở cũng giống như đang làm nũng, đáng yêu như một chú mèo nhỏ ngọt ngào ngoan ngoãn.

Minh Ương không nhịn được véo nhẹ lên khuôn mặt mềm mại của cô ấy: “Chịu thôi, anh Gia Thước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bây giờ đang học đại học, đợi nghỉ hè chẳng phải lại có thể ở bên cậu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Thẩm Gia Tích cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nghĩ đến ngày mai là thứ bảy, lại ôm lấy cánh tay Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương cọ cọ: “Ngày mai chúng ta đi lướt sóng đi, vừa hay anh họ mình tặng mình mấy tấm ván lướt sóng đó.”

Minh Ương lắc đầu: “Không được, mai mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải đến chỗ anh trai mình rồi.”

Thẩm Gia Tích vừa nghe, lại không vui: “Trong lòng cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ có anh trai, căn bản là không có mình.”

Đây là chiêu mà cô ấy vẫn thường dùng từ nhỏ đến lớn, mỗi lần đôi mắt mèo rũ xuống, là biết người khác không làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì được cô ấy, Minh Ương sớm đã không còn mắc lừa, cười nói: “Mình phải đến Viện Khoa học, cậu muốn thì đi cùng.”

Dứt lời, Thẩm Gia Tích nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chóng rút tay bỏ đi.

Minh Ương bật cười thành tiếng, tạm biệt bạn nữ kia, chạy nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về phía Cố Ngôn Thu: “Hôm nay anh không bận ạ?”

Cố Ngôn Thu “ừ” một tiếng, tiện tay nhận lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai cô.

Chiếc cặp trên người cô trông vừa cồng kềnh vừa nặng nề nhưng trong tay anh lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biến thành món đồ chơi của trẻ con, không nhìn ra chút trọng lượng nào.