Chương 256 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Bây giờ nghĩ lại Linh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhất thật tốt.

Ít nhất sẽ không vì mấy chuyện nhỏ nhặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này mà so đo với cô bé.

Nhắc đến Linh Nhất, tính ra cũng nửa tháng rồi không liên lạc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không biết cái nghiên cứu kia của cậu làm xong chưa.

Minh Ương là người hành động, đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ là phải liên lạc.

Hôm nay vừa hay là thứ bảy, biết đâu cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rảnh có thể ra ngoài chơi với cô bé.

Minh Ương dùng chiếc đồng hồ thông minh mới mua gọi cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Linh Nhất vài giây sau, bên kia bắt máy: “Sao?”

Mắt Minh Ương sáng lên: “Ngày mai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi công viên giải trí không?”

“Không đi.” Cậu từ chối rất nhanh: “Phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi nghe giảng với giáo sư.”

Minh Ương đột nhiên hụt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hẫng: “... Ồ.”

Cậu nhìn Minh Ương qua video:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Còn chuyện gì không?”

Minh Ương ỉu xìu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáp: “Không...”

“Vậy anh cúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy.”

Linh Nhất nói cúp là cúp, căn bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không để cô bé kịp phản ứng.

Minh Ương nhìn màn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình đã tắt.

Tin nhắn của hai người vẫn dừng lại ở mười ngày trước, Minh Ương lướt lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem, tất cả tin nhắn, gần như đều là... cô bé chủ động gửi.

Rõ ràng lúc đó đã nói, sau này dù không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sống cùng nhau, cũng có thể ra ngoài chơi.

Nhưng...

Linh Nhất căn bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không giữ lời.

Nhưng cậu cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần giữ lời.

Cậu thích những thứ khoa học kỹ thuật kỳ lạ và nghiên cứu; Minh Ương chỉ muốn như những đứa trẻ bình thường trải qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá trình trưởng thành, cho dù việc hái dâu tây đối với cậu quá trẻ con, cô bé cũng chìm đắm trong đó.

Họ vốn dĩ đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác nhau.

Cho dù họ đến từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng một thế giới...

Qua gương chiếu hậu, Minh Nghiên thấy vẻ mặt mất mát của cô bé rất rõ ràng, đột nhiên bật cười: “Anh trai hờ của em tốt như vậy, mà không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chịu đi chơi với em à?” Anh ta nửa đùa nửa thật: “Nếu em gọi anh một tiếng anh trai, anh đưa em đi công viên giải trí, thế nào?”

Minh Ương đang trong giai đoạn sa sút, cô bé ngẩng đầu nhìn anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta, mặt không biểu cảm dùng giọng nói non nớt nói một chữ——

“Cút.”

?

??

Chết tiệt.

Đứa trẻ này sao lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói bậy rồi!!

“Xin lỗi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mau.”

Minh Ương không thèm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để ý.

Anh ta chau mày, ánh mắt lộ ra vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hung dữ: “Không xin lỗi đúng không?”

Minh Ương vẫn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thèm để ý.

“Được.”

Minh Nghiên lái xe vào hầm gửi xe của khu chung cư. Không buồn dỡ đống đồ đạc lỉnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỉnh trong xe, anh ta xách Minh Ương xuống, một mạch đưa thẳng cô bé về căn hộ.

Anh ta ném cô bé vào phòng, đứng nhìn từ trên cao xuống, giọng lạnh tanh: “Tối nay nhịn cơm, ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong này mà suy nghĩ cho kỹ. Bao giờ nghĩ thông, biết xin lỗi thì mới được ra ngoài.”

Nói xong, anh ta đóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sầm cửa lại.

Dì Triệu nghe tiếng động chạy đến xem nhưng bị Minh Nghiên chặn lại.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiếng hai người nói chuyện đứt quãng vọng ra từ ngoài cửa.

“Nó không nghe lời, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói tục với tôi.”

“Không sao, chắc đói một lát là chịu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nổi, phải ra ngay thôi.”

“Dì đừng quan tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến nó.”

Một lúc sau, tiếng bước chân xa dần, dì Triệu cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khuyên nhủ vài câu qua cánh cửa rồi rời đi.

Minh Ương chẳng thèm quan tâm đến chuyện đói hay không. Cô bé cởi giày, trèo lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giường, với tay lấy con thú bông bạch tuộc ôm vào lòng, mân mê, nắn nót.

Cuối cùng chỉ thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đơn.

Cô bé nhắm mắt, ôm con thú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bông chui vào trong chăn.

——Cô bé không thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi này.

Đây cũng không phải là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà của cô.

Minh Nghiên cứ nghĩ trẻ con đói một lúc là sẽ phải xuống nước nhưng đợi mãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tận 8 giờ tối, vẫn không thấy Minh Ương ló mặt ra khỏi cửa.

Dì Triệu sợ đứa nhỏ xảy ra chuyện, không đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Nghiên đồng ý, tự ý mở cửa phòng.

Trong phòng không bật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đèn, tối om.

Sợ làm Minh Ương giật mình, dì Triệu bật một chiếc đèn ngủ nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh sáng vàng mờ ảo vừa đủ để nhìn rõ mọi thứ.

Trên giường nhô lên một cục, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hề có động tĩnh gì.

“Ương Ương, dậy ăn chút gì đi con, dì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Triệu nấu hoành thánh cho con này.”

Ngày thường Minh Ương rất thích món hoành thánh tôm của dì Triệu, lần nào cũng ăn hai bát.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhưng lần này nghe xong, cô bé vẫn không có phản ứng gì, có lẽ vẫn còn giận.