Chương 271 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Xương bị cưỡng chế tăng trưởng khiến da thịt khó có thể chịu đựng, mỗi giây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mỗi phút đều giống như có kìm sắt đang rút gân cốt trong cơ thể.

Sự dày vò này kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dài suốt 24 giờ.

Người bình thường sẽ chết trong quá trình này nhưng Adam và Eve thì không, khả năng đặc biệt của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ sẽ giúp họ chịu đựng quá trình này, cho đến khi cơ thể hoàn toàn được kéo dài.

Rõ ràng đau như vậy, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại không hề khóc.

Nhưng khi chia tay Linh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhất, cô lại khóc.

Cô cũng mơ thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội trưởng.

Mơ thấy bóng tối khi mình bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chôn vùi dưới lòng đất.

Đưa tay không thấy năm ngón, bên tai là tiếng tim đập và tiếng thở dồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dập, còn có tiếng gầm rú của quái vật từ phía trên truyền đến.

“Con người trở nên mạnh mẽ nhờ được ban tặng tình cảm nhưng cậu nói xem, tại sao những kẻ bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thủ đó lại không nghĩ thông suốt chứ? Thí nghiệm mô phỏng sinh học chỉ khiến loài người diệt vong.”

“Minh Ương, văn minh sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không kết thúc...”

“Minh Ương, đưa họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về nhà.”

Cô lại mơ thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khu vui chơi.

Linh Nhất nắm tay cô đi mãi, đi mãi, lần này họ đến được vùng đất mộng mơ đó, vòng đu quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khổng lồ xoay tít trên cao nhưng rất nhanh, giấc mơ đẹp tan vỡ, bóng tối nuốt chửng tất cả.

Giấc mơ hỗn loạn, cơn ác mộng có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.

Minh Ương bắt đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không dám ngủ.

Đến đêm, cô sẽ một mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi ở ban công.

Cảnh đêm của thị trấn nhỏ này yên bình và hài hòa, như khung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảnh chỉ có trong mơ, ngoài mộng mơ ra không còn gì khác.

Ánh trăng cao ngạo khó gần,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô khẽ hát –

“Cây ơi hoa ơi đã ngủ chưa? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe tiếng chuông gió đang hát không?”

“Gió ơi chim ơi đã ngủ chưa? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe tiếng trăng đang hát không?”

“Những đứa trẻ của tàn tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơi, xin đừng sợ hãi.”

“Đôi mắt của ác mộng sẽ nhắm lại vì con; hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên cây trăng sẽ được hái xuống vì con...”

“Những đứa trẻ của tàn tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơi, xin đừng sợ hãi...”

Minh Ương cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy lạnh.

Cô bé cuộn tròn người trên chiếc ghế nhỏ, những bông hồng dưới đất bỗng hóa thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những cái miệng khổng lồ, như thể sắp sửa kéo cô xuống và nuốt chửng.

Cô ngây người nhìn, trong khoảnh khắc nảy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh ý định nhảy vào trong đó.

“Ương Ương?”

“Con ngồi đó làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì vậy?”

Cô út không yên tâm, nửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đêm qua thăm cô.

Minh Ương nghe tiếng quay đầu lại, phát hiện không biết từ lúc nào mình đã đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên lan can, chỉ cần thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống vườn hoa.

Cô út sợ hãi, vội vàng chạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới ôm cô bé xuống.

Toàn thân cô bé lạnh ngắt, môi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không có chút máu.

Cô út lo lắng quấn đứa nhỏ trong chăn, ôm cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé vỗ về: “Ương Ương mơ thấy ác mộng à?”

“Ác mộng?” Cô bé mở to​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt: “Không phải ác mộng.”

Là quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khứ.

Là tất cả những gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô từng trải qua.

Có lẽ là hiện tại quá mức tốt đẹp, quá mức hư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ảo, mới khiến cô thường xuyên nhớ về quá khứ.

“Cô ơi...” Cô không biết phải nói với cô thế nào, rũ mi xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẽ mấp máy môi: “Con cảm thấy... con không thuộc về nơi này.”

Nơi này rất đẹp nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại quá cô đơn...

Cô muốn trở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về.

Dù hòa bình đã rời xa, quái vật hoành hành nhưng ở đó cũng có những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người cô có thể bảo vệ và cũng có những người cần đến cô.

Mỗi ngày mở mắt ra sẽ thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng đội mỉm cười với cô.

Cô cũng sẽ cưỡi mô tô rong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ruổi trên khắp sa mạc.

Cô tự do, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị ràng buộc.

“Ương Ương nói ngốc nghếch gì vậy.” Cô út v**t v* mặt cô bé, chợt nhận ra cô bé đã gầy đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút: “Ở đây mọi người đều rất thích con, Ương Ương thuộc về nơi này, cô cũng cần con.”

Minh Ương không nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì nữa.

Đúng vậy, cô út​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần cô.

Cô út rất tốt, Maria rất tốt, mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người trong trang viên đều rất tốt.

Cô không thể khiến những người yêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương mình phải buồn lòng.

Minh Ương mím môi, cơ thể mệt mỏi lâu ngày không còn chống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đỡ nổi nữa, tựa vào lòng cô út ngủ thiếp đi.

Cô lại mơ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần nữa.

Mơ thấy mình trở về phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nuôi cấy dưới lòng đất.