Chương 279 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cố Ngôn Thu từ từ ngồi dậy: “Hôm nào anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dẫn em đi công viên giải trí thật.”

“Không sao đâu.” Minh Ương lắc đầu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em thích cái này hơn.”

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh: “Đây là món​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quà đầu tiên anh tặng em, em rất thích.”

Linh Nhất nhớ tới món quà sinh nhật kiếp trước chưa kịp tặng, trái tim bỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên mềm nhũn, nhẹ nhàng hứa với cô: “Sẽ có món quà thứ hai.”

“Vâng!”

Cô bé gật đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật mạnh.

Đối với Minh Nghiên, Tết là khoảng thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gian bận rộn nhất trong năm.

Anh ta phải tham gia vô số buổi tiệc tối và các hoạt động livestream của các nhãn hàng, sau đó còn phải xuất hiện trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các thảm đỏ lớn nhỏ trong và ngoài nước. Đến khi anh ta xong việc trở về nhà thì cũng đã gần sang xuân.

Minh Ương sang năm sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào tiểu học.

Minh Nghiên phải tranh thủ ngày nghỉ để tìm trường phù hợp cho cô bé. Đàm Tranh đã mang đến cho anh ta không ít tờ rơi tuyển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh và hồ sơ của các trường tiểu học. Minh Nghiên đã chọn ra vài trường ưng ý, chuẩn bị để Minh Ương tự mình quyết định.

Ngoài ra, anh ta cũng mua rất nhiều quà, toàn là những thứ đồ chơi trẻ con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thích, lộn xộn đủ thứ, tất cả đều do anh ta tự tay lựa chọn.

Minh Nghiên mang theo túi lớn túi nhỏ trở về căn biệt thự, thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng khách không có ai ra đón, anh ta liền bực bội:

“Anh về rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây!”

“Người đâu rồi?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Con nhóc?”

Minh Nghiên có thói quen gọi Minh Ương là con nhóc, gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy tiếng liền, Minh Ương mới lững thững đi xuống.

Anh ta nhíu mày, khó chịu ném đống đồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia qua: “Quà đấy, tự bóc đi.”

Mấy ngày nay mệt muốn chết, Minh Nghiên cởi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo khoác, nằm ườn ra sofa nghỉ ngơi.

Minh Ương không thèm nhìn đống đồ kia, mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi thẳng đến trước mặt anh ta.

Một thời gian không gặp, tóc cô bé hình như dài ra một chút, mắt cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ to hơn, ngũ quan dần rõ nét, trông càng thêm tinh xảo đáng yêu.

Minh Nghiên nheo mắt: “Sao, muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấm lưng cho anh à?”

Quả nhiên, cô bé nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vậy liền nhíu mày.

“Đúng rồi, em sắp vào tiểu học rồi, anh đã chọn mấy trường, em tự chọn đi.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hoặc là em học cùng trường với hai anh em nhà họ Thẩm cũng được.”

Xa thì có hơi xa nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được cái yên tâm.

“Em không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi.”

“?”

Minh Nghiên giật thót, lập tức tỉnh cả người:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em không đi học tiểu học à?”

Minh Ương nói: “Em đã nói chuyện với Linh Nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, em sẽ cùng anh ấy đến Vũ Thành.”

Minh Nghiên im lặng một lúc:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Sắp khai giảng rồi.”

“Em biết.” Cô bé nói: “Ý em là, sau này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em sẽ đến Vũ Thành sống cùng Linh Nhất.”

Nghe vậy, Minh Nghiên thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơi ê răng.

Anh ta ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào đôi mắt tròn xoe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như quả đào của cô bé: “Em không đùa đấy chứ?”

“Không đùa.” Minh Ương vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này anh không cần phải chịu trách nhiệm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với em nữa, Linh Nhất sẽ chăm sóc em, chúng em đã bàn bạc xong cả rồi.”

Minh Nghiên nghe mà bật cười: “Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu, chăm sóc em?”

Chuyện hoang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đường!

Theo Minh Nghiên thấy, cái tính nết dở hơi của Cố Ngôn Thu có người chịu chứa chấp đã là may​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắn lắm rồi, cậu còn lo thân mình chưa xong, lại còn lo cho người khác? Đùa nhau chắc?

“Em chỉ nói cho anh biết một tiếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai ngày nữa chúng em sẽ đi.”

Cô bé không hề hỏi ý kiến của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Nghiên, mà là thông báo.

Minh Ương vừa định quay người rời đi, hình như nhớ ra điều gì đó, liền dừng bước, nghiêm túc nói lời cảm ơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với anh ta: “À đúng rồi, thời gian ở tạm đây rất vui, cảm ơn anh đã chăm sóc em, Minh Nghiên.”

Ở tạm?

Minh Nghiên???

Minh Nghiên lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngây người.

Cái quái gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vậy.

Anh ta tốt bụng nuôi cô bé lâu như vậy, còn tổ chức tiệc sinh nhật cho cô bé, dù bận đến mấy cũng cố gắng mua đồ chơi dỗ dành cô bé, chỉ sợ con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhóc này không thoải mái lại phát bệnh. Anh ta làm nhiều như vậy, chỉ đáng một tiếng cảm ơn thôi sao? Đến một tiếng anh Minh Nghiên hay anh trai cũng không thèm gọi?

Anh ta đây là nuôi một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con sói mắt trắng à!!