Chương 278 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Suốt dọc đường, hai đứa trẻ con rón rén, cẩn thận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi xuống lầu, len lén chuồn ra từ cửa sau.

Tuyết đã tích tụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn.

Một lớp dày phủ trên mặt đất, lấp lánh, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho màn đêm tĩnh lặng như ban ngày.

Bàn chân nhỏ giẫm lên tuyết kêu lạo xạo, Minh Ương nổi hứng nghịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngợm, bốc một nắm tuyết nặn thành một quả cầu tuyết nhỏ.

Ngày tận thế cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có tuyết.

Nhưng tuyết rơi đối với họ mà nói không phải là chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt, đó là điềm báo trước tai họa sắp ập đến.

“Anh gọi em ra ngoài muộn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế này làm gì?”

“Lát nữa em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ biết.”

Cố Ngôn Thu thấy cô vẫn còn đang chơi ở đó, bất đắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dĩ thở dài, quay lại kéo cô bước nhanh về phía trước.

“Anh đi chậm thôi...” Minh Ương giãy giụa không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được, đành phải theo bước chân của cậu.

Hai người đi ra khỏi sân nhỏ, xuyên qua con đường nhỏ vắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ, cuối cùng đến hồ nhân tạo phía sau khu dân cư.

Từ khi vào đông, nơi này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trở nên yên tĩnh hẳn.

Mặt hồ đã đóng băng, tuyết trắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao phủ nhấn chìm tất cả.

Minh Ương lạnh đến mức hai má đỏ bừng nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn không biết cậu ta định làm gì.

Đang định hỏi, Cố Ngôn Thu đột nhiên lấy ra một quả cầu thủy tinh màu trắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tinh xảo từ trong túi: “Nhắm vào mặt hồ rồi ấn nút công tắc ở dưới.”

Minh Ương nghiêng đầu, tuy không hiểu ý đồ nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn tìm đúng công tắc rồi ấn xuống.

Trong nháy mắt, quả cầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thủy tinh sáng lên.

Bên trong chứa một khu vui chơi thu nhỏ, vòng đu quay màu hồng phấn chầm chậm xoay, vòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngựa gỗ còn tinh xảo đáng yêu hơn cả cái mà Minh Nghiên từng đưa cô đi.

Cô còn chưa kịp thốt lên lời khen ngợi, thì vai bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu niên nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Nhìn đằng trước kìa.”

Minh Ương theo giọng nói của Cố Ngôn Thu ngẩng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lên, trong khoảnh khắc liền ngây người.

Chỉ thấy vòng đu quay khổng lồ màu hồng phấn hiện lên dưới bầu trời đêm, trong màn tuyết rơi, một chú nai con từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vòng ngựa gỗ trốn thoát, tinh nghịch chạy nhảy trên mặt hồ đóng băng, cuối cùng lại đến bên cạnh cô, động đậy tai.

Cô ngây ngẩn cả người, không kìm được đưa tay ra muốn v**t v*, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy bên tai vang lên một tiếng cười khẽ: “Ngốc. Là giả thôi.”

Đối với Cố Ngôn Thu mà nói, làm một quả cầu chiếu 3D không phải là chuyện gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó nhưng vẻ mặt ngốc nghếch của Minh Ương vẫn thành công làm cậu vui vẻ.

Minh Ương nghi hoặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn sang.

Thiếu niên mỉm cười, trên lông mi vương một bông tuyết, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho đôi mắt màu hổ phách càng thêm sáng ngời.

Một lát sau, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy cậu nói——

“Minh Ương, chúc mừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh nhật.”

Mọi người đều nhớ ngày 31 tháng 12 là sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhật của Minh Ương của thế giới này.

Nhưng chỉ có một mình Cố Ngôn Thu nhớ, ngày 1​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tháng 1 mới thực sự là ngày sinh của cô.

“Đầu xuân, anh sẽ đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vũ Thành với thầy.”

Minh Ương còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp thoát ra, đã nghe Cố Ngôn Thu lên tiếng.

Giống như bị dội một gáo nước lạnh, vẻ vui mừng trên mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô rút đi, khóe môi đang cong lên cũng dần xịu xuống.

Cố Ngôn Thu nhìn biểu cảm này của cô, bất đắc dĩ nhéo má cô một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái: “Nghĩ gì thế. Anh muốn hỏi em, em có muốn đi cùng anh không.”

Cô không trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời.

Cố Ngôn Thu không giỏi những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình huống như thế này.

Cậu bực bội giật giật tóc: “Nhưng nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em vẫn muốn ở lại đây...”

“Em đồng ý!” Minh Ương đột nhiên lớn tiếng ngắt lời, thân hình mũm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mĩm như một cục bông tròn vo, nhào thẳng vào người cậu.

Hai người đều mặc rất dày, cộng thêm tuyết trơn trượt, Cố Ngôn Thu đứng không vững, trực tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị Minh Ương đè ngã xuống tuyết. May mà tuyết dày, dù ngã cũng không đau lắm.

Minh Ương cười khúc khích:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em đồng ý mà.”

Cậu cũng không rõ cô đang vui vì điều gì nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng cười theo: “Có thể sẽ rất nhàm chán.”

“Hả?”

“Bọn anh sẽ ở luôn trong viện nghiên cứu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn là người già... ừm, rất nhàm chán.”

“Không sao đâu, em sẽ tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đọc sách chơi game.”

Cố Ngôn Thu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói gì nữa.

Cô vẫn đang ôm quả cầu chiếu hình xem, đối với cô mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói, đây hình như là một thứ rất mới lạ thú vị.