Minh Ương bỏ qua cảm giác khó chịu thoáng qua: “Vậy tối nay em sẽ về chỗ Minh Nghiên.”
“Ừm.” Cố Ngôn Thu dừng một chút: “Anh cũng đã nói sẽ đến chỗ giáo sư.”
“...Ừm.”
Hai người nhìn nhau không nói, cùng nhau im lặng.
Im lặng một lúc, Minh Ương lên tiếng: “Vậy anh...”
“Hửm?” Ánh mắt Cố Ngôn Thu liếc sang.
Minh Ương nhíu mày, cố gắng sắp xếp câu chữ: “Vậy anh rảnh rỗi thì...”
Cố Ngôn Thu ngắt lời cô: “Anh thường xuyên bận.”
Minh Ương: “...”
Lập tức cứng họng.
Cô cúi đầu kéo kéo mái tóc xoăn hơi dài ra một chút của mình.
Cố Ngôn Thu lén nhìn cô, đầu lưỡi khẽ đảo, đổi giọng: “Thỉnh thoảng rảnh, có thể tìm em chơi.”
Cậu không giỏi nói những lời này, giọng điệu rất cứng nhắc.
Minh Ương sững người, sau đó mỉm cười, đôi mắt hoa đào cong thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp, giọng nói ủ rũ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Anh còn biết chơi sao?”
Cố Ngôn Thu nói: “Xem em chơi.”
Minh Ương mím môi, tâm trạng vốn đang buồn bã vì phải chia xa, giờ phút này cũng được xoa dịu.
Hai người đều định xuất phát vào buổi sáng.
Adrian giúp chuyển đống hành lý lớn nhỏ lên xe, lại dặn dò một phen, cuối cùng Minh Ương mới tạm biệt nhà họ Hứa, lên xe rời đi.
Chỉ riêng ở Giang Thành, Minh Nghiên đã có bốn, năm căn nhà.
Ngoài căn ở trung tâm thành phố, còn có một căn biệt thự nhỏ ở khu nhà giàu, Minh Nghiên quyết định sẽ nuôi Minh Ương ở đó.
Căn biệt thự nhỏ đã được dọn dẹp trước.
Trong sân phủ đầy những dây thường xuân xanh mướt, khu vườn nhỏ được chăm sóc rất đẹp, nhìn hoàn toàn không giống với phong cách của Minh Nghiên.
Trong nhà cũng rất sạch sẽ, trang trí theo phong cách đồng quê châu Âu, màu sắc thiên về tông ấm, rất thích hợp cho trẻ nhỏ sinh sống.
Cân nhắc việc tìm thêm một bảo mẫu có hơi rắc rối, nên Minh Nghiên lại mời dì Triệu đến, phụ trách việc sinh hoạt hàng ngày của Minh Ương.
“Tầng ba là phòng làm việc của anh, em không có việc gì thì đừng lên đó. Tầng hai là của em, tầng một có phòng sách và phòng đồ chơi, trường mẫu giáo sẽ có xe đưa đón em, họp phụ huynh thì dì Triệu sẽ đi thay em, có vấn đề gì thì cứ gọi thẳng cho Đàm Tranh.”
Minh Nghiên dặn dò một hơi rất nhiều, cuối cùng nhìn cô chằm chằm: “Vì lý do công việc, anh có thể sẽ không thường xuyên về nhà, mặc dù anh đã hứa sẽ chăm sóc tốt cho em nhưng anh cũng không muốn em có việc hay không có việc đều làm phiền anh, được không?”
Anh ta tỏ ra lạnh nhạt nhưng những người quen thuộc với Minh Nghiên đều biết đây là sự kiên nhẫn lớn nhất của anh ta.
Minh Ương nhìn quanh, rất hài lòng với ngôi nhà mới.
Còn về việc có thể gặp Minh Nghiên hay không? Vốn dĩ cô không có nhiều thiện cảm với anh ta nên đương nhiên cũng không quan tâm.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, Minh Nghiên liền rời khỏi căn biệt thự nhỏ.
Ngày hôm sau, cô cũng chuyển đến trường mẫu giáo gần đó.
Là một trường mẫu giáo nằm gần khu nhà giàu, giá cả không chỉ đắt đỏ mà môi trường cũng rất tốt, thêm vào đó, những đứa trẻ đều được giáo dục rất tốt, Minh Ương sống ở đây rất vui vẻ, chỉ vài ngày đã kết bạn được.
Cô chia sẻ những điều nhỏ nhặt ở trường mẫu giáo với Cố Ngôn Thu, thường là cô tự nói, Cố Ngôn Thu trả lời rất ít, thỉnh thoảng có vài lần cũng là đang bận, đang nghe giảng, đang tham gia một nghiên cứu.
Xem lại nội dung cô chia sẻ, đều là –
“Hôm nay em được hoa bé ngoan.”
“Bọn em tổ chức đi hái dâu tây đấy.”
“Linh Nhất, em được giải nhất hội thao của trường mẫu giáo!!”
Hai bên so sánh, thật là thảm hại.
Minh Ương không muốn tự chuốc lấy phiền phức, quay sang chia sẻ cuộc sống với Hứa Vân An và Tiểu Nãi Tích, Tiểu Nãi Tích lúc nào cũng rất nhiệt tình, những lời khen ngợi của Hứa Vân An cũng khiến Minh Ương dễ chịu hơn nhiều.
Dần dần, Minh Ương không còn nói chuyện với Cố Ngôn Thu nữa.
Cố Ngôn Thu vốn không phải là người chủ động, cho dù cô rất lâu không liên lạc, cậu cũng không nhắn tin lại.