Chương 272 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Lần đầu tiên cô cầm súng, Linh Nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người thầy phụ trách dạy dỗ.

Minh Ương bắn rất tệ, Linh Nhất điều chỉnh nòng súng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng nói bất lực: “Em không biết ngắm bắn sao?”

Khung cảnh bắt đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xoay chuyển.

Năm cô mười tám tuổi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gặp lại Linh Nhất.

Khi đó cô đã dám chĩa súng vào cậu, tốc độ và sức mạnh của súng quang tử kiểu mới đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể xem thường nhưng sự thương hại trong khoảnh khắc đó đã khiến cô cố tình bắn trượt.

Cậu đứng trong cát bụi, giọng nói lạnh lùng như máy móc, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lần nữa hỏi cô: “Em không biết ngắm bắn sao?”

Minh Ương lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tỉnh dậy.

Bên ngoài trời đang mưa, màn sương mù bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phủ lấy thành phố tĩnh lặng này.

Cô dụi mắt, bò dậy khỏi giường, thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thục mặc đồng phục mẫu giáo.

Minh Ương đã không cần người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác giúp đỡ nữa.

Cô đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc xoăn rối bù của mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên cảm thấy bản thân trong gương có chút không đúng.

Minh Ương nghiêng đầu, người trong gương cũng nghiêng đầu theo;​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô lè lưỡi, người trong gương cũng lè lưỡi theo.

Minh Ương lại im lặng nhìn một lúc, thấy khuôn mặt mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong gương dần dần biến thành một dáng vẻ khác.

Tóc ngắn màu đen, đôi mắt đỏ khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thường do cơ thể biến dị.

Trên cổ có khắc số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiệu: [Thập Tam]

Đây là... cô của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiếp trước.

“Trở về...”

Ngón tay Minh Ương đến gần, sắp chạm vào đầu ngón tay, người trong gương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại biến trở lại thành cô bé mặc bộ đồng phục xinh đẹp.

Cô không có biểu cảm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt sâu thẳm.

Minh Ương cuối cùng cũng biết mình có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì không ổn, cô không cười nữa.

Minh Ương dùng hai ngón tay trỏ cưỡng ép kéo khóe môi đang trễ xuống lên, cười không đẹp, cô lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cố gắng cong khóe mắt lên, vẫn không đẹp, nỗi buồn trong ánh mắt như muốn tràn ra ngoài.

Nhưng tại sao chứ?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương.

Rõ ràng em đã có được tất cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những gì em mong muốn rồi.

Tại sao em lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không vui?

—— Phải cười lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chứ, Minh Ương.

Minh Ương mở miệng, tự nhủ: “Phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười lên chứ, Minh Ương...”

Cô buồn bã buông thõng hai tay, không hiểu nổi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nỗi buồn gần như muốn đè bẹp cô.

Tình trạng của Minh Ương có thể dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ tồi tệ để hình dung.

Sau nhiều ngày liên tiếp gặp ác mộng, cô bắt đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phân biệt được thực tế và ảo ảnh.

Cô sẽ nhìn thấy những con quái vật chỉ có trong kiếp trước ở khu vui chơi của trường mẫu giáo; sẽ nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy một khuôn mặt khác qua gương; sẽ nghe thấy ảo thanh, thậm chí ngửi thấy mùi thối rữa của xác chết.

Đôi khi rõ ràng là đang ngủ trong phòng nhưng lại bị kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào lòng đất nơi cô từng bị chôn vùi trong nháy mắt.

Cô út chính thức nhận ra tình trạng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cô là vào nửa đêm.

Minh Ương một mình lang thang bên bờ sông, đi đi lại lại, cuối cùng lại trực tiếp nhảy xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu không phải lúc đó có bảo vệ tuần tra, hậu quả sẽ không thể hối hận kịp.

Sau khi bảo vệ vớt người lên từ dưới sông, cô liền phát sốt cao, cân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nặng cũng sụt giảm nhanh chóng, chỉ trong vài ngày đã gầy trơ xương.

Cô thỉnh thoảng sẽ tỉnh táo nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần lớn thời gian đều ngủ.

Cô út lo lắng như lửa đốt, chênh lệch múi giờ giữa hai nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến cô út mất một ngày mới liên lạc được với Minh Nghiên.

Bây giờ là chín giờ sáng, bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia vừa đúng là buổi chiều.

Minh Nghiên vừa tham gia quay quảng cáo xong, nghe nói cô út bên kia có tình huống khẩn cấp,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta thậm chí còn không kịp uống nước, liền lên xe bảo mẫu gọi điện thoại lại.

“Cô?”

Cô út ngồi bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giường Minh Ương.

Cô bé được bao bọc trong chăn ấm không có chút máu trên mặt, cô bé đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ nhưng không ngừng ch** n**c mắt, cô út nhìn mà đau lòng, cũng khóc theo.

“A Nghiên, Ương Ương...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ổn lắm.”

Minh Nghiên cau mày: “Con bé nghịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngợm gây họa rồi sao?”

Cô út lắc đầu phủ nhận: “Con bé rất ngoan, ý cô là...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con bé quá ngoan, khiến cô không hề nhận ra điều gì.”

Minh Nghiên không hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý cô út.

Cô út nghẹn ngào nói: “Ương Ương...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình như muốn tự sát.”

Con bé quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoan.

Mỗi ngày con bé đều thức dậy đúng giờ, ăn cơm đúng bữa, luôn cười tươi chào hỏi mọi người, im lặng lắng nghe khi người khác kể chuyện và hoàn thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt mọi việc được giao. Có thể nói, con bé quá chu đáo và thông minh, đến nỗi mọi người xung quanh không hề nhận ra những điểm khác thường.