Chương 242 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chưa đợi chương trình kết thúc, họ đã vui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ nhận lời không ít lời mời.

Bản thân Cố Tử Duệ cũng không ngờ Cố Ngôn Thu lại tài giỏi đến vậy, ngây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người một lúc, hắn mới nhận ra ánh mắt xung quanh đổ dồn về mình.

Có khen ngợi, có kinh ngạc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thậm chí là kính phục.

Ngay cả những giáo sư mà hắn chỉ thấy tên trong sách giáo khoa cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa xem vừa gật đầu, rõ ràng là rất hài lòng với hắn.

Những biểu cảm tích cực này khiến Cố Tử Duệ cảm thấy kỳ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạ, đồng thời trong lòng lại dâng lên một sự thôi thúc.

[Thì ra cảm giác được chú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý là như thế này.]

Hắn chìm đắm trong đó, thậm chí còn muốn được như vậy mãi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn trở thành người như Hà Hòa hoặc những thí sinh khác.

Không cần dùng tên của Cố Ngôn Thu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà dùng chính tên của mình.

Nhìn những dòng code vẫn đang chạy trên màn hình, Cố Tử Duệ cau mày, trong lòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa chột dạ bất an, lại vừa dâng lên một cảm giác tội lỗi khó hiểu.

Hắn cũng không rõ cảm giác tội lỗi này đến từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu, chỉ đơn giản là khiến hắn khó chịu.

Nhưng rất nhanh, hắn không còn thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gian để nghĩ nhiều nữa.

Máy tính đột ngột tắt ngấm, cùng với hiệu ứng ánh sáng của màn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình tắt đi, cả hội trường cũng chìm trong bóng tối tĩnh mịch.

Bóng tối ập đến quá đột ngột, khiến ban tổ chức chương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trình và khán giả trong hội trường không kịp trở tay.

Xung quanh tiếng trò chuyện không ngừng, Minh Ương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tai đã được đeo một chiếc tai nghe chống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ồn, bên trong phát bài “Ode to Joy” mà cô yêu thích nhất, sau đó, Minh Ương nghe thấy giọng nói quen thuộc trong bóng tối——

“Minh Ương, nhắm mắt lại.” Cố Ngôn Thu nói: “Khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào anh chưa cho phép, không được mở ra.”

Giai điệu vui tươi của “Ode to Joy” dần lớn hơn, mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô cũng bị một đôi bàn tay nhỏ bịt kín.

Tai nghe không hoàn toàn ngăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được âm thanh bên ngoài.

Những tiếng ồn ào vụn vặt theo giai điệu của “Ode to Joy” dần dần thấm vào màng nhĩ, cô muốn gỡ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay Cố Ngôn Thu ra nhưng cậu bịt rất chặt, ngoài một mảng đen kịt, cô không thể nhìn thấy gì.

Lúc này, trong hội trường đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loạn hết cả lên.

Trên những màn hình xung quanh đang phát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những nội dung vô cùng hỗn loạn.

Từ bối cảnh có thể thấy đó là một phòng sách, thân hình gầy gò của cậu bé quay lưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về phía ống kính, ghi lại rõ ràng hình bóng người đàn ông đang không ngừng tiến lại gần.

“Con nghe thấy hết rồi! Bác và luật sư Trần đã cùng nhau sửa đổi di chúc của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông nội, bác còn lừa dối Ương Ương, lấy đi những thứ thuộc về em ấy!”

“Con sẽ báo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảnh sát!”

Cậu gào lên nhưng người đàn ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại tát mạnh vào mặt cậu.

Ống kính bắt đầu rung lắc, thay đổi, khuôn mặt của hai người cũng dần rõ ràng, khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn thấy khuôn mặt của đối phương, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Vẻ mặt của Cố Hoa Phong hoàn toàn không còn vẻ trầm mặc thường ngày, ngũ quan méo mó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần như dữ tợn: “Mày đi đi! Nếu mày dám đi, tao sẽ đánh gãy chân mày!”

“Phì! Con không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sợ bác!”

Cậu bé bò dậy định ra ngoài nhưng lại bị Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hoa Phong túm lấy cổ tay từ phía sau.

Cú kéo mạnh khiến cậu kêu lên đau đớn, cùng với khớp cổ tay bị trật, cậu ngã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống đất khóc lóc không ngừng, tiếng khóc thê lương, vang vọng bên tai mỗi người.

Có người không đành lòng nghe, càng không đành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng nhìn, bịt miệng đầy vẻ kinh ngạc.

Cố Hoa Phong chết sững, trong đôi mắt ánh lên vẻ kinh hoàng và sợ hãi. Dường như ông ta không thể ngờ những hình ảnh này lại bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghi lại, càng không hiểu vì sao chúng lại bị phát tán, thậm chí còn được công khai trình chiếu ngay tại một sự kiện như thế này.

“Bỏ tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra.”

Minh Ương quá tò mò chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, cô giãy giụa vài cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng lại bị Cố Ngôn Thu che chắn kín hơn. “Nghe anh lần này thôi.”

Giọng cậu không còn vẻ lạnh lùng thường ngày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ còn lại chút cố chấp yếu ớt.

Minh Ương không động​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đậy nữa.