Chương 255 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Anh ta không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dỗ đâu!!!

Ánh mắt của Minh Nghiên quá kỳ quái, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương muốn không chú ý cũng khó.

Quan sát xung quanh, cô bé chợt hiểu ra:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh muốn ăn đồ ăn vặt à?”

Minh Nghiên hoàn hồn, lập tức giải thích:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh không ăn, anh không thích ăn.”

Xì.

Thích thì cứ nói thích, làm bộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm tịch cái gì không biết.

Minh Ương chọn hai gói khoai tây chiên bỏ vào xe đẩy, nghiêm túc dạy dỗ: “Đồ ăn vặt không giới hạn độ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuổi, thích ăn đồ ăn vặt có gì đáng xấu hổ đâu, không hiểu anh giấu giấu giếm giếm làm gì?”

Anh ta giấu giấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giếm giếm?

Minh Nghiên nghẹn một cục tức ở cổ, nghĩ mãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không tìm được lời nào để phản bác.

Minh Ương đi phía trước, ngó nghiêng, các loại kẹo, hạt dưa, lạc rang đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ hết vào xe, chẳng mấy chốc, xe đẩy chất cao như núi.

“Được rồi, chúng ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về thôi.”

Hàng người không quá dài, rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh đã đến lượt họ.

Minh Nghiên đang định thanh toán, thì thấy Minh Ương lấy chiếc đồng hồ thông minh mới mua,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quét mã QR, thanh toán thành công, căn bản không để anh ta kịp phản ứng.

Nhân viên thu ngân vừa đưa túi cho họ vừa khen ngợi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Bé giỏi quá, đã biết tiêu tiền cho bố rồi.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “.”

Nói cả trăm lần rồi anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta không phải bố.

Cũng lười giải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thích.

Anh ta xách túi lớn túi nhỏ về xe,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng đặt Minh Ương vào ghế sau.

Cô bé ngậm một viên kẹo dẻo trong miệng, tâm trạng rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ràng rất tốt, vừa ăn vừa ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Minh Nghiên nhịn cả đường, thực sự không nhịn được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tò mò, hỏi: “Em lấy tiền đâu ra?”

“Kiếm được chứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao.”

“Em kiếm ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu?”

Minh Ương thấy khó hiểu: “Đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ show kiếm được chứ sao.”

Tận mấy triệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ mà.

Sau khi nhà họ Cố bị bắt, tiền đều đã về tay, tất nhiên, thẻ phụ cũng là người nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ Hứa giúp mở, số tiền có thể sử dụng không nhiều nhưng cũng đủ cho họ sinh hoạt.

Minh Nghiên cười khẩy: “Em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hào phóng thật đấy.”

Minh Ương nói: “Em đồng ý để anh làm người giám hộ nhưng không có nghĩa là em sẽ tiêu tiền của anh. Tiền ăn uống sinh hoạt của em và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dì Triệu đương nhiên là em phải trả. À đúng rồi...” Cô bé nhớ ra: “Tiền thuê nhà và tiền thuê dì Triệu em cũng sẽ trả cho anh.”

Minh Nghiên hoàn toàn không ngờ cô bé sẽ nói ra những lời này, tức giận dâng lên, xe phanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gấp dừng lại bên đường, Minh Ương không ngồi vững, suýt chút nữa đập đầu vào ghế trước.

Cô bé cố gắng giữ thăng bằng, vừa sợ vừa giận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trừng mắt nhìn anh ta: “Anh làm cái gì vậy?”

Minh Nghiên bình tĩnh chất vấn: “Em vừa nói cái gì, cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì mà tiền thuê nhà cũng sẽ trả cho anh.”

“Vốn dĩ là vậy mà.” Minh Ương nói: “Bây giờ em là trẻ con, mà anh lại là người thân máu mủ của em, nên ngoài anh ra em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có lựa chọn nào khác nhưng không có nghĩa là em đã làm hòa với anh, thậm chí không chút khúc mắc gọi anh là anh trai.”

Làm hòa? Không chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khúc mắc?

Tuổi còn nhỏ mà học từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngữ cũng ghê đấy.

Minh Nghiên giận quá hóa cười: “Hóa ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh chỉ là công cụ thôi à?”

Minh Ương lười tranh cãi với cậu, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Dù sao anh cũng không muốn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một đứa em gái như em, chúng ta bây giờ tính toán rõ ràng, tránh sau này có phiền phức.”

Lời này nghe qua thì không có gì sai nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ kỹ lại khiến Minh Nghiên khó chịu.

Nếu anh ta đã quyết định để cô bé sống cùng mình, quản lý cô bé, thì từ nay thừa nhận cô bé là em gái, sao đến lượt cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại phải tính toán rõ ràng? Phiền phức? Phiền phức gì? Chẳng lẽ còn sợ anh ta sau này bám lấy cô bé, bắt cô bé nuôi mình sao?

Minh Nghiên rất tức giận nhưng thực sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không muốn tranh cãi với trẻ con.

Anh ta lái xe đi tiếp: “Anh không muốn cãi nhau với em, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này em cũng đừng nói những lời như vậy khiến anh tức giận.”

Minh Ương thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó hiểu.

“Là anh tự tức giận, liên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan gì đến em?”

Cô bé lẩm bẩm: “Anh còn khó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiều hơn cả Linh Nhất.”